Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 145: CHƯƠNG 145: TAM PHÁI HỢP LỰC

Theo lệnh của nàng, toàn bộ đệ tử Lăng Tiêu Các còn khả năng chiến đấu đều nhất tề xông lên.

- Tỷ tỷ!

Hồ Mị Nhi quay đầu, ánh mắt hướng về Hồ Kiều Nhi.

- Kiều Nhi, vũng nước đục này chi bằng chúng ta đừng nhúng tay vào, ai biết được yêu thú kia còn sức phản kháng hay không? Chi bằng chúng ta cứ lặng lẽ quan sát biến động, xem người của Lăng Tiêu Các…

- Câm mồm! Đồ nhát gan!

Hồ Mị Nhi tức giận trợn mắt nhìn Long Tuấn.

Long Tuấn kinh ngạc.

Hồ Kiều Nhi gượng cười, liếc nhìn muội muội rồi lại nhìn sang Dương Khai, trong mắt thoáng hiện vẻ dịu dàng, rồi nàng lập tức hô lớn:

- Huyết Chiến Bang hãy tiến lên trợ giúp!

Nói rồi nàng lập tức dẫn đầu xông lên.

Phía Phong Vũ Lâu bên kia, Đỗ Ký Sương cũng khẩn trương nhìn Phương Tử Kỳ, khẽ nói:

- Hắn đã từng cứu mạng muội đấy.

Phương Tử Kỳ nhéo mũi:

- Ta muốn nói chúng ta cứ ngồi nhìn hổ đấu…

- Ta khinh bỉ huynh, cả đời coi thường huynh!

Đỗ Ký Sương không chút sợ hãi nhìn vị đại sư huynh của mình.

- Ai…

Phương Tử Kỳ bất đắc dĩ nói:

- Muội đã nói vậy rồi thì ta còn có thể làm gì được nữa?

Chợt lại là một tiếng cười dài:

- Hôm nay được biết bậc anh hùng hào đảm như vậy, Phương Tử Kỳ ta há có thể thua kém! Đệ tử Phong Vũ Lâu nghe lệnh, hãy theo ta xông lên, để họ biết nam nhân của Phong Vũ Lâu ta mới là bậc nam nhân thực sự!

- Hống!

Nam đệ tử Phong Vũ Lâu đồng thanh gầm lên.

- Phương sư huynh, còn bọn muội thì sao? Nữ đệ tử bọn muội phải làm gì?

Đỗ Ký Sương vẻ không ưng thuận hỏi.

- Tránh ra một bên mà ngoan ngoãn đứng xem, đám nữ tử các ngươi chỉ cần biết tương phu giáo tử là đủ, quản nhiều việc như vậy làm gì?

Nói rồi hắn dẫn một đám người xông lên phía yêu thú kia.

- Hừ!

Đỗ Ký Sương nhéo mũi:

- Biết là huynh trọng nam khinh nữ mà, ta còn lâu mới chịu thua kém các huynh!

Nói rồi nàng cũng xông lên.

Trải qua nhiều ngày, đệ tử tam phái chỉ còn lại bảy tám trăm người, những người khác đều đã hy sinh trong Truyền Thừa Động Thiên. Nhưng trong số bảy tám trăm người này, cũng có đến tám phần nhất tề xông lên.

Hai phần còn lại đều bị thương, không còn khả năng chiến đấu, hoặc sức lực quá yếu, tự thấy mình có xông lên cũng chẳng làm gì được.

Tiếng hò hét rung trời, ba dòng lực lượng từ ba phương hướng, đều hướng đến một mục tiêu duy nhất, chính là yêu thú hình rùa đang nằm bò trên mặt đất.

Chưởng đó của Dương Khai khiến nó bị thương không nhẹ, dù không thể lấy mạng nó, nhưng tạm thời cũng khiến nó không thể động đậy.

Người của Lăng Tiêu Các xông lên trước, ai nấy mắt đều đỏ rực, triển khai võ kỹ sở trường tấn công vào yêu thú hình rùa, lửa bắn tung tóe.

Sau đó là Huyết Chiến Bang, và tiếp theo là Phong Vũ Lâu.

Trong số những người này, đạt đến Chân Nguyên Cảnh rất ít, chỉ vài ba người mà thôi. Trong đó, Tô Nhan đã không còn sức chiến đấu, Giải Hồng Trần vẫn bất thần giữa không trung, chỉ còn lại ba người Phương Tử Kỳ, Long Tuấn và Hồ Mị Nhi.

Hơn nữa, cả ba đều mới chỉ ở Chân Nguyên Cảnh lưỡng tầng. Với sức lực như vậy, muốn đánh bị thương yêu thú hình rùa có phòng ngự kiên cố như thế quả là rất khó.

Chiêu thức vừa xuất ra đã tiêu hao hết nguyên khí, nhưng vẫn không có tác dụng gì đáng kể.

Dù vậy, đệ tử tam phái cũng không ai nản lòng lùi bước. Trong tình hình nguy hiểm, họ vẫn triển khai sát chiêu của mình, tiếng leng keng trên thân yêu thú vang lên không dứt.

Dương Khai đứng đó mỉm cười.

Hắn cảm thấy cuối cùng cũng không uổng phí Tinh Ngân mà mình đã tích lũy bấy lâu. Có thể kích thích ý chí chiến đấu của bọn họ như vậy là đủ rồi.

Tô Nhan ngạc nhiên nhìn, dõi theo cảnh tượng gần như có thể gọi là kỳ tích này.

Đệ tử tam phái trước giờ vẫn không ngừng chiến đấu, đặc biệt là sau khi tiến vào Truyền Thừa Động Thiên, sự tranh giành xâu xé càng gay gắt. Nàng vốn không thích tranh đấu, vì thế mấy ngày này đều một mình hành động. Nếu không, với thân phận và tiếng tăm của nàng, chỉ cần vung tay hô lên thì tất cả đệ tử Lăng Tiêu Các đều sẽ vây tụ quanh nàng.

Lần này Giải Hồng Trần rước đến phiền phức lớn nên nàng mới bất đắc dĩ ra tay. Cứ nghĩ rằng Lăng Tiêu Các khó thoát nạn lần này, nhưng không ngờ tình hình lại xuất hiện chuyển biến.

Hơn nữa, chuyển biến này chính là do người nam nhân trước mặt tạo ra.

Trước giờ không ai có thể khiến đệ tử tam phái hiệp lực đến mức độ này. Lúc này, trong mắt mọi người không có tranh giành, không có lừa gạt, chỉ có duy nhất một ý niệm: giết chết yêu thú hình rùa kia!

Đây chính là một kỳ tích!

Nhìn thấy cánh tay phải hắn vẫn đang run rẩy rỉ máu, trong lòng Tô Nhan âm thầm có chút đau xót.

Nàng muốn lên đó giúp hắn trị thương, nhưng cuối cùng lại nhẫn nhịn được.

Bởi vì lúc này, người nam nhân này đang đại diện cho thiết huyết. Nếu như mình lên đó, sẽ không khỏi mềm lòng, mà trong lúc này, hắn không cần sự mềm lòng đó cảm hóa.

Đang khi trong lòng vẫn còn xúc động, Tô Nhan chợt nhìn thấy tiểu cô nương Hồ Mị Nhi của Huyết Chiến Bang vội bước đến cạnh Dương Khai. Sau đó, nàng vẻ mặt gấp gáp lo lắng hỏi han vết thương của hắn, rồi lập tức lấy ra thuốc trị thương từ trong người, lại xé áo của mình ra để băng bó cho hắn.

Đôi mắt đẹp của nàng lấp lánh, sau đó từ từ dời sang phía khác.

Trong chiến trường, có lẽ do sự công kích của đệ tử tam phái đã đánh thức yêu thú hình rùa, khiến nó đang trong tình trạng vô tri vô giác chợt từ từ tỉnh lại. Thân mình khổng lồ như muốn di chuyển, tứ chi nặng nề cũng đã bắt đầu cử động.

Nhìn cảnh tượng này, tất cả mọi người đều đề phòng, lực công kích trong tay lại càng hung mãnh hơn.

- Đánh vào đầu nó, đầu nó đã bị thương rồi!

Đột nhiên một nữ tử hét lên, đó chính là Đỗ Ký Sương của Phong Vũ Lâu.

Nghe nàng hô lên như vậy, Phương Tử Kỳ và Hồ Kiều Nhi vội chạy lên, mắt nhìn chằm chằm, bất giác hít sâu một hơi.

Bọn họ phát hiện trên đầu yêu thú này quả nhiên có một vết thương trông giống như vết nứt. Lúc này, máu đỏ thẫm đang chảy róc rách. Do đầu nó luôn vùi trong hang sâu, nếu không đứng sát vào xem thì không thể phát hiện ra.

- Mả mẹ mày!

Phương Tử Kỳ không kìm nổi đã tuôn ra một câu nói tục. Vừa rồi hắn mất công đánh bao lâu mà vẫn không thể làm nó bị thương, vậy mà ở chỗ này lại có một vết thương dài hơn một thước.

Đây chính là dấu vết mà một chưởng của Dương Khai đã để lại! Nắm đấm của hắn rốt cuộc có uy lực lớn đến mức nào mà lại có thể tạo ra hiệu quả kinh người đến vậy?

Tuy có vẻ rất kinh hãi, nhưng tay Phương Tử Kỳ vẫn không hề hồ đồ. Hắn tranh với Hồ Kiều Nhi để xông lên trước, đánh vào vết thương đó.

Chiêu thức của hai người va chạm vào nhau, khiến yêu thú hình rùa càng co rút lại.

- Đàn bà tránh ra!

Phương Tử Kỳ sợ Hồ Kiều Nhi làm vướng tay vướng chân nên không kìm được quát lên một câu.

- Đồ ngu xuẩn trong mắt chỉ có đàn ông, bổn cô nương không muốn chấp nhặt với ngươi!

Hồ Kiều Nhi trợn mắt lườm hắn.

Tính cách của Phương Tử Kỳ này, đệ tử tam phái đều biết. Hắn quá trọng nam khinh nữ, luôn cho rằng chỉ có nam nhân mới làm được việc lớn, còn đám nữ nhân thì hắn không coi ra gì, chỉ riêng Tô Nhan mới được hắn coi trọng một chút.

Người ta đồn rằng, có một thời gian hắn không ngừng góp ý với Lâu Chủ Phong Vũ Lâu, cũng chính là sư tôn của hắn, Tiêu Nhược Hàn, rằng sau này không nên thu nhận đệ tử nữ nữa. Tiêu Nhược Hàn mới đầu bỏ ngoài tai lời của hắn, nhưng kết cục càng thêm phiền phức. Cuối cùng, không biết làm thế nào, hai sư đồ đã cùng nhau đi một chuyến đến Xuân Phong Tế Vũ Lầu của Ô Mai Trấn.

Từ đó trở đi, Phương Tử Kỳ không còn nhắc đến chuyện đó nữa, nhưng cái tư tưởng ăn sâu trong người hắn vẫn không hề thay đổi.

Đương nhiên không phải hắn ghét nữ nhân, mà chỉ là trong suy nghĩ của hắn, nam nhân và nữ nhân là hai giống loài khác nhau, trong đó nam nhân cao quý hơn nhiều.

Ta kiêu ngạo vì ta là nam nhi, ta tự hào vì ta là nam nhi!

Theo lý mà nói, Phương Tử Kỳ đã có suy nghĩ này thì lẽ ra ánh mắt nhìn nữ nhân của hắn sẽ không có chút thay đổi mới đúng.

Nhưng rõ ràng một kẻ vô cùng phong lưu phóng khoáng như hắn, cộng thêm tuổi trẻ tài cao, sức lực thâm hậu, dáng vẻ lại đường đường, vậy nên bên cạnh hắn trước giờ không hề thiếu nữ nhân, lúc nào cũng có các cô nương oanh oanh yến yến vây lấy hắn.

Đây là một nam nhân chứa đầy mâu thuẫn trong người.

Nghe Hồ Kiều Nhi nói vậy, Phương Tử Kỳ lông mày ngưng lại, vừa đánh mạnh lên khe hở trên đầu yêu thú vừa quát lớn:

- Đồ đàn bà ranh, ngươi nói ai là đồ ngu xuẩn?

Hồ Kiều Nhi hai tay tung lên, tiếp theo là một sát chiêu mạnh đánh vào vết thương đó, không chút yếu thế đáp trả:

- Đồ nam nhân thối, nếu ngươi thật sự căm ghét nữ nhân đến vậy, sao không cùng các sư đệ của ngươi đi điên loan đảo phượng, đêm ngày sênh ca?

Lời này khiến Phương Tử Kỳ mặt mày tái mét, dạ dày cuồn cuộn, suýt chút nữa thì nôn ọe ngay tại chỗ.

Cùng với các sư đệ của ngươi…

Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, Phương Tử Kỳ liền váng đầu hoa mắt, lảo đảo muốn ngã.

Nhìn thấy mặt hắn biến sắc, Hồ Kiều Nhi cười khanh khách, trong điệu cười lộ rõ vẻ đắc ý và vui sướng trước đau khổ của người khác.

- Ngươi đúng là đồ nữ nhân không biết xấu hổ, lời nào cũng dám nói!

Phương Tử Kỳ cảm thấy không thể chịu nổi:

- Sau này ai lấy phải ngươi đúng là đã đen đủi rồi!

- Ai cần ngươi lo!

Hồ Kiều Nhi mặt đỏ bừng, trợn mắt nhìn hắn.

Phương Tử Kỳ nói tiếp:

- Ta cũng không muốn đấu khẩu với ngươi, để xem hai ta ai có thể đánh chết được yêu thú này.

- Hừ, ta lại sợ ngươi sao?

Hồ Kiều Nhi cười nhạt một tiếng.

Nhưng không đợi hai người kịp xuất chiêu, một bóng người trắng tinh đột nhiên chạy đến, mang theo một dòng hơi lạnh đóng băng. Ngón tay ngọc ngà vừa chỉ xuống, trong vết thương của yêu thú đột nhiên xuất hiện một bông hoa băng trắng tinh.

Hoa băng này hút máu của yêu thú, trong phút chốc liền biến thành một bông hoa màu máu, để lộ ra một vẻ đẹp diễm lệ.

Két một tiếng, bông hoa băng vỡ vụn, hóa thành vô số băng nhũ sắc nhọn đâm thẳng vào đầu yêu thú.

“Gừ…” Yêu thú hình rùa đột nhiên thò đầu ra khỏi cái hố lớn trên mặt đất, ngẩng mặt lên trời gầm một tiếng lớn. Thân hình khổng lồ lắc lư, chân đứng không vững, hai tròng mắt đỏ rực hiện lên sức sống yếu ớt, nhìn có vẻ như sắp không ổn rồi.

Phương Tử Kỳ và Hồ Kiều Nhi cùng lúc quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Tô Nhan lúc này sắc mặt trắng bệch, dùng hết chút sức lực vừa mới khôi phục được để đánh ra một sát chiêu.

Vừa đánh ra một chiêu, Tô Nhan quay đầu rồi ngã xuống, nàng không còn sức để tiếp tục chiến đấu nữa.

Phương Tử Kỳ và Hồ Kiều Nhi còn cảm giác thấy rõ ràng cái lạnh lần này phát ra trên người Tô Nhan có chút không giống với trước đây.

Cái lạnh trước đây là lạnh đơn thuần, một cái lạnh vô cùng thuần túy, không hề trộn lẫn với bất kỳ thuộc tính nào khác.

Nhưng dòng hơi lạnh hiện giờ như có thêm thứ gì đó, khiến người ta càng cảm thấy khó chịu hơn.

- Ai chọc ả ta rồi?

Phương Tử Kỳ nghi hoặc hỏi.

- Sao ta biết được?

Hồ Kiều Nhi có chút bực mình. Là người của Huyết Chiến Bang, nàng cảm thấy đệ tử của hai phái kia đều không ra gì.

Phương Tử Kỳ trước mặt thì không cần phải nói, hắn tuyệt đối là đại diện của đại nam tử chủ nghĩa.

Phía Lăng Tiêu Các bên kia, Tô Nhan cũng là một nhân vật, đáng tiếc chỉ giống như một con búp bê vô cảm, vĩnh viễn cách người xa ngàn dặm, khiến người ta không thể tiến gần. Còn về Giải Hồng Trần kia thì càng không cần nói, tuyệt đối chỉ là đồ rác rưởi! Chỉ là một kẻ ham mê danh lợi, theo đuổi quyền lực mà thôi.

Vẫn là Huyết Chiến Bang của mình mạnh hơn. Tối thiểu thì mình cũng bình thường, chỉ đợi sau khi tiểu muội lớn lên, hai tỷ muội mình đã có thể giúp cha chống nửa bầu trời rồi.

- Không ai chọc đến thì tại sao ả ta lại dùng chút sức lực vừa mới khôi phục để đánh ra?

Phương Tử Kỳ có chút khó hiểu. Hắn đang lắc đầu thì đúng lúc nhìn thấy Hồ Kiều Nhi đang thừa cơ đánh mạnh vào yêu thú, thấy vậy hắn bất giác giận tím tái mặt:

- Con đàn bà này, làm như vậy cho dù thắng cũng chẳng có gì vinh quang!

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!