Tình huống này xảy ra tại đây thực sự khiến Dương Khai cảm thấy ngoài ý muốn. Hắn chưa từng nghĩ rằng Đế Uyển lại mở cửa cho cả Tinh Vực, trước kia hắn vẫn cho rằng chỉ có võ giả U Ám Tinh mới có thể tiến vào.
Điều này đối với võ giả U Ám Tinh thực sự không phải là một tin tốt lành. Dù sao, số lượng đối thủ cạnh tranh tăng lên đáng kể, nguy hiểm cũng theo đó mà gia tăng không ít.
Nghĩ đến đây, Dương Khai không khỏi rùng mình, vội vàng mở miệng hỏi: - Mẫn Đảo Chủ, nơi đó có cường giả Hư Vương Cảnh tiến vào không?
Nghe hắn hỏi vậy, Mẫn Sa mỉm cười, khoát tay nói: - Dương tiểu hữu cứ yên tâm, đừng nóng vội. Nơi này không hề có cường giả cấp Hư Vương đâu, điểm này tiểu hữu có thể hoàn toàn yên tâm.
Trước kia, lão cũng từng có cùng nỗi lo lắng như Dương Khai. Dù sao, linh khí thiên địa ở Thanh Mộc Tinh không quá nồng đậm, tài nguyên tu luyện cũng không mấy phong phú. Mặc dù không có pháp tắc thiên địa áp chế, số võ giả có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Gần ngàn năm nay, Thanh Mộc Tinh càng không hề xuất hiện cường giả Hư Vương Cảnh. Đối với lão mà nói, tu vi Phản Hư Tam Tầng Cảnh đã là cao thủ đứng đầu tại Thanh Mộc Tinh.
Điểm này không có gì khác biệt so với U Ám Tinh.
Với tu vi như thế, khi tiến vào nơi này, lão vốn tưởng rằng đã có thể yên tâm. Ai ngờ, những võ giả từ các tinh vực khác cũng có thể đặt chân đến đây, tự nhiên khiến lão lo lắng hãi hùng, e sợ sẽ đụng phải đối thủ có thực lực quá mạnh mẽ.
Nhưng sau đó tìm hiểu một hồi, lại khiến lão mừng rỡ khôn xiết. Cũng không biết nơi này có điều gì huyền diệu, lại không cho phép bất kỳ cường giả Hư Vương Cảnh nào tiến vào. Nói cách khác, võ giả mạnh nhất đến đây cũng chỉ cùng cấp bậc với lão.
Nghe Mẫn Sa giải thích một hồi, Dương Khai thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng dịu đi nhiều.
Tuy rằng hiện nay hắn đã tấn thăng đến Phản Hư Cảnh, có thể đối đầu với cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh, nhưng trước mặt Hư Vương Cảnh, hắn hoàn toàn không có sức hoàn thủ. Nếu thực sự đụng phải Hư Vương Cảnh, hậu quả khó có thể tưởng tượng.
Tình huống xem ra cũng không quá tệ...
Dương Khai trầm ngâm một lát, bỗng nhiên thần sắc ngưng trọng hỏi:
- Vậy xin hỏi, nơi này có phải Đế Uyển không?
Mẫn Sa còn chưa kịp trả lời, cô gái nhỏ nhắn trong bộ trang phục màu đen đứng ở một bên đã đáp lời: - Nơi này đương nhiên là Đế Uyển rồi! Chúng ta dùng Đế Ngọc trong tay thông qua Pháp Trận Không Gian để tiến vào đây, nếu không phải Đế Uyển thì còn là nơi nào nữa?
Nàng vẻ mặt như muốn cười, nhìn chằm chằm vào Dương Khai nhiệt tình nói.
- Nếu đã là Đế Uyển, tại sao...
Dương Khai khẽ nhíu mày.
- Dương tiểu hữu là muốn hỏi, tại sao không giống như trong tưởng tượng của mình đúng không? Mẫn Sa cười híp mắt nhìn hắn.
Dương Khai khẽ gật đầu.
- Trong tưởng tượng của tiểu hữu, Đế Uyển là Đại Đế Biệt Viện ắt hẳn phải có cung điện liên miên, trải dài ngang dọc đúng không?
- Không sai!
- Dĩ nhiên là có như vậy. Cách nơi này mười vạn dặm về hướng tây, có một tòa cung điện, nơi đó mới thực sự là Đế Uyển. Mẫn Sa vừa nói vừa chỉ tay về một hướng.
Mắt Dương Khai sáng lên.
Mẫn Sa cười khà khà nói: - Bất quá, Đế Uyển là Biệt Viện của Đại Đế, dĩ nhiên không thể chỉ có một tòa cung điện khổng lồ như vậy mà xung quanh còn có lãnh thổ rộng lớn. Vùng thảo nguyên chúng ta đang ở hiện tại chỉ là một phần trong đó thôi. Trừ thảo nguyên, bốn phía Đế Uyển bị đầm lầy, sa mạc và hải dương bao phủ, mỗi một địa phương đều ẩn chứa hung hiểm vô cùng. Võ giả cầm Đế Ngọc tiến vào nơi này, vị trí xuất hiện cũng không giống nhau. Ừm, vận khí của chúng ta cũng không tệ lắm, thảo nguyên này ít hung hiểm nhất, nhưng thu hoạch cũng không nhỏ a!
- Thì ra là vậy! Dương Khai làm ra vẻ thụ giáo. Chuyện như vậy, nếu như hắn không tìm người hỏi thăm, thực sự khó mà rõ ràng. Trước khi nói chuyện cùng Mẫn Sa, hắn còn nghi ngờ nơi này không phải là Đế Uyển.
- Nếu Đế Uyển chân chính ở phía đó, sao Mẫn Đảo Chủ các ngươi lại ở nơi này?
Dương Khai lại ngạc nhiên nhìn năm người, không rõ tại sao bọn họ lại bỏ đi cơ duyên trời ban này, không tiến sâu vào Đế Uyển, mà lại đến vùng thảo nguyên này.
Mẫn Sa nở nụ cười khổ nói: - Nói ra rất dài dòng... Nói thế nào nhỉ, Đế Uyển tuy bảo vật vô số, nhưng bên trong nguy hiểm trùng điệp. Không nói đến Cấm Chế Trận Pháp ẩn tàng, còn có những Khôi Lỗi Thượng Cổ đã thất truyền, chỉ riêng các cường giả hiện tại tràn vào đó đã đông đảo không đếm xuể. Đám người lão phu vốn là mười người cùng nhau tiến vào, nhưng tiểu hữu nhìn lại xem, giờ còn lại mấy người?
Nghe lão giải thích như thế, Dương Khai liền hiểu rõ. Năm người này chắc hẳn đã gặp phải nguy hiểm gì đó trong Đế Uyển, nên mới khiếp sợ mà rút lui ra ngoài.
Điều này cũng không khó hiểu, dù sao tính mạng mỗi người chỉ có một. Bảo vật cùng cơ duyên tuy rằng đầy rẫy cám dỗ, nhưng nếu mạng đã không còn thì làm gì có cơ hội hưởng dụng?
Xem ra, Đế Uyển không còn giống như lần trước mình tiến vào. Trình độ nguy hiểm tăng lên rất nhiều, nếu không cũng không khiến năm người này khiếp sợ đến vậy.
Ngẫm lại cũng không lạ, lần trước chính mình cùng đám người Phí Chi Đồ tiến vào thì Đế Uyển còn chưa chính thức mở ra, rất nhiều Trận Pháp Cấm Chế cũng chưa được kích hoạt.
Thấy Dương Khai đang trầm tư, Mẫn Sa cũng không quấy rầy. Một lát sau, lão mới phấn chấn cười nói: - Bất quá Dương Đạo Hữu cũng chớ xem thường vòng ngoài của Đế Uyển này. Dù là thảo nguyên, đầm lầy hay sa mạc, biển lớn, bên trong cũng ẩn chứa vô số cơ duyên khiến người ta phải ghen tị.
- Vậy sao? Xin chỉ giáo cho! Dương Khai khẽ có hứng thú nói.
- Nơi cung điện kia tuy đúng là Biệt Viện của Đại Đế, nhưng Dương tiểu hữu thử nghĩ xem, Đại Đế khi còn sống không thể nào ở một mình. Ắt hẳn sẽ có kẻ hầu người hạ hay đệ tử tùy tùng. Tu vi cảnh giới của Đại Đế ra sao, lão phu không dám tự ý phỏng đoán, nhưng tu vi của những người bên cạnh tuyệt đối sẽ không thấp. Còn có các đệ tử, những người này cũng không phải tất cả đều ở trong Đế Uyển mà phân tán ra bên ngoài. Cho nên, bên ngoài Đế Uyển có rất nhiều Động Phủ Bí Ẩn, chỉ cần có thể tìm được một nơi, khà khà... vậy thì chuyến đi này đối với đám người lão phu cũng không tệ chút nào! Mẫn Sa vừa nói vừa vuốt chòm râu, trên mặt hiện vẻ mong chờ.
- Đúng vậy, trừ những Động Phủ Bí Ẩn, nơi này còn có thể tìm được rất nhiều loại Linh Thảo Diệu Dược đã tuyệt tích ở bên ngoài, còn có Khoáng Vật Quý Hiếm, càng có Yêu Thú Kỳ Dị, ví dụ như Thất Thải Mị Lộc Biến Chủng vừa rồi. Nếu như có thể giết được nó... Cô gái nhỏ nhắn nói được nửa chừng, bỗng nhiên dừng lại, có chút lúng túng nhìn Dương Khai, dường như nhớ lại chuyện vừa rồi, cũng không biết nói tiếp như thế nào.
Dương Khai cười ha hả, cũng không để ý lắm. Không phải vì bản thân không có tổn thất gì mà ngược lại còn có chút thu hoạch, mà càng là vì mấy người này đã cung cấp cho hắn nhiều tin tức tình báo như vậy.
Chỉ riêng điểm này cũng đã là một khoản lời rồi.
- Có ai tìm được Động Phủ Bí Ẩn nào chưa? Dương Khai thuận miệng hỏi một câu.
- Có! Mẫn Sa nghiêm nghị gật đầu, trên mặt hiện lên vẻ hâm mộ: - Chỉ ba ngày trước, có người ở vùng thảo nguyên này tìm được một Động Phủ Bí Ẩn, từ bên trong mang ra một kiện Bí Bảo cấp Hư Vương, cùng không ít Linh Đan Diệu Dược!
Nói tới đây, Mẫn Sa hít thở có phần dồn dập. Tình huống ở Thanh Mộc Tinh cùng U Ám Tinh không khác nhiều lắm, cám dỗ của Bí Bảo cấp Hư Vương đối với lão cũng không nhỏ.
- Tin tức nếu truyền ra ngoài, xem ra tình cảnh của người kia cũng không tốt đẹp gì! Khóe miệng Dương Khai khẽ cong lên.
Gương mặt Mẫn Sa hiện lên vẻ tán thưởng nhìn Dương Khai: - Dương tiểu hữu nói rất chính xác. Người nọ đúng là bị rất nhiều người truy đuổi, kết quả ra sao lão phu cũng không rõ lắm, nhưng nghĩ đến cũng khó mà tốt đẹp.
Dương Khai khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Những gì cần tìm hiểu cũng đã tìm hiểu xong. Chỉ cần biết nơi này đúng là Đế Uyển thì đã đủ rồi, hơn nữa cũng đã tìm ra phương hướng của Đế Uyển.
Dương Khai cũng không định nán lại bên ngoài quá lâu. Tuy rằng không biết Đế Uyển khi nào sẽ đóng cửa, nhưng nhất định có hạn chế về thời gian. Trước đó, hắn còn có hai chuyện muốn làm, hai món đồ muốn tìm. Hai món đồ này lần trước tiến vào Đế Uyển hắn đã gặp được nhưng lại không có thời gian và năng lực để xử lý.
Giờ đây, thực lực hắn tăng mạnh, tự nhiên muốn đi thử một lần nữa.
- Dương tiểu hữu, nhìn dáng vẻ của ngươi, cũng là tiến vào nơi này một mình đúng không? Nếu tin tưởng lão phu, không ngại cùng chúng ta hành động chung chứ? Nếu tìm được thứ tốt gì, chúng ta sáu người chia đều, tuyệt đối sẽ không để tiểu hữu chịu thiệt thòi gì. Cũng không biết là xuất phát từ suy tính gì, Mẫn Sa lại lên tiếng mời Dương Khai.
- Hảo ý của Mẫn Đảo Chủ, Dương mỗ xin ghi nhận. Dương Khai không chút nghĩ ngợi, trực tiếp lắc đầu cự tuyệt: - Ta hiện tại mặc dù là lẻ loi một mình, nhưng cũng không phải là tiến vào đây đơn độc. Ta còn có đồng bạn đang đợi, ta còn phải đi tìm bọn họ!
- Như vậy a... Mẫn Sa trên mặt lóe lên vẻ tiếc nuối, cũng không có ý cưỡng cầu, thản nhiên nói: - Nếu như thế, coi như lão phu chưa từng nói gì.
- Ừm, chư vị bảo trọng, Dương mỗ xin cáo từ. Dương Khai đứng dậy khẽ chắp tay, ngay sau đó thân hình lóe lên, từ địa quật bí ẩn này vọt ra, xác định một phương hướng, rồi bay vút về hướng đó.
Đợi Dương Khai đi rồi, trong địa quật, lão già tóc đen kia mới hướng về phía Mẫn Sa, nghi hoặc nói: - Mẫn huynh, vì sao huynh định mời tiểu tử này, thực lực của hắn không tính là mạnh mẽ mà!
Mấy người khác cũng đều nghi hoặc, không biết rốt cuộc Mẫn Sa có dụng ý gì.
Mẫn Sa cười ha ha, giải thích: - Thực lực của hắn tuy rằng không đáng kể, nhưng nếu có thể từ Thất Thải Mị Lộc Biến Chủng kia chạy trốn, tốc độ nhất định là hạng nhất. Lão phu mời hắn gia nhập, cũng chỉ là muốn hắn thay chúng ta dò đường mà thôi. Bất quá, đối phương nếu không có ý này thì thôi vậy.
Mấy người chợt hiểu ra.
- Không nói chuyện này nữa. Chúng ta cẩn thận nghiên cứu xem nên đánh chết Thất Thải Mị Lộc Biến Chủng kia như thế nào. Nếu có thể đánh chết nó, giá trị của Hương Nang và Nội Đan kia cũng không phải chuyện đùa đâu! Mẫn Sa nghiêm mặt nói.
Mấy người liên tục gật đầu, lập tức nghiên cứu kế hoạch, mà không hề hay biết Thất Thải Mị Lộc Biến Chủng kia sớm đã bị Dương Khai thu hoạch, Hương Nang và Nội Đan cũng đã sớm rơi vào trong Nhẫn Không Gian của Dương Khai.
Giờ phút này, Dương Khai đang bay vút theo phương hướng của Đế Uyển.
Theo Mẫn Sa nói, Đế Uyển cách nơi này mười vạn dặm. Với khoảng cách như vậy, tốc độ của Dương Khai cũng phải tiêu tốn hai ba ngày mới có thể tới, cho nên hắn không cần vội vã nhất thời.
Hắn mặt ngoài bình tĩnh lạnh nhạt, kỳ thực sâu trong nội tâm lại tràn đầy mong đợi!
Tràn đầy khát vọng.
Hắn khát vọng ở nơi này có thể gặp được Tô Nhan!