Nơi Tiền Thông bị vây khốn lúc trước cách đây không xa. Dựa theo ký ức, Dương Khai rời khỏi hoa viên, đi xuyên qua hành lang dài trăm trượng và thuận lợi tiến vào cung điện.
Đây chính là nơi Tiền Thông từng bị mắc kẹt, tấm bia đá kia vẫn sừng sững đứng ở đó.
Dương Khai vốn tưởng rằng nơi sâu thẳm thế này sẽ không có ai đặt chân tới, nhưng khi hắn bước vào cung điện mới biết mình đã lầm.
Trong này chẳng những có người, mà còn không chỉ một.
Cách đó không xa, có bảy tám người đang tụ thành một nhóm, cùng nhìn chăm chú về một hướng. Mỗi người trong số họ đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ, có nam có nữ, có già có trẻ, trong đó có một thanh niên trông vô cùng đặc biệt.
Thanh niên này diện mạo như ngọc, môi hồng răng trắng, làn da lộ ra bên ngoài trắng nõn đến độ nữ nhân cũng phải ghen tỵ. Giờ phút này, hắn đang cầm một chiếc quạt xếp, dáng vẻ nho nhã, trông như một vị công tử của thế lực lớn nào đó đang dẫn theo đám gia nô đi du xuân, điệu bộ hết sức ung dung.
Hắn nổi bật giữa đám đông, khiến ánh mắt Dương Khai bất giác bị thu hút.
Vừa nhìn sang, Dương Khai không khỏi rụt cổ lại, chỉ ước gì mình chưa từng tới nơi này!
Bởi lẽ, vị công tử kia không ai khác chính là người mà hắn luôn lẩn tránh như rắn rết, Tuyết Nguyệt.
Tại sao nàng lại ở đây? Dương Khai không khỏi thầm chửi một tiếng, chặng đường vừa qua tuy có trắc trở nhưng nhìn chung vẫn xuôi chèo mát mái, không ngờ vừa tới đây đã đụng phải nàng ta!
Đúng là tạo hóa trêu ngươi! Lúc tiến vào Đế Uyển, hắn rõ ràng đã bỏ nàng lại phía sau, không biết là oan gia ngõ hẹp thế nào mà lại gặp nhau ở nơi này.
Nếu sớm biết Tuyết Nguyệt ở đây, Dương Khai chắc chắn sẽ không bước vào, đáng tiếc trong Đế Uyển thần thức bị áp chế, hắn không thể nào biết trước được tình hình bên trong.
Điều khiến Dương Khai càng thêm tò mò là, Tuyết Nguyệt đã vào đây bằng cách nào?
Ngay khoảnh khắc trông thấy nữ nhân này, hắn liền kéo Bích Lạc, định bụng nhanh chóng chuồn đi.
Nhưng Bích Lạc lại không hề nhúc nhích, ngược lại còn kinh ngạc nhìn về một hướng khác, gương mặt hiện lên vẻ vừa mừng rỡ vừa tủi thân, thốt lên một tiếng nghẹn ngào:
- Đại nhân!
Vừa dứt lời, thân hình mềm mại của nàng đã nhoáng lên, mang theo một làn gió thơm lao về phía đó.
Dương Khai sững sờ, quay đầu nhìn sang, liền bắt gặp một thiếu phụ áo đỏ cũng đang nhìn về phía mình.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều ngây người.
Thiếu phụ kia diễm lệ vô song, dường như trời sinh đã mang trong mình sức quyến rũ làm điên đảo chúng sinh, đủ khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải điên cuồng. Đôi mắt long lanh tựa sao trời, có sức hút hồn đoạt phách, dễ dàng khiến người ta không tự chủ mà chìm đắm vào trong đó.
Thân hình nàng mềm mại uyển chuyển, bộ ngực căng tròn, y phục màu đỏ rực cũng không thể che đi vóc dáng ma quỷ, ngược lại càng tôn lên những đường cong gợi cảm, làn da trắng hơn sương tuyết, mười ngón tay thon dài mềm mại.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy Dương Khai, mỹ phụ kia dường như không thể tin vào mắt mình, thân thể mềm mại khẽ run lên.
- Khinh La? – Dương Khai lẩm bẩm.
Mặc dù sau khi gặp Bích Lạc, hắn đã biết Phiến Khinh La cũng đã đến Đế Uyển, nhưng không ngờ lại gặp nàng trong tình huống dở khóc dở cười thế này. Nếu là ở một nơi khác, Dương Khai hẳn sẽ rất vui mừng, nhưng vào lúc này...
Dương Khai quay đầu nhìn sang phía bên kia, quả nhiên thấy Tuyết Nguyệt cũng đang nhìn hắn chằm chằm, trong mắt ánh lên ngọn lửa giận vô cớ, xen lẫn cả yêu và hận.
Khóe miệng Dương Khai giật giật, biết rằng lúc này muốn rút lui cũng không được nữa rồi. Chưa nói đến việc Phiến Khinh La đang ở đây, hắn không thể nào bỏ đi được, mà chỉ riêng Tuyết Nguyệt cũng sẽ không để hắn yên ổn rời khỏi.
Ở cùng nữ nhân này một thời gian không dài, nhưng Dương Khai biết nàng vô cùng độc đoán, nếu không thần phục, nàng sẽ hủy diệt hắn.
Sau khi hắn không chút lưu luyến rời khỏi Vũ Bộc Tinh, quan hệ giữa hai người đã từ bạn thành thù.
Cục diện lúc này rất vi diệu, các cường giả của hai phe Phiến Khinh La và Tuyết Nguyệt cũng không hề xung đột. Trước khi Dương Khai tới, hai bên rõ ràng đang ở thế giằng co, mà vị trí Phiến Khinh La đang đứng lại chắn ngay trước tấm bia đá ghi lại kiến thức luyện khí, xem ra trước đó nàng đang nghiên cứu sự huyền bí của nó.
- Ha ha... – Dương Khai cười khan. – Tam thiếu, đúng là núi sông có ngày gặp lại, chúng ta lại tương phùng rồi.
Phải, chúng ta lại gặp nhau rồi. – Không ngờ Tuyết Nguyệt cũng khẽ nở nụ cười với Dương Khai, dù đang vận nam trang, nhưng nụ cười ấy lại ẩn chứa vạn chủng phong tình, không hề thua kém Phiến Khinh La chút nào. – Xem ra, người từng theo bản thiếu tiến vào Đế Uyển chính là ngươi?
- Nếu ta nói không phải, Tam thiếu có tin không? – Dương Khai nhún vai.
- Ngươi nói xem? – Tuyết Nguyệt khẽ nghiến răng.
- Tam thiếu, ngài quen người này sao? – Một lão giả có ba chòm râu dài bên cạnh Tuyết Nguyệt nghi hoặc nhìn Dương Khai, nhẹ giọng hỏi.
- Ừm, quen biết, là cố nhân. – Tuyết Nguyệt khẽ nhếch môi, cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối, bất kỳ ai cũng có thể nghe ra sự bất mãn của nàng đối với Dương Khai.
Lão giả kia khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Dương Khai đã trở nên âm u. Chỉ là một tên Phản Hư Nhất Tầng Cảnh cỏn con, bất kể xuất thân thế nào, chỉ cần dám đắc tội với Tam thiếu thì chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.
Lão giả không hề xem Dương Khai ra gì, chỉ chờ Tam thiếu ra lệnh một tiếng là sẽ lập tức lấy đầu hắn.
- Khụ... – Dương Khai ho nhẹ, vẻ mặt ngượng ngùng nhìn Tuyết Nguyệt: – Tam thiếu có thể chờ một lát được không? Ta có một người quen bên kia, nhiều năm không gặp, ừm, ít nhiều cũng nên hỏi thăm một chút.
- Người quen? Ngươi nói là yêu nữ này sao? – Ánh mắt Tuyết Nguyệt lóe lên vẻ khác thường, khẽ cười nói: – Ta lại chưa từng nghe nói ngươi có quan hệ với Yêu tộc, nhưng không sao, ngươi cứ tự nhiên!
Nói rồi, Tuyết Nguyệt liền xòe quạt, nhẹ nhàng phẩy vài cái, ra vẻ vô cùng tiêu sái.
Dương Khai khẽ gật đầu, cũng không thi triển thân pháp mà chậm rãi bước về phía Phiến Khinh La.
Yêu Mị Nữ Vương dường như vẫn chưa hoàn hồn. Cuộc tương phùng đột ngột này khiến nàng đánh mất cả khả năng phán đoán, vẫn đứng ngây tại chỗ, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, dường như muốn nói gì đó lại thôi, chỉ sợ đây là ảo giác, sợ rằng nàng vừa lên tiếng sẽ khiến ảo ảnh trước mắt tan biến.
Tâm trạng lo được lo mất dâng lên đến cực điểm.
Bích Lạc thì đang vùi đầu vào lòng nàng khóc nức nở, trông vô cùng tủi thân.
Không biết có phải bị lây nhiễm hay không, hốc mắt Phiến Khinh La cũng dần dần ửng đỏ.
Chỉ cách mấy chục trượng, Dương Khai rất nhanh đã đi tới trước mặt Phiến Khinh La. Theo từng bước chân của hắn, hơi thở của nàng cũng dần trở nên dồn dập, thân thể mềm mại run lên ngày càng rõ rệt, ngay cả sắc mặt cũng ửng hồng, lan đến tận chiếc cổ trắng ngần.
Trong cơ thể nàng, hạt giống tình cảm mà Dương Khai vô tình gieo xuống từ mấy chục năm trước đã bùng lên dữ dội, khiến nàng không thể nào giữ được bình tĩnh trước mặt hắn. Nếu nói trên đời này ai có thể khắc chế nàng, thì không nghi ngờ gì chính là Dương Khai.
Ngay cả ngày đó khi đối mặt với Xích Nguyệt Lĩnh Chủ, nàng cũng chưa từng luống cuống tay chân như lúc này. Ngày đó, dù không địch lại thì cùng lắm là chết, nhưng bây giờ, nàng cảm thấy thần hồn mình như muốn tan chảy. Mỗi bước chân của Dương Khai tựa như một tiếng trống gõ vào tim nàng, khiến trái tim nàng run rẩy không thôi.
- Khinh La... những năm qua nàng có khỏe không? – Dương Khai im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng cất tiếng hỏi.
Đối với Phiến Khinh La, sâu trong nội tâm hắn vẫn luôn có một chút tiếc nuối. Dù sao từ khi rời khỏi Thương Vân Tà Địa đến Thông Huyền Đại Lục, hai người chưa từng gặp lại, không giống như Tô Nhan và tiểu sư tỷ, sau này vẫn có cơ hội tái ngộ.
Hắn đã từng cho rằng cả đời này sẽ không còn gặp lại Yêu Mị Nữ Vương nữa.
Hắn đã từng cho rằng mình đã lỡ mất duyên phận với nữ nhân tuyệt sắc này.
Nào ngờ thế sự khó lường, trong tinh vực rộng lớn này, hai người vẫn có ngày gặp lại.
Ngàn vạn lời muốn nói, nhưng khi đến miệng, Dương Khai lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Giọng nói quen thuộc đã xa cách ba mươi năm lúc này lại vang lên bên tai, khiến Yêu Mị Nữ Vương không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa, hai hàng lệ lặng lẽ tuôn rơi, nàng run giọng nói:
- Nói cho muội biết, đây không phải là mơ!
- Không phải! – Dương Khai toe toét cười, vươn tay ra, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má nàng.
Phiến Khinh La nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi lại mở ra, Dương Khai vẫn đứng sừng sững trước mặt, bàn tay thô ráp vẫn đang vuốt ve gò má mình.
Tất cả cảm giác đều vô cùng chân thật, không hề hư ảo.
- Tên khốn nhà ngươi! – Phiến Khinh La nghiến răng mắng khẽ một tiếng, ngay sau đó mang theo một làn gió thơm lao vào lòng Dương Khai.
Được mỹ nhân ngày đêm mong nhớ ôm vào lòng, dù tình thế đang nguy cấp, Dương Khai vẫn không khỏi cảm thấy một sự thỏa mãn dâng trào. Đặc biệt là với một nữ nhân như Phiến Khinh La, một khi đã lộ ra vẻ yếu đuối, sức quyến rũ và sát thương đối với nam nhân là không thể đo lường bằng lẽ thường.
Tuy nhiên ngay sau đó, sắc mặt hắn liền thay đổi, gương mặt trở nên méo mó.
Bởi lẽ, Phiến Khinh La không biết nổi điên thế nào, một tay nhéo mạnh bên hông Dương Khai rồi xoay một vòng, tay còn lại nắm thành quyền, đấm thùm thụp lên người hắn, dường như muốn phát tiết hết nỗi tủi thân và nhớ nhung mà nàng đã phải chịu đựng suốt bao năm qua.
Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy Phiến Khinh La đang nũng nịu ân ái, nhưng chỉ mình Dương Khai mới biết, yêu nữ này ra tay rất nặng, tuy không khiến hắn bị thương nhưng đau đớn là không thể tránh khỏi.
Yêu nữ này...
Dương Khai vừa tức vừa vội.
Nhưng vẫn chưa xong, sau khi lén lút đánh đấm một trận, nàng liền ngẩng mặt lên, nhón chân, đôi mắt đẹp ẩn chứa nỗi ai oán vô cùng, tựa như một người vợ đang oán giận phu quân bạc tình, há miệng cắn vào cổ Dương Khai.
Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm!
Bảy tám vị cường giả Phản Hư Cảnh bên phe Tuyết Nguyệt, ai nấy đều lắc đầu không ngớt, trong miệng lẩm bẩm những lời như "thật không ra thể thống gì", "đồi phong bại tục"...
Giữa thanh thiên bạch nhật, lại không biết liêm sỉ, không có đạo đức như thế, yêu nữ quả nhiên là yêu nữ, một chút xấu hổ cũng không có! Còn tên tiểu tử đang bị yêu nữ quấn lấy kia, vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt lành gì, không hiểu sao Tuyết Nguyệt thiếu gia lại quen biết loại người này.
Từ trước đến nay, Tam thiếu chưa từng kết giao với hạng tôm tép nào, người như vậy lẽ ra ngài ấy sẽ không thèm để vào mắt mới đúng.
- Đủ rồi! – Một tiếng quát lớn chợt vang lên, chính là Tuyết Nguyệt không nhịn được nữa. Trước mặt mọi người mà ân ái tình tứ đã đành, thấy tình hình còn đang tiếp tục leo thang, đôi cẩu nam nữ kia chỉ sợ sẽ ngày càng quá đáng hơn, Tuyết Nguyệt sao có thể chịu nổi?