- Nhưng thời gian trôi qua quá lâu, những lời đồn về Đại Đế ngày càng phai nhạt, trở nên hư vô mờ ảo. Chẳng những người ngoài hoài nghi sự tồn tại của Đại Đế, mà ngay cả nội bộ Tinh Đế Sơn cũng có kẻ dao động. Bọn chúng không thừa nhận sự tồn tại của Đại Đế, muốn phá vỡ giới huấn, mưu đồ xưng bá U Ám Tinh! Trăm năm trước, bổn cung bị gian nhân hãm hại, cuối cùng buộc phải rời khỏi Tinh Đế Sơn, mai danh ẩn tích!
- Là kẻ kia không cam chịu phận mình, mưu quyền soán vị phải không? - Dương Khai cười lạnh liên hồi. Tuy Diệp Tích Quân không nói quá rõ ràng, nhưng Dương Khai cũng chẳng phải kẻ ngốc, rất nhanh đã hiểu rõ những khúc mắc bên trong.
- Không sai! Hơn nữa, xem phản ứng của Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông lần này, quả thật hắn đã làm rất tốt. Hắn vậy mà đã âm thầm thu phục được Khúc Tranh và Phương Bằng, khiến hai người đó phục tùng hắn. Cũng không biết hắn đã hứa hẹn cho họ lợi ích gì! - Diệp Tích Quân khẽ gật đầu.
- Chuyện này cũng khó tránh! - Dương Khai nhíu mày.
Nói đi cũng phải nói lại, lần đầu tiên nghe được lời đồn về Tinh Không Đại Đế, hắn cũng chẳng hề để tâm. Dù sao mỗi nơi đều có truyền thuyết riêng, mà phần lớn những truyền thuyết đó đều do kẻ rảnh rỗi nhàm chán thuận miệng bịa ra, hoàn toàn không có bằng chứng.
Trước kia hắn cũng nghĩ Đại Đế chỉ là một nhân vật như vậy, căn bản không hề tồn tại.
Nhưng sau đó, khi tiếp xúc ngày càng nhiều, hiểu biết ngày càng sâu sắc, hắn không thể không tin rằng thực sự có một kỳ nhân như Đại Đế, không phải truyền thuyết, cũng chẳng phải hư cấu, cho đến khi ký ức của Dương Viêm thức tỉnh.
Chẳng riêng gì hắn, mà vô số người trong Tinh Vực đều nghĩ như vậy.
Tinh Đế Sơn tuy là hậu duệ của Thái Huyền Tông, nhưng qua mấy vạn năm, tâm nguyện ban đầu khi sáng lập tông môn sớm đã phai nhạt.
Có thực lực xưng bá U Ám Tinh, nhưng lại phải âm thầm phát triển, thậm chí đến già đến chết cũng không ai biết đến sự tồn tại của mình... Điều này đối với Diệp Tích Quân có lẽ không là gì, nhưng với những kẻ có hùng tâm tráng chí, đó lại là một loại dày vò.
Thế nhưng giới luật của Tinh Đế Sơn vô cùng nghiêm ngặt, phàm là kẻ làm trái tổ huấn, giết không tha.
Muốn phá vỡ giới luật, tất phải nắm được quyền hành trong tay.
Cuối cùng có một ngày, Diệp Tích Quân bị trục xuất.
- Ta nhớ mấy năm trước ngài từng trúng độc, lúc đó Cát Thất còn mang Tinh Đế Lệnh đến Thiên Vận Thành cầu xin giải độc đan... - Dương Khai đăm chiêu nhìn Diệp Tích Quân.
- Ừm! Chính là do kẻ đó làm! - Diệp Tích Quân gật đầu. - Vị trí của hắn dù sao cũng danh không chính ngôn không thuận, cho nên bổn cung còn sống ngày nào, hắn còn lo lắng đề phòng ngày đó. Hắn hao tổn trăm năm mới tìm ra nơi ta ẩn cư, rồi âm thầm hạ độc, thật sự đã làm khó hắn rồi. Cũng may tông chủ có linh đan, nếu không bổn cung dù không chết, tu vi cũng ắt sẽ suy giảm nặng. Lần này đến đây, bổn cung nhất định phải tính toán sòng phẳng món nợ này với hắn!
- Có thù báo thù, đó là lẽ phải! - Dương Khai nhếch miệng cười.
Diệp Tích Quân vén lọn tóc bên tai, ung dung nói:
- Thật ra, bổn cung có còn tại vị hay không cũng chẳng sao, nhưng kẻ đó giờ đây đã chối bỏ liệt tổ liệt tông của Tinh Đế Sơn, chính là phản bội Đại Đế, tội không thể tha. Bổn cung dĩ nhiên phải thay tổ tiên thanh lý môn hộ!
Trong tiếng quát lạnh, sát khí ngập tràn đôi mắt xinh đẹp của Diệp Tích Quân.
Tiền Thông và Phí Chi Đồ đứng bên cạnh không khỏi rùng mình.
- Tinh Đế Sơn có khoảng bao nhiêu cao thủ? - Dương Khai cất tiếng hỏi.
Diệp Tích Quân khẽ cười:
- Thật ra từ trước đến nay, số người của Tinh Đế Sơn không nhiều. Mặc dù chiếm cứ nơi tốt nhất trên U Ám Tinh, nhưng mỗi thế hệ cộng lại cũng không quá ba trăm người. Thời điểm bổn cung chấp chưởng Tinh Đế Sơn, nhân số còn ít hơn, chỉ vỏn vẹn hai trăm người mà thôi. Hiện tại có lẽ cũng chỉ chừng đó!
- Hai trăm người! - Dương Khai và mấy người Tiền Thông đều trố mắt nghẹn họng. Con số này quả thực quá ít, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người. Ai cũng biết người của Tinh Đế Sơn không nhiều, nhưng không ai ngờ lại ít đến mức này.
Một thế lực như vậy mà có thể ngự trị trên đỉnh kim tự tháp của các thế lực tại U Ám Tinh sao?
- Tông chủ chớ nên coi thường hai trăm người này. Trong số đó, có ít nhất tám phần là Phản Hư Cảnh, riêng tam tầng cảnh đã có hơn năm mươi người. Hơn nữa, Tinh Đế Sơn còn có vài món bí bảo cấp Hư Vương, và cả Đế Bảo! Sức chiến đấu mà họ có thể phát huy không thể xem thường! - Diệp Tích Quân trầm giọng dặn dò.
- Đế Bảo... - Dương Khai híp mắt lại. - Ý ngài là Tịch Diệt Lôi Châu?
- Không sai! Tịch Diệt Lôi Châu là một trong số đó. Bất quá uy lực của nó tuy mạnh, nhưng nếu tông chủ trước đây đã từng đón một kích, vậy lần này đối mặt lần nữa hẳn không có gì khó khăn. Chỉ cần có thể tránh được một đòn, Đế Bảo sẽ không có tác dụng gì lớn!
- Ừm! Người sử dụng Đế Bảo thực lực không đủ, thì Đế Bảo cũng không thể phát huy được tác dụng quá lớn! - Dương Khai khịt mũi.
Lần trước hắn chịu thiệt là vì không biết nhiều về Tịch Diệt Lôi Châu, nên mới suýt nữa gặp nạn. Giờ nếu đối mặt lần nữa, hắn tự tin có thể ung dung ứng phó.
Bất quá, tuy bản thân hắn không sao, nhưng chiến hạm không biết có thể chống đỡ được một kích của Tịch Diệt Lôi Châu hay không, Dương Khai có chút lo lắng.
- Ngoài Tịch Diệt Lôi Châu ra, còn phải cẩn thận hai món bí bảo cấp Hư Vương khác. Tinh Đế Sơn vốn có ba món bí bảo cấp Hư Vương, nhưng Thực Cốt Ly Hỏa Đăng năm đó đã bị bổn cung mang đi, nên vẫn còn lại hai món...
Một thế lực mà nắm giữ ba món bí bảo cấp Hư Vương, trên U Ám Tinh quả là chuyện khó tin. Như Lôi Đài Tông hay Chiến Thiên Minh, cũng chỉ có một món dùng làm bảo vật trấn tông, không thể tùy tiện sử dụng.
Mà hiện nay, món bí bảo cấp Hư Vương của Chiến Thiên Minh kia lại bị Dương Khai đoạt được, trở thành chiến lợi phẩm của hắn.
Tiếp đó, Diệp Tích Quân miêu tả cặn kẽ về uy năng và hình dáng của hai món bí bảo cấp Hư Vương còn lại của Tinh Đế Sơn, dặn dò Dương Khai phải cẩn thận.
Dương Khai lắng nghe vô cùng chăm chú.
Tổng thể mà nói, thực lực của Tinh Đế Sơn hơn xa Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông không chỉ một chút. Tuy nhân số ít ỏi, nhưng lại quy tụ rất nhiều võ giả đỉnh cao, riêng Phản Hư tam tầng cảnh đã có năm mươi người. Một thế lực như vậy, quả thật đủ sức xưng bá U Ám Tinh, quét ngang bất kỳ tông môn nào cũng không thành vấn đề.
Nhìn ra vẻ lo lắng của hắn, Diệp Tích Quân mỉm cười:
- Tông chủ thật ra không cần quá lo lắng. Tuy kẻ đó đã nắm giữ Tinh Đế Sơn hơn trăm năm, nhưng phong cách hành sự của hắn không hợp với tôn chỉ của Tinh Đế Sơn, chưa chắc đã có thể thu phục được lòng người. Huống chi, địa vị của hắn danh không chính ngôn không thuận. Dù những năm gần đây hắn đã lôi kéo được một số người, nhưng bổn cung cũng không phải không có người ủng hộ!
Dương Khai sáng mắt lên, vui mừng nhìn nàng.
- Năm đó ở Tinh Đế Sơn, có rất nhiều người từng chịu ân huệ của bổn cung, ắt sẽ không ra mặt đối đầu với bổn cung. Hơn nữa, trăm năm qua, bọn họ đều nghĩ rằng bổn cung đã chết, nên mới ngầm chấp nhận địa vị của kẻ kia. Nhưng bây giờ... Không giấu gì tông chủ, mấy năm trước khi bổn cung xuất quan, đã âm thầm liên lạc với một số người. Bọn họ đều mong bổn cung trở về Tinh Đế Sơn, chỉ là bổn cung chưa đáp ứng mà thôi.
- Còn có chuyện như vậy sao? - Dương Khai nhướng mày.
- Chuyện đến nước này, bổn cung cũng không có gì phải giấu! - Diệp Tích Quân mỉm cười. - Bổn cung từ nhỏ đã được sư tôn dạy dỗ, thấm nhuần tư tưởng Đại Đế là tối thượng. Nay nếu có thể hầu hạ bên cạnh Đại Đế, tự nhiên không cần quay về Tinh Đế Sơn tranh giành một cái hư danh. Nhưng nếu tông chủ đã có ý đối phó Tinh Đế Sơn, thì bổn cung đương nhiên phải góp một phần sức mọn!
- Như vậy thì tốt quá! - Dương Khai mừng rỡ.
Vốn hắn còn đang cân nhắc có nên lặp lại chiêu cũ, dựa vào chiến hạm cường đại để trực tiếp san bằng Tinh Đế Sơn hay không, nhưng trong lòng lại không nắm chắc, nên vẫn rất do dự. Giờ nghe Diệp Tích Quân nói vậy, hắn không khỏi vui mừng khôn xiết.
- Vì vậy, bổn cung muốn xin tông chủ cho ta vài ngày để đến Tinh Đế Sơn dàn xếp trước một phen. Người ở đó, không phải ai cũng muốn là địch với tông chủ!
- Ngài cứ tự quyết định, ta chờ tin tốt của ngài! - Dương Khai lập tức đồng ý.
- Tốt! Vậy bản cung đi trước một bước, tông chủ cứ từ từ theo sau là được! - Diệp Tích Quân cũng là người dứt khoát, sau khi thương nghị xong, liền chuẩn bị lên đường đến Tinh Đế Sơn.
Một lát sau, một luồng sáng từ trong chiến hạm bắn ra, bay thẳng về hướng Tinh Đế Sơn.
Đợi Diệp Tích Quân đi rồi, chiến hạm liền giảm tốc độ, không nhanh không chậm bay ở phía sau.
Nếu đã muốn đợi Diệp Tích Quân xử lý ổn thỏa bên kia, Dương Khai dĩ nhiên không vội vàng, liền dứt khoát bế quan tu luyện.
Hiện tại hắn có quá nhiều thứ phải xử lý. Những lợi ích thu được từ Đế Uyển lần trước vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết. Bất luận là tham ngộ Đan Đạo Chân Giải hay tu luyện bí thuật Kim Huyết Ti, đều cần rất nhiều thời gian, không thể một sớm một chiều là xong.
Hơn nữa, Sinh Mệnh Quỳnh Tương, Dương Khai cũng cần mỗi ngày uống vào để tích lũy Kim huyết thuần khiết trong cơ thể, chờ đến một ngày có thể chuyển hóa toàn bộ huyết dịch thành Kim huyết.
Công pháp Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm cũng cần phải tu luyện.
Từng chuyện, từng món, khiến Dương Khai bận đến tối tăm mặt mũi. Giờ có được chút thời gian rảnh rỗi, tự nhiên hắn sẽ không lãng phí.
Ở trong Lạc Đế Sơn, vì hấp thu một lượng lớn linh khí tinh khiết, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh phong Phản Hư nhất tầng cảnh, tùy thời đều có thể đột phá.
Dương Khai không dám đột phá quá thường xuyên, vì như vậy sẽ khiến căn cơ bất ổn, cho nên hắn vẫn luôn áp chế, không tích lũy thêm thánh nguyên, mà chỉ chuyên tâm tham ngộ các loại bí thuật và hấp thu kiến thức luyện đan.
Cứ như vậy, dù không đột phá cảnh giới, thực lực của hắn vẫn có thể tăng cường.
Trong phòng riêng, Dương Khai ngồi xếp bằng, lấy ra năm loại chí bảo ngũ hành như Thái Dương Chân Tinh, bày ra linh trận. Một mặt, hắn hấp thu năng lượng tinh thuần trong các chí bảo ngũ hành để rèn luyện thân thể, tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí; mặt khác, hắn huyễn hóa ra linh thể thần hồn trong thức hải để tham ngộ Đan Đạo Chân Giải.
Dù phải nhất tâm nhị dụng, nhưng Dương Khai không hề cảm thấy khó khăn, ngược lại hiệu suất lại cực cao.
Thời gian chậm rãi trôi qua, mười mấy ngày dường như chỉ là một cái chớp mắt.
Đang lúc Dương Khai đắm chìm trong việc tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm và tham ngộ Đan Đạo Chân Giải, hắn bỗng nhận ra có người đang dùng thần niệm gọi mình.
Trong lòng khẽ động, tâm thần hắn vội vàng thoát ra, thu hồi các chí bảo ngũ hành rồi bước ra khỏi phòng.
Trong đại sảnh chiến hạm, các cường giả đã tụ tập đông đủ.
Diệp Tích Quân cũng đã quay về, chỉ có điều không khí có phần kỳ lạ. Lúc này trong đại sảnh không chỉ có đám người Tiền Thông, mà còn có thêm mấy gương mặt xa lạ.
Một người là mỹ phụ có thần sắc trang nghiêm, đoan trang quý phái; bên trái mỹ phụ là một trung niên nho sĩ, trông hào hoa phong nhã; còn bên kia là một lão nhân, thân hình gầy gò nhưng tinh thần quắc thước.
Cả ba người đều là cường giả đỉnh cao Phản Hư tam tầng cảnh. Hơn nữa, xét theo dao động thánh nguyên tỏa ra từ trên người họ, dường như còn mạnh hơn mấy phần so với Phản Hư Cảnh bình thường.
Ngay cả Tiền Thông khi nhìn về phía ba người họ, ánh mắt cũng không khỏi lộ ra vẻ kiêng dè...
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽