Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1426: CHƯƠNG 1426: NÁO NHIỆT KHÁC THƯỜNG

Lăng Tiêu Tông giờ đây cũng đã thành hình một tông môn. Mọi người thân là trưởng lão và đệ tử, khi gặp mặt tông chủ tất nhiên không thể thất lễ. Ngay cả Diệp Tích Quân, vị cao thủ có thực lực mạnh nhất, cũng khẽ gật đầu với Dương Khai. Nhưng rất nhanh, nàng lại dời ánh mắt đi, tiếp tục chăm chú nhìn vào từng động tác của Dương Viêm, hào quang trong đôi mắt đẹp không ngừng lấp lánh.

Nữ nhân này… quả thực đã xem Dương Viêm là thần tượng. Dương Khai thầm bĩu môi. Cũng không thể trách nàng, danh tiếng của Tinh Không Đại Đế vang dội nơi đó, đích thị là quá mức kinh người. Dương Khai có thể cùng Dương Viêm thản nhiên chung sống cũng là vì đã quá quen thuộc rồi.

- Đang làm gì vậy?

Dương Khai chăm chú nhìn lên bầu trời, khó hiểu hỏi.

- Bẩm Tông chủ, Dương Phó tông chủ muốn mở cấm chế Lưu Viêm Sa Địa, để chúng ta có thể thấy lại nhật nguyệt.

Ninh Hướng Trần nhanh nhảu đáp, giọng nói tràn đầy vẻ cung kính, tinh quang trong mắt tứ tán, không giấu nổi vẻ tôn sùng đối với Dương Viêm. Trong thiên hạ này, ai có thể mở ra cấm chế Lưu Viêm Sa Địa, cũng chỉ có mình Dương Viêm, khó trách Ninh Hướng Trần lại có vẻ mặt sùng kính như vậy.

Nghe hắn nói thế, Dương Khai khẽ gật đầu, trong lòng hiểu rõ tính toán của Dương Viêm nên cũng không hỏi thêm nhiều. Giờ này mọi người tuy rằng đã di chuyển đến di chỉ của Thái Huyền Tông, cũng đổi nơi này thành Lăng Tiêu Tông, nhưng Tam Viêm Hỏa Hoàn vẫn bao phủ nơi đây, sắc đỏ rực kia che kín bầu trời, khiến nơi này không thấy được nhật nguyệt tinh tú.

Sinh sống lâu dài ở đây ít nhiều sẽ có cảm giác bị đè nén. Cho nên Dương Viêm hẳn là muốn mở ra màn chắn lửa che khuất bầu trời, để Lăng Tiêu Tông có thể giao tiếp với ngoại giới. Đây là chuyện tốt, hơn nữa cũng chỉ có Dương Viêm mới làm được. Dương Khai không có ý kiến gì, liền cùng mọi người lẳng lặng đứng đó chờ đợi.

Từng luồng thánh nguyên tinh thuần trào ra từ thân thể mềm mại của Dương Viêm, biến thành những dải lưu quang bắn nhanh tới một điểm trên không trung rồi tức khắc biến mất không thấy. Theo thời gian, trên bầu trời rực lửa kia mơ hồ xuất hiện một vòng xoáy, ban đầu còn rất nhỏ nhưng dần dần khuếch đại. Vòng xoáy cuộn trào, trông mà kinh tâm động phách, khiến người ta không rét mà run.

Dường như nó muốn nuốt chửng cả bầu trời.

Lại qua chừng nửa canh giờ, theo một tiếng quát khẽ của Dương Viêm, chiếc vòng trên tay nàng vù vù bay vọt lên trời cao, đón gió trương nở, biến thành một vòng tròn khổng lồ chừng mười mấy dặm. Vòng tròn này từ từ bay lên không, cuối cùng chạm vào màn chắn lửa đang che phủ bầu trời. Ngay sau đó, nó liền cố định tại một chỗ không nhúc nhích, vừa vặn bao trọn lấy vòng xoáy to lớn kia.

Tức thì, vòng xoáy kia gấp gáp co rút lại, không thể sánh với lực hút truyền ra từ bên trong. Cùng với một tiếng nổ vang giòn, màn lửa bao phủ bầu trời Lăng Tiêu Tông vỡ tan như bong bóng, để lộ ra một khoảng trời hình tròn.

Một tràng tiếng hoan hô vang lên, các đệ tử nhảy nhót không dứt. Dương Khai cũng tươi cười, sắc mặt vui mừng, nhưng rất nhanh ánh mắt hắn đã bị một thứ trên bầu trời hấp dẫn, biểu hiện đầy kinh ngạc.

- Quả nhiên…

Dương Viêm cũng nhẹ nhàng nỉ non một tiếng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm một nơi trên bầu trời, chân mày hơi nhíu lại. Ngay sau đó, nàng liền phất tay, đệ nhất hoàn của Tam Viêm Hỏa Hoàn lại lần nữa rơi xuống, lồng vào cổ tay nàng. Nhưng màn chắn lửa kia không khép lại nữa mà vẫn duy trì một vòng tròn phạm vi mười mấy dặm. Phóng tầm mắt qua đó có thể nhìn thấy bên ngoài là trời xanh mây trắng.

Nhưng thời khắc này, ngoài trời xanh mây trắng ra còn có một thứ khác khiến người ta chú ý.

Một tòa cung điện rộng lớn.

Đế Uyển!

- Vật này sao lại ở đây?

- Không phải nó ở chỗ Long Huyệt Sơn sao?

- Nó di chuyển tới đây từ khi nào?

Một trận xì xào bàn tán vang lên, trên mặt mấy chục đệ tử hiện vẻ rầu rĩ, hơi có chút dáng vẻ chim sợ cành cong. Lần trước Long Huyệt Sơn sở dĩ gặp đại nạn, xét đến cùng là vì Đế Uyển xuất thế, biến Long Huyệt Sơn trở thành tâm điểm của cơn lốc. Vốn dĩ mọi người rời khỏi Long Huyệt Sơn, tìm được nơi đặt chân mới, hơn nữa còn tốt hơn Long Huyệt Sơn mấy trăm ngàn lần, đã quét sạch những lo lắng mơ hồ trước đó. Nào ngờ tới còn chưa được vài ngày, Đế Uyển lại xuất hiện ngay phía trên đầu mình.

Điều này làm bọn họ có chút không thể chấp nhận. Đường đường là Đế Uyển, một trong tam đại cấm địa của U Ám Tinh, không ngờ lại như giòi trong xương, bám riết không rời, nghĩ thế nào cũng thấy khó tin. Huống chi, Long Huyệt Sơn cách nơi này chừng hai tháng lộ trình, không ai biết Đế Uyển rốt cuộc đã tới bầu trời Lăng Tiêu Tông từ lúc nào. Dù sao trước đây Lăng Tiêu Tông luôn bị Tam Viêm Hỏa Hoàn bao phủ, căn bản không thấy được tình hình bên ngoài.

Chỉ có Dương Khai và Dương Viêm biết được nguyên nhân. Diệp Tích Quân có thể có chút suy đoán nhưng không dám khẳng định.

Dương Viêm nhẹ nhàng bay từ trên cao xuống, đứng bên cạnh Dương Khai, sắc mặt lạnh nhạt không nhìn ra vui hay giận. Liếc nhìn Dương Viêm, Dương Khai nhẹ giọng hỏi:

- Có phải muội đã sớm biết chuyện này nên mới phá bỏ lá chắn kia không?

- Ừm, có chút cảm ứng nhưng không chắc chắn. Nhưng dù có chuyện này hay không thì ta vẫn muốn phá vỡ bầu trời kia, lần này chỉ là trùng hợp thôi.

Dương Viêm khẽ gật đầu. Dương Khai hiểu rõ, trầm ngâm một lát rồi mới quay đầu hướng về các đệ tử khẽ quát:

- Ồn ào cái gì! Đế Uyển xuất hiện ở đây chắc chắn là có nguyên nhân của nó, không có gì phải lấy làm lạ. Ai nên làm gì thì đi làm đi.

Dương Khai lên tiếng mới làm mọi người được trấn an, đồng loạt đáp lời rồi cung kính lui xuống. Chờ đến lúc những đệ tử thực lực không cao rời đi, Dương Khai lúc này mới nói ra suy nghĩ của mình:

- Đế Uyển không biết đã tới đây từ khi nào, nhưng nếu nó xuất hiện ở đây, ta nghĩ bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa lúc này hẳn là rất náo nhiệt.

Đế Uyển lần này như đang đùa giỡn với cả U Ám Tinh. Lúc nó mới xuất thế đã lơ lửng ngay phía trên Long Huyệt Sơn, khiến vô số thế lực trên U Ám Tinh tề tựu tại Thiên Vận Thành. Nhưng không ai ngờ tới nó lại có thể di chuyển. Hiện tại nó xuất hiện trên Lăng Tiêu Tông, những cường giả của U Ám Tinh kia chắc chắn cũng sẽ đuổi theo đến đây. Đây là điều không cần hoài nghi. Đế Ngọc đã xuất hiện, khoảng cách đến ngày Đế Uyển mở ra cũng không còn xa, không một ai muốn bỏ lỡ cơ hội này.

- Huynh muốn đi xem một chút không? - Dương Viêm lên tiếng hỏi.

- Ừm. - Dương Khai gật đầu. Biết rõ cửa nhà mình hiện tại vô cùng náo nhiệt, Dương Khai tất nhiên sẽ không ngồi yên không quản.

- Ta đi cùng huynh. - Dương Viêm không yên tâm nói.

Dương Khai nhìn nàng một cái, cũng không từ chối mà gật đầu:

- Cũng được.

Bàn bạc qua loa một lúc, Dương Viêm tế ra Phi Sa Chiến Toa, hai người chui vào trong. Diệp Tích Quân cũng không rời Dương Viêm, tất nhiên cũng không ở lại.

Nơi Lăng Tiêu Tông tọa lạc vốn là tầng thứ tư của Lưu Viêm Sa Địa. Giờ đây, tầng thứ nhất khu cực nóng đã biến mất không thấy, thứ ngăn trở phía trước Lăng Tiêu Tông cũng chỉ còn tầng thứ ba khu cực nóng.

Rất nhanh, Phi Sa Chiến Toa đã xuyên qua tầng thứ tư, đặt chân đến tầng thứ ba. Nhưng lúc này có Dương Viêm ở đây, sức nóng cực đại kia căn bản không mảy may uy hiếp được ba người, tất cả nhiệt lãng như có linh tính dạt ra hai bên, nhường ra một lối đi.

Lại qua một lúc lâu, Phi Sa Chiến Toa mới hơi chao đảo, xuất hiện bên ngoài màn chắn lửa. Cửa khoang mở ra, Dương Khai sải bước ra ngoài. Thân hình vừa đứng vững đã không khỏi cau mày, nét mặt như cười như không quét qua bốn phía.

Giờ khắc này, bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa quả nhiên tụ tập một lượng lớn võ giả, hoặc túm năm tụm ba, hoặc đội ngũ chỉnh tề, tất cả đều chăm chú hướng về phía Lưu Viêm Sa Địa. Người Dương Khai biết hay không biết, có thù hay không có thù gần như đều ở đây, bao gồm cả mấy trăm thế lực lớn nhỏ trên U Ám Tinh. Có thể nói, những võ giả vốn ở Thiên Vận Thành đã chạy theo Đế Uyển tới đây.

Khi Phi Sa Chiến Toa từ Lưu Viêm Sa Địa bay ra, trong nháy mắt Dương Khai hiện thân đã lập tức hấp dẫn mọi ánh mắt, có kẻ trố mắt líu lưỡi, có người vẻ mặt không thể tin nổi.

Lưu Viêm Sa Địa được coi là cấm địa, chắc chắn là vô cùng hung hiểm. Khi nó chưa mở ra, bất kỳ kẻ nào cũng không thể xâm nhập. Từng có cường giả Phản Hư Cảnh tự cho rằng thực lực mình cao cường muốn xông vào, nhưng vừa đặt chân tới tầng thứ nhất khu cực nóng đã lập tức bị nung chảy. Uy năng của Lưu Viêm Sa Địa khi chưa mở ra không phải sức người có thể chống lại. Chỉ vào thời điểm nó mở cửa, võ giả từ Phản Hư Cảnh trở xuống mới có thể dựa vào thực lực của bản thân để tiến vào.

Mà hiện tại, Dương Khai lại bình yên đi ra từ bên trong, chẳng phải điều đó có nghĩa là trước kia hắn vẫn luôn ở bên trong sao?

Điều này sao có thể? Rất nhiều cường giả cho rằng mình hoa mắt, không thể tin được, đồng thời lộ ra vẻ kiêng kỵ cùng hâm mộ.

Mặc dù không biết Dương Khai rốt cuộc dùng cách nào mà có thể tự do ra vào Lưu Viêm Sa Địa, nhưng thủ đoạn này hiển nhiên là không tầm thường. Hơn nữa, trong cấm địa này có vô số thứ tốt, Dương Khai có thể tự do ra vào, chẳng phải là những thứ tốt bên trong đều bị một mình hắn độc chiếm hay sao?

Những cường giả có thù oán với Dương Khai đều sầm mặt, gần như buồn bực muốn ói máu. Dương Khai lúc này còn chưa đủ lông đủ cánh đã khó đối phó như vậy, nếu thật sự để hắn độc chiếm tài nguyên trong Lưu Viêm Sa Địa, đợi đến khi hắn trưởng thành hoàn toàn, trên U Ám Tinh này còn ai là đối thủ? Vừa nghĩ tới đây, không ít cường giả ánh mắt nhìn nhau, sát khí trong lòng dâng trào.

Nhưng cũng không phải ai cũng có sát ý đối với Dương Khai. Đại trưởng lão Tiền Thông của Ảnh Nguyệt Điện cùng thành chủ Phí Chi Đồ của Thiên Vận Thành vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ nhìn sang. Chần chừ hồi lâu, Tiền Thông mới cất giọng nói:

- Dương Khai, bên ngoài đồn rằng các ngươi đặt chân ở đây, chẳng lẽ là thật sao?

Lần trước, người của Long Huyệt Sơn mới tới đây đã từng đuổi một nhóm võ giả đi, tuyên bố rằng phạm vi một trăm ngàn dặm xung quanh Lưu Viêm Sa Địa là cấm địa của họ. Tin tức này tự nhiên đã nhanh chóng truyền ra ngoài. Các cường giả U Ám Tinh cũng có nghe thấy nhưng không ai để tâm. Không một ai cảm thấy Dương Khai cùng Long Huyệt Sơn nhỏ nhoi có thể vào được Lưu Viêm Sa Địa, chỉ coi là tiểu tử này đang nói bừa. Ngay cả Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ nghe được cũng chỉ cười, nghĩ rằng Dương Khai chỉ đang phát tiết chuyện Long Huyệt Sơn bị phá hủy.

Nhưng giờ khắc này, không ai còn dám nghĩ như vậy nữa. Dương Khai rõ ràng đã đi ra từ chiếc chiến hạm hình thù cổ quái kia, mà chiến hạm lại bay ra từ Lưu Viêm Sa Địa. Mắt thấy là thật, không thể hoài nghi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!