Phóng tầm mắt quan sát, lão già áo bào đen không bị thương nặng, chỉ có chút chật vật mà thôi. Đánh đổi một kiện bí bảo phòng ngự, lão cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây Ma Diệm, động tác vô cùng quyết đoán.
Dương Khai kinh ngạc, hắn quả thực đã hơi coi thường đối phương. Có thể tu luyện đến cảnh giới Phản Hư lưỡng tầng cảnh, kinh nghiệm chiến đấu của lão già này quả nhiên vô cùng phong phú!
- Tên tiểu tử kia! Lão phu nhất định phải rút gân lột da ngươi, nếu không khó mà tiêu trừ mối hận trong lòng ta! Lão già áo bào đen thoát được một kiếp, chẳng những không có ý nhượng bộ, ngược lại vẻ mặt trở nên hung tợn, cắn răng nghiến lợi nhìn Dương Khai, dữ tợn uy hiếp.
Vừa dứt lời, lão phồng mang trợn mắt, hít sâu một hơi như trút giận, rồi sau đó vẻ mặt lão trở nên thống khổ, tựa như đang chuẩn bị thi triển một bí thuật có uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
Dương Khai làm sao có thể để lão được như ý? Tuy không biết đối phương rốt cuộc có thủ đoạn ẩn giấu gì, nhưng chiến cuộc biến hóa thường chỉ trong nháy mắt, biết đâu chừng lão già này thật sự có sát chiêu dứt điểm mạnh mẽ thì sao.
Vừa nghĩ đến đây, Kim Huyết Ti rung động, hóa thành một cây trường thương thẳng tắp, bắn thẳng về phía đầu đối phương.
Kim Huyết Ti vốn sắc bén vô cùng, lại được Dương Khai bảo dưỡng cường hóa bấy lâu nay, uy lực càng thêm mạnh mẽ, hơn nữa lại biến ảo khôn lường. Đối diện với bí bảo phòng ngự đã tự bạo của lão già, chỉ dựa vào giáp trụ hộ thân, căn bản không thể ngăn cản Kim Huyết Ti đâm xuyên.
Dương Khai tràn đầy lòng tin sẽ đánh chết hoặc trọng thương đối phương.
Song, điều khiến hắn kinh ngạc chính là, đối mặt với một kích trí mạng của mình như vậy, đối phương không ngờ lại không định tránh né, vẫn đứng nguyên tại chỗ với vẻ mặt ngưng trọng, từ trong miệng cuồn cuộn phun ra từng luồng khí nóng đỏ rực, hiển hiện rõ ràng trước mắt.
Chỉ trong nháy mắt, luồng khí nóng đỏ rực kia đã xuất hiện trước mặt hắn, bên trong ẩn chứa uy lực kinh khủng đến mức ngay cả Dương Khai cũng không khỏi kinh hãi!
Luồng khí nóng này vẫn là lực lượng thuộc tính Hỏa, nhưng luồng khí nóng đỏ rực này so với đám lửa trước đó lão già thả ra căn bản không thể sánh bằng, bên trong ẩn chứa vô vàn huyền cơ khó lường.
Luồng nhiệt khí đỏ rực kia vừa mới hình thành, Kim Huyết Ti đã đánh tới, đâm thẳng vào trong đó.
Tuy nhiên ngay sau đó, sắc mặt Dương Khai khẽ biến đổi, lập tức thu hồi Kim Huyết Ti rồi chau mày quan sát. Phần đầu sợi Kim Huyết Ti không ngờ lại có dấu hiệu bị tan chảy.
Nếu không kịp thời thu lại, sợi Kim Huyết Ti này của hắn chắc chắn sẽ bị tan chảy một phần, đến lúc đó chính hắn cũng sẽ bị phản phệ.
Sắc mặt Dương Khai lạnh lẽo, không hiểu đối phương thi triển bí thuật gì mà uy lực không ngờ lại mạnh mẽ đến vậy.
Mà nhìn lại lão già kia, khuôn mặt vốn hồng hào giờ phút này lại trở nên trắng bệch, rõ ràng thi triển bí thuật kia khiến lão phải chịu phản phệ cực lớn. Tuy nhiên lão vẫn ngông cuồng cười lớn nói: - Tên tiểu tử, hãy nếm thử uy lực của Càn Thiên Lôi Hỏa của lão phu xem!
Nói rồi, ngón tay lão khẽ điểm về phía trước, Thánh Nguyên toàn thân liền ồ ạt rót vào khối không khí nóng đỏ rực. Được Thánh Nguyên truyền vào, khối không khí nóng đỏ rực kia bỗng nhiên lan rộng, một luồng nhiệt lượng kinh thiên động địa dần tản ra. Ngay sau đó, khối không khí nóng đỏ rực kia khẽ động biến hóa, hóa thành một con quái thú cả người bốc lên ngọn lửa trông vô cùng hung mãnh.
Vừa mới thành hình, con quái thú kia đã hung tợn vồ tới Dương Khai, dọc đường nó lao đi, dường như không khí cũng bị thiêu đốt tan chảy, toàn bộ đất đá xung quanh lập tức hóa thành dung nham, khiến người ta kinh hãi.
Hơn nữa, quái thú này chẳng những được hình thành từ ngọn lửa có nhiệt độ cực cao, mà trên thân thể của nó còn có những tia sét đen kịt không ngừng chớp lóe những đường cong ngoằn ngoèo, kèm theo tiếng sấm nổ đùng đùng không ngớt truyền đến, nhìn qua cực kỳ kinh khủng.
Dương Khai cũng không tỏ ra sợ hãi, mà trên mặt lại hiện lên vẻ kỳ lạ, khẽ nhíu mày, dường như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Tuy nhiên rất nhanh hắn đã ổn định tinh thần, tâm niệm khẽ động, một tiếng chim hót cao vút bỗng nhiên truyền ra. Cùng lúc tiếng chim hót vang lên, một con Hỏa Điểu hình thù cổ quái từ trong cơ thể hắn chợt bay ra, cánh chim giang rộng khiến không gian trong phạm vi mười mấy trượng lập tức bị che phủ.
Hỏa Điểu Khí Linh!
Sau khi được Dương Khai thả ra, ánh mắt của Khí Linh liền lóe lên vẻ hưng phấn, nhìn chằm chằm vào con quái thú đang vọt tới, tựa như gặp được món khoái khẩu.
Trong tích tắc khi Khí Linh kia hiện thân, con quái thú đang tràn ngập khí thế ngút trời bỗng nhiên khựng lại, trong mắt quái thú toát ra vẻ vô cùng kiêng kỵ, mang đậm vẻ nhân tính, dường như vô cùng e dè Khí Linh, tốc độ xông về phía Dương Khai cũng chậm lại không ít.
Vẻ mặt của lão già áo bào đen lập tức trở nên vô cùng đặc sắc, giống như bị người nào đó hung hăng đấm cho một quyền vào mặt, khiến lão há to miệng, ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào con Hỏa Điểu Khí Linh.
Lão tuyệt đối không nghĩ tới, không ngờ Dương Khai cũng có thể thi triển thủ đoạn tương tự như lão.
Tuy nhiên bây giờ có lo lắng và kinh ngạc cũng không làm nên chuyện gì, lão không tin đối phương có thể thi triển thủ đoạn so sánh được với hơn một nửa lượng Càn Thiên Lôi Hỏa lão phát ra. Đối với thủ đoạn của mình, lão tràn đầy tự tin.
Ngay khi lão thất thần, Hỏa Điểu Khí Linh và con quái thú được bao phủ bởi Lôi Hỏa đã va chạm vào nhau. Hai loại ngọn lửa với hình thù cổ quái trong khoảnh khắc liền quấn quýt lấy nhau, tiếng chim kêu thú rống không ngừng vang lên, huyên náo đến tận trời.
Toàn thân lão già áo bào đen mồ hôi đầm đìa tuôn ra. Tuy rằng lão cảm thấy thủ đoạn của mình cao hơn một bậc, nhưng nói không lo lắng đó là không thể nào.
So sánh với lão, Dương Khai lại tỏ ra vô cùng lạnh nhạt. Hỏa Điểu Khí Linh ngay cả Thái Dương Chân Hỏa đều đã cắn nuốt mấy tia, Càn Thiên Lôi Hỏa này tuy không biết là gì, nhưng chắc chắn không thể bằng Thái Dương Chân Hỏa, điểm này có thể khẳng định.
Hỏa Điểu Khí Linh đối phó với nó cũng không phải việc khó khăn gì.
Nhân lúc rảnh rỗi, Dương Khai còn kịp thời xem xét tình hình khắp chiến trường.
Khổng Văn Đống và thiếu phụ kia khỏi phải nói, cảnh giới tu vi của hai người tương đương. Trong tình huống bí bảo cấp Hư Vương Huyền Âm Tồi Tâm Cổ mang tính quyết định trận chiến vẫn chưa được lấy ra, hai người xem như kỳ phùng địch thủ, kẻ tám lạng người nửa cân, đánh đến khí thế ngất trời, ngang tài ngang sức.
Mà chiến trường của hai người Phản Hư lưỡng tầng cảnh bên kia cũng không khác biệt là bao, trong lúc nhất thời không thể phân biệt được ai đang chiếm ưu thế.
Trái lại, tại chiến trường của hai người Phản Hư nhất tầng cảnh, nữ đệ tử Băng Tâm Cốc lại đang chiếm thượng phong áp đảo. Dù sao đối thủ của nàng trước đó đã bị thiếu phụ cầm đầu Băng Tâm Cốc đánh lén trọng thương, giờ phút này căn bản không thể phát huy được bao nhiêu chiến lực, đối diện với đối thủ trước mặt chỉ có thể cắn răng chống đỡ, đau khổ vùng vẫy mà thôi.
Cách thời điểm thua trận bỏ mạng, e rằng cũng không còn bao lâu nữa.
Chỉ cần có kết quả thắng bại ở bên này, ưu thế sẽ dần nghiêng về phía Băng Tâm Cốc, đạt được thắng lợi đã không còn là điều xa vời.
Dò xét tình hình xung quanh không tốn bao nhiêu thời gian, Dương Khai chỉ cần quét Thần Niệm một lượt đã lập tức nắm rõ toàn cục. Mà đúng lúc này, từ phía bên kia bỗng truyền ra một tiếng thú rống thảm thiết.
Dương Khai nhướng mày nhìn lại, đã thấy Hỏa Điểu Khí Linh đang áp chế toàn diện quái thú với khí thế ngút trời. Khí Linh không xem Lôi Hỏa phát ra từ cơ thể quái thú ra gì, biến thành một đoàn lửa bao phủ lấy nó.
Mặc dù đều là ngọn lửa phát ra từ thân thể, nhưng ưu nhược điểm của hai loại lửa lại khác biệt rất rõ ràng.
Khí Linh sớm đã sinh ra từ thần trí Dương Khai, ở trong Địa Phế Hỏa Trì được Địa Phế Chi Hỏa bồi dưỡng mấy vạn năm, ngọn lửa bình thường vốn không thể so sánh. Hơn nữa sau khi cắn nuốt mấy tia Thái Dương Chân Hỏa, uy lực của nó lại càng gia tăng mạnh mẽ, quái thú do Càn Thiên Lôi Hỏa biến thành căn bản không thể sánh bằng.
Cho nên vừa mới giao thủ, ngay lập tức đã rơi vào thế hạ phong. Mà nhìn khí thế của Hỏa Điểu Khí Linh, dường như đang muốn cắn nuốt và đồng hóa nó.
Một màn này đập vào mắt, khiến lão già áo bào đen kia vừa vội vừa tức. Hắn thi triển đòn sát thủ đã phải hao phí lực lượng khổng lồ, không ngờ ngoài dự đoán của mọi người lại không đem lại chút tác dụng nào, hỏi sao lão không tức giận đến hộc máu chứ?
Lão không ngừng phóng Thần Niệm, muốn khống chế quái thú do Càn Thiên Lôi Hỏa biến thành trốn thoát khỏi sự bao phủ của Hỏa Điểu Khí Linh, nhưng căn bản chẳng ăn thua.
- Lão già! Nhìn đây!
Dương Khai đột nhiên nhìn về phía lão cười khẩy, rồi ngẫu hứng quát to một tiếng.
Lão già áo bào đen không nhịn được quay đầu nhìn lại, âm thầm đề phòng động tác của Dương Khai, tránh cho hắn nhân cơ hội đánh lén.
Nhưng khi lão quay đầu nhìn lại, thì ánh mắt lão cũng không thể rời đi được nữa.
Tại vị trí con mắt trái của Dương Khai, một nụ hoa chợt lặng lẽ xuất hiện, khẽ lóe lên một cái, liền quỷ dị cắm rễ vào Thức Hải của lão già áo bào đen. Ngay sau đó, từng cánh hoa đang khép kín liền nở bung ra, tựa như đang muốn khoe sắc.
Nhưng điều khiến lão già áo bào đen kinh hãi tột độ chính là, theo thời gian nụ hoa này đang dần nở rộ, lực lượng Thần Thức của lão không ngờ lại dần tụ tập về phía nó, bị nó hấp thu, không còn nằm trong sự khống chế của lão.
Dường như nó lấy năng lượng Thần Thức của lão làm căn nguyên để nở rộ.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, lực lượng Thần Thức của lão đã tiêu hao gần một phần mười, nhưng vẫn còn đang tiếp tục tiêu hao với tốc độ cực kỳ khủng khiếp, e rằng chưa đến mười mấy hơi thở nữa sẽ hoàn toàn cạn kiệt.
Thức Hải một khi cạn kiệt, tâm thần của lão tất sẽ bị trọng thương, loại thương thế này cũng không phải dễ dàng bình phục.
Lão già áo bào đen tái mặt, không màng đến việc điều khiển Càn Thiên Lôi Hỏa nữa, vội vàng vận chuyển lực lượng Thần Thức, bao phủ đóa hoa kia lại.
Trong Thức Hải của lão liền phát ra một tiếng "Ầm" nổ tung, cả Thức Hải nổi lên sóng gió động trời.
Một tiếng "Phụt" vang lên, lão già liền phun ra một ngụm máu tươi, hiển nhiên là đã bị thương khá nặng.
Tuy rằng lão đã dùng Thần Thức của bản thân để cưỡng ép giải trừ bí thuật Sinh Liên của Dương Khai, nhưng lão vẫn không thể tránh khỏi bị trọng thương.
Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí chính là như vậy. Lão già vừa mới giải trừ nguy cơ của bản thân, bên kia Càn Thiên Lôi Hỏa không có sự khống chế của lão cũng đã bị Hỏa Điểu Khí Linh nuốt sạch.
Hỏa Điểu một lần nữa hiện ra nguyên hình, còn con quái thú do Càn Thiên Lôi Hỏa biến thành kia lại không còn dấu vết. Chỉ có điều cẩn thận nhìn lại, có thể phát hiện trong bụng Hỏa Điểu Khí Linh có một luồng năng lượng hình tia sét đen kịt đang không ngừng lóe lên, chớp động ngoằn ngoèo.
Dĩ nhiên là Càn Thiên Lôi Hỏa không thể nghi ngờ.
Phụt...
Lại một ngụm máu tươi từ trong miệng lão già áo bào đen được phun ra. Càn Thiên Lôi Hỏa tương liên với tâm thần của lão, hiện tại bị Hỏa Điểu nuốt vào trong bụng, liên lạc bị cắt đứt, tất nhiên sẽ bị phản phệ.
Liên tiếp gặp nạn khiến khí thế của lão già áo bào đen trở nên cực kỳ suy yếu, sắc mặt cũng trắng bệch như tờ giấy, còn đâu vẻ hăng hái của một cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh? Giờ phút này, lão liền trở nên già nua đi, dường như chỉ cần gió thổi qua một cái là ngã quỵ.
Sai một chiêu, thua cả bàn. Lão già không ngờ rằng một Phản Hư nhất tầng cảnh nhỏ bé, vậy mà lại có thể dồn mình đến mức độ này.
Không đợi hắn ổn định Thánh Nguyên đang quay cuồng trong cơ thể, một vạch ánh sáng màu vàng kim đã tập kích đến trước mặt.
Kim Huyết Ti của Dương Khai!
Thừa lúc lão bệnh, lấy mạng lão! Dương Khai xông pha bên ngoài bấy lâu nay, đã trải qua bao nhiêu trận đấu lớn nhỏ không kể xiết, đạo lý đơn giản như vậy hắn tất nhiên hiểu rõ.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽