Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 151: CHƯƠNG 151: QUYẾT ĐỊNH CỦA TỶ MUỘI HỒ GIA

Sau khi nghỉ ngơi khoảng nửa ngày, ba người lại lên đường, tiếp tục bước lên những bậc thang không thấy điểm cuối.

Thời gian chầm chậm trôi qua, ba ngày sau, trong đám đệ tử của ba phái đã có rất nhiều người không thể kiên trì được nữa, lục tục nhảy xuống.

Tuy không thể leo tới đỉnh cao nhất, nhưng những người này lại không hề cảm thấy hổ thẹn, ngược lại còn vô cùng hưng phấn và vui mừng, bởi vì trong quá trình khảo hạch, bọn họ ít nhiều cũng đã có được thu hoạch, rất nhiều người còn đột phá được cảnh giới của bản thân.

Điều này đương nhiên khiến họ vui mừng khôn xiết.

Ngày thứ tư, càng có thêm nhiều người bỏ cuộc. Kẻ thì trán đẫm mồ hôi, toàn thân nóng rực; người thì lạnh đến run rẩy, hàn khí kinh người.

Sau khi hồi phục, đám người này còn muốn tiếp tục tiến vào trong quầng sáng đó.

Nhưng lần này, bất kể họ dùng cách nào cũng không thể xông qua quầng sáng để đi lên cầu thang được nữa.

Ý thức được điều này, mọi người mới biết cơ hội chỉ có một lần, một khi đã bỏ lỡ thì không thể có lại. Điều này khiến không ít người tiếc hận khôn nguôi. Ai nấy đều nghĩ nếu mình có thể kiên trì thêm một chút nữa, e rằng sẽ đạt được nhiều lợi ích hơn.

Khảo nghiệm trước mắt là thế, mà trong cuộc đời, chẳng phải cũng có rất nhiều chuyện tương tự hay sao?

Cơ hội vĩnh viễn chỉ đến một lần, nếu lúc ấy nắm thật chặt, có lẽ đã không phải ai oán thở dài.

Ngày thứ năm, hơn một nửa đệ tử ba phái đã bỏ cuộc. Mọi người tụ tập quanh quầng sáng, vừa hâm mộ những người còn đang kiên trì bên trong, vừa siết chặt tay tiếc nuối cho lựa chọn của bản thân.

Tiếng bàn tán vang lên không ngớt, tất cả đều xoay quanh việc ai có thể leo tới đỉnh cao nhất.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Tô Nhan là người được ủng hộ nhiều nhất!

Bởi vì những người đi ra đều biết rằng, với sự luân phiên giữa nóng và lạnh, công pháp mà Tô Nhan tu luyện không thể nghi ngờ chính là chiếm ưu thế lớn nhất. Hơn nữa, bản thân nàng vốn là người có thực lực mạnh nhất trong thế hệ đệ tử trẻ tuổi của ba phái. Nàng nếu có thể đi tới đỉnh cao nhất cũng chẳng có gì lạ.

Nhiều đệ tử Lăng Tiêu Các nghe vậy đều hãnh diện ra mặt, vô cùng kiêu ngạo. Vị trí của Tô Nhan trong lòng các đệ tử rất cao, bất luận là sư đệ hay sư muội cũng đều kính phục.

Bởi vì sức mạnh và sự cao quý của Tô Nhan đã vượt qua cả lòng đố kỵ của mọi người, chỉ còn lại sự sùng bái.

Trên khoảng tầng thứ năm nghìn, Dương Khai cùng tỷ muội Hồ gia vẫn đang gian khổ bước tiếp. Dương Khai vẫn trước sau như một, nhưng bộ dạng của hai tỷ muội lúc này lại không ổn chút nào.

Không phải nói là các nàng mệt mỏi ra sao, mà là thật sự có chút mê người.

Những bậc thang ẩn chứa nhiệt khí kinh người làm các nàng toàn thân ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt ửng hồng, đôi mắt quyến rũ long lanh ngấn nước, tựa như hai trái đào chín mọng, chỉ cần cắn một miếng là có thể cảm nhận được hương vị ngọt ngào và nước quả căng tràn bên trong.

- Nóng quá đi!

Hồ Kiều Nhi vừa đi vừa dùng tay khẽ kéo cổ áo, nhẹ nhàng phe phẩy, cảnh xuân như ẩn như hiện.

Nàng vốn dĩ không mặc nhiều, mồ hôi túa ra khiến y phục dính chặt vào người, để lộ những đường cong hoàn mỹ.

Hồ Mị Nhi cũng mồ hôi nhễ nhại, đôi môi tựa hồng ngọc giờ có chút khô khốc, nàng không ngừng dùng đầu lưỡi xinh xắn liếm nhẹ, mong làm nó mềm đi một chút.

- Hay là chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.

Hồ Kiều Nhi có chút khó chịu, nàng nhìn Dương Khai đang tiếp tục bước lên phía trước, cất tiếng đề nghị. Nàng không ngờ Dương Khai, người có thực lực vốn kém mình rất nhiều, giờ đây lại ung dung như không có chuyện gì, điều này khiến nàng vừa bực bội vừa khâm phục.

Nghe nàng nói, Dương Khai đang đi phía trước đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng một cái, nói:

- Đi thêm một đoạn nữa sẽ không còn nóng đâu.

Từ trên cao nhìn xuống, hắn vừa vặn thấy được một mảng da thịt trắng nõn trên ngực Hồ Kiều Nhi cùng khe rãnh sâu thẳm khiến người ta huyết mạch sôi trào.

Dương Khai cũng có chút thất thần.

Hồ Kiều Nhi đương nhiên nhận ra mình đã hớ hênh, vội vàng buông áo, dùng tay che lại, giận dỗi nói:

- Ngươi nhìn cái gì?

Dương Khai cười ha hả, chẳng những không thu hồi ánh mắt mà ngược lại còn không kiêng nể gì mà dán chặt vào thân thể hai tỷ muội Hồ gia.

Bị hắn nhìn chăm chú như vậy, tỷ muội Hồ gia cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.

Các nàng sở dĩ phải đi phía sau Dương Khai chính là vì toàn thân ướt đẫm, dáng người lấp ló sau lớp áo mỏng, chẳng lẽ lại không biết xấu hổ mà sóng bước với hắn?

Nào ngờ tên này lại vô sỉ và lớn mật đến thế.

- Ngươi còn nhìn!

Hồ Kiều Nhi cảnh giác kéo muội muội ra sau lưng, dùng thân mình che chắn, mặt đỏ bừng, khó chịu trừng mắt nhìn Dương Khai.

- Ha ha!

Dương Khai cười lớn, quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước, cất giọng:

- Đoạn đường đồng hành này vô cùng nhàm chán. Ven đường có chút phong cảnh, đương nhiên phải dừng chân ngắm một chút, không ngắm thì thật lãng phí!

- Ta thật sự nhìn lầm ngươi rồi.

Vẻ mặt Hồ Kiều Nhi vô cùng đau lòng:

- Vốn tưởng ngươi là chính nhân quân tử, không ngờ ngươi cũng là phường háo sắc! Ta hận không thể tự móc mắt mình ra vì đã nhìn lầm ngươi!

Dương Khai không quay đầu lại, thản nhiên đáp:

- Nam nhân ngắm nữ nhân là chuyện hoàn toàn chính đáng, liên quan gì đến chính nhân quân tử chứ? Hơn nữa, nếu ngươi tức giận thì cũng có thể móc mắt ta, tự móc mắt ngươi làm gì? Kiều Nhi, ngươi giận đến hồ đồ rồi sao?

Hồ Kiều Nhi lại nổi giận lôi đình, bộ ngực không ngừng phập phồng, nghiến răng nói:

- Có phải ta phải đánh ngươi một trận thì ngươi mới chịu câm miệng hay không?

- Lời này của ngươi sai rồi, ngươi quên là ngươi đến để bảo hộ ta sao?

Dương Khai bỗng nhiên quay đầu lại, nhíu mày, giọng điệu đầy chế nhạo.

Câu này khiến sắc mặt Hồ Kiều Nhi đỏ bừng, sát khí toàn thân bỗng chốc xẹp hẳn xuống, ngượng ngùng nói:

- Đừng nhắc chuyện này nữa được không? Thật xấu hổ.

Trước đó nàng còn tự mình xung phong, đòi bảo vệ Dương Khai, mà giờ nhìn lại, hắn đâu cần ai bảo vệ? Ngược lại chính hai tỷ muội nàng đã làm ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.

Nghĩ đến đây, Hồ Kiều Nhi xấu hổ vô cùng.

- Được rồi, hai người bớt lời đi, còn sức thì đi thêm một đoạn nữa.

Hồ Mị Nhi đứng ra giảng hòa.

- Hừ, quay đầu lên, còn nhìn nữa sao!

Hồ Kiều Nhi trừng mắt nhìn Dương Khai một cái.

Dương Khai khẽ mỉm cười, cũng không trêu chọc nàng nữa.

Đi theo sau hắn, Hồ Kiều Nhi nhẹ giọng nói với muội muội:

- Ta thấy hắn cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, sau này cẩn thận một chút, đừng để hắn ăn đến xương cũng không còn.

- Tỷ tỷ…

Hồ Mị Nhi vô cùng thẹn thùng.

Đi được một canh giờ, Dương Khai đột nhiên dừng bước, lẳng lặng đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Hai tỷ muội bước nhanh lên phía trước, vừa đặt chân lên bậc thang Dương Khai đang đứng, liền không tự chủ được mà rùng mình một cái.

- Lạnh quá!

Hồ Kiều Nhi xoa tay, toàn thân nổi da gà, mồ hôi trên người hai nàng cũng nháy mắt đông cứng lại thành băng vụn.

Năm trăm bậc thang lại thay đổi, đã đến khu vực hàn tính.

Không nói lời nào, hai tỷ muội Hồ gia bước tới, đứng sát vào Dương Khai, không ngừng run rẩy, giống như hai chú chim non gặp bão.

Từ bậc thứ ba nghìn trở đi, ba người đều vượt qua như vậy. Đến nơi có dương khí, các nàng liền đi cách xa Dương Khai ra; đến nơi có hàn khí, các nàng lại bám sát vào hắn để sưởi ấm. Cả chặng đường như thế, đúng là có cảm giác đồng cam cộng khổ.

Thời gian lại trôi qua, thêm một ngày nữa, khi ba người lại dừng lại nghỉ ngơi, hai tỷ muội Hồ gia liếc nhìn nhau, đều gật đầu, dường như đã hạ quyết tâm.

- Dương Khai!

Hồ Kiều Nhi gọi một tiếng.

- Sao?

- Chúng ta suy nghĩ rồi, không đi cùng ngươi nữa.

Dương Khai hơi bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ nàng nói tiếp.

Hồ Kiều Nhi khổ sở nói:

- Với thực lực thật sự của ngươi, tốc độ hẳn là nhanh hơn nhiều. Nếu không phải vì để ý đến chúng ta, chắc chắn bây giờ ngươi không chỉ ở đây. Chúng ta đi cùng chỉ làm liên lụy ngươi thôi.

Hồ Mị Nhi đứng bên cạnh cũng khẽ gật đầu, nói:

- Tỷ tỷ vốn định bảo vệ ngươi, nhưng xem ra khảo nghiệm ở đây không liên quan nhiều đến thực lực bản thân, căn bản không cần bảo vệ.

Dương Khai vẫn im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn các nàng.

Hồ Kiều Nhi cười nói:

- Ngươi nghĩ chúng ta muốn bỏ lại ngươi sao? Chúng ta chỉ là không đi cùng ngươi thôi. Ngươi cứ đi trước, chúng ta sẽ đuổi theo sau.

- Đã quyết định rồi sao?

Dương Khai hỏi.

- Ừ!

Chậm rãi đứng dậy, Dương Khai nói:

- Nếu các ngươi đã quyết định, ta cũng không khuyên nữa.

Đây là hai cô nương biết điều, khuyên giải thêm chỉ khiến hắn có vẻ khách sáo.

Ngẩng đầu nhìn mây mù trên đỉnh núi, Dương Khai nói:

- Cảm ơn các ngươi đã đồng hành đoạn đường này, bao nhiêu ngày qua cũng không hề vô vị.

Trên mặt Hồ Mị Nhi hiện lên vẻ vui mừng, đôi mắt lại ánh lên nét thẹn thùng quyến rũ. Địch ý và cảnh giác trong lòng Hồ Kiều Nhi cũng tan thành mây khói.

- Ta sẽ lên đỉnh núi! Ta muốn xem trên đỉnh núi kia có gì!

Dương Khai xoay người, cất bước đi lên, tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều.

- Nhớ sau này phải kể cho chúng ta nghe đấy!

Hồ Kiều Nhi cười nói.

- Được!

Đến khi bóng dáng Dương Khai biến thành một chấm nhỏ, hai tỷ muội Hồ gia mới đứng dậy, vừa khổ cực chống đỡ sự xâm lấn của hàn khí, vừa tiếp tục đi lên.

Thế nhưng, các nàng mới bước được vài bước, không trung đột nhiên nổi lên hai luồng gió lạ. Hai luồng gió vừa thổi qua, hai nàng đều không tự chủ được mà ngửa người về phía sau.

Ngay sau đó, thân thể hai người nhẹ bẫng, cứ thế lơ lửng, bị hai luồng gió này cuốn phăng xuống chân cầu thang vô tận.

Lúc định thần lại, hai người đã thấy mình ở bên ngoài quầng sáng.

Vẫn chưa hoàn hồn, hai nàng quay đầu nhìn lại, phát hiện rất nhiều người cũng giống mình, hiển nhiên là mới bị đưa ra ngoài, trên mặt còn có chút hoảng sợ. Hơn nữa, tất cả đều là nữ tử, không có một nam nhân nào.

- Dương Khai đâu?

Hồ Mị Nhi nhìn khắp nơi đều không thấy bóng dáng Dương Khai.

- Vẫn còn ở trong!

Hồ Kiều Nhi thấp giọng nói. Tuy nàng không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu ở đây không thấy Dương Khai, vậy khẳng định hắn vẫn còn đang tiếp tục đi lên.

Nhưng, vì sao chỉ có nữ tử bị đẩy ra?

Sự xuất hiện đột ngột của một đám toàn nữ tử khiến các đệ tử ba phái hơi sững sờ.

Không bao lâu sau, đám đệ tử vội vàng xông tới, ân cần hỏi han tình hình của các nàng.

Hỏi thăm một lúc, tỷ muội Hồ gia phát hiện các nàng cũng giống mình, đều là đột nhiên bị một làn gió nhẹ bao bọc đưa xuống dưới, không hề bị thương tổn gì

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!