Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1447: CHƯƠNG 1447: ĐỀ NGHỊ CÔNG BẰNG

So với Khổng Văn Đống, ít nhất thiếu phụ còn chiếm một chút chủ động, dù sao nàng cũng chỉ lợi dụng Dương Khai một chút mà thôi, không trực tiếp đối địch với hắn, cho nên ánh mắt khẽ đảo, yểu điệu cất lời:

- Tiểu huynh đệ quả nhiên lợi hại, thiếp thân đã sớm biết tiểu huynh đệ sẽ bình an vô sự mà.

Cứ như thể nàng đã liệu trước mọi sự.

Dương Khai cười khẩy, chầm chậm bước lên, cất lời:

- Không cần nói nhiều, vị phu nhân này, vừa rồi lời của ngươi nói vẫn còn giữ lời chứ?

Thiếu phụ nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó mừng rỡ khôn xiết vội vàng gật đầu:

- Đương nhiên vẫn giữ lời!

- Được. Dương Khai hài lòng gật đầu nói:

- Nếu đã như thế, sau khi chuyện này thành công, ta muốn lấy một nửa thành quả thu được từ động phủ kia. Nếu phu nhân ưng thuận, ta sẽ lập tức ra tay tương trợ các ngươi. Nếu không đáp ứng thì coi như ta chưa từng đề cập.

- Một nửa sao? Thiếu phụ kinh ngạc nhìn Dương Khai, sắc mặt khẽ biến, lộ vẻ không vui, nhẹ giọng hỏi:

- Tiểu huynh đệ, ngươi không cảm thấy đề nghị này bất công chăng?

- Bất công ở điểm nào? Dương Khai cười tủm tỉm nhìn nàng.

- Ngươi chỉ có một người mà thôi, hơn nữa cảnh giới tu vi chỉ ở Phản Hư nhất tầng cảnh, trong khi đó Băng Tâm Cốc chúng ta có ba người. Nếu như phân chia, ngươi cũng chỉ có thể chiếm một phần tư, thậm chí còn ít hơn. Một nửa số thu hoạch ư... ha ha, ngươi không cảm thấy mình yêu cầu quá đáng chăng?

- Không cảm thấy! Dương Khai kiên quyết lắc đầu:

- Nếu không có ta tham gia, các ngươi không thể chiếm được bất cứ thứ gì ở bên trong. Nếu như có thể chiếm được thứ gì đó cũng là nhờ ta góp sức. Cho nên, đề nghị một nửa thu hoạch đối với cả ta và ngươi là hoàn toàn hợp tình hợp lý.

- Không được! Thiếu phụ lắc đầu nguầy nguậy, sắc mặt kiên quyết nói:

- Đề nghị này ta không thể đáp ứng. Ta nhiều nhất cũng chỉ có thể chia cho ngươi một phần năm. Nếu như ngươi không đồng ý thì thôi vậy.

- Thật sao? Nụ cười trên mặt Dương Khai càng thêm sâu sắc, hứng thú nhìn nàng, cất lời:

- Cho dù đợi lát nữa bọn họ có viện quân đến đây, ngươi cũng không đáp ứng?

- Ngươi nói cái gì? Thiếu phụ lập tức biến sắc.

- Nói gì hả, sao ngươi không tự nhìn thử xem? Dương Khai hờ hững đáp lời.

Thiếu phụ đâu phải kẻ ngu ngốc, nghe vậy lập tức quay đầu nhìn xung quanh. Một lát sau, ánh mắt trở nên ngưng trọng, lạnh lẽo. Nguyên nhân không gì khác ngoài việc nàng bất ngờ nhìn thấy tên võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh vừa bị đánh trọng thương kia đang lén lút truyền thần niệm vào la bàn truyền tin, dường như đang báo tin cho ai đó, cũng không rõ hắn đã liên lạc thành công với đối phương hay chưa.

Thấy vậy, thiếu phụ lập tức hiểu được chuyện này đã không thể trì hoãn thêm nữa, liền nghiến răng, nhẹ giọng nói:

- Được, một nửa thì một nửa! Chỉ cần chúng ta có thể chiếm được thứ gì đó bên trong sơn cốc, thiếp nhất định sẽ không thất hứa!

- Hy vọng ngươi giữ lời! Dương Khai nhìn nàng đầy thâm ý. Thiếu phụ bỗng giật mình, chẳng biết tại sao, lại khẽ dâng lên cảm giác bất an.

Tuy nhiên rất nhanh, nàng liền xua đi suy nghĩ đó. Kế hoạch quan trọng nhất lúc này là phải hạ gục tên tiểu tử này trước đã. Về phần phân chia thu hoạch sau khi chiếm được bên trong sơn cốc, cũng đâu phải lời nàng nói ra. Cho hắn một hai thành là đủ rồi.

Một nửa sao... thật nực cười! Mình không định qua cầu rút ván đã là may. Đến lúc đó nếu hắn thật sự không thức thời, thì cho dù hắn có thắp hương khấn vái, mình ra tay cũng chưa muộn.

- Ngươi yên tâm đi. Nghĩ vậy, thiếu phụ mỉm cười đáp.

Mà trong suốt quá trình Dương Khai đàm phán, Khổng Văn Đống cũng không ngắt lời ngăn cản chút nào. Hắn biết rõ mình và Dương Khai đã kết oán thù, lúc này có nói gì cũng vô ích, nên chờ cho bọn hắn nói xong, mới âm trầm cười khẩy:

- Tiểu tử, ngươi thật cho rằng mình có đủ tư cách đó sao?

- Có phải hay không, đánh nhau mới biết được. Dương Khai cười khẩy, song cũng không định gây hấn với Khổng Văn Đống. Dù sao thực lực của đối phương cũng là một trong Tứ Đại Cường Giả của Hỏa Diệu Tông, đối phó với lão chắc chắn sẽ có chút phiền toái. Hắn chuyển mục tiêu sang lão già Phản Hư nhị tầng cảnh bên cạnh, người trông không quá già dặn. Lão già này trên người mặc áo bào màu đen, có ba chòm râu dài, nhìn qua cũng có phong thái tiên phong đạo cốt, nhưng làn da lại hồng hào, mịn màng như trẻ sơ sinh.

Trong nháy mắt, Kim Huyết Ti đã phóng vụt tới lão già áo bào đen, nhắm thẳng vào đầu lão mà chụp xuống.

Thấy Dương Khai ra tay dứt khoát, không chút do dự, mà lại bất ngờ chọn một đối thủ có cảnh giới cao hơn mình một bậc như vậy, ba nữ nhân Băng Tâm Cốc đều lộ vẻ mừng rỡ. Thiếu phụ dẫn đầu khẽ quát một tiếng, chủ động lao vào giao chiến với Khổng Văn Đống. Hai nữ nhân còn lại cũng tìm đến mục tiêu của riêng mình, từng cặp lao vào kịch chiến.

Bên phía Băng Tâm Cốc, ngoại trừ thiếu phụ dẫn đầu là Phản Hư tam tầng cảnh ra, hai nữ nhân còn lại thì một người là nhị tầng cảnh, còn một người là nhất tầng cảnh.

Tương tự, bên phía Hỏa Diệu Tông, hai võ giả còn lại cũng có cảnh giới tương tự.

Tuy nhiên, một tên võ giả nhất tầng cảnh của đối phương đã bị thiếu phụ đánh trọng thương. Nữ nhân của Băng Tâm Cốc giải quyết hắn cũng không khó khăn gì, chỉ còn là vấn đề thời gian. Một khi trận chiến bên này phân định thắng bại, thì liền có thể chi viện cho những người khác.

Hỏa Diệu Tông sẽ dần dần suy yếu, như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, đến lúc đó tất sẽ đại bại như núi đổ!

Thiếu phụ nhanh chóng đánh giá cục diện, trong lòng thầm vui mừng, đồng thời cũng có chút lo lắng nhìn về phía Dương Khai. Dù sao dự đoán của nàng có thành hiện thực hay không cơ bản là phụ thuộc vào việc Dương Khai có thể cầm chân lão già áo bào đen kia đến mức nào.

Nếu như trong thời gian ngắn Dương Khai đã bị lão già áo bào đen của Hỏa Diệu Tông giết chết, vậy thì kết quả tốt đẹp nàng hình dung sẽ không xảy ra.

Thiếu phụ không khỏi dành nhiều sự quan tâm hơn cho Dương Khai.

Nàng nghĩ cuộc chiến đấu bên phía đó sẽ nghiêng hẳn về một phía, Dương Khai khổ sở chống đỡ, bị đánh đến thê thảm, dù sao đối thủ mà hắn lựa chọn cũng có thực lực cao hơn hắn một cảnh giới.

Thế nhưng vừa nhìn lại, thiếu phụ không khỏi kinh hãi thất sắc!

Chiến cuộc đúng là nghiêng hẳn về một phía, nhưng cũng không giống như trong tưởng tượng của nàng, mà người đang khổ sở chống đỡ, bị đánh đến thê thảm kia lại chính là lão già Phản Hư nhị tầng cảnh mặc áo bào đen.

Lão giả đang bị kim quang dày đặc bao phủ quanh thân, phát ra tiếng xé gió xoẹt xoẹt, như muốn xé toang không gian. Bị kim quang bao phủ ở trong đó, lão hoàn toàn rơi vào thế phòng thủ, căn bản không có kẽ hở để phản công.

Thiếu phụ dẫn đầu của Băng Tâm Cốc trợn trừng mắt, suýt chút nữa tròng mắt lồi ra ngoài!

Chỉ một thoáng thất thần, nàng đã bị Khổng Văn Đống áp chế, suýt nữa thì bị thương. Lập tức nàng liền vội vàng thu liễm tâm thần, tập trung đại chiến với Khổng Văn Đống, không còn tâm trí nào để ý đến Dương Khai nữa.

Cùng lúc đó, bên phía Dương Khai, lão già áo bào đen sắc mặt tái mét, làm sao cũng không nghĩ tới người thanh niên chỉ mới có cảnh giới Phản Hư nhất tầng cảnh này lại khó đối phó đến thế.

Từng sợi tơ vàng kia sắc bén vô cùng, không rõ là bí thuật gì, mỗi khi cắt qua lại phát ra kim quang chói lòa. Thánh Nguyên hộ thân của lão bị cắt trúng liền xuất hiện vết nứt.

Lão già áo bào đen buộc phải lấy ra bảo giáp phòng ngự của mình, nhưng dù như thế vẫn cảm thấy khó lòng ngăn cản.

Nhưng đây vẫn chưa phải là điều khiến lão già áo bào đen cảm thấy khó khăn nhất, mà khiến cho lão cảm thấy khó khăn nhất chính là, Thế của lão căn bản không thể bao phủ được đối phương. Khi võ giả Phản Hư Cảnh đại chiến, lực lượng của Thế đôi khi có tác dụng quyết định.

Nếu như Thế của bản thân mạnh hơn địch nhân, một khi phá hủy Thế của đối phương, dùng Thế của mình bao phủ đối phương, thì sẽ có thể khiến thực lực đối phương suy giảm đáng kể, đối phó càng thêm dễ dàng.

Lão già áo bào đen vốn chẳng coi Dương Khai ra gì, lúc mới giao đấu định lợi dụng Thế của bản thân để chiếm ưu thế. Nào ngờ vừa mới phóng Thế ra đã bị tơ vàng kia cắt nát bươm, căn bản không thể hình thành, nói gì đến chuyện bao phủ đối phương.

Tơ vàng này lại có thể hóa giải Thế một cách kỳ diệu như vậy! Lão giả lập tức kinh hãi, không dám khinh thường Dương Khai thêm nữa, liền quát lớn một tiếng, hai tay mở rộng ra, tạo thành một quả cầu lửa lớn như chậu rửa mặt trước người, rồi hung hăng đẩy ra, phóng thẳng về phía Dương Khai.

Bay được nửa đường, quả cầu lửa chợt ầm ầm nổ tung, tách ra thành vô số quả cầu lửa nhỏ hơn, rậm rạp chằng chịt, mang theo khí thế kinh người mà ập tới.

Dương Khai nhướng mày, khẽ búng ngón tay, một đoàn Ma Diệm đen như mực lập tức bắn ra, chặn đứng những quả cầu lửa kia.

- Dám đùa với lửa sao? Lão già áo bào đen thấy vậy, trên mặt khẽ nở nụ cười châm biếm. Nói về khống chế hỏa diễm, lão chính là bậc thầy. Dù sao lão cũng là võ giả của Hỏa Diệu Tông, cả đời đều nghiên cứu về hỏa đạo, công pháp và bí thuật tu luyện cũng thuộc hệ hỏa. Thanh niên đối diện kia cho dù có thể phá giải Thế bí thuật, nhưng nếu so đấu về bí thuật hệ hỏa, khẳng định không thể sánh bằng lão.

Điệu bộ của lão như đang xem kịch vui.

Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt của lão liền cứng đờ, biến thành vẻ mặt kinh hãi tột độ, như thể gặp ma giữa ban ngày.

Ngọn lửa đen kịt kia tỏa ra khí tức lạnh lẽo thấu xương, còn mạnh hơn cả bí thuật hệ băng của võ giả Băng Tâm Cốc rất nhiều. Lúc một kích đó bắn ra còn chưa nhìn ra manh mối gì, nhưng khi đoàn Ma Diệm đen như mực kia đang bay giữa không trung chợt vặn vẹo biến hóa, nhanh chóng hóa thành những con chim lửa nhỏ, thoạt nhìn như bay tán loạn, nhưng thực chất lại đón đỡ những quả cầu lửa của lão một cách chuẩn xác đến kinh ngạc.

- Khống Nguyên Thuật!

Đồng tử của lão già áo bào đen co rút lại, gương mặt trở nên kinh hãi tột độ.

Tuy nói võ giả chỉ cần đạt đến cấp bậc Phản Hư Cảnh là có thể bắt đầu lĩnh ngộ Khống Nguyên Thuật, nhưng không phải ai cũng có thể tinh thông. Lão già áo bào đen đã từng nghiên cứu tu luyện qua, nhưng cũng chỉ biết sơ qua mà thôi, căn bản không thể sánh bằng Dương Khai, có thể khống chế từng tia Thánh Nguyên một cách tinh chuẩn đến thế.

Có thể làm được điều này, chẳng những yêu cầu phải thuần thục, lão luyện, mà còn cần phải có Thần Thức lực lượng cường đại!

Đối phương rõ ràng chỉ có cảnh giới nhất tầng cảnh, làm sao lại có bản lĩnh như vậy? Trong lòng lão giả lập tức thầm kêu không ổn.

Mặc dù đều là lửa, nhưng thông qua Khống Nguyên Thuật khống chế, công kích của đối phương rõ ràng lợi hại hơn lão rất nhiều.

Đúng như dự đoán, sau khi những con chim lửa nhỏ đen như mực kia đón đỡ ngọn lửa của lão, ngọn lửa đang cháy hừng hực của lão lập tức bị đóng băng rồi hoàn toàn tiêu biến, mà những con chim lửa nhỏ kia cũng không bị hao tổn là bao. Ngược lại, khi chúng lần nữa tập trung lại liền tạo thành một con chim lửa có hình thể lớn hơn, bổ thẳng xuống đầu lão.

- Ngươi cũng nếm thử ngọn lửa của ta một chút! Dương Khai cười khẩy, tâm niệm vừa chuyển động, hàn khí từ Ma Diệm kia liền chuyển hóa thành nóng rực.

Ma Diệm lúc lạnh lúc nóng, nóng lạnh biến hóa chỉ trong một ý niệm của Dương Khai, quỷ dị khó lường.

Lão già áo bào đen kia nhất thời không kịp ứng phó, lập tức chịu thiệt không ít.

Nóng lạnh thay đổi quá nhanh, lão căn bản không thể phòng bị. Trong lúc vội vàng chỉ kịp lấy ra một bí bảo hình chiếc khiên, biến thành một quầng sáng bảo vệ quanh thân. Ngay sau đó, cả người lão liền bị Ma Diệm bao phủ.

Vốn tưởng rằng một kích sẽ thành công, nhưng khi Dương Khai vừa định bước lên kết liễu đối phương bỗng nhiên biến sắc, lập tức nhanh chóng lướt về phía sau.

Một tiếng "Ầm!" vang vọng... Chiếc khiên phòng ngự bên cạnh lão già áo bào đen chợt nổ tung. Nhân cơ hội này, thân hình lão giả thoắt cái đã biến mất, khi xuất hiện trở lại đã cách xa mười mấy trượng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!