Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1445: CHƯƠNG 1445: ĐỘNG PHỦ BÍ ẨN

Nếu Đế Uyển mở cửa cho toàn bộ Tinh Vực, vậy thì Tô Nhan chỉ cần còn ở một nơi nào đó trong Tinh Vực là sẽ có cơ hội tiến vào. Chỉ có điều, Dương Khai cũng không rõ tu vi cảnh giới của nàng hiện nay ra sao, có đủ tư cách để vào trong đó hay không? Mà cho dù đủ tư cách, liệu nàng có thể thuận lợi chiếm được một khối Đế Ngọc hay không?

Vô số yếu tố không chắc chắn khiến cho cơ hội hai người chạm mặt ở nơi này trở nên cực kỳ nhỏ nhoi! Dù vậy, trong lòng Dương Khai vẫn ôm một tia mong đợi.

Hai người vì Âm Dương Hợp Hoan Công mà có mối liên hệ ngàn vạn sợi tơ không thể tách rời, nếu Tô Nhan thật sự có mặt ở đây, trong một phạm vi nhất định hắn có thể cảm ứng được sự tồn tại của nàng, việc tìm kiếm cũng không khó.

Trong lòng suy nghĩ hỗn loạn, Dương Khai đưa tay vuốt nhẹ không gian giới, một hạt châu sáng bóng tỏa ra khí tức lạnh như băng xuất hiện trên lòng bàn tay.

Băng Hồn Châu của Tô Nhan! Châu còn người còn, châu nát người vong!

Viên Băng Hồn Châu này là do Thiên Nguyệt giao cho hắn. Mặc dù đã nhiều năm trôi qua kể từ khi nó được ngưng luyện, nhưng trên hạt châu vẫn còn lưu lại khí tức khiến Dương Khai quyến luyến. Cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ hạt châu trong lòng bàn tay, ánh mắt Dương Khai dần trở nên dịu dàng, tâm trạng cũng nhanh chóng ổn định lại.

Thu hạt châu vào lại không gian giới, Dương Khai thét dài một tiếng, tiếng thét như rồng ngâm cuồn cuộn vang vọng đất trời, giải tỏa hết nỗi phiền muộn cuối cùng trong lòng. Ngay sau đó, thân hình hắn hóa thành một tia chớp, bay về phía vị trí của Đế Uyển.

Một ngày sau, Dương Khai vẫn đang bay nhanh trên thảo nguyên, cảnh sắc xung quanh dường như không có bao nhiêu thay đổi, có thể thấy nơi quỷ quái này chiếm diện tích lớn đến mức nào.

Trên đường đi, Dương Khai không gặp phải hung hiểm gì. Tuy nói lần này số lượng võ giả tiến vào Đế Uyển không ít, nhưng phân tán ở một nơi rộng lớn như vậy, mọi người cũng khó mà gặp nhau.

Thật ra trên thảo nguyên thường xuất hiện một số yêu thú kỳ lạ, mỗi con đều khó bề đối phó, hoặc là yêu khí ngất trời, thực lực xuất chúng, hoặc là giỏi độn thuật, không cho bất kỳ ai có cơ hội tiếp cận.

Dương Khai cũng không có ý định lãng phí thời gian với đám yêu thú này, hiện tại hắn chỉ muốn tìm người để hỏi thăm, xem rốt cuộc hướng đi của mình có sai lầm hay không.

Trong lúc bay đi, Dương Khai phóng thần niệm ra bốn phía.

Sau một nén nhang, Dương Khai bỗng nhiên dừng lại, trên mặt lộ vẻ vui mừng. Ở vị trí bên trái cách hắn không xa, rõ ràng có khí tức của người sống truyền đến, hơn nữa số lượng còn không ít.

Vừa lúc có thể đi tìm hiểu một chút, Dương Khai quyết định xong liền đổi hướng bay về phía đó.

Sau khoảng một chén trà, Dương Khai đã đến gần vị trí của những người đó. Phóng mắt nhìn tới, hắn không khỏi sững sờ, nhìn chằm chằm vào một nơi, trên mặt lộ vẻ hứng thú.

Nguyên nhân không gì khác, hắn không ngờ ở đây lại phát hiện ra dấu vết của cấm chế và trận pháp.

Ngay tại vị trí ánh mắt hắn đang quan sát, có một tầng năng lượng quang tráo như ẩn như hiện, dường như vì bị công kích nên đã xuất hiện sơ hở. Trong lúc tầng năng lượng quang tráo chớp tắt, cảnh sắc bên trong nó cũng có những biến hóa rất nhỏ.

"Ảo trận!" Dương Khai nhíu mày, cẩn thận đánh giá.

Địa hình nơi này tương đối đặc thù, tuy vẫn là thảo nguyên nhưng lại có một ngọn núi hình tròn tọa lạc. Bằng mắt thường nhìn vào, sơn cốc bên trong ngọn núi hình tròn kia không có gì kỳ lạ, tuy cỏ cây xanh biếc nhưng cũng chẳng có linh thảo diệu dược nào.

Thế nhưng tất cả những điều đó đều chỉ là giả tượng. Bởi lẽ khi màn sáng năng lượng lóe lên, cảnh sắc bên trong sơn cốc cũng biến hóa.

Không phải chứ? Vận may của mình tốt như vậy sao?

Dương Khai chậc chậc lấy làm lạ, một ngày trước hắn mới nghe Mẫn Sa nói trên thảo nguyên này có không ít động phủ bí ẩn, không ngờ nhanh như vậy đã gặp phải.

Sơn cốc kia rõ ràng là một động phủ bí ẩn! Điểm này không còn nghi ngờ gì nữa, nếu không cũng chẳng cần phải bố trí ảo trận ở vòng ngoài để che mắt người khác. Chỉ có điều nó đã bị người ta phát hiện, còn bị công kích nên mới lộ ra.

Lúc này, có tất cả hai nhóm người đang tụ tập ở đây, nhân số cũng không nhiều, một bên bốn người, một bên ba người, đều do một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh dẫn đầu, những người còn lại đều là Phản Hư nhất, nhị tầng cảnh.

Ở gần cấm chế sơn cốc nhất là bên có số người ít hơn, toàn bộ đều là nữ nhân.

Khi ánh mắt Dương Khai lướt qua ba nữ nhân này, hắn không khỏi nhướng mày như có điều suy nghĩ. Ba nữ nhân này đều mặc một thân cung trang trắng tinh, xem ra xuất thân từ cùng một tông môn, tư sắc xuất chúng. Dù là nữ nhân lớn tuổi nhất cũng phong thái vô cùng xinh đẹp, hai người còn lại cũng đều thân hình uyển chuyển, mỗi người một vẻ.

Điều khiến Dương Khai để ý không phải là sắc đẹp của các nàng, mà là khí chất của họ.

Trong sáng nhưng lạnh lùng, cao ngạo mà đơn độc, dường như có chút bất cận nhân tình, có chút cự người ngàn dặm… bên trong thân hình mềm mại lại tỏa ra khí tức cực kỳ băng hàn!

Loại khí chất này khiến Dương Khai có cảm giác quen thuộc và thân thiết, bởi vì khí chất của các nàng không khác gì khí chất trên người Tô Nhan!

Mà nhóm võ giả bên kia cũng xuất thân từ cùng một tông môn, mặc một thân y phục màu đỏ rực như lửa, tựa như ngọn lửa đang thiêu đốt! Ba nam một nữ, cả bốn người đều nhìn ba nữ nhân đối diện với ánh mắt không mấy thiện cảm.

Mặc dù Dương Khai mới vừa đến, chỉ quan sát vài lần, nhưng hắn đã nhanh chóng hiểu rõ tình hình trước mắt.

Chắc chắn là ba nữ nhân này đã phát hiện động phủ bí ẩn trước, lúc đang công kích cấm chế thì bị nhóm người kia phát hiện, chạy tới đây tranh giành.

Bất quá vì nhân số và thực lực của hai bên không chênh lệch nhiều nên mới giằng co đến giờ, bên nào cũng không có ý định ra tay trước! Thông thường khi các võ giả gặp phải tình huống này, phương pháp giải quyết không ngoài hai loại.

Một là hai bên sống mái với nhau, không chết không thôi, để một bên độc chiếm tất cả chỗ tốt.

Hai là hai bên tạm thời đạt thành hiệp nghị, cùng nhau thăm dò, sau khi thu được lợi ích sẽ thương lượng cách phân chia.

Ngoài ra, không còn khả năng nào khác.

Dương Khai quan sát thái độ của hai bên, cảm thấy khả năng thứ nhất cao hơn, bởi vì lúc này hai bên đang đối mặt nhau, trong ánh mắt đều lóe lên vẻ căm hận, dường như họ đã biết nhau từ trước, hơn nữa hiềm khích còn rất sâu.

Cũng không biết bọn họ đến từ tinh tú nào.

"Thật thú vị!" Dương Khai mừng thầm trong lòng. Nếu hai phe này thật sự liên thủ, vậy thì hắn chắc chắn phải lấy một địch bảy, trong đó còn có hai vị Phản Hư tam tầng cảnh. Dương Khai còn chưa tự đại đến mức vì một động phủ bí ẩn không chắc có bao nhiêu lợi ích mà đối đầu với cả hai bên bọn họ… điều đó rõ ràng là không khôn ngoan.

Tuy nhiên nếu xác định có đủ lợi ích, Dương Khai cũng không ngại hoạt động gân cốt, thử xem có thể đục nước béo cò hay không.

Tuy rằng ba nữ nhân kia làm cho Dương Khai có cảm giác hơi thân thiết, nhưng mọi người chỉ là bèo nước gặp nhau, nửa điểm giao tình cũng không có, dĩ nhiên Dương Khai không có ý định trượng nghĩa ra tay, chỉ hy vọng bọn họ đánh nhau càng nhanh càng tốt.

Nhưng hiện trường lại làm cho Dương Khai thất vọng, hai bên cũng không có ý định ra tay, ngược lại sự xuất hiện của hắn đã làm cho thế cục vốn vi diệu xuất hiện một chuyển biến khác.

Ngay lúc Dương Khai tới đây, bảy người đương nhiên đều phát hiện ra, nhưng sau khi nhận thấy Dương Khai chỉ có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, tất cả đều nhẹ nhàng thở ra, thậm chí võ giả bên mặc y phục đỏ kia còn lộ vẻ khinh thường.

Người cầm đầu bên đó là một nam nhân đầu trọc, trông rất hung hãn. Hắn liếc mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai một cái, thấy hắn không ngờ không có ý định chủ động lui đi mà ngược lại còn ở lại, sắc mặt không khỏi lạnh xuống, quát mắng:

- Tiểu tử, chỗ này không có chuyện của ngươi, không muốn chết thì cút xa một chút!

Dương Khai nghe vậy, khẽ nhếch khóe miệng cười nhạt, không hề sợ hãi, ngược lại thần thái càng thêm thản nhiên.

Mà nữ nhân dẫn đầu ăn mặc như một thiếu phụ ở phía đối diện thì lại nhướn hàng mày ngài, trong đôi mắt đẹp thoáng hiện vẻ vui mừng.

Bên nàng chỉ có ba người, tuy thực lực không kém đối phương bao nhiêu, nhưng dù sao nhân số cũng ít hơn. Lúc này thấy nam nhân đầu trọc bên kia uy hiếp Dương Khai không chút lưu tình, nàng không khỏi đảo mắt một vòng, nảy ra ý định lôi kéo Dương Khai.

Chỉ cần Dương Khai chịu gia nhập phe các nàng, chênh lệch về nhân số sẽ lập tức được san bằng, bên mình không còn gì phải lo lắng nữa.

Phản Hư nhất tầng cảnh tuy thực lực không cao, nhưng dù gì cũng là một võ giả Phản Hư Cảnh, ở thời khắc mấu chốt này, chắc chắn có thể phát huy tác dụng.

Vừa nghĩ đến đây, thiếu phụ kia không chút do dự, nhìn nam nhân đầu trọc hừ lạnh một tiếng:

- Khổng Văn Đống, ngươi khẩu khí thật lớn! Có bổn cung ở đây, ngươi nghĩ mình còn có bản lĩnh đả thương người vô tội sao?

Nói xong, nàng còn hướng về phía Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, ôn tồn nói:

- Tiểu huynh đệ không cần phải sợ, chỉ cần ta còn sống, hắn không làm gì được tiểu huynh đệ đâu!

- Ha ha… - Dương Khai cười khan một tiếng, vẻ mặt có chút cạn lời.

Ý đồ lôi kéo trong lời nói của thiếu phụ này đã quá rõ ràng, với tâm cơ của hắn sao lại không biết đối phương có ý gì. Rõ ràng là muốn mượn sức của mình, nếu không nàng đâu cần phải che chở một người ngoài không hề quen biết như thế.

Bất quá xem ra từ cuộc đối thoại giữa hai bên, người của hai phe này quả nhiên là biết nhau, hơn nữa vốn đã có thù oán từ trước.

- Tiện tỳ! - Nam nhân đầu trọc kia cười khinh bỉ: - Ngươi có bản lĩnh đó sao? Nói Khổng mỗ khẩu khí lớn, ta thấy giọng điệu của ngươi cũng không nhỏ đâu!

Nói xong, hắn lại quay đầu nhìn Dương Khai, hung tợn nói:

- Tiểu tử, cảnh cáo ngươi lần cuối, không muốn chết thì cút nhanh lên! Ngươi đừng tưởng tiện tỳ này thật sự bảo vệ được ngươi, dính vào tranh đấu giữa Hỏa Diệu Tông ta và Băng Tâm Cốc của nàng, kết cục chờ đợi ngươi chỉ có tan xương nát thịt!

Hỏa Diệu Tông, Băng Tâm Cốc… Dương Khai nhướn mày kinh ngạc. Tuy chưa từng nghe qua hai thế lực này, nhưng nghe tên cũng có chút ý thủy hỏa bất dung, chẳng trách hai bên gặp mặt đã gươm súng sẵn sàng.

Bất quá hắn cũng chẳng để lời uy hiếp của Khổng Văn Đống vào đâu. Với thực lực hiện nay của hắn, muốn miểu sát hắn trừ phi là cường giả Hư Vương Cảnh ra tay, còn Phản Hư Cảnh thì không có bản lĩnh đó.

Thiếu phụ kia mỉm cười, vuốt tóc, bình thản nói:

- Khổng Văn Đống, ngươi đúng là càng sống càng thụt lùi, bây giờ cũng chỉ biết nói lời uy hiếp người khác thôi sao? Tiểu huynh đệ không cần sợ hắn! Hỏa Diệu Tông tuy rằng không tầm thường, nhưng Băng Tâm Cốc ta cũng không phải dễ bắt nạt. Nếu tiểu huynh đệ đồng ý ra tay giúp chúng thiếp một lần, thiếp có thể cho tiểu huynh đệ một chút chỗ tốt, thế nào?

Nghe nàng ta nói vậy, Khổng Văn Đống nhíu mày, còn Dương Khai thì lại hứng thú, làm ra bộ dáng người chết vì tiền chim chết vì mồi, cười hì hì hỏi:

- Không biết có chỗ tốt gì?

Thiếu phụ nét mặt tươi cười như hoa, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói:

- Đan dược, thánh tinh, thế nào?

Dương Khai cười xì một tiếng, chậm rãi lắc đầu.

Đan dược, Thánh Tinh, đối với những cường giả Phản Hư Cảnh nhất trọng khác, có lẽ là bảo vật cực kỳ hấp dẫn, nhưng với hắn, lại chẳng mảy may có chút mê hoặc nào.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!