Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1428: CHƯƠNG 1428: KHÔNG THUYẾT GIẢNG ĐẠO LÝ.

— Đây cũng là lãnh thổ của Lăng Tiêu Tông ngươi? Lời này khiến người ta trợn mắt há hốc mồm.

— Không sai, bắt đầu từ tầng này của bức tường chắn lửa kéo dài đến trăm dặm ngoài kia, đều là lãnh thổ của Lăng Tiêu Tông ta!

Dương Khai thần sắc trang nghiêm trịnh trọng nói:

— Phàm là người chưa được cho phép mà tự tiện đặt chân đến, liền coi là hành vi khiêu khích và xâm phạm đối với Lăng Tiêu Tông ta!

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều nhíu chặt mày. Phong Bà Tử của Vạn Thú Sơn đem cây quải trượng đầu rồng trong tay đập mạnh xuống đất, hừ lạnh một tiếng.

— Người trẻ tuổi, chẳng lẽ ngươi không coi anh hùng thiên hạ ra gì? Dám ăn nói ngông cuồng!

— Ta chính là ăn nói ngông cuồng đấy!

Dương Khai nghiêng đầu nhìn nàng, cười ha hả nói:

— Dám hỏi Phong tiền bối, tổng đà Vạn Thú Sơn của ngươi, trong vòng bao nhiêu dặm người ngoài không được phép đặt chân? Trăm dặm? Nghìn dặm? Hay là?

Phong Bà Tử sắc mặt trầm xuống, nhất thời nghẹn lời.

— Chiến Thiên Minh thì sao?

Dương Khai lại nhìn về phía Mạc Tiếu Sinh, Mạc Tiếu Sinh sắc mặt âm trầm, cũng á khẩu không trả lời được.

— Vậy Lôi Đài Tông thì sao?

Dương Khai hướng về phía Thành Bằng Huyên, người sau hừ lạnh một tiếng cũng không nói gì.

Dương Khai cười lớn sảng khoái:

— Chư vị tiền bối đều là nhân vật uy danh hiển hách, ở trước mặt vãn bối không cần ra vẻ bí hiểm. Chớ nói chi một thế lực, ngay cả hai ba thế lực nhỏ gộp lại, trong vòng trăm dặm tổng đà nhà mình, đều là không tùy ý để người ngoài đặt chân. Mà như vãn bối được biết, phạm vi cấm địa của tông môn các vị phải là ngàn dặm quanh tổng đà mới đúng?

— Thậm chí! Dương mỗ không cần nhiều, chỉ cần khoanh vùng trăm dặm quanh đây. Chẳng lẽ chư vị tiền bối khinh thường Dương mỗ tuổi trẻ, sỉ nhục Lăng Tiêu Tông ta mới thành lập, không coi Lăng Tiêu Tông ra gì?

Nói đến cuối cùng, thanh âm của Dương Khai dần dần chuyển sang lạnh lẽo, biểu tình cũng lạnh lùng hơn vài phần.

— Dương tông chủ, không thể nói như thế?

Một giọng nói dịu dàng đột nhiên vang lên, thanh thúy dễ nghe, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Dương Khai quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy thiếu nữ mày mắt như họa đứng bên cạnh Phong Bà Tử, mỉm cười tự nhiên nhìn mình. Cô gái này là ai, Dương Khai không biết, nhưng đối phương nếu đứng chung một chỗ với Phong Bà Tử, nhất định là đệ tử của Vạn Thú Sơn.

— Vị cô nương này có điều gì chỉ giáo?

Dương Khai nhàn nhạt nhìn nàng. Cô gái đó tiến lên một bước, khẽ khàng thi lễ, cử chỉ đoan trang, phối hợp với tư thái uyển chuyển và nụ cười ngọt ngào, khiến người khác không thể sinh lòng chán ghét. Đôi môi khẽ mở, ngọt ngào nói:

— Để cho Dương tông chủ dễ gọi, tiểu nữ Phong Nghiên, đệ tử Vạn Thú Sơn.

— Phong Nghiên.

Dương Khai nhíu mày, như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua Phong Bà Tử. Hai người cùng họ, hơn nữa cảnh giới tu vi của nữ nhân này cũng không tính là cao, giống như mình, chỉ là Thánh Vương Tam Tầng Cảnh mà thôi, nhưng lại được Phong Bà Tử luôn mang theo bên người. Xem ra là hậu nhân của Phong Bà Tử, hơn nữa lại là hậu nhân cực kì được coi trọng, chả trách trong tình cảnh này mà cũng dám tùy tiện lên tiếng, không sợ bị trách phạt.

— Chỉ giáo thì không dám, tiểu nữ chỉ muốn nói với Dương tông chủ rằng, Lưu Viêm Sa Địa vốn là cấm địa của U Ám Tinh, là nơi vô chủ, có thể coi là tài sản chung của toàn thể võ giả U Ám Tinh chúng ta. Mỗi lần Lưu Viêm Sa Địa mở ra, đều có không ít người trong đó chiếm được chỗ tốt cùng cơ duyên. Hôm nay Dương tông chủ tự tiện chiếm cứ nơi này, còn muốn khoanh vùng trăm dặm cấm địa, e rằng có chút không thỏa đáng?

Phong Nghiên miệng lưỡi lanh lợi, vài ba câu liền chỉ ra chỗ hiểm của vấn đề, khiến chư vị cường giả hai mắt sáng rỡ, nhao nhao gật đầu tán đồng, ánh mắt cảm phục hướng về phía nàng. Phong Nghiên ngược lại không quan tâm hơn thua, vừa nhìn biết đã trải qua không ít trường hợp trọng đại, sau khi cười nhẹ một tiếng tiếp tục nói:

— Nếu thật sự muốn tính toán, mỗi thế lực U Ám Tinh nhà chúng ta đều có phần trong Lưu Viêm Sa Địa này. Coi như là Dương Tông chủ đem đồ vật thuộc về mọi người cường đoạt mất, Vạn Thú Sơn ta nếu như đoạt đồ vật của Dương tông chủ, e là Dương tông chủ cũng không vui vẻ gì. Cùng đạo lý đó, quý tông chiếm cứ Lưu Viêm Sa Địa, cũng nên hỏi xem chư vị tiền bối ở đây có ý kiến như thế nào.

— Không sai!

Mạc Tiếu Sinh lập tức mượn gió bẻ măng, gật đầu phụ họa:

— Lưu Viêm Sa Địa là một trong ba cấm địa của U Ám Tinh, là tài sản chung của tất cả các võ giả U Ám Tinh ta, không ai có thể độc chiếm!

— Tài sản chung?

Dương Khai cười khẩy một tiếng, bĩu môi nói:

— Đó là chuyện xưa rồi, hôm nay Lưu Viêm Sa Địa này chính là địa bàn của Lăng Tiêu Tông ta! Nếu ai không phục, cứ việc đến tấn công! Nếu thật sự có người có bản lĩnh công phá Lưu Viêm Sa Địa, Dương mỗ xin dâng nơi này bằng cả hai tay thì thế nào?

— Dương tông chủ…

Phong Nghiên nhíu chặt lông mày, sắc mặt không vui, lạnh nhạt nhắc nhở:

— Ngươi hà tất phải hung hăng dọa người như vậy? Nếu cứ khăng khăng như thế, sẽ là chuyện chọc giận quần hùng, không biết Dương tông chủ đã cân nhắc hậu quả chưa?

Dương Khai cười lạnh một tiếng:

— Trước kia Long Huyệt Sơn của ta cũng chưa từng chọc giận bất kì ai, chẳng phải vẫn bị không ít người vây công đó sao? Nếu như Dương mỗ vận khí không tốt, sợ là sớm đã táng thân tại ngọn núi nhỏ kia rồi, chọc giận mọi người thì sao? Tiểu nha đầu, đừng dùng lời lẽ hoa mỹ để nói chuyện với ta, cũng đừng hòng hù dọa ta. Ngươi còn chưa có tư cách nói chuyện với bổn tông chủ, hãy để trưởng bối nhà ngươi đứng ra đi.

— Ngươi…

Phong Nghiên cắn chặt đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt phẫn uất:

— Ngươi đây là không chịu giảng đạo lý hay sao?

— Ha ha, giảng đạo lý? Ngươi không biết trên đời này, kẻ nào có nắm đấm lớn hơn, kẻ đó mới có đạo lý sao?

Dương Khai mỉa mai nhìn nàng, khiến Phong Nghiên giận đến run rẩy, sắc mặt đỏ bừng, không dám thốt ra lời nào quá đáng.

Không tiếp tục cho người khác lại có cơ hội làm khó, Dương Khai hừ lạnh một tiếng, đôi con ngươi quét về tứ phía, cao giọng quát:

— Dương mỗ nói đến đây thôi. Chư vị nếu vẫn khăng khăng một mực, bổn tông chủ không ngại ngày khác rảnh rỗi sẽ đến tổng đà của chư vị bái phỏng một chuyến, gọi là có đi có lại. Chư vị nếu không nghe Dương mỗ khuyên bảo, tự tiện đặt chân lên lãnh thổ Lăng Tiêu Tông ta, vậy Dương mỗ sẽ không cần khách khí! Chỉ là đến lúc đó tông môn chư vị có tổn thất gì, thì đừng trách Dương mỗ không nói trước.

Lời cảnh cáo không chút lưu tình này khiến sắc mặt tất cả mọi người đều trở nên khó coi. Dương Khai cố ý nhìn xung quanh, rất hài lòng với phản ứng của những người này. Chỉ cần bọn hắn còn kiêng kị mình, thì sẽ không tự tìm rắc rối.

Dù sao trận chiến Long Huyệt Sơn trước đây, phía bên mình đã thể hiện chiến lực kinh người, đặc biệt là Chiến Hạm Hư Vương Cấp. Dám chắc không có tông chủ nào dám không quan tâm, uy lực Tinh Pháo bắn ra, tin là bất cứ Đại Trận Hộ Tông nào cũng bị phá bỏ.

Ánh mắt bỗng nhiên dừng lại ở một chỗ trong đám người, Dương Khai nhếch miệng cười, cao giọng hô:

— Đại Diên cô nương!

Trong đám người, đoàn người Lưu Ly Môn cũng đang bị kẹt trong đó, vẫn do Cung Ngạo Phù dẫn đầu, Đại Diên và Doãn Tố Điệp theo sát bên cạnh, còn có các đệ tử khác của Lưu Ly Môn. Trước đây Dương Khai chưa từng gặp qua. Nghe thấy tiếng quát của Dương Khai, nét mặt Đại Diên lộ ra ý cười, hướng về phía này gật đầu.

— Đại Diên cô nương có muốn vào trong xem một chút không, sau này cũng tiện bề qua lại.

Dương Khai nhiệt tình mời.

Trong phút chốc, quần hùng dồn dập chú mục, vô số ánh mắt đổ dồn về phía Đại Diên, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, thần sắc quái dị. Nếu là nói, Đại Diên là một mỹ nữ, Dương Khai ngược lại chỉ mời nàng thì có thể hiểu được, dù sao người trẻ tuổi nào mà chẳng có chút phong lưu? Nhưng trên thực tế, Đại Diên không những không đẹp mà ngược lại cực kì xấu, trên mặt gồ ghề, sắc mặt xanh xao vàng vọt, trông như người suy dinh dưỡng. Mặc dù dáng người xinh đẹp, cũng không thể che giấu được khuyết điểm bẩm sinh trên khuôn mặt nàng.

Nữ tử như vậy đi ra bên ngoài, e là rất ít người nguyện ý cùng nàng kết giao. Nhưng vừa mới đối mặt với nữ tử như Phong Nghiên mà Dương Khai mặt không đổi sắc, vậy mà chủ động mời cô vào Lăng Tiêu Tông, lại còn luôn mồm nói ngày sau tiện bề qua lại. Đây là cái tình huống gì chứ? Chẳng lẽ tiểu tử này có khuynh hướng đặc biệt, không thích mỹ nữ mà lại thích xấu nữ? Ý niệm buồn cười này đồng loạt xuất hiện trong đầu, mọi người không khỏi khẽ lắc đầu, đều cảm thấy có chút không có khả năng.

— Ta…

Đối diện với vô số ánh mắt, Đại Diên dường như có chút bối rối, bởi lẽ số lượng cường giả tại đây quá đông đảo, khiến nàng nhất thời không biết nên đáp lời ra sao. Mà trong đôi mắt phượng của Cung Ngạo Phù lại lóe lên dị sắc, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, truyền âm cho Đại Diên:

— Diên Nhi, nếu hắn đã chủ động mời, con cứ vào trong xem xét một phen, xem Lăng Tiêu Tông rốt cuộc ra sao. Nếu có thể, không ngại hỏi hắn xem khi Đế Uyển mở ra, người của Lưu Ly Môn có thể đi vào từ bên trong Lưu Viêm Sa Địa hay không.

Đại Diên nhíu mày, mặc dù vô thức có chút bài xích, nhưng sư tôn đã hạ lệnh, không thể làm trái, chỉ đành nhắm mắt đáp lời:

— Được Dương sư đệ mời, là vinh hạnh của Đại Diên, vậy Đại Diên cung kính không bằng tuân mệnh.

— Nói hay lắm, nói hay lắm.

Dương Khai mỉm cười.

— Dương Khai.

Hắn vừa dứt lời, Doãn Tố Điệp bỗng nhiên nũng nịu gọi một tiếng, đôi mắt long lanh nước, toát ra phong thái mê hồn. Bản thân nàng tu luyện Mị Công, nay thực lực đã tấn thăng đến Phản Hư Cảnh, Mị Công càng tiến triển nhanh chóng, phối hợp với tư thái phi phàm, đương nhiên là phong tình vạn chủng. Chớ nói chi cường giả thế hệ trước, ngay cả nam tử Thánh Vương Cảnh cũng căn bản không thể chống lại được sức hấp dẫn này, tất cả đều trừng mắt nhìn thẳng.

— Người ta cũng muốn vào trong xem xem, có được hay không a?

Doãn Tố Điệp nũng nịu hỏi, âm thanh vừa ngọt vừa dịu dàng, nghe vào tai, phảng phất như có cánh tay ngọc đang vuốt ve trong lòng, khiến người ta thoải mái đến tận xương tủy.

— Ta quen biết cô sao?

Câu trả lời phá hỏng bầu không khí là, Dương Khai căn bản không thèm để ý đến ý tứ của nàng ta, một lời đã cự tuyệt.

Khuôn mặt xinh đẹp của Doãn Tố Điệp hết xanh lại đỏ, nghiến răng nghiến lợi, phong tình trong đôi mắt đẹp biến mất không thấy, mà thay vào đó là oán độc vô tận.

Dương Khai vẫn không để ý tới nàng ta, mà đảo mắt nhìn quanh. Lát sau, ánh mắt dừng lại ở một hướng khác trong đám người, mỉm cười ôm quyền:

— Vị tiền bối này…

Bên đó, một thân nho bào, tóc dài xõa vai, trông như một trung niên phóng đãng không bị trói buộc, nhướng mày, lộ ra vẻ vui mừng, cười lớn nói:

— Dương tông chủ đã có ý mời, vậy lão phu từ chối thì bất kính!

Dương Khai xoa xoa mũi, âm thầm nghĩ lời mình còn chưa nói hết, đối phương đã vội vàng tiếp lời, xem ra là vẫn luôn chờ đợi cơ hội này.

Nhưng cũng không sao, dù sao vốn dĩ bản thân cũng định mời hắn kia mà. Người này tên là Mặc Vũ, trước đây Dương Khai không rõ lai lịch lắm, chỉ biết hắn không có ác ý với mình, hơn nữa lại là người của Càn Thiên Tông. Tại Long Huyệt Sơn, đối phương còn từng ra tay, hữu ý vô ý giúp mình hóa giải một đòn công kích.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!