Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 152: CHƯƠNG 152: ĐỈNH NÚI

Giữa đám người, Lam Sơ Điệp toàn thân tím tái, run rẩy vì giá lạnh, nhưng trong đôi mắt đẹp lại ánh lên một ý chí bất khuất. Ánh mắt này có vài phần tương đồng với Dương Khai, chỉ là của nàng nhiều thêm vẻ âm u lạnh lẽo, nhưng lại thiếu đi một phần ngoan độc.

- Thất bại rồi sao?

Lam Sơ Điệp cảm thấy vô cùng chua xót. Nàng chỉ có thực lực Khí Động Cảnh bát tầng mà đã leo lên hơn ba nghìn bậc thang, thành tích này nếu đặt giữa hàng đệ tử của tam phái quả thật là có một không hai.

Động lực của nàng, chính là sự không chịu khuất phục và một chấp niệm muốn trở nên mạnh mẽ.

Nhưng bây giờ, nguyên nhân khiến nàng bị đẩy xuống lại là một cỗ sức mạnh không gì có thể cản nổi, như thế nàng làm sao cam tâm?

- Chỉ cần cho ta đủ thời gian, ta nhất định sẽ đặt chân lên được đỉnh núi ấy. Tại sao lại tống ta xuống đây?

Lam Sơ Điệp siết chặt nắm đấm, móng tay thon dài đâm sâu vào da thịt.

Chỉ có đau đớn mới khiến cho nàng bình tĩnh lại đôi chút.

- Vị sư muội này, muội không sao chứ?

Hồ Kiều Nhi phát hiện ra sự khác thường của Lam Sơ Điệp, liền quan tâm hỏi.

Lam Sơ Điệp chậm rãi lắc đầu, một giọt nước mắt không cam lòng lặng lẽ lăn dài.

Dương Khai vẫn tiếp tục bước lên, trong mắt chỉ có đỉnh núi ẩn hiện giữa mây mù, hoàn toàn không để ý đến chuyện của tỷ muội Hồ gia.

Không còn phải lo lắng cho người khác, tốc độ của Dương Khai đột nhiên tăng vọt.

Nơi này chính là nơi năng lượng hàn tính va chạm, hàn khí vừa xâm nhập cơ thể liền bị Chân Dương Quyết không ngừng luyện hóa, sau một chu thiên sẽ được Ngạo Cốt Kim Thân hấp thu.

Vượt qua bậc thứ năm trăm, năng lượng thay đổi, bước chân của Dương Khai cũng trở nên nhanh hơn.

Năng lượng thuộc tính hàn tiến vào cơ thể cần phải qua quá trình luyện hóa, nhưng năng lượng thuộc tính dương thì chỉ cần trực tiếp hấp thu, quá trình đó cực kì đơn giản.

Từng bước một, tầng tầng leo lên, khoảng cách với mây mù càng lúc càng gần.

Nhưng theo đó, áp lực cũng trở nên mạnh hơn, mỗi một lần bước qua một bậc thang, năng lượng đánh vào cơ thể cũng thay đổi theo.

Nếu Dương Khai không có pháp quyết tu luyện thích hợp, nếu trong đan điền không dự trữ nhiều Dương Dịch, hắn cũng không thể bước đi nhẹ nhàng như thế.

Càng lên cao, Dương Khai càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Khảo nghiệm của đỉnh núi càng lúc càng khó, nhưng nó chưa đủ để khiến người ta phải dừng bước. Nếu là khảo nghiệm để truyền thừa, chắc chắn không thể đơn giản như vậy.

Suy nghĩ một lát, tâm niệm vừa động, Dương Khai gỡ bỏ phong ấn của Địa Ma trong người. Lúc trước, Địa Ma ồn ào không dứt, một mực mê hoặc Dương Khai lợi dụng tấm thân xử nữ của tỷ muội Hồ gia để tu luyện tà công, Dương Khai tức giận nên đã phong ấn thần hồn của hắn, đến giờ mới chịu thả ra.

Quả nhiên, Địa Ma không dám nhắc lại chuyện đó nữa. Dương Khai đem những nghi ngờ của mình ra hỏi, nhưng Địa Ma cũng không giải đáp được.

Sau khi hỏi xong, Dương Khai lại phong ấn gã lại, để gã khỏi ồn ào ảnh hưởng đến tâm cảnh của mình.

Bất luận khảo nghiệm thế nào, chỉ cần tiến lên phía trước là sẽ rõ, bây giờ có nghĩ nhiều cũng vô ích.

Hiểu rõ điều này, Dương Khai cũng thả lỏng tâm trí, thân thể cũng dễ chịu hẳn. Tâm tình của hắn chuyển biến, khảo nghiệm dường như cũng trở nên đơn giản đi rất nhiều.

Ngày lại ngày trèo lên, Dương Khai chỉ nghỉ ngơi ba lần, cuối cùng cũng đã đến được đỉnh núi.

Mây mù lượn lờ xung quanh, tựa như đang ở chốn tiên cảnh, quay đầu nhìn lại, cảnh tượng lúc bước lên cầu thang giống như một ảo giác.

Trước mắt, chỉ còn lại mười bậc thang, chỉ cần bước qua là đến được đỉnh núi.

Hắn giơ chân bước lên.

Chín bậc, tám bậc, bảy bậc...

Trong đầu Dương Khai bắt đầu hồi tưởng lại những ngày đồng hành vừa qua, sự rộn rã của những ngày đầu, sự kiên định của những ngày sau.

Sáu bậc, năm bậc, bốn bậc...

Hồi tưởng lại xa hơn một chút, Dương Khai nhớ đến sự thay đổi của mình sau khi có được Vô Tự Hắc Thư.

Ba bậc, hai bậc...

Cảnh tượng của ba năm trước hiện về, khiến tâm cảnh của Dương Khai không tự chủ được mà gợn sóng.

Dương Khai nâng chân lên, dừng lại trên không ở bậc thang cuối cùng.

Chỉ một bước này nữa là tiến vào trong mây mù.

Nhưng Dương Khai lại không dám hạ chân xuống.

Không rõ vì sao, hắn có cảm giác nếu vẫn giữ tâm cảnh như thế này, một bước này không chết cũng trọng thương.

Đây chính là trực giác.

Hít sâu một hơi, hắn yên lặng vận chuyển Chân Dương Quyết, vẫn bảo trì tư thế như thế. Cảm nhận gió nhẹ thổi vào mặt, cảm nhận những ngọn sóng trong nội tâm đã lặng đi, từng chút từng chút bình ổn lại ký ức.

Cũng không biết đã qua bao lâu, lúc Dương Khai mở mắt ra, trong mắt không còn chút gì sợ hãi, chỉ có sự kiên định.

Một bước hạ xuống!

Thiên địa cộng hưởng, một loại áp lực vô hình bỗng nhiên giáng xuống người Dương Khai, uy áp giống như quân lâm thiên hạ.

Thân hình Dương Khai đột nhiên chùng xuống, hai chân khuỵu lại, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất, nhưng khi đầu gối còn cách mặt đất nửa thước, thân hình hắn đã gắng gượng dừng lại.

Trong nháy mắt, mồ hôi đã ướt đẫm quần áo, toàn thân máu thịt đều trở nên dữ tợn, run rẩy không ngừng. Uy áp này không hề thua kém uy áp của thiên địa lúc hắn tu luyện Thối Thể Thiên.

Nhưng trong đó lại yếu đi một chút. Nếu muốn so sánh, cảm giác lúc tu luyện Thối Thể Thiên mãnh liệt hơn lúc này một ít, đó là chống lại sự trói buộc của thiên địa, còn bây giờ là phải đối mặt với áp lực của một cường giả.

Mơ hồ, Dương Khai cảm giác được trên bầu trời phảng phất có một con mắt đang chăm chú nhìn mình.

Thân hình đang cúi xuống lại chậm rãi đứng thẳng lên, trên trán Dương Khai nổi đầy gân xanh, sắc mặt đỏ bừng. Hắn càng phản kháng thì áp lực càng mãnh liệt. Một tiếng kêu đau đớn truyền ra, trong miệng tràn ngập máu tươi, thân thể Dương Khai đã bị tổn thương.

- Uy áp của thiên địa ta còn có thể chịu đựng được, huống chi ngươi không phải là thiên địa!

Dương Khai cắn chặt răng, toàn thân khớp xương rung động, chậm rãi nhấc lên bàn chân còn lại, hướng về phía cuối cầu thang bước đi.

Dường như trong nháy mắt đã trôi qua trăm ngàn năm, khi Dương Khai chịu đựng muôn vàn cay đắng để bước nốt bước cuối cùng lên bậc thang, thân thể hắn cuối cùng cũng đứng thẳng lên.

Áp lực đột nhiên biến mất, ngay lúc này đây Dương Khai đã phá vỡ sự trói buộc vô hình kia.

Năng lượng khổng lồ trong không khí cuồn cuộn rót vào thân thể Dương Khai, nguyên khí trong cơ thể lay động không ngừng. Một lát sau, Dương Khai cười hắc hắc, lau đi vết máu còn dính trên khóe miệng.

Khai Nguyên Cảnh bát tầng!

Vượt qua vô tận bậc thang, lại khiến cho thực lực của bản thân đột phá một tầng cảnh giới, đúng là thu hoạch không nhỏ.

Ngẩng đầu lên, Dương Khai thấy được cung điện đang ẩn hiện trong mây mù.

Nhưng ở phía dưới cung điện vẫn là một con đường toàn bậc thang.

Chẳng qua số bậc thang cũng không nhiều như lúc trước, Dương Khai nhìn qua chỉ thấy chừng trăm bậc mà thôi.

- Khảo nghiệm lần thứ hai sao?

Dương Khai thì thào tự nói.

Không chần chừ chút nào, Dương Khai cất bước về phía trước.

Lúc bước lên bậc thang đầu tiên, một cỗ năng lượng thuộc tính dương xuất hiện bên cạnh Dương Khai, cỗ năng lượng này giống như những sợi tơ màu đỏ, mắt thường cũng có thể thấy được.

Dương Khai ngạc nhiên, đưa tay bắt lấy chúng.

Vận chuyển Chân Dương Quyết, trực tiếp hấp thu.

- Kỳ lạ!

Dương Khai không hiểu, nếu khảo nghiệm tầng thứ hai chỉ có thế này, chẳng phải là vẽ rắn thêm chân sao?

Những chuyện như thế này mấy ngày trước hắn cũng đã trải qua vô số lần, chẳng qua lúc trước là năng lượng va chạm, còn bây giờ thì chỉ lơ lửng trước mặt, xem ra cũng chẳng khác nhau là mấy.

Không suy nghĩ nữa, bởi vì Dương Khai cũng chẳng có manh mối gì.

Cứ như trước kia, hắn tiếp tục bước lên. Mỗi lần bước qua một bậc thang, bên cạnh hắn lại xuất hiện một dòng năng lượng thuộc tính dương. Dương Khai vừa đi vừa hấp thu, biến chúng thành năng lượng của bản thân.

Qua trăm bậc thang, có thể khiến đan điền có thêm hai giọt Dương Dịch.

Bước lên bậc thứ chín mươi chín, Dương Khai lại phát hiện có gì đó không đúng. Nhìn lên thì thấy ở bậc thang thứ một trăm có một dải hàn băng chắn đường.

Hắn giơ tay chạm thử, lạnh lẽo vô cùng, trong sự lạnh lẽo còn mang theo một thứ gì đó mà Chân Dương Quyết cũng không có cách nào luyện hóa.

Càng kỳ lạ hơn là, lúc Dương Khai chạm tay đến hàn băng, thì năng lượng thuộc tính dương bị hắn hấp thu lúc trước bỗng không chịu sự khống chế của đan điền mà bừng lên, rồi trực tiếp tiêu tan trong không khí.

Ngay sau đó, Dương Khai đã bị tống xuất về bậc thang đầu tiên.

Hắn nhíu mày, ngẩng đầu nhìn những bậc thang mình vừa đi qua.

Nhưng lúc này mình lại trở về bậc thang đầu tiên. Chẳng lẽ bậc thang thứ một trăm mới chính là vật cản của lần khảo nghiệm này sao?

Nếu là như thế, vậy mình phải phá vỡ tầng băng kia mới có thể thông qua.

Thế làm sao để phá giải?

Dương khí là khắc tinh của hàn băng, có lẽ mình nên thử một lần.

Suy nghĩ hồi lâu, Dương Khai lại bước lên bậc thang, giống như lúc trước.

Vẫn là một dãy bậc thang tràn đầy năng lượng thuộc tính dương, không mất bao lâu hắn đã đi tới chỗ hàn băng chắn đường.

Hít sâu một hơi, hắn siết chặt nắm đấm, vận chuyển nguyên khí đánh ra một đòn Viêm Dương Bạo.

Ầm vang một tiếng, nguyên khí lao thẳng vào hàn băng, giống như ném đá vào biển rộng, không gợn lên một chút sóng nào.

Dương Khai một lần nữa lại trở về bậc thang đầu tiên, năng lượng vừa mới hấp thu đã tiêu tan hết.

Viêm Dương Bạo không dùng được, vậy thì dù có sử dụng Tinh Ngân cũng không thể phá được tầng băng này. Vậy mấu chốt là cái gì?

Dương Khai nhắm mắt suy nghĩ một lát, trong lòng có đôi chút hiểu ra.

Đến lần thứ ba bước lên, mỗi lần Dương Khai bước qua một bậc thang lại dừng lại suy nghĩ một chút, bắt lấy những năng lượng giống sợi tơ rồi cầm trong tay.

Hắn không hấp thu nữa, mà chỉ nắm chặt chúng.

Theo số bậc thang bước qua càng nhiều thì sợi năng lượng màu đỏ cũng nhiều lên, càng ngày càng cuồng bạo, thậm chí đã làm tổn thương đến tay của Dương Khai.

Điều này đối với người tu luyện Chân Dương Quyết mà nói, thật không thể tin nổi. Nhưng dương khí này kỳ lạ như vậy, không hấp thu chúng, chúng liền bạo động không yên, từng giây từng phút công kích Dương Khai.

Chịu đựng đau đớn trên tay, Dương Khai không rên một tiếng.

Điều làm người ta thấy lạ chính là, theo thời gian trôi qua, dương khí trên tay càng ngày càng ổn định trở lại, dường như tìm được nơi quy tụ, không còn giãy dụa phản kháng, lại càng không công kích chút nào.

Khóe miệng Dương Khai nở một nụ cười, hắn cảm giác được phương pháp này đã đúng.

Thời gian càng lâu, dương khí trên tay Dương Khai tụ lại ngày càng nhiều, dần dần hình thành một quả cầu lửa, nhưng Dương Khai vẫn không bị thương khi cầm nó.

Một lần nữa bước lên bậc thứ chín mươi chín, Dương Khai đưa quả cầu lửa đến trước mặt hàn băng.

Lần này, Dương Khai không bị tống xuất nữa.

Dương khí từ quả cầu lửa được hàn băng hấp thu, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên. Tấm băng chợt nứt ra vô số khe hở như một tấm gương vỡ, rồi "rầm" một tiếng sụp đổ hoàn toàn. Một tòa cung điện nguy nga tráng lệ hiện ra trước mắt Dương Khai.

Đường đã thông

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!