Đứng sừng sững tại chỗ, ánh mắt Dương Khai sắc lẻm như dao, hàn quang tỏa ra bốn phía. Hiển nhiên, hắn đã thực sự nổi giận.
- Tiểu tử, ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh ấy mà thôi, sau này đừng có khoác lác nữa. Người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng, chỉ khi chịu thiệt thòi mới nhìn rõ được hiện thực. Ta khuyên ngươi nên sớm thúc thủ chịu trói đi! – Phương Bằng ha hả cười lớn, cơ thịt trên mặt co giật, nhưng không một ai phát hiện ra. Hắn ngoài miệng thì nói năng nhẹ nhàng, nhưng kỳ thực trong lòng đã chấn động đến tột đỉnh.
Tiểu tử này rốt cuộc là quái thai gì! Chỉ là Phản Hư Nhất Tầng Cảnh mà thôi, lại có thể chống đỡ được đòn công kích điên cuồng của hơn hai mươi vị Phản Hư Cảnh, mặc dù chỉ kiên trì được mười hơi thở, nhưng đó đã có thể xem là một kỳ tích rồi. Nếu đổi lại là mình, cũng không dám chắc có thể làm được đến mức này. Lẽ nào thực lực của tiểu tử này đã ngang tài ngang sức với mình sao?
Hơn nữa, nghe nói lúc hắn vừa đến U Ám Tinh chỉ mới là Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, đến nay mới hơn mười năm đã tấn thăng lên Phản Hư Cảnh! Tốc độ trưởng thành như thế, thực sự quá kinh người. Võ giả trên U Ám Tinh, không một ai có thể như hắn, trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà đạt được cảnh giới đáng sợ đến thế.
Càng không có ai có thể như hắn, ở cảnh giới này lại sở hữu chiến lực kinh khủng như vậy. Phương Bằng nhìn Dương Khai, dường như nhìn thấy được tiềm năng và hy vọng vô hạn, đó là hy vọng đột phá Hư Vương Cảnh! Tuyệt đối không thể để tiểu tử này tiếp tục trưởng thành. Hiện tại tu vi cảnh giới của hắn còn chưa cao mà đã đáng sợ như thế, nếu thật sự để hắn trưởng thành đến cảnh giới ngang bằng mình, vậy thì trên toàn cõi U Ám Tinh này, ai có thể là đối thủ của hắn?
Hôm nay Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông đã đắc tội hắn đến chết, ngày sau nếu có cơ hội, hắn nhất định sẽ trả lại gấp trăm nghìn lần. Từ ánh mắt và thần sắc của hắn, Phương Bằng liền nhìn ra Dương Khai không phải loại người có thù không báo. Tiểu tử này phải chết! Trong lòng Phương Bằng sát cơ bùng phát, kiêng kỵ vô cùng, âm thầm quyết định, một khi hoàn thành nhiệm vụ mà Tinh Đế Sơn giao cho lần này, phải lập tức giết chết Dương Khai.
Hắn còn sống, Phương Bằng nhất định khó có ngày bình an.
- Hắn đã là nỏ mạnh hết đà, bắt hắn lại cho ta! – Phương Bằng trầm mặt quát khẽ. Đêm dài lắm mộng, hắn không muốn tiếp tục kéo dài. Trong nháy mắt, hơn mười vị cường giả đã nhào tới cách Dương Khai ba trượng. Vốn dĩ đang đứng tại chỗ với biểu tình oán độc, dường như cho rằng Dương Khai không còn sức đánh trả, bỗng nhiên hắn lại nhếch miệng cười, một nụ cười quỷ dị vô cùng. Ngay sau đó, tiếng quát lạnh lùng truyền vào tai mọi người.
- Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại cứ xông vào. Vậy thì ta đây sẽ tiễn các ngươi xuống âm tào địa phủ!
Trong lúc nói chuyện, một tấm gỗ bằng bàn tay bỗng xuất hiện trước mặt Dương Khai. Trên tấm gỗ điêu khắc những đồ án phức tạp tinh xảo, từ bên trong tỏa ra một luồng sức mạnh chấn động huyền diệu, hào quang tỏa sáng chói mắt.
- Không xong rồi! – Có người kinh hô, muốn nhanh chóng thoát ra lui về phía sau. Nhưng đã quá muộn. Hào quang kia hiện lên màu trắng tinh khiết, lấy tấm gỗ làm trung tâm, ầm ầm khuếch tán ra bốn phía, ngay lập tức bao trùm toàn bộ hơn mười vị Phản Hư Cảnh đang muốn tấn công Dương Khai. Trước mắt chợt nhòa đi, hơn mười vị Phản Hư Cảnh liền phát hiện bản thân đã rơi vào một thế giới khác. Trời xanh mây trắng, dưới chân là cỏ cây xanh biếc. Mọi người đều ngây ra, vẻ mặt mờ mịt, không biết đây rốt cuộc là tình huống gì.
Cùng lúc đó, Phương Bằng và hơn mười vị Phản Hư Cảnh chưa hành động cũng tràn đầy kinh ngạc, ngây người nhìn về phía trước, không tài nào tin vào mắt mình. Chỉ trong nháy mắt, Dương Khai và hơn mười đồng bạn của họ đột nhiên biến mất không còn tăm hơi. Không có bất kỳ dấu hiệu nào, ngay sau khi hào quang trắng tinh khiết đó bao trùm, tất cả mọi người đều biến mất vào hư không. Chuyện này quả thực quá mức ly kỳ.
Thế nhưng, tại nơi Dương Khai vừa đứng, lại có một ít dao động năng lượng cổ quái truyền ra. Một lão giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh mặc y phục của Lôi Đài Tông nhíu mày, dường như nhận ra điều gì đó, giơ tay xuất ra một đạo công kích. Nhưng đạo công kích này còn chưa bay xa được ba trượng, liền bị một lớp màng mỏng vô hình ngăn lại.
- Trận pháp!
Lão giả này trợn tròn mắt, kinh hãi kêu lên.
- Nơi này sao có thể tồn tại trận pháp? – Sắc mặt Phương Bằng khó coi đến cực điểm. Mắt thấy sắp dồn được Dương Khai vào đường cùng, bắt lấy hắn, ai ngờ lại đột nhiên xảy ra biến cố như vậy. Giờ đây Dương Khai và hơn mười vị đồng bạn của hắn toàn bộ đều lâm vào trong trận pháp, thân là người ở ngoài, họ hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của đối phương, hơn nữa lại bị trận pháp này cản trở.
Nhưng, ở đây sao lại có trận pháp? Nếu thật sự có, lẽ ra đã được phát hiện từ sớm, không thể nào đến thời khắc mấu chốt lại đột ngột khởi động. Chẳng lẽ tiểu tử Dương Khai kia đã sớm phát giác, cho nên mới tương kế tựu kế, trong lúc nguy cấp liền phát động trận pháp? Như thế cũng không có khả năng!
- Tông chủ, trận pháp này không phải vốn tồn tại ở đây. – Lão giả kia tựa hồ có chút nghiên cứu về trận pháp, rất nhanh liền nhìn ra manh mối.
- Không phải tồn tại ở đây? – Phương Bằng nhíu mày nhìn lão. – Trâu trưởng lão, ngươi nói vậy là có ý gì? Trận pháp này nếu không phải vốn có ở đây, chẳng lẽ là do tiểu tử Dương Khai kia bố trí ra hay sao?
- Hẳn là như vậy. – Trâu trưởng lão nhẹ nhàng gật đầu.
Phương Bằng hừ lạnh:
- Lão phu mặc dù thấy qua trận pháp không nhiều, nhưng cũng biết trận pháp có uy lực thế này không thể dễ dàng bố trí được. Chưa nói đến việc phải mượn trận môn, trận bàn và các loại đạo cụ phụ trợ, chỉ riêng việc bố trí cũng cần phải có thời gian. Hắn làm sao có thể trong chớp mắt liền bố trí xong một trận pháp hoàn chỉnh?
- Tông chủ, vấn đề có khả năng nằm ở tấm gỗ kia. – Trâu trưởng lão như có điều suy nghĩ. – Nếu lão hủ không nhìn lầm, tấm gỗ kia rất có khả năng là Trận Bài… thứ đã sớm tuyệt tích trong truyền thuyết!
- Trận Bài! – Ánh mắt Phương Bằng co rút lại, hiển nhiên cũng từng nghe qua đại danh của Trận Bài, kinh ngạc nhìn lão giả họ Trâu. – Ngươi chắc chắn là vật này?
- Ngoài nó ra, lão hủ không tìm ra được lý do nào thích hợp để giải thích vì sao tiểu tử kia có thể trong nháy mắt bố trí ra trận pháp. Tấm gỗ đó có đến tám chín phần mười là Trận Bài phong ấn trận pháp, hơn nữa, lại là loại có uy lực không hề nhỏ!
- Sao hắn lại có thứ đồ vật như vậy? – Sắc mặt Phương Bằng tái nhợt. – Vậy ngươi có thể phá giải trận này không?
Lão giả họ Trâu do dự một lúc rồi nói:
- Nếu cho lão hủ hai ngày, có lẽ có thể phá được. Vừa rồi lão hủ ra tay thăm dò một chút, uy lực của Trận Bài này không nhỏ, muốn dựa vào một mình lão hủ để phá giải… ít nhất cũng cần hai ngày.
- Hai ngày… – Phương Bằng cười khổ không thôi. Thời gian dài như vậy, e rằng hoa vàng cũng đã nguội lạnh.
- Quản nó là trận pháp gì, trực tiếp phá nó là được! – Một tiếng gầm giận dữ bỗng nhiên truyền tới. Phương Bằng thần sắc chấn động, quay đầu lại nhìn, phát hiện người vừa nói chuyện chính là Khúc Tranh. Nhưng giờ phút này, vị Khúc minh chủ của Chiến Thiên Minh hai mắt đỏ ngầu, trong con ngươi ẩn hiện tơ máu, toàn thân tỏa ra khí tức hung ác vô cùng. Hiển nhiên, hắn vì nỗi đau mất con mà nổi trận lôi đình.
- Khụ khụ, Khúc huynh, nén đau thương!
Phương Bằng bày ra vẻ mặt bi ai, lên tiếng an ủi, kỳ thực trong lòng sớm đã nở hoa. Không cần biết Dương Khai đã gây ra cho mình khó khăn thế nào, so với nỗi đau đầu bạc tiễn đầu xanh của Khúc Tranh, ngược lại chẳng thấm vào đâu. Chỉ có điều hiện nay hai bên đang liên thủ, bộ dạng này vẫn nên giả vờ một chút, nếu không Khúc Tranh rất có thể sẽ giận cá chém thớt sang mình.
- Một cái trận pháp quèn này đã làm khó các ngươi rồi sao? – Khúc Tranh nghiến răng nói, biểu tình dữ tợn đáng sợ. – Dùng sức phá cho ta, bắt tiểu tử kia ra đây! Mối thù giết con, lão phu và hắn không đội trời chung! Lão phu muốn đem hắn băm thây vạn đoạn!
- Khúc huynh bớt giận, bớt giận. – Phương Bằng hoảng sợ, vội vàng nói. – Ngươi bình tĩnh một chút, chớ nóng vội.
- Ngươi dám ngăn cản ta? – Khúc Tranh căm tức nhìn Phương Bằng. – Ai dám ngăn cản ta, kẻ đó chính là kẻ thù của Khúc mỗ, Khúc mỗ sẽ không cùng hắn bỏ qua!
Phương Bằng nhíu mày, trong lòng không vui, nhưng vẫn mở miệng nói:
- Tiểu tử kia quả thực đáng chết, không cần Khúc huynh nói, lão phu cũng sẽ không tha cho hắn!
- Nếu đã như thế, Phương huynh hãy cùng Khúc mỗ động thủ, phá vỡ trận pháp này.
- Trận pháp phải phá, người cũng phải bắt, nhưng… Khúc huynh, trước khi hoàn thành nhiệm vụ, tiểu tử đó không thể chết. Ngươi đừng quên, nhiệm vụ lần này rốt cuộc là ai giao cho. Nếu ngươi vì thù riêng mà giết hắn, từ đó làm hỏng cả kế hoạch, ta nghĩ Khúc huynh có lẽ hiểu rõ hậu quả sẽ thế nào.
Khúc Tranh nghe vậy khẽ giật mình, cuối cùng cũng tỉnh táo lại không ít. Ánh mắt hắn liếc về phía đám người, lộ ra vẻ có chút kiêng kỵ, rồi nói:
- Phương huynh nói phải, là Khúc mỗ suy tính chưa chu toàn.
- Ân, ngươi biết là được rồi. – Phương Bằng thở phào một cái. Mặc dù hắn chỉ mong sao Khúc Tranh giết chết Dương Khai để liên lụy đến Chiến Thiên Minh, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, Lôi Đài Tông của hắn cũng không thoát khỏi liên quan. Về tình về lý, hắn đều phải khuyên can một tiếng. Cũng may Khúc Tranh chưa đến mức không thể nói lý, đã nghe theo lời mình, điều này khiến hắn vừa tiếc hận lại vừa phiền muộn.
- Nhưng… sau khi chuyện này thành công, tiểu tử kia phải giao cho người của Khúc mỗ xử lý. Ta muốn hắn nếm trải hết cực hình chốn nhân gian! – Khúc Tranh nghiến răng quát lớn.
- Không vấn đề gì, sau khi chuyện này thành công, tiểu tử kia sống hay chết, đều do một câu nói của Khúc huynh. – Phương Bằng gật đầu, lập tức hét lớn: – Đừng có ngây ra đó nữa, mau phá vỡ trận pháp, lôi tiểu tử kia ra đây!
- Vâng!
Hơn mười vị Phản Hư Cảnh còn lại rối rít đồng ý, vội vàng lấy ra bí bảo của mình, thi triển bí thuật, hướng về phía trước tấn công. Ngay cả Phương Thiên Trọng đang ở cách đó trăm trượng cũng chạy tới, góp một phần sức lực.
Những người này ở bên ngoài điên cuồng oanh phá trận pháp, mà trong thế giới do Trận Bài tạo ra, hơn mười vị Phản Hư Cảnh bị Dương Khai kéo vào lại đang ngơ ngác nhìn nhau, mơ hồ không hiểu.
Một khắc trước họ vẫn còn đang tấn công Dương Khai, một khắc sau bỗng nhiên lại đến nơi này, bất kỳ ai cũng có chút mơ hồ. Hơn nữa đưa mắt nhìn quanh, mọi người lại không ở cạnh nhau, mỗi người một nơi, khoảng cách đôi bên không gần cũng không xa.
- Tư Đồ huynh, đây là nơi nào? – Lương Vĩnh, tam trưởng lão của Chiến Thiên Minh, quay đầu hỏi một người cách đó không xa. Người này chính là Tư Đồ Hoằng, phó tông chủ của Lôi Đài Tông.
Trước đây, cũng chính là hai người họ đã thả Dương Khai đi, để hắn có thể hội ngộ cùng Tiền Thông và Phí Chi Đồ.
- Không rõ lắm, nhưng xem ra chúng ta đã rơi vào trong trận pháp rồi.
- Trận pháp? – Sắc mặt Lương Vĩnh khẽ biến. – Vậy Dương Khai đâu?
- Ngươi cảm thấy thế nào? – Tư Đồ Hoằng không đáp mà hỏi ngược lại.
Lương Vĩnh trong lòng khẽ động, trái tim lập tức chìm xuống đáy cốc.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay