Trong một khe núi hiểm trở thuộc Lạc Đế Sơn, nhóm người Dương Khai đã dừng chân sau ba ngày phi hành không ngừng nghỉ.
Nơi đây đã là thâm sâu bên trong Lạc Đế Sơn. Trước khi Đế Uyển xuất thế, không một sinh linh nào dám đặt chân tới chốn này, bởi lực lượng Đế Uy nồng đậm kia đủ sức nghiền nát những kẻ cả gan khiêu khích thành tro bụi.
Nhưng sau khi Đế Uyển hiện thế, Đế Uy trong Lạc Đế Sơn đã biến mất, nơi đây không còn ẩn chứa bất kỳ hiểm nguy nào nữa.
Năm người thoải mái tiến bước, dọc đường không gặp phải bất kỳ trắc trở nào.
- Chính là nơi này sao? Lão giả họ Hà quay đầu nhìn quanh, khẽ nhíu mày, những người khác cũng không khỏi nghi hoặc.
Tuy rằng linh khí thiên địa nơi đây vô cùng nồng đậm, nhưng khi mọi người dùng thần niệm quét qua lại không phát hiện dấu vết cấm chế trận pháp nào, chớ nói chi là một động phủ của võ giả thượng cổ.
- Không sai, chính là nơi này. Lão giả họ Khương đã biết trước điều này, mỉm cười nói:
- Ngày đó nếu không phải lão phu cơ duyên xảo hợp tranh đấu với người khác ở đây, e rằng cũng không thể phát hiện ảo diệu ẩn chứa, việc phát hiện ra cũng chỉ là may mắn mà thôi.
- Khương lão, ngươi cũng đừng úp úp mở mở nữa, rốt cuộc động phủ thượng cổ nằm ở đâu? Tráng hán họ Trần không kiên nhẫn được nữa, nghe vậy vội vàng hỏi.
- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Lão giả họ Khương mỉm cười. - Trần huynh cứ thử công kích vách đá kia một lần là có thể nhìn ra đầu mối.
- A? Tráng hán họ Trần nhìn theo hướng ngón tay của lão giả họ Khương, phát hiện bên kia chỉ là một vách đá trơn nhẵn, quét thần niệm qua cũng không phát hiện điều gì bất thường.
Nhưng nếu đối phương đã nói như vậy, chắc chắn ẩn chứa huyền cơ, cho nên hắn không chần chờ, khẽ quát một tiếng, tung ra một quyền.
Thánh nguyên cuồn cuộn bùng phát, quyền phong gần như ngưng tụ thành thực chất, mắt thường có thể thấy rõ, quyền ảnh vàng rực chói lòa đánh thẳng lên vách đá.
Thánh nguyên thuộc tính Kim! Vô cùng mãnh liệt.
Dương Khai nhướng mày, khẽ gật đầu. Tuy không biết hắn xuất thân từ thế lực nào, nhưng dựa vào trình độ ngưng luyện và sự hùng hậu của thánh nguyên, dường như còn mạnh hơn Phản Hư lưỡng tầng cảnh bình thường.
Dịch phu nhân cười tủm tỉm đứng một bên, hiển nhiên rất hài lòng với thực lực và khí thế của chồng mình.
Ngoài dự đoán của mọi người, ngay khi quyền ảnh kia sắp đánh vào vách đá, trong không khí bỗng xuất hiện một tầng gợn sóng, phảng phất có một lớp màng chắn mỏng phía trước, mà một quyền mãnh liệt kia không hề gây ra chút động tĩnh nào, cứ thế tan biến vào hư không.
Mà ngay sau đó, một quyền y hệt vừa rồi bỗng xuất hiện một cách quỷ dị, đánh thẳng tới võ giả họ Trần.
Dị biến nổi lên, tráng hán hú lên một tiếng quái dị, vội vàng né tránh.
Bùm một tiếng, quyền ảnh bay xa hơn trăm trượng, đánh nát một vùng cây cối bên kia.
- Không ngờ có thể phản lại công kích? Tráng hán họ Trần không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, ánh mắt lộ ra tia sáng kỳ dị.
- Không sai, cho nên Ngũ Hành Ách Linh Trận là gặp mạnh thì càng mạnh, gặp yếu thì càng yếu. Lão phu cũng đành bó tay không cách nào phá giải! Khương lão khẽ gật đầu.
Tuy vừa rồi tráng hán họ Trần có chút chật vật, nhưng cũng không nổi giận, lên tiếng nói: - Trận pháp này có chút ý tứ, Khương lão, ngươi nói xem chúng ta phải phá giải như thế nào?
Khương lão cười ha hả: - Lão phu tuy bất tài, nhưng quả thật đã nghiên cứu được phương pháp phá giải. Chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, mời chư vị tới đây.
Nghe hắn nói vậy, mọi người vội vàng tụ tập lại.
Vẻ mặt Khương lão nghiêm lại, bắt đầu giảng giải cho mọi người cách phá trận.
Mọi người đều là võ giả Phản Hư Cảnh, tuy rằng không tính là cao thủ đứng đầu, nhưng tu luyện đã nhiều năm, gặp qua không ít các loại trận pháp, nghe lão giả họ Khương giảng giải một hồi, mọi người đều gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rõ.
- Tốt, nếu chư vị đã hiểu rõ phương pháp, vậy trước tiên chúng ta hãy tự hồi phục lại, điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất có thể.
Đương nhiên mọi người không dị nghị, bắt đầu ngồi khoanh chân, tay cầm thánh tinh khôi phục thánh nguyên đã tiêu hao trên đường đi tới đây.
Ước chừng nửa ngày sau, mọi người lần lượt mở mắt ra, thần thái minh mẫn, mặt đầy vẻ chờ mong.
- Đúng rồi Dương tiểu hữu, ngươi có mang theo linh đan khôi phục thánh nguyên nhanh chóng không? Khương lão không yên tâm, cất tiếng hỏi, tuy mơ hồ đoán rằng Dương Khai xuất thân không tầm thường, nhưng sự tình trọng đại, hắn không dám sơ ý.
- Có, Khương lão yên tâm đi. Dương Khai trả lời.
Với thánh nguyên khổng lồ chứa trong cơ thể hắn, căn bản không cần dùng linh đan để khôi phục. Cho dù thánh nguyên khô kiệt, chỉ cần bùng nổ một giọt Kim huyết, lập tức có thể khôi phục sinh long hoạt hổ.
Dương Khai xông pha nhiều năm như vậy, ít khi gặp phải vấn đề thánh nguyên khô kiệt.
- Vậy thì tốt, chư vị cũng để linh đan khôi phục ở nơi dễ dàng lấy được. Tuy rằng Ngũ Hành Ách Linh Trận không khó phá giải, nhưng lại vô cùng tốn thời gian. Muốn vào động phủ thượng cổ kia, chư vị không thể sơ suất.
- Những chuyện này chúng ta biết rồi, đừng lãng phí thời gian, Khương lão, chúng ta bắt đầu đi. Tráng hán họ Trần thúc giục.
- Tốt, chư vị vào chỗ đi, cứ dựa theo phương án vừa rồi lão phu giảng giải. Khương lão nghiêm lại, lập tức chạy theo một hướng.
Những người khác cũng tản ra bốn hướng khác nhau, trong khoảnh khắc, năm người chia ra năm góc cách đều nhau, tựa như được đo đạc chính xác.
- Chư vị, cùng xuất lực! Khương lão khẽ quát, trong khoảnh khắc bạo phát thánh nguyên, rót vào hư không trước mặt.
Những người khác không chậm trễ chút nào, vừa thấy hắn ra tay cũng rối rít thúc giục lực lượng bản thân, phóng thích thánh nguyên của mình ra.
Trong phút chốc, năm cỗ năng lượng dao động với năm thuộc tính khác nhau xuất hiện, tuy rằng không quá mạnh mẽ nhưng lại kéo dài vô tận.
Trong đó đương nhiên thánh nguyên của Dương Khai mang thuộc tính Hỏa. Tuy khi mới bắt đầu tu luyện là công pháp thuộc tính Dương, nhưng theo thực lực tăng lên, thuộc tính của thánh nguyên trong cơ thể đã thay đổi, lúc này với Ma Diệm cực nóng nghiễm nhiên đã có thể xem là thuộc tính Hỏa.
Dĩ nhiên, tính chất của Ma Diệm là tùy ý hắn, có lạnh có nóng, biến hóa khó lường.
Mà tráng hán họ Trần mang thuộc tính Kim, Dịch phu nhân mang thuộc tính Thủy, lão giả họ Khương mang thuộc tính Mộc, còn lão giả họ Hà mang thuộc tính Thổ.
Ngũ hành tề tụ, thánh nguyên năm màu tràn vào hư không. Điều kỳ dị là chúng không hề tiêu tán mà từ từ tụ họp lại, dường như bên kia có một lực hút vô hình đang hấp dẫn thánh nguyên của năm người.
Ngũ Hành Ách Linh Trận, gặp mạnh thì càng mạnh, gặp yếu thì càng yếu, có thể phản ngược tất cả công kích. Thời kỳ toàn thịnh ngay cả võ giả Hư Vương Cảnh cũng không có cách nào phá giải, phải tề tụ đủ ngũ hành mới có thể hóa giải.
Nếu muốn dựa vào lực lượng mạnh mẽ mà phá giải, tối thiểu phải là Hư Vương tam tầng cảnh, với bí bảo cường đại hoặc bí thuật mới có thể làm được.
Tuy nhiên, Ngũ Hành Ách Linh Trận trước mắt đã tồn tại không biết đã trải qua bao vạn năm, đương nhiên không còn uy năng như thời kỳ toàn thịnh.
Cho dù là như thế cũng không thể dùng cách bình thường mà phá giải.
Năm người rót thánh nguyên vào trận pháp, không gặp hiện tượng phản ngược lại. Một phần vì đây không phải công kích, phần khác là mọi người đều nhìn chằm chằm lão giả họ Khương, lấy lượng thánh nguyên mà hắn xuất ra làm chuẩn để điều chỉnh thánh nguyên của bản thân. Không được quá nhiều, cũng không được quá ít, phải duy trì cân bằng ngũ hành. Một khi cân bằng bị phá, trận pháp lập tức sẽ phản chấn thánh nguyên trở lại.
Vạn sự khởi đầu nan. Thấy bốn người kia điều chỉnh thánh nguyên khá tốt, lão giả họ Khương bất giác thở phào. Dù sao đây là năm người hợp tác, chỉ cần một người sơ suất sẽ ảnh hưởng đến những người khác, sao hắn có thể không lo lắng?
Mắt thấy tiến triển thuận lợi, hắn cũng dần dần gia tăng cường độ.
Những người khác cũng điều chỉnh theo, không dám chậm trễ chút nào.
Thời gian chậm rãi trôi qua, xung quanh vô cùng yên tĩnh. Thánh nguyên năm màu dần dần tràn ngập trung tâm, năm màu đan vào nhau, năm loại thuộc tính tương sinh tương khắc, tuần hoàn không ngừng, thuận lợi đến kinh ngạc.
Mà kèm theo thánh nguyên lưu động, vách đá vốn bóng loáng mơ hồ lộ ra một cửa động.
Động phủ thượng cổ!
Vẻ mặt năm người đều chấn động, mắt sáng rực.
Nhưng cửa vào kia như ẩn như hiện, dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào. Mọi người đều biết là do trận pháp vẫn chưa bị phá giải hoàn toàn, vội vàng nhét linh đan vào miệng, nuốt rồi luyện hóa, bổ sung thánh nguyên trong cơ thể.
Dương Khai cũng không ngoại lệ, tu vi của hắn hiện giờ chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh, cho nên không muốn biểu hiện quá mức, lấy mấy viên linh đan ra giả vờ nuốt.
Chớp mắt đã hai canh giờ trôi qua.
Năm người đều mồ hôi nhỏ giọt, duy trì xuất thánh nguyên trong thời gian dài, không võ giả nào có thể chịu nổi. Mặc dù có linh đan bổ sung thánh nguyên, nhưng mà vào chẳng bằng ra.
Nhưng cửa động phủ kia vẫn không hoàn toàn hiện ra, tuy rằng rõ ràng hơn lúc nãy rất nhiều, nhưng trận pháp vẫn còn lâu mới có thể bị phá giải hoàn toàn.
Ý thức được điểm này, vẻ mặt của mọi người đều trở nên khó coi.
- Chư vị, tiếp tục như vậy cũng không ổn a.
Dịch phu nhân duyên dáng lên tiếng.
- Tiểu tử, ngươi phải kiên trì cho ta! Nếu lúc này mà ngã xuống, lão tử là người đầu tiên không tha cho ngươi. Tráng hán họ Trần quay đầu thét lên với Dương Khai. Hắn thấy Dương Khai giống như lung lay sắp đổ, sợ hắn không đủ thánh nguyên thì coi như thất bại trong gang tấc.
- Không thành vấn đề! Dương Khai lạnh nhạt đáp lại.
Lão giả họ Khương cau mày, lo âu nhìn Dương Khai, trong lòng có chút hối hận khi tìm một Phản Hư nhất tầng cảnh như Dương Khai tới. Lúc đó hắn đoán sai uy lực của Ngũ Hành Ách Linh Trận này, nghĩ là chỉ cần tề tụ đủ ngũ hành là có thể phá giải, làm sao biết lại kéo dài lâu như vậy? Hơn nữa có vẻ như còn phải kéo dài mấy canh giờ nữa.
Thời gian dài như vậy, ngay cả hắn cũng không dám chắc, đừng nói chi thực lực của Dương Khai thấp hơn hắn một bậc.
Hắn âm thầm lo lắng cho Dương Khai, e sợ hắn không thể kiên trì tới khi trận pháp bị phá vỡ.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn