Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1468: CHƯƠNG 1468: NGƯƠI QUÁ NGÂY THƠ

Tuy rằng trên Tử Tinh, Tuyết Nguyệt và Dương Khai cũng đã từng thân mật không mảnh vải che thân, nhưng nơi đó dù sao cũng là chốn hoang vu hẻo lánh, không một bóng người, sao có thể so sánh với cảnh tượng táo bạo trước mắt này?

Huống chi, thấy Dương Khai không hề phản kháng, mặc cho yêu nữ kia tùy ý làm càn, Tuyết Nguyệt giận sôi gan, thân thể run rẩy, đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch, không thể nhịn được nữa liền quát lên.

Sau tiếng quát, Tuyết Nguyệt cũng ý thức được mình phản ứng hơi thái quá, vội vàng lấy cớ chính nghĩa để che đậy:

- Giữa thanh thiên bạch nhật mà ôm ôm ấp ấp, các ngươi thật không biết liêm sỉ!

Vừa nói, nàng vừa nghiến răng căm phẫn nhìn Dương Khai, hận không thể lột da rút gân hắn.

- Hù chết người ta rồi... Phiến Khinh La làm bộ làm tịch vỗ nhẹ lên bộ ngực đầy đặn, vẻ giận dữ tan đi, nàng thản nhiên liếc nhìn Tuyết Nguyệt, rồi quay sang Dương Khai cười duyên:

- Chuyện của chúng ta, lát nữa nói sau.

- Được!

Dương Khai trịnh trọng gật đầu, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn quan sát vẻ mặt nàng, đương nhiên biết sau một hồi đùa giỡn, tâm trạng của Phiến Khinh La đã ổn định lại. Tuy nhiên, nhiều năm không gặp, yêu nữ này lại càng thêm yêu mị động lòng người, khi nàng dùng ánh mắt oán trách nhìn hắn, suýt chút nữa hồn phách hắn đã bị câu mất.

Nàng suy nghĩ một lát rồi nhẹ giọng hỏi:

- Huynh có thù với bọn họ sao?

- Cũng không đến mức đó, chỉ là... thế bất lưỡng lập mà thôi.

Phiến Khinh La hé miệng cười khẽ:

- Nếu huynh đã ở cùng Bích Lạc, chắc cũng đã nghe nàng kể đôi chút chuyện về muội rồi phải không?

- Không sai.

- Vậy thì tốt rồi.

Phiến Khinh La khẽ cười, kể sơ qua chuyện lúc trước. Cũng là do may mắn, nàng dự cảm Dương Khai sẽ tiến vào Đế Uyển nên vẫn luôn lần theo dấu vết của hắn. Sau khi vào được Đế Uyển, nàng vô tình đi tới nơi này, phát hiện tấm bia đá trong cung điện, đang lúc tìm hiểu huyền bí thì Tuyết Nguyệt dẫn một nhóm người xông vào.

Khi Dương Khai và Bích Lạc tới, nàng và nhóm người của Tuyết Nguyệt vẫn chưa hề phát sinh tranh đấu.

- Thì ra là vậy...

Dương Khai nghe xong khẽ gật đầu. Trong lòng đã có tính toán, nếu hai bên không có thù oán gì lớn, vậy cũng không nhất định phải động thủ ở đây. Nghĩ vậy, hắn liền ngẩng đầu lên, mỉm cười với Tuyết Nguyệt, cất cao giọng nói:

- Tam thiếu, tục ngữ có câu oan gia nên giải không nên kết, ta và ngươi có thể gặp nhau ở đây cũng coi như là có duyên, chuyện hôm nay dừng ở đây, thế nào?

- Được!

Ngoài dự liệu, Tuyết Nguyệt lại sảng khoái đồng ý, khiến Dương Khai hết sức ngạc nhiên. Tuy nhiên, hắn nhanh chóng nhíu mày, chuyện bất thường ắt có điều gian trá, Tuyết Nguyệt đáp ứng nhanh gọn như vậy nhất định là có ý đồ khác.

Quả nhiên, Tuyết Nguyệt cười tủm tỉm nhìn Dương Khai, không nhanh không chậm nói:

- Nể tình ngươi và ta từng quen biết, bản thiếu cũng không làm khó ngươi, tránh cho việc này lan truyền ra ngoài, người ta lại nói Hằng La Thương Hội ta ỷ thế hiếp người, lấy nhiều địch ít. Tuy nhiên...

- Tuy nhiên thế nào?

Dương Khai híp mắt hỏi.

- Không cần căng thẳng như vậy.

Tuyết Nguyệt khẽ cười, trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý:

- Yêu cầu của ta rất đơn giản, ta chỉ muốn một người mà thôi.

- Một người?

Sắc mặt Dương Khai hơi trầm xuống:

- Ngươi muốn ai?

Theo bản năng, hắn liền nhìn về phía Phiến Khinh La, nghĩ rằng Tuyết Nguyệt sẽ "giận cá chém thớt" với Yêu Mị Nữ Vương.

Tất cả mọi người tại đây đều nghĩ như vậy, bao gồm cả bản thân Phiến Khinh La, dù sao sức hấp dẫn của mình thế nào, nàng tự biết rõ. Chưa từng có nam nhân nào trước mặt nàng mà có thể giữ vững bình tĩnh. Nghe vậy, nàng liền cười khanh khách, nét mặt tươi như hoa nở:

- Ngại quá, vị thiếu gia này, nếu người ngươi muốn là ta, vậy e là ngươi phải thất vọng rồi. Ta sớm đã có người trong mộng, chờ đợi mấy chục năm giờ mới gặp lại, chắc chắn sẽ không rời xa hắn nữa đâu.

Nói rồi, nàng liền thoải mái khoác tay Dương Khai, dán thân thể mềm mại vào người hắn, tỏ ra vô cùng thân mật.

Ánh mắt Tuyết Nguyệt loé lên vẻ khác thường, nàng gập quạt lại cười ha hả, rồi nhìn Phiến Khinh La châm chọc:

- Yêu nữ, đừng có ở trước mặt bản thiếu gia mà ve vãn, bản thiếu gia đã nói muốn giữ ngươi lại khi nào? Da mặt của ngươi thật đúng là dày!

Không biết tại sao, nàng không muốn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để châm biếm Phiến Khinh La. Nếu là trước kia, nàng sẽ không có suy nghĩ này.

- Ặc...

Mặc dù khả năng trấn tĩnh của Phiến Khinh La không tồi, nhưng giờ phút này cũng không khỏi đỏ bừng mặt, ngạc nhiên nói:

- Vậy ngươi muốn ai?

Vừa nói, nàng vừa nghi hoặc nhìn sang Bích Lạc. Bích Lạc ở bên cạnh liền vội vàng xua tay, tỏ ý mình và Tuyết Nguyệt không hề quen biết, cũng chẳng liên quan gì.

- Người bản thiếu muốn, là nam nhân bên cạnh ngươi!

Tuyết Nguyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai, khẽ nhếch mép, cầm chiếc quạt trong tay chỉ về phía hắn:

- Ngươi ở lại, ta sẽ không gây phiền phức cho hai nữ nhân này, bản thiếu gia nói được làm được!

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Dương Khai, không biết giữa hai người đàn ông này rốt cuộc có ân oán gì mà lại có thể khiến Tuyết Nguyệt bỏ qua mỹ nhân xinh như hoa như ngọc trước mắt để lựa chọn giữ lại Dương Khai.

Chỉ cần là nam nhân, đáng lý đều phải chọn cô gái kia mới đúng chứ.

Mối thù này, chắc hẳn phải lớn lắm, có lẽ phải cỡ thâm cừu đại hận như giết cha đoạt vợ. Các cường giả đứng bên cạnh Tuyết Nguyệt thầm nghĩ trong lòng, nhưng điều khiến họ tò mò hơn là, rốt cuộc Tam thiếu kết thù với người này từ khi nào? Tại sao trước kia chưa từng nghe nói qua?

- Muốn giữ ta lại sao?

Vẻ mặt Dương Khai trở nên kỳ lạ.

- Không dám à?

Tuyết Nguyệt hếch chiếc cằm trắng nõn lên, gương mặt vênh váo, hùng hổ doạ người:

- Hay là, ngươi chột dạ?

- Nực cười, ta chột dạ cái gì? Một là không trộm, hai là không cướp.

- Ngươi dám nói không trộm không cướp sao?

Tuyết Nguyệt chợt kích động, đôi mày liễu nhíu lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn Dương Khai với vẻ phẫn nộ.

Hiểu ra nàng muốn nói gì, Dương Khai liền cười khan một tiếng, từ khoảng cách mấy chục trượng chăm chú nhìn Tuyết Nguyệt, cũng không biết nên nói gì. Thật lâu sau, hắn mới khẽ thở dài, tận tình khuyên nhủ:

- Tam thiếu, cứng quá thì dễ gãy, cần gì phải làm vậy chứ? Ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta, nước sông không phạm nước giếng, mọi người sống yên ổn với nhau không tốt hơn sao? Nếu ngươi thật sự làm căng, cùng lắm thì mọi người liều mạng cá chết lưới rách, ai cũng đừng hòng được yên ổn.

- Cá chết lưới rách sao?

Tuyết Nguyệt dường như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời, nheo mắt nói:

- Ngươi cảm thấy hiện tại mình có tư cách và bản lĩnh đó sao?

- Có hay không, ngươi thử thì biết.

Dương Khai cười lạnh:

- Hơn nữa, cũng là câu nói đó, ngươi cho là ngươi có thể ngăn cản ta sao?

Tuyết Nguyệt nghe vậy sắc mặt tái đi, quát lên:

- Ngươi dám!

Nàng là một cô gái vô cùng thông minh, làm sao không hiểu được ý uy hiếp trong lời nói của Dương Khai. Giọng điệu của đối phương rõ ràng là muốn công khai bí mật lớn nhất của nàng, điều này sao có thể không khiến nàng khẩn trương?

- Ta có gì mà không dám?

Dương Khai đắc ý cười nói:

- Dù sao đối với ta cũng không thiệt hại bao nhiêu, nhưng còn Tam thiếu ngươi... Hắc hắc.

Tiếng cười đầy thâm ý, khiến Tuyết Nguyệt càng thêm sợ hãi:

- Ngươi dám làm như vậy, nhất định sẽ hối hận!

- Vậy phải xem thái độ của Tam thiếu ngươi rồi.

Dương Khai hết sức ung dung, tựa như đã nắm chắc phần thắng.

- Ta...

Tuyết Nguyệt nhất thời nghẹn lời, gương mặt xinh đẹp trở nên lạnh lùng đến mức có thể cạo ra một lớp băng. Rất nhiều cường giả bên cạnh nàng không khỏi đưa mắt nhìn nhau, đều cảm nhận được vẻ khó tin trong mắt đối phương. Bọn họ biết rõ thủ đoạn của Tam thiếu lợi hại đến mức nào, nhưng không ngờ hôm nay lại bị một tên Phản Hư Nhất Tầng Cảnh mới nói vài ba câu đã ép tới mức quẫn bách như vậy, tựa như đang bị đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Đây là chuyện chưa từng xảy ra.

Rốt cuộc đối phương đã nắm được nhược điểm gì của Tam thiếu, không ngờ có thể khiến hắn sợ ném chuột vỡ bình như vậy? Trong lúc nhất thời, những cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh kia đều vô cùng tò mò, ai nấy đều ngứa ngáy trong lòng, chỉ ước sao Dương Khai có thể nói ra bí mật kia để giải tỏa mối nghi ngờ của mình.

Tam thiếu trong lòng bọn họ chính là một người hoàn mỹ, người như vậy không ngờ cũng có nhược điểm, đương nhiên là họ rất muốn biết.

Thoáng chốc, cục diện rơi vào bế tắc, trong lòng Tuyết Nguyệt sóng cuộn trào dâng.

Lần đầu tiên nàng gặp phải tình huống không thể đưa ra lựa chọn như lúc này. Nếu thả Dương Khai và yêu nữ kia rời đi, nàng tuyệt đối không cam lòng. Năm đó vì cảm động trước ơn cứu mạng của Dương Khai, nên khi hắn rời khỏi Vũ Bộc Tinh nàng đã không ngăn cản, nhưng nhiều năm sau nàng cảm thấy vô cùng hối hận vì sự rộng rãi của mình lúc trước.

Đáng ra không nên để cho tên tiểu tử này rời đi, mà phải dùng thủ đoạn trói hắn ở bên cạnh, khiến hắn làm phụ tá cho mình.

Trên đời này, ngoại trừ mấy người thân cận nhất, cũng chỉ có mình hắn biết bí mật của nàng, về tình về lý nàng cũng không nên để hắn thoát khỏi tầm mắt. Hơn nữa, đối với sức hấp dẫn của mình, Tuyết Nguyệt hoàn toàn tự tin, chỉ cần thời gian đủ dài, sợ gì hắn không bị lay động? Đến lúc đó chẳng những có thể loại trừ khả năng bí mật bị bại lộ, mà còn chiếm được cả thể xác lẫn tâm hồn của hắn, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Cho nên nàng không muốn thả Dương Khai rời đi. Nếu lại bỏ lỡ cơ hội lần này, không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại tên khốn này.

Nhưng lời uy hiếp của Dương Khai còn văng vẳng bên tai, khiến Tuyết Nguyệt không dám làm quá, chỉ sợ sẽ khiến đối phương không còn kiêng dè gì nữa mà tiết lộ bí mật ra ngoài.

Đủ loại suy nghĩ lướt nhanh trong đầu, hai mắt Tuyết Nguyệt bỗng nhiên sáng lên, nàng khẽ cười rộ lên, nhìn Dương Khai với vẻ chắc chắn:

- Bớt ở đây dọa người đi, ngươi sẽ không làm như vậy.

- Nói bậy!

Dương Khai bĩu môi.

- Vậy sao?

Tuyết Nguyệt cười lạnh:

- Vậy ngươi nói đi, có gan thì nói đi! Tuy nhiên ngươi thử đoán xem, nếu ngươi nói ra sẽ có hậu quả gì, hy vọng đến lúc đó ngươi có thể gánh nổi!

Tuyết Nguyệt cũng tỏ ra vô lại, trong lúc nói chuyện, nàng không biết vô tình hay cố ý mà liếc nhìn về phía Phiến Khinh La.

Dương Khai khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát, sắc mặt không khỏi sa sầm xuống.

Quả thật là hắn không tính đến hậu quả. Vừa được Tuyết Nguyệt nhắc nhở như vậy, hắn liền hiểu được ẩn ý trong lời nói của nàng. Nếu hắn thật sự tiết lộ bí mật, thì điều Tuyết Nguyệt có thể làm chỉ có giết người diệt khẩu mà thôi. Nói cách khác, Phiến Khinh La và Bích Lạc sẽ bị coi là đối tượng đuổi giết của nàng, nói không chừng những cao thủ đi theo bên cạnh nàng cũng đều phải chết!

Dù sao vì bảo vệ một bí mật như vậy, Hằng La Thương Hội chắc chắn sẽ không quan tâm đến sự sống chết của vài tên Phản Hư Cảnh.

- Nhiều năm không gặp, ngươi vô sỉ hơn rất nhiều!

Dương Khai châm chọc nhìn Tuyết Nguyệt.

- Như nhau cả thôi!

Tuyết Nguyệt khẽ cười:

- Ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì.

- Tuy nhiên, ngươi cho là như vậy có thể khiến ta sợ ném chuột vỡ bình sao? Ngươi quá ngây thơ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!