## CHƯƠNG 146: NHIẾP VỊNH VONG MẠNG
## Chương 146: Nhiếp Vịnh Vong Mạng
Hồ Kiều Nhi liên tục cười khẩy:
— Ngươi đã nói ta là nữ nhân rồi, vậy thì thắng không vẻ vang thì đã sao? Hơn nữa, ngươi tự cho rằng nam nhân cao hơn người một bậc, vậy mà lại còn muốn tỷ thí với ta, điều này vốn dĩ đã là một vấn đề rồi.
Phương Tử Kỳ bị phản bác đến mức á khẩu, chỉ còn biết thở dài liên tục:
— Quả nhiên, chỉ có tiểu nhân và nữ nhân là khó bề dạy bảo!
Vận mệnh của con yêu thú hình rùa này đã được định đoạt một nửa ngay khi đệ tử tam phái hiệp lực ra tay. Cú đánh quyết định của Tô Nhan đã triệt để kết liễu sinh mạng còn sót lại của nó.
Lúc này, đối mặt với sự tấn công dồn dập của đệ tử tam phái, con yêu thú không còn chút sức lực nào để chống trả, cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian.
Mà suy cho cùng, tất cả đều nhờ vào cú đấm mang khí thế hùng hồn của Dương Khai. Chính cú quyền pháp đó đã khơi dậy ý chí chiến đấu của đệ tử tam phái, khiến họ có dũng khí đối đầu với quái vật khổng lồ này.
Hồ Mị Nhi đang giúp hắn băng bó. Trên cánh tay phải của Dương Khai, mạch máu nứt toác, run rẩy không ngừng.
Dương Khai tuyệt đối không ngờ Tinh Ngân lại có thể bộc phát uy lực kinh khủng đến thế, mạnh mẽ đến mức vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn. Ngay khi cú đấm đó tung ra, thân thể hắn lập tức tê dại, không thể nhúc nhích.
Nếu không, hắn đâu thể đứng bất động như một cây thương bị đóng cọc tại chỗ thế này? Đến tận lúc này, cảm giác tê dại toàn thân mới giảm bớt nhiều, tiếp theo đó là sự đau đớn kịch liệt lan khắp cơ thể.
Ánh mắt hắn vẫn dõi theo mấy trăm đệ tử đang chiến đấu, nhưng Dương Khai không hề phát hiện ra ánh mắt dữ tợn của Giải Hồng Trần.
Từ sau khi Dương Khai xuất ra cú quyền đó, gã vẫn luôn đứng đờ đẫn trên không trung, vẻ như đã mất hết thần trí, mãi đến không lâu trước đó mới tỉnh lại.
Gã hiểu rõ, Dương Khai chắc chắn đã đạt được kỳ ngộ kinh thiên động địa nào đó trong Truyền Thừa Động Thiên. Nếu không, với thực lực hiện tại của hắn, căn bản không thể tung ra cú đấm đó—một cú đấm rõ ràng có thể khiến yêu thú Lục Giai Đỉnh Phong bị trọng thương.
Không thể để hắn tiếp tục lớn mạnh như vậy được! Nếu cứ để hắn tiếp tục lớn mạnh như thế này, không chỉ Tô Nhan sẽ vuột khỏi tay gã, mà ngay cả bản thân gã cũng sẽ gặp nguy hiểm!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Giải Hồng Trần đầy hung ác nhìn xuống người phía bên dưới.
Người này chính là Nhiếp Vịnh!
Y cũng giống như Lam Sơ Điệp, đều bị thương trong trận đấu vừa rồi, lúc này đang ở phía sau Dương Khai không xa để hồi phục.
Tâm trạng Nhiếp Vịnh lúc này cũng vô cùng hỗn loạn, không thể diễn tả được cảm giác trong lòng. Y và Dương Khai ở cùng nhau được mấy ngày, nhưng luôn đối địch, lại còn lúc nào cũng gây khó dễ cho hắn, sau đó còn mang người truy sát hắn.
Tuy nhiên, lúc đó lại không hề tìm thấy nơi Dương Khai ẩn náu, nên việc này cũng coi như xong. Thế nhưng, sự tồn tại của Dương Khai vẫn luôn khiến y như gai trong mắt, như nghẹn ở cổ.
Y vẫn nhớ lời mà Dương Khai đã nói trong lúc bỏ chạy cách đây mười mấy ngày.
Chỉ có điều mười mấy ngày không gặp, không ngờ Dương Khai lại trở nên hùng mạnh đến mức này! Nhiếp Vịnh gần như kinh hãi đến phát điên. Nếu cú quyền đó giáng xuống người y, e rằng y sẽ tan xương nát thịt.
Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Hiện giờ ánh mắt tất cả mọi người đều nhằm đến con yêu thú kia, nên tạm thời sẽ không để ý đến y. Nhưng đợi sau khi con yêu thú đó chết thì mình phải đối mặt thế nào với sự nổi giận của Dương Khai?
Đang lúc lo lắng, Nhiếp Vịnh nhìn thấy Giải Hồng Trần trên trời đang nháy mắt ra hiệu với mình.
Y thấy rõ ý của Giải sư huynh nên không kìm được giật mình.
Nhưng ánh mắt Nhiếp Vịnh chợt lóe lên vẻ tàn độc. Đúng rồi, nếu mình muốn sống thì phải xử lý tên Dương Khai đó, nếu không hắn nhất định tìm mình báo thù! Hơn nữa Giải sư huynh cũng muốn mình làm như vậy. Dù cho mình có giết chết Dương Khai, nhưng chỉ cần có huynh ấy dốc sức bênh vực thì nhất định mình cũng sẽ bình an vô sự.
Sự uy hiếp từ cú quyền pháp của Dương Khai khiến Nhiếp Vịnh không thể bình tĩnh suy nghĩ, nên chỉ còn cách đặt hi vọng lên người Giải Hồng Trần.
Nhiếp Vịnh từ từ đứng dậy rồi từng bước đi về phía Dương Khai.
Đối mặt với một nguy hiểm như vậy nhưng Dương Khai có vẻ như không hề biết gì, hắn vẫn đứng yên ở đó không động đậy.
Nhiếp Vịnh càng bước nhanh hơn. Lúc này bên cạnh Dương Khai chỉ có Hồ Mị Nhi của Huyết Chiến Bang. Nếu mình ra tay nhanh thì nhất định có thể giết chết hắn.
Còn về chuyện sau khi giết chết hắn, Nhiếp Vịnh đã không còn băn khoăn nữa.
Đại thể tâm trí và ánh mắt của tất cả mọi người lúc này đều bị con yêu thú kia thu hút, không ai để ý đến hành động của Nhiếp Vịnh, ngoại trừ một người.
Đó chính là Lam Sơ Điệp.
Từ sau khi Dương Khai bật người lên cứu Tô Nhan, lại một quyền đánh trọng thương con yêu thú hình rùa này, trong lòng Lam Sơ Điệp đầy chua xót và hối hận.
Ả không ngờ rằng người sư đệ mười mấy ngày trước vẫn còn theo sau mình, tuyệt đối nghe theo mình này, giờ đây lại có thể thể hiện một khí thế uy hùng xuất chúng như vậy. Nếu sớm biết, nếu sớm biết…
Cảm giác này giống như mình vốn có thể có được một miếng ngọc quý nhưng lại coi nó chỉ là một hòn đá nên đã vứt đi. Sự chênh lệch giữa được và mất này khiến Lam Sơ Điệp vô cùng hối hận.
Những người khác đều đang theo dõi đại chiến giữa đệ tử tam phái và con yêu thú, còn ả lại luôn ngắm nhìn bóng dáng Dương Khai. Bóng dáng đó khiến người ta mắt lóa thần hồn điên đảo. Sự phong lưu của Giải Hồng Trần mà so sánh với hắn thì đúng là khác nhau một trời một vực.
Tai họa lần này có thể nói là do Giải Hồng Trần gây ra, nhưng cuối cùng lại chính là do người này hóa giải. Lần so sánh này có thể thấy cao thấp phân biệt rõ ràng.
Hành động của Nhiếp Vịnh nhanh chóng bị Lam Sơ Điệp chú ý. Mới đầu ả không hề nghĩ nhiều, cứ cho rằng Nhiếp Vịnh chỉ là gần như khôi phục lại nên muốn đến tham gia chiến đấu. Nhưng một lúc sau đó nàng phát hiện không phải như mình nghĩ, mục tiêu của y chính là Dương Khai đứng bên đó. Hơn nữa, trong lúc đi tới, trên người Nhiếp Vịnh cũng truyền ra ba động Nguyên Khí chập chờn.
Lam Sơ Điệp là một nữ tử thông minh, nên ả lập tức hiểu rõ rốt cuộc Nhiếp Vịnh muốn làm gì. Đang định nhắc nhở Dương Khai cẩn thận, nhưng chưa kịp nói thì đột nhiên phát hiện Dương Khai vội quay đầu lại, nhìn Nhiếp Vịnh với ánh mắt đầy hài hước.
Hắn đang cười, nụ cười tà khí lộ ra hàm răng trắng bóng.
Nhiếp Vịnh vội vàng dừng lại, sợ hãi nhìn Dương Khai. Y không biết làm thế nào mà Dương Khai lại phát hiện hành động của mình, nhưng bị đối phương nhìn bằng ánh mắt đó khiến Nhiếp Vịnh sởn cả gai ốc.
Hắn nhìn mình giống như nhìn một người chết vậy.
— Nhiếp sư huynh!
Dương Khai chậm rãi xoay người lại, tươi cười nhìn y.
— Dương sư đệ.
Nhiếp Vịnh nuốt nước bọt, chân bước chậm lùi về phía sau.
— Huynh muốn giết ta sao?
Câu hỏi này đã phá vỡ ý nghĩ trong lòng Nhiếp Vịnh, khiến y phải giật mình. Y kinh hoàng vội xua tay rồi lớn tiếng nói:
— Dương sư đệ nói gì vậy, ta sao có thể làm vậy? Huynh đệ đồng môn với nhau sao ta làm vậy được, ha ha…
Nhiếp Vịnh cảm thấy da mặt mình như đang co giật. Nhưng không phải thấy xấu hổ vì nói dối trắng trợn mà là vì hoảng sợ.
Đối mặt với người có thể một chưởng đánh trọng thương yêu thú Lục Giai Đỉnh Phong này, làm sao y không hoảng sợ được? Huống hồ người này lại có tử thù với mình.
Vừa nói, Nhiếp Vịnh vừa chậm bước lùi lại phía sau. Y giơ hai tay cười gượng tỏ ý mình không hề có ác ý, bắp chân y lắc lư.
— Nhiếp Vịnh!
Mặt Dương Khai đầy sát khí. Hắn đột nhiên nổi giận quát to một tiếng.
Nhiếp Vịnh đang chột dạ, đâu dám trả lời. Y vội quay người bỏ chạy. Y chạy chưa được mấy bước, thì một tiếng gào thét thảm thiết đột ngột vang lên từ phía sau.
Nhiếp Vịnh vội quay đầu nhìn lại, hồn vía y đều kinh hãi tột độ. Y nhìn thấy một cây chùy đen tuyền dài chừng một thước từ phía Dương Khai bay đến. Chiếc chùy đó truyền đến mang theo một tiếng cười quái dị khiến người ta sởn tóc gáy.
Tiếng cười quỷ quái này lơ lửng, tràn đầy tà khí, nó truyền vào trong óc khiến Nhiếp Vịnh càng kinh hoàng.
Chỉ cách hơn chục trượng nên chiếc chùy trong nháy mắt đã bay tới. Nhiếp Vịnh không cam tâm chịu ngồi chờ chết nên y vội quay người ngăn đỡ. Trong lúc vội vàng giao thủ, Nhiếp Vịnh vui mừng phát hiện uy lực của cây chùy đó không đáng sợ như mình nghĩ. Với sức của y, cho dù khó để chống đỡ nhưng cũng không đến nỗi nhanh chóng bị giết.
Nhiếp Vịnh vui mừng khôn xiết, trong lòng biết rõ tình trạng hiện giờ của Dương Khai căn bản không hề ung dung như vẻ bề ngoài, hắn chắc chắn chẳng qua cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà.
Nhiếp Vịnh vừa đánh vừa lui, hắn muốn thoát khỏi công kích của cây chùy, nhưng cây chùy quỷ dị này lại cứ đuổi theo hắn. Tiếng cười quỷ quái "khặc khặc" kia cũng không dừng lại.
Đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì? Cho dù nó là Bí Bảo thì cũng phải có người điều khiển mới chuyển động được chứ? Nhưng rõ ràng Dương Khai đứng bất động ở đó mà sao cây chùy này vẫn tấn công mình?
Trong khi vẫn đang kinh hoảng, sau lưng đột nhiên có tiếng bước chân. Nhiếp Vịnh quay đầu nhìn thì thấy Lam Sơ Điệp đang chịu đựng vết thương lao đến, trong sắc mặt điềm tĩnh là một sự kiên quyết.
Nhiếp Vịnh mừng rỡ:
— Lam sư tỷ cứu đệ!
Lan Sơ Điệp thản nhiên nhìn hắn.
— A!
Nhiếp Vịnh kêu lên thảm thiết, người lảo đảo lao ra. Tiếng cười từ trong cây chùy màu đen lao đến càng vẻ đắc ý điên cuồng, còn có một chút không ngờ, nhưng lại suýt nữa xuyên qua ngực Nhiếp Vịnh.
— Lam Sư tỷ, tại sao tỷ lại…
Người Nhiếp Vịnh run lên lẩy bẩy, vẫn chưa kịp nói hết lời thì đôi mắt đột nhiên lờ đờ, người mềm nhũn rồi ngã xuống.
Lam Sơ Điệp thở hổn hển nhìn chằm chằm Nhiếp Vịnh, phát hiện chỗ ngực y không hề bị thương, cây chùy đó cũng đã biến mất.
Nhưng bỗng chợt, cây chùy đó lại vọt ra.
Trong lúc mơ hồ, Lam Sơ Điệp nghe thấy tiếng Nhiếp Vịnh kêu rên, khiến ả không khỏi da đầu tê dại, khuôn mặt trong nháy mắt như không còn giọt máu.
Ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai thì thấy hắn đang chằm chằm nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng.
Lam Sơ Điệp trong lòng máy động, ả mấp máy môi, cắn răng nói:
— Hắn muốn giết đệ ấy!
Dương Khai không nói gì mà chỉ xòe tay ra. Cây chùy đó liền biến thành một sợi hắc mang, quấn quanh đầu ngón tay hắn rồi chợt biến mất.
Hai người nhìn nhau lúc lâu, sau đó Dương Khai mới từ từ quay mắt đi, từ đầu đến cuối đều không nói gì. Lam Sơ Điệp cười vẻ thê lương rồi ngã ra đất, toàn thân ả mồ hôi đầm đìa.
— Ha ha ha ha!
Tiếng cười càn rỡ của Địa Ma truyền ra từ cơ thể Dương Khai, tiếng cười điên cuồng mang theo mùi máu tanh nồng. Trong tiếng cười đó, dường như lão đang nhai nuốt thứ gì đó.
Dương Khai biết lão đang nhai nuốt cái gì. Đó chính là Thần Hồn của Nhiếp Vịnh! Chỉ có điều hắn không ngờ Phá Hồn Chùy lại có công dụng quỷ dị đến mức này.
— Còn giết nữa không, còn giết nữa không!
Địa Ma vừa nhai nuốt Thần Hồn Nhiếp Vịnh vừa phấn khích hô to:
— Lâu rồi không được nghe âm thanh động lòng người như vậy, lâu rồi không được thưởng thức mùi vị tươi mới như vậy, Thiếu chủ, còn muốn giết nữa không? Lão nô tùy thời có thể xuất thủ.
Dương Khai tâm niệm vừa động, tiếng cười của Địa Ma lập tức biến thành tiếng kêu thảm thiết, tiếng van xin ai oán.
Một lúc lâu sau, Địa Ma mới tạm hồi phục lại, nhưng lão đâu còn dám làm càn như lúc nãy. Lão vừa thở dốc vừa cẩn thận nói:
— Thiếu chủ, sao vậy?
— Sao ngươi không nói cho ta biết tác dụng thật sự của Phá Hồn Chùy?
— Thiếu chủ, người đâu có hỏi.
Địa Ma thấy oan ức, lão cẩn thận nói:
— Hơn nữa vật này quá tà ác, lão nô sợ Thiếu chủ biết sẽ không vui.
— Trong lòng ta bây giờ cũng không vui!
Dương Khai nói thêm:
— Rất không vui!
Địa Ma lúc này liền run lên lẩy bẩy.
Đợi một lát sau, Dương Khai mới nói tiếp:
— Nhưng lần này làm không tồi, nhớ rõ, chỉ có lần này thôi. Lần sau ngươi mà dám che giấu điều gì thì tự mình biết hậu quả đó!
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay