Lão giả áo bào đen vốn đã là nỏ mạnh hết đà, dù biết Kim Huyết Ti là đòn công kích chết người nhưng nhất thời cũng không thể di chuyển tránh né, càng không có sức lực để ngăn cản. Trong lúc vội vàng, lão chỉ có thể vận chuyển thánh nguyên phòng thân, hòng thoát một kiếp.
Một tiếng “xì” khẽ vang lên, thánh nguyên phòng hộ mà lão bày ra trước mặt Kim Huyết Ti sắc bén lại mỏng như tờ giấy, hoàn toàn không có tác dụng ngăn cản, trực tiếp bị xuyên thấu. Không chỉ vậy, ngay cả hộp sọ của lão cũng bị Kim Huyết Ti đâm xuyên qua.
Lão giả áo bào đen môi mấp máy, mặt đầy kinh ngạc nhìn Dương Khai, dường như muốn nói gì đó nhưng lại không còn chút khí lực nào, sinh cơ trong mắt nhanh chóng tiêu tán. Đợi đến khi Dương Khai thu hồi Kim Huyết Ti, thân thể của lão mới ầm ầm ngã xuống đất.
Từ lúc Dương Khai ra tay với đối phương cho đến khi trận chiến kết thúc, chỉ vỏn vẹn nửa chén trà công phu. Một trận chiến như vậy đã phân định thắng bại, hơn nữa kết cục bất ngờ lại là lão giả có thực lực khá cao kia bỏ mình. Thời gian ngắn ngủi, kết cục bất ngờ, khiến tất cả mọi người ở đây đều kinh hãi thất sắc.
Dương Khai cũng khá bất ngờ, tuy nói với thủ đoạn hiện giờ của hắn, hắn hoàn toàn không e ngại một võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, cũng có mười phần chắc chắn sẽ giết được kẻ đó. Nhưng trận chiến này từ đầu đến cuối hắn đều không phát huy toàn bộ thực lực, chỉ dùng Kim Huyết Ti và khí linh Hỏa Điểu để đối địch, cuối cùng thi triển một lần bí thuật Sinh Liên mà thôi. Ngược lại không phải hắn muốn giấu nghề, mà là cảm thấy không cần thiết phải vận dụng quá nhiều thủ đoạn.
Đối phương lại bỏ mình nhanh như vậy, khí linh Hỏa Điểu không thể nghi ngờ đã lập công lớn. Nếu không có nó thôn phệ Càn Thiên Lôi Hỏa của lão giả, khiến lão lâm vào cảnh khốn cùng, mình cũng không thể thắng dễ dàng như vậy. Mấy chiến trường khác tuy rằng đều đang giao tranh, nhưng mọi người cũng chú ý đến chiến cục bên cạnh.
Cái chết của lão giả đương nhiên không thoát khỏi sự quan sát của mọi người. Thấy lão giả áo bào đen tử vong, Dương Khai thắng lợi dễ dàng, gã đầu trọc Khổng Văn Đống không khỏi vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, sắc mặt cực kỳ khó coi. Ngay cả trong đôi mắt xinh đẹp của thiếu phụ dẫn đầu Băng Tâm Cốc cũng lóe lên vẻ kiêng dè.
Nàng vốn tưởng rằng thực lực của Dương Khai không cao. Dù mình cố ý lôi kéo hắn tới trợ trận nhưng cũng không quá coi trọng hắn, càng không để tâm đến điều kiện đã bàn trước đó. Nàng nào biết được thanh niên này lại là kẻ tàn nhẫn, thực lực siêu quần đến thế. Nhưng nhìn chung, thiếu phụ vẫn vui mừng lấn át cả sợ hãi, dù sao Hỏa Diệu Tông chết một người, bên mình có thể chiếm được thượng phong lớn.
Vừa nghĩ đến đây, nàng lập tức khẽ gọi Dương Khai:
- Tiểu huynh đệ, mau đến giúp tỷ muội của thiếp một tay!
- Được!
Dương Khai thờ ơ gật đầu, sau đó đưa mắt về phía võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh bị đánh lén trọng thương lúc trước. Người này vốn đã trọng thương, bị cô gái của Băng Tâm Cốc kia đánh cho tơi tả, không còn chút sức lực nào để chống trả, chỉ đang khổ sở chống đỡ mà thôi. Thấy lão giả áo bào đen tử vong, Dương Khai lại đang nhìn mình chằm chằm với vẻ không có ý tốt, sao y còn không hiểu được kết cục của mình sẽ ra sao?
Tâm thần chấn động mạnh, thực lực lại suy giảm. Đối mặt với đợt công kích hung mãnh của nữ tử Băng Tâm Cốc, y không biết phải hóa giải thế nào, ngược lại còn để lộ sơ hở, muốn bỏ chạy. Cô gái Băng Tâm Cốc kia sao có thể để y được như ý.
Nàng ta nhân cơ hội sử dụng bí bảo đánh tới, trúng vào lưng người đó, đánh y hộc máu ba thăng, ngã nhào xuống đất, xem ra đã hít vào nhiều hơn thở ra. Ánh mắt của cô gái kia như tranh vẽ, trông cực kỳ xinh đẹp, nhưng cũng biết đạo lý đánh rắn phải đánh dập đầu, lập tức tiến lên bổ thêm một kích, hoàn toàn đoạt lấy mạng sống của đối thủ.
Sau khi nàng thắng lợi, liếc nhìn Dương Khai một cái rồi cùng nhau gia nhập vào vòng chiến bên kia. Vòng chiến bên này vốn là hai võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, đánh nhau cân sức ngang tài, nhưng có Dương Khai và cô gái nhất tầng cảnh kia gia nhập, tình huống lập tức trở nên khác hẳn.
Ba đánh một, nữ võ giả của Hỏa Diệu Tông ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, chỉ kiên trì chưa đến ba mươi hơi thở liền bị hai cô gái của Băng Tâm Cốc đánh chết tại chỗ. Dương Khai chỉ có tác dụng kiềm chế một chút, nhưng công lao cũng không thể không tính! Chiến cuộc biến hóa cực nhanh ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Với việc Dương Khai trở thành điểm đột phá, Băng Tâm Cốc đã chiếm hết thượng phong. Bốn người của Hỏa Diệu Tông giờ đây chỉ còn lại một mình Khổng Văn Đống đang quần thảo với thiếu phụ kia. Thấy chuyện không thể cứu vãn, sâu trong đáy mắt Khổng Văn Đống lóe lên một tia oán độc, hung tợn quát:
- Tiện tỳ, một ngày nào đó ngươi sẽ phải trả giá đắt!
Lão ta nói xong, chợt hư một chiêu, thoát khỏi phạm vi công kích của thiếu phụ. Một đoàn hỏa diễm bùng lên trên người, bao bọc lấy lão, rồi bay vút đi với tốc độ không thể tưởng tượng nổi. Cũng không biết lão ta đã thi triển bí thuật gì. Thiếu phụ nhất thời không để ý, không ngờ lại khiến lão trốn thoát, trong lúc nhất thời vội vàng đến hoa dung thất sắc.
Nàng cũng không hy vọng để Khổng Văn Đống chạy thoát, vạn nhất đối phương gọi thêm viện thủ, chuyện của bên mình lại phát sinh thêm biến cố, vội vàng khẽ kêu:
- Mau ngăn lão ta lại!
Nghe nàng la lên, hai cô gái khác của Băng Tâm Cốc hiển nhiên vội vàng đuổi theo. Dương Khai thì nhướng mày, đứng tại chỗ không có động tác gì. Khổng Văn Đống sống hay chết, chẳng liên quan gì đến hắn. Hỏa Diệu Tông cũng không biết là thế lực trên tinh cầu nào, dù cho lão ta chạy thoát cũng không uy hiếp được mình.
Dương Khai chỉ quan tâm đến những thứ tốt bên trong động phủ bí ẩn này, chỉ cần phá vỡ cấm chế của nó, cướp đoạt một phen những thứ tốt bên trong, hắn có thể ung dung rời đi. Hắn không có tâm tình nhúng tay vào ân oán giữa Hỏa Diệu Tông và Băng Tâm Cốc. Thấy Dương Khai không ngờ vẫn đứng yên không nhúc nhích, không có ý định ra tay giúp đỡ, thiếu phụ lo lắng, con ngươi đảo một vòng, mở miệng nói:
- Trên người Khổng Văn Đống cũng có Càn Thiên Lôi Hỏa, giết lão ta sẽ có nhiều lợi ích cho linh hỏa của ngươi!
Suy nghĩ của nàng quả nhiên nhanh nhạy, câu nói đầu tiên đã khơi dậy hứng thú ra tay của Dương Khai!
- Thật không?
Dương Khai nghi ngờ nhìn nàng, dù sao Càn Thiên Lôi Hỏa có uy lực phi phàm. Hắn vốn tưởng rằng lão giả áo bào đen có cơ duyên gì đó mới tu luyện được nó, nhưng không ngờ ngay cả Khổng Văn Đống cũng sở hữu.
- Thiếp sao lại lừa ngài chứ, nguyên do cụ thể sau này sẽ giải thích cho ngài, nhưng trên người Khổng Văn Đống tuyệt đối có Càn Thiên Lôi Hỏa!
Thấy Dương Khai có vẻ mặt động tâm, thiếu phụ lập tức biết mình đã thành công, vội vàng đảm bảo.
- Nói như vậy thì không thể để lão ta chạy thoát!
Trong mắt Dương Khai tinh quang lóe lên, thân hình khẽ nhoáng lên, trực tiếp biến mất tại chỗ. Thời điểm xuất hiện lại, đã ở cách xa mấy dặm. Thiếu phụ mi mắt co rụt, vẻ kiêng dè trong mắt càng đậm hơn, nhìn tu vi cảnh giới của hắn, nàng lại không nhìn thấu được rốt cuộc Dương Khai đã thi triển thân pháp thần diệu gì.
Điều này cũng khó trách, Dương Khai nắm giữ không gian chi lực vốn là thứ cực ít người tu luyện, chẳng những cực kỳ hiếm thấy, mà còn rất khó nhập môn. Trừ phi đụng phải nhân vật như Đại trưởng lão Mạc Tiếu Sinh của Chiến Thiên Minh, nếu không muốn nhìn thấu dấu vết và thân phận của Dương Khai là không thể nào.
Chỉ có người như Mạc Tiếu Sinh, cũng tu luyện không gian chi lực giống như Dương Khai, mới có thể mơ hồ nắm bắt được một chút dấu vết. Dương Khai chỉ hơi sử dụng không gian chi lực, với tốc độ cực nhanh, đã vượt qua một khoảng cách không ngắn.
Loại thủ đoạn này tuy không bằng xé rách không gian, nhưng cũng không phải chuyện đùa, quan trọng nhất là nó ẩn giấu, không bại lộ lá bài tẩy là mình tinh thông không gian chi lực, dù sao xé rách không gian quả thực rất rõ ràng.
Tốc độ của Khổng Văn Đống không thể nói là không nhanh, nhưng lão ta dù nhanh hơn nữa cũng không thể so với Dương Khai vượt qua không gian. Chỉ trong mười mấy hơi thở, Dương Khai đã chặn ở trước mặt lão, liên tục búng ngón tay, từng đạo Ma Diệm hóa thành những con chim nhỏ, bay lên nghênh đón lão.
- Tiểu tử cút ngay!
Khổng Văn Đống nổi giận đùng đùng, không tránh không né, một thanh bí bảo hình đại đao trên tay được lão ta rót thánh nguyên vào, vang lên tiếng ông ông, ầm ầm chém xuống Dương Khai. Một đạo đao mang khổng lồ dài mười mấy trượng bắn ra từ bí bảo, hiện ra hình nửa vầng trăng, thanh thế kinh người.
Từng đạo Ma Diệm trong nháy mắt bị chém tan tác, đối mặt với một kích như vậy, Dương Khai cũng không dám xem thường. Dù sao đối thủ có thực lực không yếu, không chút do dự, hắn liền tế ra tử thuẫn của mình, biến thành một màn cát tím, bảo vệ phía trước. Tiếng nổ truyền ra, cát tím văng khắp nơi, đao mang tiêu trừ vô hình. Tử thuẫn hóa thành màn cát tím cũng bị xé rách một vết nứt, suýt nữa để lộ thân hình của Dương Khai.
- Bí bảo phòng ngự Hư cấp thượng phẩm?
Khổng Văn Đống mi mắt co rụt, thất thanh kinh hô. Nhãn lực của lão cũng không tầm thường, thoáng cái đã phân biệt được cấp bậc của tử thuẫn.
- Thiên tác nghiệt, do khả vi; tự tác nghiệt, bất khả hoạt! Khổng Văn Đống, hôm nay nơi này chính là nơi chôn thây của ngươi!
Phía xa xa, một tiếng quát khẽ truyền đến, chính là thiếu phụ của Băng Tâm Cốc đuổi theo Khổng Văn Đống đã tới. Tốc độ của nàng tuy chậm hơn Dương Khai, nhưng Khổng Văn Đống cũng không chạy được bao xa đã bị Dương Khai chặn lại. Thiếu phụ thấy tình hình như vậy, nàng mừng rỡ, giữa tiếng quát khẽ đã lấy ra bí bảo cấp Hư Vương Huyền Âm Tồi Tâm Cổ, người còn chưa tới, bàn tay ngọc đã nhẹ nhàng vỗ lên mặt trống.
Tiếng trống trầm thấp từ bốn phương tám hướng đánh úp lại, vô cùng quỷ dị. Thanh âm tuy nhỏ, nhưng lọt vào tai lại khiến người ta khí huyết quay cuồng, cực kỳ khó chịu. Mà đó vẫn chưa xong, tay ngọc của thiếu phụ không ngừng đánh lên mặt trống, động tác chậm chạp, thần thái gian khổ, dường như đang phải trả một cái giá rất lớn.
Mỗi một lần đánh xuống, sắc mặt của thiếu phụ lại tái nhợt đi một phần, tiếng trống từ Huyền Âm Tồi Tâm Cổ truyền tới lại càng lúc càng lớn, cuối cùng đinh tai nhức óc, dường như vang lên ngay bên tai, căn bản không thể nào phòng bị.
Tiếng trống đó chẳng những bao trùm Khổng Văn Đống, ngay cả Dương Khai cũng không thể may mắn thoát khỏi. Theo tiếng trống lọt vào tai, hai tròng mắt của Dương Khai từ từ tràn ngập tơ máu, mặt đỏ bừng. Khí huyết toàn thân như muốn vọt lên đỉnh đầu.
Dương Khai đã nhận ra điểm này, ánh mắt hắn lạnh như băng nhìn về phía thiếu phụ. Dù cách xa mấy trăm trượng, ánh mắt lạnh thấu xương cũng khiến thân thể mềm mại của thiếu phụ run lên, động tác bất giác khựng lại.
Ngay sau đó, đợi nàng đánh lên mặt trống lần nữa, tiếng trống bên tai Dương Khai lập tức yếu đi rất nhiều, gần như không gây ảnh hưởng gì đến hắn. Mà Khổng Văn Đống ở phía trước Dương Khai thì áp lực lại tăng mạnh, uy năng của bí bảo cấp Hư Vương khó lường. Thiếu phụ dù chưa hoàn toàn luyện hóa, chỉ có thể phát huy ra một nửa lực lượng, nhưng Khổng Văn Đống ngăn cản cũng cực kỳ gian khổ.
Bất tri bất giác, trong thất khiếu của lão ta chảy ra máu tươi, thần sắc trở nên vô cùng dữ tợn, dường như đang phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng, thân thể khôi ngô cũng run lên bần bật. Có thiếu phụ và Huyền Âm Tồi Tâm Cổ kiềm chế Khổng Văn Đống, Dương Khai không còn bận tâm mà ra tay. Tơ vàng đầy trời bao phủ về phía Khổng Văn Đống, trong nháy mắt, Không Gian Nhận ẩn trong Ma Diệm cũng bắn về phía lão ta. Cùng lúc đó, khí linh Hỏa Điểu truy đuổi đến đây cũng nhận được chỉ thị của Dương Khai, lao thẳng xuống Khổng Văn Đống.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn