Lúc đó Dương Khai vẫn không hiểu là vì sao, hiện tại nhìn thấy hai nữ tử Thẩm Thi Đào và Lục Oánh đứng cạnh hắn, trong lòng lập tức hiểu rõ. Hẳn là do Thẩm Thi Đào và Lục Oánh đã mở miệng thỉnh cầu. Hai nàng quả nhiên là người có ơn tất báo, hơn nữa nam tử trung niên của Càn Thiên Tông này cũng là người không tồi, nếu không ngày đó ở Long Huyệt Sơn, lão đã không âm thầm giúp đỡ hắn, mặc dù chỉ có một lần, nhưng Dương Khai vẫn ghi nhớ trong lòng.
Dù sao lúc đó ai cũng thấy Long Huyệt Sơn không vừa mắt, lão có thể trượng nghĩa xuất thủ, cũng coi như là người ân oán phân minh.
- Thẩm cô nương và Lục Oánh cô nương cũng cùng vào đi.
Dương Khai hướng bên đó lớn tiếng gọi. Thẩm Thi Đào và Lục Oánh nét mặt vui vẻ, gật đầu không ngừng, theo sát phía sau Mặc Vũ bay về phía bên này.
Cửa khoang Phi Sa Chiến Toa vẫn chưa đóng, lát sau, ba người của Càn Thiên Tông đã cùng nhau đi vào trong. Đợi sau khi nhìn rõ thế cục bên trong, Mặc Vũ biến sắc, vội vàng hướng về phía Diệp Tích Quân hành lễ, rồi học theo Tiền Thông và Phí Chi Đồ nghiêm chỉnh ngồi xuống.
Bên ngoài Chiến Toa truyền đến thông điệp cuối cùng của Dương Khai, chốc lát, hắn cũng lách mình tiến vào trong Phi Sa Chiến Toa. Đợi sau khi hắn đi vào, phi hành bí bảo cổ quái này liền hơi chao đảo, vừa tiến vào bên trong bức tường lửa đã biến mất không thấy tăm hơi.
Bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, vô số cường giả sắc mặt tái nhợt, oán hận nhìn về phía cấm địa, nhưng lại không thể làm gì.
Vừa rồi nhìn thấy bộ dạng ngông cuồng của Dương Khai, rất nhiều người muốn xông lên hạ thủ với hắn, nhưng cả Mạc Tiếu Sinh và Thành Bằng Huyên đều không ra tay, bọn họ chỉ có thể án binh bất động. Kết quả là hiện tại đã bỏ lỡ cơ hội, đối phương đã chạy vào trong Lưu Viêm Sa Địa, muốn đuổi theo cũng không kịp nữa rồi.
- Mạc trưởng lão, tiểu tử kia quá mức không coi ai ra gì, chẳng lẽ chuyện hôm nay cứ như vậy bỏ qua sao?
Một đại hán thân hình khôi ngô bước lên phía trước, vẻ mặt không cam lòng nhìn Mạc Tiếu Sinh.
Người này cũng không phải vô danh, cảnh giới tu vi không thấp, mấy năm trước vừa tấn thăng lên Phản Hư tam tầng cảnh, là tông chủ của một tông môn hạng hai. Mặc dù là nhân vật cấp bậc tông chủ, nhưng khi đối mặt với đại trưởng lão của Chiến Thiên Minh, thân phận của hắn vẫn thấp hơn một bậc, dù sao Chiến Thiên Minh cũng không phải là tông môn mà hắn có thể so sánh được.
- Lan tông chủ muốn thế nào?
Mạc Tiếu Sinh lạnh nhạt liếc hắn một cái, biểu tình không vui không giận.
- Lan mỗ nuốt không trôi cục tức này.
Tông chủ họ Lan oán hận nói.
- Nếu Lan tông chủ thực sự không nhịn được, không ngại thử tấn công Lưu Viêm Sa Địa, nói không chừng có thể phá vỡ được bức tường lửa này. Lúc đó lão phu nhất định sẽ dốc toàn bộ lực lượng của Chiến Thiên Minh, giúp Lan tông chủ lấy đầu tiểu tử kia.
Nghe Mạc Tiếu Sinh nói như vậy, tông chủ họ Lan kia không những không vui, ngược lại mặt biến sắc, vội vàng xua tay nói:
- Mạc trưởng lão chê cười rồi, Lưu Viêm Sa Địa này từ xưa đến nay là cấm địa của U Ám Tinh ta, chưa đến lúc mở ra không ai có thể đi vào trong, Lan mỗ làm sao có thể phá vỡ bức tường lửa này được?
- Đã như vậy, cũng không cần nói thêm lời vô ích!
Mạc Tiếu Sinh hừ lạnh một tiếng.
Tông chủ họ Lan bị nói cho cứng họng, sắc mặt vô cùng lúng túng, chỉ đành lui xuống một bên, tâm tình phiền muộn.
- Mạc huynh, xem ra chúng ta cũng chỉ đành tạm thời nhượng bộ thôi.
Thành Bằng Huyên chau mày, thở dài nói.
- Đúng vậy, Mạc mỗ cũng có ý này. Việc cấp bách bây giờ là nghĩ cách tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, nếu không một khi đợi đến lúc Đế Uyển mở ra, nhất định sẽ mất đi cơ hội tốt. Đừng nói đến cái gì mà Lăng Tiêu Tông… hừ, ngày sau còn dài. Hôm nay nhường hắn một bước cũng không sao, ngày khác đòi lại gấp đôi là được.
- Mạc huynh nói có lý. Đã như vậy, chúng ta cũng không đợi ở đây chọc hắn tức giận, nhỡ đâu tiểu tử này lại lái chiến hạm Hư Vương Cấp đến Lôi Đài Tông của ta…
Thành Bằng Huyên nói đến đây, không khỏi rùng mình một cái, vội vàng hướng về phía đệ tử môn hạ nhà mình hô to mấy tiếng, dẫn đầu rút lui trước.
Mạc Tiếu Sinh cũng hành động như thế.
Nhìn hai thế lực lớn nhất nén giận mà nhượng bộ, các thế lực khác nào dám còn lưu lại nơi đây? Tất cả rối rít kêu gọi đồng bạn cùng đệ tử, ầm ầm rút lui ra ngoài, thẳng đến tận ngoài trăm dặm, vô số võ giả lúc này mới dừng bước.
Cùng lúc đó, bên trong Phi Sa Chiến Toa, Dương Viêm nhìn chằm chằm vào la bàn ánh sáng trước mặt, khóe miệng nhếch lên, cười nói:
- Quả nhiên, bọn họ đều rút lui rồi, đã ở xa ngoài trăm dặm.
- Lựa chọn sáng suốt.
Dương Khai cười lạnh một tiếng, dường như đã sớm liệu được cảnh này.
Cũng không phải Dương Khai có thể biết trước, chẳng qua, với thế lực mà Lăng Tiêu Tông đã thể hiện, bọn họ quả thực không thể không đưa ra quyết định như vậy. Không chỉ tọa lạc bên trong Lưu Viêm Sa Địa, không cần lo lắng bị người khác tấn công, mà bản thân Lăng Tiêu Tông còn có thể dùng chiến hạm Hư Vương Cấp để uy hiếp ngược lại.
Chỉ riêng điểm này, đã không ai dám trêu chọc nữa. Dù sao một khi đã trêu chọc, bản thân lại không có cách nào tấn công tổng đà của người khác, ngược lại còn cả ngày lo lắng sợ bị chiến hạm Hư Vương Cấp quấy nhiễu. Loại mua bán thua lỗ như vậy ai dám làm? Chỉ có thể chịu đòn mà không cách nào đánh trả, đây chính là thế cục chỉ có thể chịu trận.
Hơn nữa, chiến hạm Hư Vương Cấp kia còn có thể sử dụng rất lâu dài.
Nhờ nó, U Ám Tinh hoàn toàn có thể khôi phục được liên lạc với ngoại giới. Võ giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong nếu dùng nó để ra khỏi U Ám Tinh, thoát khỏi áp chế của thiên địa pháp tắc nơi đây, hướng về tinh tú khác, liền có cơ hội đột phá đến Hư Vương Cảnh.
Mạc Tiếu Sinh, Thành Bằng Huyên, Phong Bà Tử, người nào mà không có tính toán của riêng mình? Người nào không muốn trở thành hành khách của chiến hạm Hư Vương Cấp? Bọn họ đều là những cường giả bị kẹt tại đỉnh của Phản Hư Cảnh nhiều năm rồi, tâm nguyện lớn nhất đời này chính là đột phá đến Hư Vương Cảnh, giờ đây có cơ hội bày ngay trước mắt, tự nhiên sẽ tìm mọi cách để nắm lấy.
Có thể nói, nếu không có trận chiến Long Huyệt Sơn, lúc này bọn họ khẳng định sẽ trăm phương nghìn kế tạo quan hệ tốt với Lăng Tiêu Tông, tạo quan hệ tốt với Dương Khai.
Đáng tiếc trận chiến Long Huyệt Sơn khiến bọn họ và Lăng Tiêu Tông trở mặt với nhau. Mấy thế lực lớn đều có uy tín danh dự, tự nhiên lúc này ngại ngùng hạ mình, thật sự phải làm như vậy, sau này sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Mấy người Mạc Tiếu Sinh và Thành Bằng Huyên chỉ có thể rút lui để tìm cơ hội khác, cố gắng ổn định Lăng Tiêu Tông trước, không chọc giận Dương Khai và tông môn mới thành lập này, sau đó từ từ mưu đồ.
Sau này nếu có cơ hội hóa giải ân oán, vậy thì đó là chuyện không thể tốt hơn. Nếu không cách nào hóa giải, bọn họ cũng không ngồi nhìn Lăng Tiêu Tông lớn mạnh, nhất định sẽ trăm phương nghìn kế nhổ cỏ tận gốc.
Gừng càng già càng cay, bọn họ có thể trong thời gian rất ngắn phân tích rõ ràng mối quan hệ lợi hại. Nếu không chỉ dựa vào lời cảnh cáo của Dương Khai, há có thể khiến bọn họ rút lui ra ngoài trăm dặm. Hết thảy nguyên do, đều là vị trí hiện nay của Lăng Tiêu Tông và sự tồn tại của chiến hạm Hư Vương Cấp.
Đối với chuyện này, trong lòng Dương Khai cũng hiểu rõ, cho nên mới tỏ ra cứng rắn và mạnh mẽ đến vậy.
Tốc độ của Phi Sa Chiến Toa mặc dù rất nhanh, nhưng diện tích của Lưu Viêm Sa Địa cũng vô cùng rộng lớn, phải đến nửa ngày sau, chiến toa mới đến trước sơn môn của Lăng Tiêu Tông.
Đợi đến khi Dương Viêm mở cửa khoang chiến toa, cùng Diệp Tích Quân dẫn đầu đi ra ngoài trước, Tiền Thông, Phí Chi Đồ và Mặc Vũ cùng những người còn lại mới lần lượt đi ra, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi ở trong chiến hạm, bầu không khí quả thực quá mức ngột ngạt. Bọn họ đều là người đứng đầu trong tông môn của mình, cũng là những nhân vật đại danh đỉnh đỉnh trên U Ám Tinh, nhưng khi đối mặt với Diệp Tích Quân, đều không tự chủ được mà cúi đầu, căn bản không dám có bất kỳ hành động phóng túng nào, đến nói chuyện cũng đều cẩn thận từng li từng tí.
Cho đến lúc này ra khỏi chiến toa, mấy người mới cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng rất nhanh, bọn họ lại lập tức trợn mắt há mồm, ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt chấn động không thể tin được.
Nơi đó, hàng vạn bậc thang bạch ngọc rộng lớn cùng linh khí thiên địa nồng đậm, khiến cho mấy người bọn họ ngỡ rằng bản thân đã không còn ở U Ám Tinh nữa rồi.
- Đây…
Tiền Thông há miệng thở dốc, cũng không biết muốn nói gì, chỉ thốt ra một chữ rồi im bặt.
- Chư vị tiền bối, đây chính là tổng đà của Lăng Tiêu Tông, chư vị thấy thế nào?
Dương Khai đứng ở một bên, híp mắt cười giới thiệu.
Mấy người Tiền Thông liếc hắn một cái, dường như không còn lời nào để nói, thật lâu sau, Tiền Thông mới cất lời:
- Tiểu tử ngươi hà tất phải khoe khoang trước mặt bọn lão phu, nơi nồng đậm linh khí thế này, từ trước đến giờ lão phu chưa từng thấy qua.
- Không sai, nơi đây quả thực có thể nói là nơi tu luyện tốt nhất trên U Ám Tinh.
Mặc Vũ cũng ngưng trọng gật đầu, nét mặt hâm mộ. Tổng đà Càn Thiên Tông của hắn cũng tọa lạc trong sơn mạch, linh khí nồng đậm, nhưng so sánh với nơi đây thì kém rất nhiều. Đây mới chỉ là bên ngoài sơn môn, mà đã không hề kém so với mấy điện luyện công của Càn Thiên Tông, nếu thật sự đi vào bên trong, thì còn đáng kinh ngạc đến mức nào nữa?
- Đây hẳn là di chỉ của một tông môn cổ đại phải không? Các ngươi không thể nào có đủ thời gian để kiến tạo một cơ nghiệp khổng lồ như vậy.
Phí Chi Đồ như có điều suy nghĩ nhìn Dương Khai.
- Ánh mắt của Phí thành chủ sáng như đuốc, không sai, nơi đây đích thực là di chỉ của một tông môn cổ đại, chúng ta chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách mà thôi, để các vị tiền bối chê cười rồi.
Dương Khai hắc hắc cười một tiếng.
- Nói gì mà tu hú chiếm tổ chim khách, đây chỉ có thể nói các ngươi vận khí nghịch thiên, người khác muốn chiếm cũng không có cửa đâu.
Tiền Thông bật cười lắc đầu, lão đến bây giờ vẫn còn không hiểu tại sao nhóm người của mình có thể dễ dàng xuyên qua bức tường lửa kia. Đây không phải là cấm địa sao? Phản Hư Cảnh đi vào không phải là chết chắc sao?
- Có lời gì vào trong rồi nói, đứng ở đây làm gì?
Diệp Tích Quân lạnh nhạt nói một tiếng, cùng Dương Viêm hai người dẫn đầu đi về hướng cầu thang bạch ngọc.
Cô ta đã lên tiếng, mọi người ai dám không nghe, liền vội vàng theo sau.
Dọc theo đường đi, mấy người Tiền Thông âm thầm thăm dò bốn phía, vì linh khí dồi dào nơi đây mà cảm thấy kinh hãi, thỉnh thoảng thảo luận vài câu, thực chất là đang tham lam hít thở linh khí nồng đậm.
Dương Khai đi phía sau, cùng với Ngụy Cổ Xương và mấy tiểu bối, cũng nói cười không dứt.
Không bao lâu, một đoàn người cuối cùng cũng đặt chân đến trước đại điện của Lăng Tiêu Tông. Một tòa cung điện nguy nga cùng với quy mô to lớn lại lần nữa khiến mọi người nhìn mà không khỏi cảm thán, mà linh khí thiên địa nồng đậm nơi đây khiến mọi người không tự chủ được mà hít sâu mấy hơi.
Trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ ngưỡng mộ.
Ngẩng đầu nhìn lên, toàn bộ Lưu Viêm Sa Địa mặc dù vẫn bị bao vây bởi bức tường lửa kia, nhưng ở chính phía trên đại điện này, lại là một lỗ hổng hình tròn rộng chừng mười dặm, để ánh nắng chiếu rọi xuống, quang đãng sáng sủa. Hơn nữa, vừa lúc có thể nhìn thấy Đế Uyển lơ lửng ở bên trên.
- Mời bên này!
Dương Khai nói một tiếng, dẫn mọi người tới điện tiếp khách.
Cung điện này là nơi chuyên để đón tiếp khách quý của Lăng Tiêu Tông, mà mấy người Tiền Thông cũng tính là nhóm khách đầu tiên của Lăng Tiêu Tông, Dương Khai đương nhiên sẽ không lãnh đạm.