Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1489: CHƯƠNG 1489: BIẾN CỐ KHÓ LƯỜNG

Nhưng đâm lao phải theo lao, thánh nguyên của năm người đã tập trung tại trung ương, vô cùng nồng đậm, một khi thu tay sẽ xảy ra hậu quả khó có thể tưởng tượng. Đặc biệt là trận pháp này còn có hiệu quả phản chấn công kích, lượng thánh nguyên khổng lồ như vậy một khi bị phản chấn trở lại, không ai có thể sống sót dễ dàng.

Lão giả họ Khương nhăn mặt.

- Chư vị không cần lo lắng, tuy tu vi Dương mỗ hơi thấp, nhưng bàn về thánh nguyên trong người, tại hạ tin rằng không kém bất kỳ kẻ nào, cho nên chư vị cứ lo cho bản thân là được. Thấy bọn họ đều lo lắng nhìn về phía mình, Dương Khai biết họ nghĩ gì, bèn lên tiếng nói.

- Khoác lác! Tráng hán họ Trần hừ lạnh, nhưng nhanh chóng toét miệng cười: - Nhưng ta thích!

- Có lời này thì tốt rồi! Lão giả họ Khương cũng yên tâm phần nào, ánh mắt lóe lên tinh quang, cắn răng nói: - Nếu Dương tiểu huynh đệ có lòng tin như vậy, vậy tiểu lão nhi phải rót thêm thánh nguyên vào, chư vị theo ta!

Nói xong, hắn khẽ quát, thánh nguyên tuôn trào từ hai tay, hơn nữa còn tăng lên gấp bội, hiển nhiên có ý định kết thúc nhanh chóng.

Trước đó hắn đã đoán sai trình độ chắc chắn của Ngũ Hành Ách Linh Trận, không ngờ thời gian phá trận lại kéo dài như vậy, cho nên muốn tốc chiến tốc thắng, mà biện pháp duy nhất chính là rót thêm thánh nguyên, làm cho trận pháp bị bão hòa trong thời gian ngắn, từ đó trận pháp sẽ sụp đổ.

Thấy vậy, mọi người cũng không dám sơ suất, rối rít thúc giục thánh nguyên, gia tăng tốc độ rót vào.

Dương Khai cũng vậy.

Nhất thời, lượng lớn thánh nguyên ngũ hành rót vào hư không, tốc độ nhanh hơn lúc nãy không chỉ gấp đôi.

Thấy Dương Khai quả thực không hề phóng đại thực lực của mình, lại có thể theo kịp mọi người, khiến bốn người kia cảm thấy yên tâm, lão giả họ Khương càng lộ vẻ tán dương, gật gật đầu.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, bất chấp lượng thánh nguyên không ngừng rót vào, cấm chế vẫn không hề suy suyển.

Ai nấy đều lo lắng.

Một lát sau, lão giả họ Khương bỗng cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm sương máu, sắc mặt tái nhợt dần hồng hào trở lại.

Hắn đã thi triển một loại bí thuật tăng cường lực lượng bản thân.

Lão giả họ Hà, tráng hán họ Trần, mỹ phụ họ Dịch cũng thi triển thủ đoạn của mình, hoặc phục dụng linh đan trân quý mà ngày thường không dám dùng, hoặc sử dụng bí thuật tự tổn thương bản thân để tăng cường thánh nguyên.

Chỉ có Dương Khai vẫn như cũ, dù sắc mặt tái nhợt như sắp gục ngã, lượng thánh nguyên hắn xuất ra vẫn không hề suy giảm.

Bốn người kia không khỏi nhìn hắn bằng ánh mắt khác xưa, không ai biết được rốt cuộc thanh niên Phản Hư Cảnh tầng thứ nhất này ẩn chứa bao nhiêu thánh nguyên.

Không khí khẩn trương và bất an lan tỏa, mọi người đều có chút hối hận vì đã lỗ mãng chạy tới đây, càng hối hận vì đã tin lời lão giả họ Khương, nhưng bây giờ có nghĩ gì cũng vô ích.

Thấy rõ cho dù tiêu hao hết thánh nguyên của bản thân cũng chưa chắc đã phá giải được trận pháp này, lão giả họ Hà lộ vẻ tàn khốc, bỗng nhiên thét lên: - Chư vị, xem ra lấy thực lực của chúng ta không có cách nào phá giải Ngũ Hành Ách Linh Trận này, lão hủ còn có ái thê ở nhà, không thể phụng bồi chư vị nữa, mong chư vị thuận theo thiên mệnh!

Sắc mặt mọi người đại biến!

Lão giả họ Khương hô lên: - Hà huynh ngươi định làm gì?

- Ngươi dám! Tráng hán họ Trần cũng quát lên.

Lão giả họ Hà ngoảnh mặt làm ngơ, thánh nguyên trong cơ thể bạo phát, thân hình chuẩn bị lùi lại phía sau, rõ ràng là muốn rời khỏi nơi này.

Cứ tiếp tục trì hoãn như vậy chỉ có đường chết, thay vì cứ giằng co, chi bằng bỏ qua, may ra còn có một tia sinh cơ.

Dĩ nhiên, cũng phải đề phòng sau khi bỏ qua sẽ bị trận pháp cuồng bạo phản chấn.

Nhưng dù sao người đầu tiên bỏ qua cũng có thời gian và cơ hội chạy trốn, những người khác vì bảo vệ tính mạng sẽ giúp mình đỡ bớt sát thương.

Trong nhóm năm người, trừ tráng hán họ Trần và mỹ phụ họ Dịch là vợ chồng, có quan hệ thân thiết, những người khác đều là bình thủy tương phùng, chỉ vì yêu cầu phá trận mới tạm thời liên thủ, không có chút giao tình. Lão giả họ Hà vì tính mạng của mình, sao có thể để ý sống chết của người khác?

Vợ chồng vốn là chim trong cùng một rừng, tai vạ đến cũng đường ai nấy bay, huống chi là năm người mới quen?

Liên minh nhỏ bé này, ngay khi lão giả nói ra câu ấy, liền sụp đổ!

Những người khác kinh hãi, nhanh chóng hiểu rõ ý định của lão giả họ Hà, cũng vội vàng thu tay, chuẩn bị rút lui.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt mọi người thay đổi, bao gồm cả Dương Khai đang ẩn giấu thực lực của mình.

Bởi vì lúc này không ai có thể cử động, từ trung tâm hư không truyền tới một lực lượng quỷ dị, khóa chặt tất cả mọi người tại chỗ, không chỉ thế, thánh nguyên trong cơ thể cũng bị hút cạn.

Nguồn năng lượng ngũ hành đan xen đang xoay tròn dường như sinh ra một lực hút khổng lồ, không chỉ hút lấy thân thể của mỗi người, mà còn cắn nuốt lực lượng trong cơ thể họ.

Lúc trước mọi người chủ động vận chuyển thánh nguyên nên không phát hiện ra, bây giờ muốn rút tay mới biết.

- Chuyện gì vậy? Lão giả họ Hà hoảng sợ biến sắc, dùng sức nhúc nhích thân mình nhưng vẫn không thể nhúc nhích, nhất thời sắc mặt tái mét, cảm thấy không ổn.

- Khương lão nhi, rốt cuộc là sao? Tráng hán họ Trần vốn nóng tính, phát hiện không ổn liền nhanh chóng chĩa mũi dùi vào lão giả họ Khương, quát lên với lão, hiển nhiên hắn cho rằng lão đã đặt bẫy gì đó.

Không chỉ hắn nghĩ vậy, Dương Khai cũng thế, ánh mắt híp lại nhìn lão giả họ Khương, thấy sắc mặt của hắn cũng trắng bệch, bộ dạng hoảng hốt không kém.

Hắn cũng bị biến cố trước mắt làm cho trở tay không kịp.

- Tiểu lão nhi cũng không biết a!

Lão giả họ Khương oan uổng nói.

- Ngươi không biết? Tráng hán họ Trần không buông tha. - Nơi này là do ngươi phát hiện, cũng là ngươi dẫn chúng ta đến đây, cách phá giải trận pháp cũng là do ngươi cung cấp, bây giờ gặp chuyện ngươi lại nói không biết? Chẳng lẽ không phải ngươi đã đặt bẫy từ trước, chờ chúng ta bước vào sao?

- Hừ, lời của Trần huynh thật vô lý! Bây giờ bản thân ta còn khó bảo toàn, làm vậy thì có ích lợi gì? Lão giả họ Khương tuy hiền hòa, nhưng bị người khác bêu xấu như vậy, không nhịn được liền phản bác.

- Không quản ngươi nói thế nào, chuyện này là do ngươi dẫn đầu, nếu ngươi không nghĩ ra cách, Trần mỗ dù thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!

- Đừng ồn ào! Dương Khai khẽ quát. - Bây giờ mà ồn ào thì có ích gì? Ta tin Khương lão không biết chuyện này!

- Ngươi tin?

Tráng hán họ Trần cười lạnh. - Ai biết ngươi có cùng một giuộc với lão gia hỏa này không?

Dương Khai lạnh lùng liếc hắn, không tiếp tục dây dưa, đầu óc người này đơn giản, không giỏi suy nghĩ, bây giờ thân lâm hiểm cảnh, trong lòng đại loạn, tiếp tục ồn ào chỉ làm cho tình hình tệ hơn, không có ích lợi gì.

- Khương lão, Ngũ Hành Ách Linh Trận có thể xuất hiện biến hóa như vậy sao? Dương Khai cau mày nhìn lão giả họ Khương.

- Không thể! Lão giả họ Khương quyết đoán lắc đầu. - Ngũ Hành Ách Linh Trận chỉ là một loại trận pháp phòng ngự, trừ khả năng phản chấn ra, căn bản không có bất kỳ sát thương nào, nó tuyệt đối không xuất hiện loại biến hóa này, trừ phi...

- Trừ phi cái gì? Dương Khai híp mắt.

- Trừ phi trận pháp này đã biến đổi, hóa thành một trận pháp khác! Lão giả họ Khương âm thầm suy đoán, vừa nói vừa hồi tưởng lại kiến thức về trận pháp của mình.

Hắn có thể tìm được cách phá giải Ngũ Hành Ách Linh Trận, hiển nhiên cũng có hiểu biết nhất định về trận pháp, mặc dù kém xa Dương Viêm, nhưng vẫn hơn bốn người còn lại.

Nghĩ lại, lão giả họ Khương biến sắc, cả kinh kêu lên: - Chẳng lẽ đây là Ngũ Hành Cấp Linh Trận?

- Ngũ Hành Cấp Linh Trận? Mỹ phụ họ Dịch duyên dáng kêu lên, nghi ngờ hỏi: - Chỉ khác Ngũ Hành Ách Linh Trận một chữ, có ý nghĩa gì sao?

- Ha ha...

Lão giả họ Khương cười khổ. - Tuy rằng chỉ khác một chữ, nhưng uy lực lại không thể sánh bằng. Cục diện này Dịch phu nhân cũng đã thấy, trận pháp này một khi bị tác động sẽ chỉ có đường chết, nó chẳng những cắn nuốt cạn kiệt thánh nguyên trong cơ thể chúng ta, thậm chí ngay cả khí huyết cũng không buông tha.

- Cái gì? Mọi người đồng loạt biến sắc, nhất thời đều lặng như tờ.

- Chủ nhân của động phủ này thật sự âm hiểm. Lão giả họ Khương u ám, miệng đắng như ngậm hoàng liên.

- Không ngờ lại bố trí một Ngũ Hành Cấp Linh Trận ẩn dưới Ngũ Hành Ách Linh Trận, tiểu lão nhi đã quá khinh suất.

- Bây giờ nói vậy thì có ích lợi gì, lão tử không muốn chết ở đây! Tráng hán họ Trần quát lên, liều mạng thúc giục thánh nguyên bản thân, muốn thoát khỏi trói buộc của trận pháp, đáng tiếc là bất kể hắn cố gắng thế nào cũng không có chút hiệu quả, ngược lại càng làm tâm tình của mình thêm hoang mang.

- Không thể lỗ mãng, rơi vào Ngũ Hành Cấp Linh Trận giống như sa vào vũng lầy, càng giãy giụa, thánh nguyên càng tiêu hao nhanh chóng. Lão giả họ Khương vội vàng lên tiếng ngăn trở.

- Vậy phải làm thế nào đây? Mỹ phụ họ Dịch biến sắc, khẩn trương ngăn cản chồng mình.

Lão giả họ Khương cười khổ, không biết nói gì thêm.

- Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể chờ chết sao? Lão giả họ Hà sắc mặt trắng bệch.

- Tiểu lão nhi thật sự xin lỗi chư vị. Lão giả họ Khương áy náy, vốn nghĩ là dẫn mọi người tới tầm bảo, phương án phân phối cũng đã thương nghị xong, không ngờ cuối cùng năm người đều rơi vào hiểm cảnh, chẳng những không thể thoát vây, mà còn phải trơ mắt chờ chết.

- Thật sự không có cách nào sao? Khương lão, ở đây chỉ có ngươi hiểu biết rõ về trận pháp nhất, ngươi mau nghĩ biện pháp đi. Mỹ phụ họ Dịch năn nỉ.

Lão giả họ Khương không dám nhìn thẳng vào nàng, hiển nhiên không tìm ra được biện pháp nào.

Quả thật hắn có đọc lướt qua về trận pháp, nhưng muốn phá giải đồng thời hai loại trận pháp này, thật sự lực bất tòng tâm.

Trừ phi hắn có kiến thức uyên thâm như Dương Viêm, mới có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi này.

Dương Khai cũng buồn bực, tuy trữ lượng thánh nguyên trong cơ thể hắn vô cùng lớn, nhưng trận pháp chưa bị phá, hắn cũng chỉ có thể bị vây ở đây. Dĩ nhiên, không phải hắn không có chút hy vọng thoát thân.

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!