Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1506: CHƯƠNG 1506: TỊCH DIỆT LÔI CHÂU

Nửa tháng sau, ba luồng hào quang từ trong sơn động bay vút ra, lao thẳng về phía chân trời rồi nhanh chóng khuất dạng.

Trải qua một thời gian điều dưỡng, thương thế của Tiền Thông đã cơ bản bình phục, Dương Khai cũng không khác là bao, chỉ còn lại Phí Chi Đồ.

Tuy được Dương Khai kéo về từ Quỷ Môn Quan, nhưng di chứng của Bạo Nguyên Đan quá nặng, đến nay hắn vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Mái tóc hắn vẫn bạc trắng như sương, nhưng sắc mặt đã hồng hào trở lại, không còn dáng vẻ sắp lìa đời như trước.

Cảnh giới của hắn cuối cùng cũng đã ổn định lại ở Phản Hư lưỡng tầng cảnh.

Muốn khôi phục hoàn toàn e rằng không phải chuyện một sớm một chiều, ít nhất cũng phải mất mười mấy hai mươi năm khổ tu, Phí Chi Đồ mới có hy vọng trở lại cảnh giới Phản Hư tam tầng cảnh. Kết quả này tuy có phần bất đắc dĩ, nhưng chung quy vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được.

Dù sao đây cũng chỉ là khôi phục tu vi chứ không phải đột phá cảnh giới thực sự, nên Phí Chi Đồ sẽ không gặp phải bình cảnh nào, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Chỉ cần có đủ thời gian, hắn nhất định có thể khôi phục lại như lúc ban đầu.

Thấy cả ba đều đã ổn, sau một hồi bàn bạc, họ quyết định cùng nhau đến Lưu Viêm Sa Địa.

Dương Khai đã kể rõ ngọn nguồn việc Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông dốc toàn lực đối phó mình cho hai người nghe. Khi biết được đằng sau còn có bóng dáng của Tinh Đế Sơn, bất kể là Tiền Thông hay Phí Chi Đồ đều cảm thấy bất an.

Cả hai đều không dám trở về Ảnh Nguyệt Điện, sợ rằng bọn chúng sẽ thừa cơ ra tay, bắt giữ họ để uy hiếp Dương Khai.

Dù sao trong Ảnh Nguyệt Điện, cũng chỉ có hai người họ là có chút giao tình với Dương Khai, chỉ cần họ không có mặt ở đó, Tinh Đế Sơn có lẽ sẽ không xuống tay với Ảnh Nguyệt Điện.

Đi đến Lưu Viêm Sa Địa là lựa chọn tốt nhất, nơi đó phòng thủ kiên cố, dù Tinh Đế Sơn có dốc toàn bộ lực lượng cũng đừng hòng công phá được.

Lúc trước khi đến đây, Dương Khai một mình một ngựa, cứ đi qua thành trì nào là lại ghé vào mua sắm vật tư tu luyện. Nhưng nay tình thế đã khác, hắn tự nhiên không muốn lãng phí thời gian trên đường đi.

Sau nhiều lần dịch chuyển qua các pháp trận không gian, chưa đến mười ngày sau, cả ba đã đến được vùng ngoại vi của Lưu Viêm Sa Địa.

Trong mười ngày qua, ba người cũng nhiều lần dò hỏi tin tức, nhưng đáng tiếc là không thu hoạch được gì.

Chuyện xảy ra ở Lạc Đế Sơn ngày đó, dường như không một ai trên toàn cõi U Ám Tinh hay biết.

Ngược lại, tin tức về việc tổng đà của Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông đột nhiên giới nghiêm, cấm người ngoài ra vào lại được lan truyền xôn xao.

Người đời không hiểu tại sao hai thế lực lớn này lại có phản ứng đột ngột như vậy, chỉ có ba người Dương Khai là hiểu rõ, bọn chúng quả nhiên sợ hắn tìm đến báo thù nên đã sớm chuẩn bị.

Nhưng chỉ bằng vào chút phòng bị đó mà có thể ngăn cản được mình sao? Dương Khai trong lòng cười lạnh không thôi.

Vốn dĩ hắn không muốn gây thêm phiền phức, cũng chẳng có thâm thù đại hận gì với Lôi Đài Tông và Chiến Thiên Minh, nhưng lần này là bọn họ chủ động gây hấn trước, Dương Khai tự nhiên sẽ không nuốt trôi cục tức này.

Xem ra trước khi rời khỏi U Ám Tinh, phải giải quyết triệt để mối hậu họa này, nếu không Dương Khai rời đi cũng không yên lòng. Dù sao lần này đi xa không phải là chuyện ngày một ngày hai, lỡ như mình đi quá lâu, trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, đứng trước cung điện vốn đặt pháp trận không gian, sắc mặt Dương Khai trở nên âm trầm.

Chẳng vì lý do gì khác, mà là vì cung điện nơi đặt pháp trận không gian đã bị người ta san thành bình địa, không thể sử dụng được nữa. Dưới đất còn vương lại không ít vết máu, rõ ràng nơi đây đã xảy ra một trận chiến.

Các đệ tử Lăng Tiêu Tông trông coi nơi này thực lực không cao, không biết bây giờ sống chết ra sao.

Không thể dùng pháp trận không gian để trực tiếp trở về Lăng Tiêu Tông, Dương Khai đành lấy ra la bàn truyền tin để liên lạc với bên trong.

Tuy hắn có thể dùng Tinh Đế Lệnh để ra vào an toàn, nhưng Tinh Đế Lệnh chỉ có thể bảo vệ một mình hắn, Tiền Thông và Phí Chi Đồ không thể nào đi qua được khu vực cực nóng.

Đợi chưa đầy một canh giờ, từ bên trong vùng sóng nhiệt cuồn cuộn, một chiếc chiến hạm nhỏ bay vụt ra, xuyên qua khu vực cực nóng và dừng lại trước mặt ba người Dương Khai.

Đó chính là Phi Sa Chiến Toa do Dương Viêm luyện chế.

Cửa khoang mở ra, Vũ Y xuất hiện.

- Dương Khai, cuối cùng huynh cũng trở về rồi. – Sắc mặt Vũ Y có chút lo lắng, khi thấy Tiền Thông và Phí Chi Đồ, nàng liền vội vàng hành lễ.

- Lên tàu rồi nói. – Dương Khai gật đầu, dẫn Tiền Thông và Phí Chi Đồ lên tàu. Cửa khoang đóng lại, chiến toa khẽ rung lên rồi lao nhanh vào sâu bên trong.

- Là ai đã phá hủy pháp trận không gian? Các đệ tử trông coi thế nào rồi? – Vừa vào trong khoang, Dương Khai liền hỏi ngay.

- Cụ thể là ai thì không rõ, nhưng các đệ tử trông coi chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại. Mười mấy ngày trước, có một nhóm người không mời mà đến bên ngoài Lưu Viêm Sa Địa, muốn chiếm lấy pháp trận không gian. May mà các đệ tử phản ứng kịp thời, kích hoạt trận pháp tự hủy do Dương Viêm bố trí sẵn, sau đó dịch chuyển trở về tông môn.

- Ừm, vậy thì tốt. – Dương Khai gật đầu. Hiện tại Lăng Tiêu Tông vốn đã ít đệ tử, tất cả đều là những võ giả đã cùng Vũ Y thoát ly khỏi Hải Khắc gia tộc, nương tựa lẫn nhau, cùng nhau đi đến ngày hôm nay. Nếu có bất kỳ thương vong nào, chắc chắn các đệ tử sẽ rất đau lòng.

- Dương Khai, huynh có biết rốt cuộc là ai muốn gây sự với Lăng Tiêu Tông chúng ta không? – Vũ Y căm phẫn hỏi.

- Có lẽ là Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông. – Dương Khai thản nhiên đáp.

- Bọn họ? – Sắc mặt Vũ Y khẽ biến.

- Tại sao bọn họ lại muốn đối phó chúng ta? Chúng ta đâu có đắc tội gì với họ?

- Tiểu nha đầu, ngươi phải hiểu đạo lý mang ngọc có tội. Các ngươi quả thực không đắc tội với họ, nhưng họ lại thèm muốn thứ mà các ngươi đang sở hữu, tự nhiên sẽ ra tay thôi. Lần này Dương Khai ra ngoài cũng đã bị bọn chúng vây công đấy. – Tiền Thông thở dài.

- Bọn chúng thật to gan! – Vũ Y khẽ quát, sắc mặt âm trầm. – Lăng Tiêu Tông ta chỉ yên phận một góc, không tranh với đời, chẳng lẽ bọn họ thấy chúng ta dễ bắt nạt sao? Xem ra không cho bọn họ biết tay thì không được.

Ba người Dương Khai kinh ngạc nhìn nàng.

Phí Chi Đồ vỗ tay cười nói:

- Tiểu nha đầu tuổi không lớn mà chí khí không nhỏ! Không hổ là người đi theo Dương Khai, quả thật có khí phách!

Vũ Y bị khen đến đỏ mặt, rụt rè nói:

- Vãn bối chỉ thuận miệng nói thôi ạ, rốt cuộc phải làm thế nào vẫn phải xem ý của tông chủ. Tiền bối đừng cười chê vãn bối.

- Đương nhiên phải cho bọn chúng một bài học. – Dương Khai hừ lạnh. – Có thù tất báo, không có gì phải bàn cãi.

Vũ Y nghe vậy, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Một canh giờ sau, chiến toa dừng lại ở quảng trường của Lăng Tiêu Tông. Mọi người lần lượt đi ra, Dương Khai bảo Vũ Y sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho Tiền Thông và Phí Chi Đồ, còn mình thì đi thẳng đến Bách Hoa Cư.

Hắn muốn tìm Diệp Tích Quân để thỉnh giáo một vài chuyện.

Bên trong Bách Hoa Cư, Diệp Tích Quân đang chăm sóc hoa cỏ. Với tu vi của nàng, đã không còn cách nào tu luyện thêm được nữa. Pháp tắc thiên địa của U Ám Tinh áp chế khiến nàng không thể đột phá Hư Vương Cảnh, mà nàng thì đã đạt đến cực hạn của Phản Hư Cảnh, dù có cố gắng tu luyện thế nào cũng vô ích.

Vì vậy, ngày thường nàng đều làm những việc vặt vãnh này để rèn luyện tâm cảnh, hy vọng một ngày nào đó có thể tìm ra con đường khác để đột phá Hư Vương Cảnh.

Tâm cảnh của nàng vẫn luôn bình lặng như nước.

- Tông chủ đã trở về?

Dương Khai còn chưa đến nơi, giọng nói của Diệp Tích Quân đã truyền đến, hiển nhiên là nàng đã phát hiện ra hắn.

- Phải. – Dương Khai gật đầu, đi thẳng đến bên cạnh nàng, nhìn nàng đang cắt tỉa một chậu cây cảnh.

- Chuyến đi này thuận lợi chứ?

- Không được suôn sẻ cho lắm.

- Ồ?

Diệp Tích Quân nghiêng đầu.

- Đã xảy ra chuyện gì sao?

- Bị người ta gài bẫy một phen! – Khóe miệng Dương Khai giật giật, rồi kể lại chuyện xảy ra ở Lạc Đế Sơn.

- Ngươi nói là, chuyện này có Tinh Đế Sơn đứng sau thúc đẩy? – Sắc mặt Diệp Tích Quân trở nên lạnh lẽo.

- Không sai, nhưng cũng không sao cả. Mặc kệ kẻ địch là ai, dám chọc đến ta, ta cũng sẽ không để chúng sống yên ổn.

- Tông chủ là nam nhi đại trượng phu, tự nhiên phải ân oán phân minh, sống cho khoái ý.

- Lần này ta đến đây là muốn hỏi một chuyện, trong Tinh Đế Sơn có một loại bí bảo hình hạt châu không? Nó có thể phân tách thành vô số lôi châu nhỏ, mang thuộc tính lôi.

- Tông chủ đang nói đến Tịch Diệt Lôi Châu? – Diệp Tích Quân nhíu mày. – Chẳng lẽ ngài đã bị bí bảo này tấn công?

- Phải, còn suýt nữa thì mất mạng! – Dương Khai lòng còn sợ hãi, nghĩ lại uy năng của bí bảo đó, hắn vẫn còn cảm thấy kiêng kỵ. Hắn chưa từng thấy bí bảo nào có uy lực khủng khiếp đến vậy.

- Tên là Tịch Diệt Lôi Châu sao? Chẳng lẽ đó là bí bảo cấp Hư Vương?

- Không phải cấp Hư Vương. – Trái với dự đoán của Dương Khai, Diệp Tích Quân lại lắc đầu. Nàng đặt cây kéo xuống, đứng dậy, ánh mắt như chìm vào hồi ức. Hồi lâu sau, nàng mới nhẹ nhàng cất bước vào trong đình đá, nói: - Tông chủ, vào đây nói chuyện.

Dương Khai đi theo sau.

Trong đình đá, hai người ngồi xuống. Diệp Tích Quân tự mình rót trà, đặt một chén trước mặt Dương Khai rồi mới vuốt lại mái tóc, nói:

- Tông chủ có thể toàn thân trở ra trước Tịch Diệt Lôi Châu, quả nhiên phi phàm, trước kia là bổn cung đã xem thường ngài rồi.

- Chỉ là may mắn thôi. Tịch Diệt Lôi Châu có uy năng lớn như vậy, chẳng lẽ vẫn không phải là bí bảo cấp Hư Vương? – Dương Khai nhấp một ngụm trà, khó hiểu nhìn nàng.

- Nó là bảo vật trấn sơn của Tinh Đế Sơn, đã vượt qua cấp bậc Hư Vương. Nó là Đế Bảo!

- Đế Bảo? – Dương Khai nhướng mày. – Bí bảo của Đại Đế?

- Không sai. – Diệp Tích Quân gật đầu.

- Không thể nào? – Dương Khai kinh hãi biến sắc. Hắn đã từng gặp qua Đế Bảo, Tam Viêm Hỏa Hoàn chính là Đế Bảo! Đáng tiếc ngày đó Dương Viêm chỉ lấy đi một vòng Hỏa Hoàn, hai vòng còn lại vẫn vắt ngang trên bầu trời U Ám Tinh, tạo thành cấm địa Lưu Viêm Sa Địa, cũng là lớp phòng hộ kiên cố nhất của Lăng Tiêu Tông.

- Tịch Diệt Lôi Châu đúng là Đế Bảo, nhưng với thực lực của đám người Tinh Đế Sơn, bọn chúng căn bản không thể phát huy được uy năng thực sự của nó. Dù là ta có vận dụng, cũng không thể phát huy nổi một phần mười uy lực!

- Một phần mười mà đã kinh khủng đến vậy? – Dương Khai thất kinh.

- Ừm, uy lực của Đế Bảo không phải là thứ chúng ta có thể tưởng tượng được. Hơn nữa, với cảnh giới thấp kém, việc cưỡng ép thôi động Đế Bảo sẽ phải trả một cái giá không nhỏ. Người dùng Tịch Diệt Lôi Châu tấn công ngài, có phải sau đó khí tức đã lập tức suy yếu không?

- Quả đúng là như vậy!

- Vậy thì đúng rồi. Nếu có thể thôi động toàn bộ uy lực của Tịch Diệt Lôi Châu, ngay cả Hư Vương Cảnh cũng có thể miễu sát dễ dàng, huống chi là tông chủ.

Dương Khai trong lòng hoảng sợ.

Nếu lần này không phải vào thời khắc nguy cấp có Phí Chi Đồ dùng Lam Ngọc Bát thay mình đỡ một đòn, e rằng mình đã bị thương nặng. Lần này có thể may mắn thoát được, vậy còn lần sau thì sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!