Dương Khai vừa ra tay, phụ nhân trung niên kia liền cảm thấy bất ổn. Đối diện với mũi tên đen đang phóng đến, uy lực có thể sánh ngang một kích toàn lực của võ giả Phản Hư tam tầng cảnh! Thật sự có lầm sao!
Cho dù là mượn uy của bí bảo, một võ giả cũng không thể phát ra công kích vượt xa cảnh giới tu vi của mình, mũi tên đen nhỏ bé kia đã vượt xa khỏi phạm trù nhận thức của phụ nhân trung niên. Chẳng lẽ đây chính là bí bảo Hư Vương Cảnh? Ý niệm này vừa thoáng qua, phụ nhân trung niên liền biến sắc, không kìm được hoảng hốt kêu lên.
- Cẩn thận!
- Châu sư muội mau tránh đi! Tiếng gào thét từ bốn phương tám hướng truyền đến, thân là một thần tử của Chiến Thiên Minh, lại là một nữ tử, phụ nhân họ Châu này hiển nhiên có chút nhân duyên tốt, lúc này thấy nàng lún sâu vào nguy cơ, các cao nhân xung quanh liền lớn tiếng nhắc nhở. Lại có người cấp tốc bay tới, muốn giúp nàng một tay.
Phụ nhân họ Châu làm sao mà không muốn trốn chứ? Sau khi phát giác ra mũi tên đen kia chứa lực sát thương cực lớn, đã nhận thức được sự bất ổn, nhưng tốc độ của mũi tên đen ngắn ngủi đó lại không thể tưởng tượng được, nàng căn bản không có thời gian để né tránh.
Dường như nháy mắt một cái, mũi tên đen như mực đã vụt đến trước mắt, va chạm với lớp phòng hộ sa mỏng màu lam. Vô thanh vô tức, bí bảo phòng hộ được nàng coi trọng này trong nháy mắt bị đâm rách, căn bản chưa hề phát huy bất kỳ tác dụng gì. Mà mũi tên đen đó lại như dao nóng lướt qua bơ, một đường dễ như trở bàn tay, thế như chẻ tre, sau khi đâm rách lớp phòng hộ sa mỏng màu lam, dễ dàng xuyên thấu thánh nguyên hộ thân của nàng. Hưu…
Một vệt đen từ sau lưng phụ nhân trung niên bắn ra, chớp mắt liền biến mất không dấu vết. Cường giả xông lên muốn cứu phụ nhân họ Châu này liền ngừng lại thân ảnh. Há to miệng, ngạc nhiên chăm chú nhìn lên phần ngực nàng, nét mặt tràn đầy kinh hãi. Phụ nhân họ Châu dường như ý thức được sự bất ổn, thuận theo ánh mắt hắn nhìn xuống, nhất thời sắc mặt xám như tro.
Nàng nhìn thấy phần ngực của mình, xuất hiện một lỗ thủng lớn như miệng bát, tầm mắt từ đầu này có thể nhìn xuyên thấu sang đầu bên kia, thậm chí còn có thể mơ hồ nhìn thấy trái tim đang đập. Quỷ dị chính là, miệng vết thương lại không hề có máu tươi chảy ra.
- Minh chủ… cứu ta! Khuôn mặt phụ nhân họ Châu lập tức suy sụp, duỗi một tay về hướng Khúc Tranh chộp lấy. Dường như là muốn bắt lấy sinh cơ cuối cùng của mình. Chỉ là phí công.
Lời vừa dứt. Một đoàn ma diễm đen kịt từ miệng vết thương của nàng bùng cháy lên, tiếng kêu thảm thiết truyền ra, rồi rất nhanh liền im bặt, phụ nhân họ Châu bị ma diễm bao phủ, đốt cháy hầu như không còn. Một tràng âm thanh hít khí lạnh từ bốn phía truyền tới.
Nếu như nói vừa rồi Dương Khai trong nháy mắt giết chết Khúc Trường Phong còn có chút nghi ngờ là đánh lén, vậy hiện tại một kích đánh chết phụ nhân họ Châu này là ra tay chính diện, hơn nữa trước khi động thủ, hắn còn lên tiếng nhắc nhở đối phương, để đối phương có đủ thời gian phòng bị. Dù là như thế, cũng là vừa đối mặt đã bị miểu sát!
Mọi người một chút cũng không dám coi thường Dương Khai, ánh mắt nhìn hắn đều thay đổi, trở nên sợ hãi cùng hoảng sợ. Với tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, có thể miểu sát Phản Hư lưỡng tầng cảnh, quả thực khó mà khiến người khác tin được, hoặc là, ngay cả minh chủ toàn lực xuất thủ cũng chỉ có thể làm được điểm này, chẳng lẽ nói, thực lực của tiểu tử này thậm chí có thể sánh ngang với minh chủ rồi?
Một mũi tên nhỏ bí bảo bình thường, lại là thứ quỷ quái gì, cư nhiên có uy lực cường đại như thế? Ngoài cung điện, lặng ngắt như tờ, dường như mỗi người đều đang chìm đắm trong sự rung động tột cùng.
Dương Khai hài lòng gật đầu, mặc dù hắn sớm đã biết uy lực của Vũ Linh Tiễn tuyệt đối không tầm thường, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức ấy, chỉ là đáng tiếc, việc sử dụng nó có hạn chế rất lớn, nhất định phải bổ sung năng lượng trước, hơn nữa dù bổ sung năng lượng hoàn tất, cũng chỉ có thể sử dụng một hai lần.
- Còn ngây ra đó làm cái gì, đừng để hắn xuất từng kích một, hắn chỉ có một mình, các ngươi sợ hãi cái gì, hắn chỉ dựa vào uy lực của bí bảo! Phương Bằng bỗng nhiên quát to, liên tục cười lạnh.
- Nếu như lão phu đoán không lầm, mỗi một thủ đoạn của hắn đều có hạn chế rất lớn, số lần sử dụng tuyệt đối không nhiều, mới có thể đã dọa các ngươi sợ hãi rồi sao? Vây lấy hắn cho lão phu, lão phu muốn xem xem, hắn có phải là có ba đầu sáu tay hay không!
Quả nhiên là gừng càng già càng cay, thân là tông chủ Lôi Đài Tông, nhân vật hùng bá một phương, nhãn lực của Phương Bằng không phải võ giả bình thường có thể so sánh được. Mặc dù hắn đối với bí thuật sinh liên và Vũ Linh Tiễn không hiểu rõ hoàn toàn, nhưng tóm lại cũng đã nói trúng trọng điểm rồi.
Vũ Linh Tiễn không cần phải nói, sau một trận đấu, nhiều lắm cũng chỉ có thể sử dụng hai lần. Nhưng bí thuật sinh liên khi thi triển, dù là với lực lượng thần trí của Dương Khai, cũng gây phụ tải cực lớn. Thời kỳ toàn thịnh, sử dụng năm ba lần, thức hải sẽ khô cạn. Cho nên vừa ra tay liền giết hai kẻ địch, mục đích lớn nhất của Dương Khai chính là uy hiếp!
Kẻ địch số lượng tuy nhiều, hắn mặc dù không sợ, nhưng nếu thật sự không làm được gì, thì cũng rất phiền toái. Nhưng cái chết của Khúc Trường Phong và phụ nhân trung niên, đã tạo thành áp lực tâm lý cực lớn đối với bọn họ, cao thủ quyết đấu, dựa vào tu vi, dựa vào cảnh giới, dựa vào bí thuật bí bảo, hơn nữa còn là dựa vào tâm tính.
Tâm tính không ổn định, thì không cách nào phát huy được toàn bộ thực lực. Kế hoạch của hắn thành công một nửa, lại thất bại trong gang tấc, cuối cùng chốc lát đã bị Phương Bằng vạch trần.
Một lời thức tỉnh người trong mộng. Nghe thấy Phương Bằng quát lên, mọi người cũng rất nhanh phục hồi tinh thần, cẩn thận nghĩ lại đúng là đạo lý này, một người dù có mạnh, cũng có giới hạn, càng không nói Dương Khai chẳng qua chỉ là Phản Hư nhất tầng cảnh.
Nếu hắn quả thật rất cao minh, sao lại chọn giết chết Khúc Trường Phong và phụ nhân họ Châu? Hai người đó, một là nhất tầng cảnh, một là lưỡng tầng cảnh. Nếu hắn quả thật thủ đoạn thông thiên, vì sao không trực tiếp tiêu diệt Khúc Tranh và Phương Bằng? Hồng mềm dễ nắn, có thể thấy hắn chẳng qua là cố làm ra vẻ huyền bí.
Vừa nghĩ đến đây, khí thế mọi người tăng vọt, không còn sợ đầu sợ đuôi như vừa rồi, rối rít lấy ra bí bảo và bí thuật của mình, hướng Dương Khai mà đánh tới. Chỉ một thoáng, đủ mọi màu sắc hào quang tỏa ra, vị trí của Dương Khai, trong khoảnh khắc trở thành nơi giao hội năng lượng, hỗn loạn vô cùng.
Đối diện với công kích của hơn hai mươi vị cường giả Phản Hư Cảnh, sắc mặt Dương Khai cũng trở nên khó coi, vội vàng lấy ra tấm khiên màu tím, hóa thành bão cát bảo vệ quanh thân, bao phủ lấy thân hình của mình.
Cùng lúc đó, khí linh chim lửa theo tiếng huýt sáo bay ra, mở to miệng, từ trong miệng phun ra từng đoàn từng đoàn hỏa cầu lớn như chậu rửa mặt, che phủ trời đất hướng bốn phía bắn ra. Vẫn còn chưa hết, mười mấy đạo Kim Huyết Ti cũng bắn ra, dưới sự khống chế thần niệm khổng lồ của Dương Khai, mỗi một đạo đều đỡ lấy một bí bảo hoặc một đạo công kích. Trong khoảnh khắc, chiến đấu vang dội.
Dương Khai rơi vào hạ phong. Mười mấy đạo Kim Huyết Ti xuyên qua xung quanh, ánh sáng lúc ẩn lúc hiện, khí linh chim lửa dù cao minh, nhưng thực sự song quyền khó địch tứ phương, bị đánh kêu gào liên tục, thân thể bị nghiền nát nghiêm trọng, không thể phục hồi. Bão cát thủ hộ quanh thân càng bị đánh cho tan rã, không cách nào thành hình, khiến thân ảnh của Dương Khai lộ ra ngoài. Dương Khai cắn răng chống cự, cục diện bất lợi đến cực điểm.
Phương Bằng đứng một bên, cũng không vội vã xuất thủ, nhìn Dương Khai trái chống phải đỡ, cất tiếng cười to: - Tiểu tử, bây giờ hối hận vẫn còn kịp, lão phu có thể làm chủ lưu lại cái mạng của ngươi, nhưng nỗi đau thể xác là không thể tránh khỏi, ai bảo ngươi giết Khúc thiếu chủ chứ!
Lời này nghe thật hả hê, Khúc Trường Phong chết thảm trên tay Dương Khai, Phương Bằng đương nhiên vui không kịp, mặc dù hiện tại tạm thời liên thủ với Chiến Thiên Minh, nhưng hai nhà dù sao cũng có khoảng cách, Khúc Trường Phong chết đi, vậy là Chiến Thiên Minh liền thiếu đi một nhân tài kiệt xuất nhất trong thế hệ trẻ, đối với sự phát triển sau này nhất định bất lợi. Cứ thế mãi đi xuống, đợi đến khi thế hệ sau trưởng thành, liền không ai có thể chống lại Phương Thiên Trọng rồi.
- Rầm rầm rầm!
Vị trí của Dương Khai, bị các loại bí bảo cùng năng lượng xung kích, bão cát trên tấm khiên màu tím không cách nào bảo vệ chu toàn, lập tức đổ sập xuống tạo thành một lỗ hổng, khiến thân ảnh của hắn lộ ra ngoài. Đúng lúc này, thân ảnh quỷ dị của Mạc Tiếu Sinh, Đại trưởng lão Chiến Thiên Minh, xuất hiện ở bên đó, nắm bắt thời cơ vô cùng xảo diệu.
Hắn và Dương Khai giống nhau, đều là võ giả tu luyện lực lượng không gian, hành động đương nhiên yên lặng không tiếng động. Nhẹ nhàng đẩy ra một chưởng, xuyên qua lớp phòng hộ bão cát đổ nát, hướng về trên người Dương Khai, khởi động thánh nguyên trong chưởng đó, uy năng không tầm thường.
Dương Khai hừ lạnh một tiếng, động tác rất nhanh trở tay một chưởng nghênh đón, song chưởng đụng nhau, hai luồng thánh nguyên ở trong tâm bạo phát ra. Tiếng rên rỉ truyền ra, Mạc Tiếu Sinh bay ngược lại mười mấy trượng, còn Dương Khai thân hình thoắt một cái, lộ ra càng nhiều sơ hở.
Đối kháng chính diện với một cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, lại là Đại trưởng lão của Chiến Thiên Minh, Dương Khai có thể làm được đến điểm này đã đủ kinh hãi thế tục rồi, ít nhất Mạc Tiếu Sinh lộ vẻ kinh hãi, có chút không dám tin. Mặc dù mình đánh lén không làm Dương Khai bị thương, nhưng đã đạt được mục đích, hiện giờ hắn đã khiến sơ hở của bản thân hoàn toàn lộ ra, đủ để khiến người khác gây ra thương tổn với hắn. Mọi người tại đây, đều là cường giả Phản Hư Cảnh, nhãn lực đương nhiên là số một, cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội mà Mạc Tiếu Sinh tạo ra, lúc này vội vàng thúc giục thánh nguyên, hướng Dương Khai tấn công.
Rầm rầm…
Bão cát hoàn toàn tán loạn, tấm khiên màu tím hiện ra, nhưng ánh sáng phía trên mờ đi, hiển nhiên đã mất đi linh tính, thân thể Dương Khai hoàn toàn bị vùi lấp trong vô số công kích. Tấm khiên màu tím mặc dù là bí bảo thượng phẩm Hư Cấp, phòng hộ cực mạnh, nhưng cũng không chịu được nhiều công kích của các cường giả, từ lúc Dương Khai lấy ra đến bây giờ, trước sau chưa đến mười tức công phu đã bị phá hủy.
Phương Bằng nhíu mày, vội vàng phóng ra thần thức, cảm nhận tình hình bên đó. Hắn không hy vọng Dương Khai cứ thế mà chết, nếu thật sự như vậy, bên phía Lăng Tiêu Tông tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp, sẽ không cách nào cưỡng bức bọn họ giao ra chiến hạm Hư Vương Cấp.
Nhưng lo lắng của hắn hiển nhiên là dư thừa, mặc dù gặp phải công kích như vậy, sinh cơ của Dương Khai vẫn chưa đoạn tuyệt, chẳng qua khí tức có chút hỗn loạn. Đây là điều bình thường, nếu Dương Khai vẫn không bị tổn thương gì, Phương Bằng phải suy tính xem mình có nên lập tức rút lui hay không.
Ánh sáng tản đi, thân ảnh của Dương Khai lộ ra, bộ dạng chật vật ấy khắc sâu vào trong mắt mọi người, khiến cho tất cả mọi người đều chấn động tinh thần! Vừa rồi Dương Khai uy mãnh phi phàm ra sao, căn bản không có ý để bất kỳ kẻ nào vào trong mắt, giơ tay nhấc chân liền miểu sát hai Phản Hư Cảnh, nhưng bây giờ xem ra, cũng chỉ thế mà thôi…
Các cường giả lộ vẻ mặt vui mừng, cho rằng Dương Khai đã sức cùng lực kiệt. Tí tách tí tách… Âm thanh nhẹ nhàng truyền vào tai mọi người, chính là tiếng máu tươi trên người Dương Khai đang nhỏ xuống, nhưng máu tươi đó lại có màu sắc quỷ dị, hơn nữa trong đó tản mát ra lực khí huyết khiến người ta thấy mà cảm thán.