Cách di chỉ tông môn thượng cổ vạn dặm, có một ngọn núi hoang vu, linh khí mỏng manh, cỏ cây thưa thớt, cảnh tượng vô cùng thê lương.
Nơi như thế này hiếm có võ giả đặt chân, bởi lẽ không có Thiên Tài Địa Bảo, cũng chẳng có vật phẩm giá trị nào, tự nhiên không thu hút được ai đến thăm dò.
Dãy núi không lớn, kéo dài mười mấy dặm, gần giống Long Huyệt Sơn ngày xưa, nhưng cảnh sắc cùng linh khí còn không bằng.
Một đoàn ánh sáng bay nhanh đến, khi lướt qua ngọn núi hoang này, nó bỗng nhiên vòng lại, trực tiếp hạ xuống, chui vào một hang động tự nhiên nằm ở sườn núi.
Ánh sáng tán đi, lộ ra ba bóng người.
Cả ba người đều vô cùng thê thảm, thân thể loang lổ vết máu, hiển nhiên vừa trải qua một trận đại chiến gian khổ, may mắn thoát chết.
Ba người này tự nhiên là Dương Khai cùng Tiền Thông, Phí Chi Đồ.
Khoảng cách mấy chục ngàn dặm hẳn là đủ an toàn. Không phải Dương Khai không muốn chạy xa hơn, chỉ là trạng thái của Phí Chi Đồ quá tệ, hắn không dám kéo dài thêm nữa, đành dừng lại nghỉ ngơi tại ngọn núi hoang này.
Vừa xông vào trong hang, Dương Khai lập tức đặt Phí Chi Đồ xuống, đỡ hắn dựa vào vách hang, đoạn đặt tay lên cổ tay, kiểm tra thương thế của Phí Chi Đồ.
Trong ba người hiện tại, Phí Chi Đồ có thương thế nghiêm trọng nhất, khí tức hỗn loạn, đã đến mức hấp hối.
Một lát sau, Dương Khai cau mày, sắc mặt âm trầm.
- Dương Khai, lão Phí hắn.... Tiền Thông nóng vội như kiến bò trên chảo nóng, quên mất thương thế của mình, vội vàng hỏi Dương Khai.
- Tình huống không ổn. Dương Khai trầm giọng nói, đoạn hỏi Phí Chi Đồ: - Phí Thành Chủ, ngài đã vận dụng bí thuật gì mà lại nguy hại đến mức này?
- Ha ha... Phí Chi Đồ cười thảm, sắc mặt trắng nhợt, lắc đầu nói: - Không phải bí thuật, lão phu còn chưa tu luyện được bí thuật nghịch thiên đến vậy.
- Không phải bí thuật, chẳng lẽ là... Tiền Thông nghe vậy biến sắc, nhớ tới điều gì đó.
- Không sai, lúc bị bắt, lão phu thừa cơ chúng không chú ý, ngậm sẵn một viên Bạo Nguyên Đan!
- Bạo Nguyên Đan? Dương Khai cũng biến sắc. Thân là Luyện Đan Sư, hắn tự nhiên nghe qua loại linh đan này. Đây là loại đan dược có hậu họa cực lớn, tuy rằng sau khi dùng có thể tăng mạnh thực lực, nhưng một khi dược hiệu trôi qua, thân thể võ giả sẽ bị tổn thương khó tưởng tượng.
Nó cạn kiệt sinh mệnh lực của võ giả!
Rất ít người luyện chế loại đan dược này, cũng rất ít người dám dùng, bởi vì muốn dùng nó, phải có dũng khí liều chết mới có thể sống sót!
Khó trách dù Phí Chi Đồ bị đặt cấm chế, vẫn có thể nháy mắt đột phá, khôi phục thực lực, thì ra đã sớm ngậm một viên đan dược như vậy.
Trong lòng Dương Khai hiểu rõ.
Trong lúc nói chuyện, dược hiệu Bạo Nguyên Đan đã sắp trôi hết, di chứng liền ập tới.
Tóc của Phí Chi Đồ biến thành màu trắng rõ rệt, ngay cả da tay cũng khô cứng lại, trên mặt xuất hiện những nếp nhăn sâu hoắm.
Thời gian như nháy mắt trôi qua ngàn năm trên người hắn.
Phí Chi Đồ vốn chỉ hơn bốn mươi tuổi, đang độ tráng niên, nhưng giờ đây lại biến thành một cụ già bảy mươi, vẻ ngoài già yếu như sắp gần đất xa trời.
Ngay cả cảnh giới của hắn cũng dần rớt xuống, từ Phản Hư Tam Tầng Cảnh rơi xuống Nhị Tầng Cảnh, rồi Nhất Tầng Cảnh, sắp sửa rớt khỏi tầng này.
- Lão Phí...
Tiền Thông vô cùng đau đớn. Hắn giao tình sống chết mấy trăm năm với Phí Chi Đồ, tự nhiên biết rõ Bạo Nguyên Đan này có ở chỗ nào.
Lúc hai người còn trẻ, từng liên thủ ra ngoài lịch lãm, lúc đó ngẫu nhiên lấy được một viên Bạo Nguyên Đan, Tiền Thông khinh thường, Phí Chi Đồ giữ lại. Không ngờ xa cách hai ba trăm năm, Phí Chi Đồ vẫn phải dùng tới nó.
Nhất thời, Tiền Thông vừa đau lòng lại áy náy.
Nếu năm đó mình giữ lại Bạo Nguyên Đan, vậy thì hôm nay bị dược lực cắn trả sẽ là mình, không cần trơ mắt nhìn sinh mệnh của lão hữu trôi đi mà phải bó tay.
Phí Chi Đồ vốn đã trọng thương rất nặng, bây giờ Bạo Nguyên Đan phát tác nguy hại, hơn nữa Lam Ngọc Bát bị hủy đánh sâu vào tâm thần, hắn đã không sống được lâu.
- Lão Tiền, làm gì mà bi thương như cha mẹ qua đời vậy? Phí Chi Đồ mỉm cười. - Tình huống bản thân ta, ta rõ ràng. Lần này là hai ta không chú ý, liên lụy Dương Khai, nhưng cuối cùng không gây ra sai lầm lớn, mạng già của ta cũng coi như có giá trị. Lão Tiền, ngươi nghe đây, lần này Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông dám mạo hiểm sơ suất lớn, đối phó hai người ta, có thể sau lưng họ có chỗ dựa.
- Chỗ dựa? Ngươi nói là... Tiền Thông nhướng mày.
- Đây chỉ là suy đoán của ta, nhưng rốt cuộc đúng hay không, ta cũng không dám khẳng định. Ngươi đừng vội báo thù, Ảnh Nguyệt Điện ta không thể so bì với bọn họ, nếu vì chuyện này mà xung đột, kẻ chịu thiệt luôn là chúng ta.
- Chuyện báo thù cứ giao cho ta, Phí Thành Chủ ngài đừng nóng vội. Dương Khai trấn an.
- Ha ha! Dương Khai ngươi có lòng, nếu vậy, lão phu cũng không nhọc lòng nữa. Phí Chi Đồ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó liền im lặng.
Tiền Thông đôi mắt đỏ bừng, khóe mắt trào ra nước mắt.
- Hai vị làm gì mà cứ như sinh ly tử biệt vậy? Dương Khai thấy thế, không khỏi cười khẽ. - Mặc dù Phí Thành Chủ thương thế nghiêm trọng, nhưng chưa chắc đã mất mạng.
Nghe vậy, ánh mắt Tiền Thông sáng ngời.
Phí Chi Đồ cũng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Dương Khai.
Đúng như hắn vừa nói, bản thân hắn hiểu rõ tình huống của mình. Nếu lần này chỉ đơn thuần là bị thương, vậy thì không đáng ngại, cùng lắm thì về nghỉ ngơi mấy năm, hẳn là sẽ khôi phục. Nhưng mà dùng Bạo Nguyên Đan thì khác, sinh mệnh lực bị vắt cạn, căn bản không thể ngăn cản thương thế chuyển biến xấu, trễ thì năm ba ngày, nhanh thì mấy canh giờ, mình chết là chắc.
- Dương Khai, đã đến lúc này, ngươi đừng đùa giỡn lão phu. Nếu thật có cách kéo lão Phí khỏi Quỷ Môn Quan, ngươi cứ mặc sức làm, lão phu cảm kích ngươi cả đời!
Tiền Thông vội nói, tựa như người đuối nước nắm được phao cứu mạng.
Phí Chi Đồ cũng mong chờ nhìn Dương Khai.
Có thể sống tiếp, ai mà muốn chết? Nhưng mà tình huống của mình như vậy, Dương Khai thật có cách cứu vãn, hay là đang an ủi mình?
- Tiểu tử tự nhiên không dám nói đùa với hai vị tiền bối. Dương Khai nghiêm túc gật đầu, lật tay, lấy ra một bình ngọc từ Nhẫn Không Gian, mở nắp, một mùi hương lập tức lan tỏa.
Hít vào mùi hương, sắc mặt tái nhợt của Phí Chi Đồ bỗng nhiên đỏ lên, tinh thần ủ rũ cũng khá hơn.
- Đây là cái gì? Tiền Thông cũng là người biết hàng, liếc một cái liền nhìn ra thứ trong bình ngọc này không phải thường, nhưng không biết đây là thứ gì.
Xem màu sắc, trắng tinh khiết, tựa như sữa bò.
- Ba Đại Thần Thủy, có lẽ hai vị tiền bối cũng không xa lạ gì. Dương Khai cười khẽ.
- Cái gì? Ba Đại Thần Thủy? Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ đều chấn động.
- Không sai, trong bình này chứa một trong số đó, Sinh Mệnh Quỳnh Tương! Dương Khai vừa nói, tay run lên, một giọt Sinh Mệnh Quỳnh Tương trắng tinh bay ra khỏi bình, được Thánh Nguyên bao phủ, đưa về phía Phí Chi Đồ.
- Đây là Sinh Mệnh Quỳnh Tương! Tiền Thông mừng rỡ như điên, nếu như quả thật là một trong Ba Đại Thần Thủy, vậy lão Phí chưa thể chết được.
Trạng thái của hắn hiện tại, nguyên nhân lớn nhất là cạn kiệt sinh mệnh quá độ, cho nên mới dẫn tới không thể áp chế thương thế. Nếu có thể bổ sung lại sinh mạng cạn kiệt, với cảnh giới của hắn thì áp chế thương thế không thành vấn đề.
Sinh Mệnh Quỳnh Tương được xưng là một trong Ba Đại Thần Thủy, tác dụng lớn nhất là bổ sung khí huyết và sinh mệnh lực.
Quả thật là hốt thuốc đúng bệnh.
Tiền Thông kích động tột đỉnh!
- Phí Thành Chủ xin nhận lấy! Dương Khai trầm giọng quát.
Phí Chi Đồ kích động da mặt co rút, nghe vậy cũng không chần chờ, há miệng nuốt vào giọt Sinh Mệnh Quỳnh Tương.
Vừa vào miệng liền tan chảy, một luồng hơi nóng từ miệng thẳng xuống bụng, sinh cơ mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể, khiến Phí Chi Đồ chấn động tinh thần, không nói một lời, nhắm mắt thúc đẩy Thánh Nguyên luyện hóa dược hiệu.
Nhìn thấy hơi thở Phí Chi Đồ cực nhanh trở nên ổn định, rõ ràng không còn lo lắng tính mạng, Tiền Thông không khỏi lệ già tuôn trào, mừng rỡ vì lão hữu sống lại.
- Dương Khai, phần lễ này quá lớn! Tiền Thông lau khóe mắt, cảm kích nhìn Dương Khai.
- Trưởng Lão quá lời rồi. Phí Tiền Bối cũng vì bị ta liên lụy, lại còn thay tiểu tử ngăn cản công kích mới phải dùng đến Bạo Nguyên Đan. Tiểu tử cảm kích còn không kịp, chỉ một giọt Sinh Mệnh Quỳnh Tương thì có đáng gì. Còn thương thế của Tiền Trưởng Lão...
- Lão phu không sao, cấm chế trong người có thể tự hóa giải, có điều cần vài ngày. Về phần cánh tay này... Ha ha! Không sao, lão phu tuy lớn tuổi, nhưng thân thể cường tráng, chỉ là gãy xương mà thôi, sẽ sớm lành lại.
- Ừm, nếu vậy, Trưởng Lão nên trị thương đi, chỗ ta có chút liệu thương đan, Trưởng Lão dùng sẽ khỏe nhanh hơn. Dương Khai nói rồi, mở Nhẫn Không Gian lấy ra mấy cái bình, đổ ra đan dược đưa cho Tiền Thông.
Tiền Thông vốn còn muốn từ chối, dù sao thân là Trưởng Lão Ảnh Nguyệt Điện, làm sao không mang theo liệu thương đan bên người? Nhưng vừa nhìn thấy thứ Dương Khai đưa, lời đến miệng lại nuốt xuống, thoải mái nhận lấy, cười nói:
- Tiểu tử ngươi lấy ra quả nhiên là đồ tốt, lão phu từ chối thì bất kính.
- Phải vậy, tiểu tử sẽ hộ pháp cho hai vị tiền bối, các vị cứ tập trung trị thương là được!
- Ừ, ngươi cũng xử lý thương thế, đừng để lại ẩn thương gì.
Ba người chia ra một chỗ trong hang, khoanh chân tĩnh tọa.
Thương thế Phí Chi Đồ nghiêm trọng nhất, nhưng lúc này không còn lo tới tính mạng, có thể khôi phục bao nhiêu phải xem bản lĩnh của hắn. Thương thế của Tiền Thông không phải vấn đề lớn, Dương Khai càng không cần nói.
Thân mang Kim Huyết, năng lực khôi phục của hắn vốn mạnh mẽ gấp nhiều lần, hơn nữa thân thể vô cùng rắn chắc, nên dù bị những tia lôi điện bắn trúng, thực tế không chịu tổn thương lớn lắm, hiện giờ chỉ cần thoáng khôi phục là ổn.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn