Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1521: CHƯƠNG 1521: CÓ KHÁCH TỚI

Khi Dương Khai bước vào đại sảnh, cả ba người đồng loạt đưa mắt nhìn sang, ánh mắt mang theo ý dò xét.

Dù không cố ý vận dụng sức mạnh, nhưng khí thế tự nhiên toát ra từ ba người họ cũng không hề yếu. Nếu là một Phản Hư Cảnh bình thường đặt chân đến đây, e rằng cất bước cũng khó khăn.

Bước chân Dương Khai chỉ khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ tự nhiên, thản nhiên tiến vào, coi luồng áp lực vô hình kia như gió thoảng qua mặt.

Sâu trong đáy mắt cả ba người đều lóe lên vẻ kinh ngạc, thầm lấy làm lạ.

Lần này họ theo Diệp Tích Quân đến đây chính là để xem thử rốt cuộc là thần thánh phương nào lại có bản lĩnh khiến Diệp Tích Quân phải phục vụ cho hắn. Giờ phút này vừa gặp, họ liền biết Dương Khai quả nhiên không tầm thường.

"Tiểu tử này cũng là một tài năng đáng bồi dưỡng," ba người thầm nghĩ. Nhưng chỉ dựa vào điểm này thì vẫn chưa đủ để họ thật tâm quy phục. Người trẻ tuổi có tư chất, có tài năng, nhưng phải trưởng thành được mới thật sự là bản lĩnh.

Dương Khai lại nghi hoặc liếc nhìn Diệp Tích Quân, không hiểu ba người này đến đây có mục đích gì.

Bất quá, hắn có thể đoán được họ đến từ đâu.

Nếu đã có thể cùng đến với Diệp Tích Quân, xem ra chuyện kia rất có triển vọng.

- Mời ngồi! - Dương Khai mỉm cười, đi thẳng đến chủ tọa rồi an vị, lúc này mới ung dung ôm quyền nói với ba người: - Tiểu tử Dương Khai, ra mắt ba vị tiền bối. Không biết nên xưng hô với ba vị thế nào?

- Lão phu Dương Tu Trúc!

- Thiếp thân Lâm Ngọc Nhiêu!

- Tại hạ Sở Hàn Y!

Ba người lần lượt tự giới thiệu.

- Ba người họ đều là trụ cột trong môn, quan hệ cũng rất rộng rãi!

Diệp Tích Quân ở bên cạnh xen vào một câu.

Dương Khai sáng mắt lên, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

Quan hệ rộng rãi, điều này có nghĩa là chỉ cần lôi kéo được ba người họ thì chẳng khác nào lôi kéo được rất nhiều cường giả của Tinh Đế Sơn. Lời của Diệp Tích Quân quả là đầy thâm ý, Dương Khai trong lòng sáng như gương.

- Vị Dương tiền bối này lại cùng họ với tiểu tử, thảo nào dù lần đầu gặp mặt, tiểu tử đã cảm thấy vô cùng thân thiết, cứ như trưởng bối trong nhà... sau này còn mong tiền bối chiếu cố nhiều hơn! - Dương Khai cười tươi như hoa.

Dương Tu Trúc không hề hùa theo, ngay cả mỹ phụ Lâm Ngọc Nhiêu và trung niên nho sĩ Sở Hàn Y cũng đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhìn hắn.

Dương Khai không khỏi lúng túng.

Trong lòng biết ba người này không phải hạng có thể dùng dăm ba lời ngon tiếng ngọt mà lôi kéo được, hắn liền dẹp bỏ tâm tư đó, sắc mặt nghiêm lại, cất lời:

- Ba vị tiền bối đã cùng Đại trưởng lão đến đây, vậy chắc hẳn cũng biết kế tiếp bản tông chủ định làm gì. Không biết trong lòng ba vị nghĩ thế nào?

- Chuyện Dương tông chủ sắp làm, ba người lão phu đã được môn chủ nói qua. Nhưng nói thẳng một câu không khách sáo: Dương tông chủ tuy có chiến hạm hùng mạnh, cũng chưa chắc đã hạ được bổn môn. Vả lại, không biết Dương tông chủ định phòng bị một kích của Tịch Diệt Lôi Châu như thế nào? - Dương Tu Trúc trầm giọng hỏi.

- E là không phòng bị được!

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Lão già này tuy thái độ không mấy thân thiện, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén, vừa mở miệng đã nói trúng chỗ hiểm.

Một kích của Tịch Diệt Lôi Châu chính là điều khiến Dương Khai lo ngại nhất. Dù bản thân hắn có phần tự tin né tránh được, nhưng chiến hạm thì không thể. Chiến hạm thể tích quá lớn, một khi bị Tịch Diệt Lôi Châu đánh trúng, rất có thể sẽ gây ra tổn thất không thể tưởng tượng nổi.

Thậm chí có khả năng bị hủy ngay tại chỗ.

Chỗ dựa lớn nhất trong trận chiến với Chiến Thiên Minh, đến Tinh Đế Sơn lại không có đất dụng võ.

Trừ phi ép Tinh Đế Sơn dùng hết uy năng của Tịch Diệt Lôi Châu, nếu không chiến hạm căn bản không thể tiến vào Tinh Đế Sơn.

- Nếu không phòng bị được, vậy Dương tông chủ cho rằng chỉ với lực lượng của các người là có thể đánh hạ bổn môn sao? Bổn môn đứng sừng sững trên U Ám Tinh mấy vạn năm không đổ, không phải dễ đối phó như vậy đâu... Dương tông chủ có phải quá coi thường bổn môn rồi không? - Dương Tu Trúc hừ lạnh một tiếng, rõ ràng không coi trọng bản lĩnh của Dương Khai.

- Ha ha... - Dương Khai không hề cảm thấy khó xử, ngược lại còn bật cười, ôn hòa nói: - Tiền bối đã thích nói thẳng, vậy chúng ta cứ nói thẳng ra. Bản tông chủ vừa nghe tiền bối gọi Đại trưởng lão là môn chủ, nhưng theo ta được biết, môn chủ Tinh Đế Sơn hiện tại lại là người khác. Xem ra trong lòng các vị tiền bối, Đại trưởng lão của bổn tông mới là người được mọi người trông đợi!

Dương Tu Trúc dứt khoát gật đầu:

- Không sai! Trăm năm trước, sau khi tên tặc tử kia tiếp nhận chức môn chủ liền ra sức chèn ép những người chống đối, kẻ nào không thuận theo đều bị nhằm vào. Ba người lão phu những năm qua cũng chẳng dễ chịu gì, ngay cả vật tư tu luyện cũng phải tự mình ra ngoài tìm kiếm, làm lỡ dở không ít thời gian. Trước kia cứ ngỡ môn chủ đã sớm bỏ mình thì đành thôi! Nay đã biết môn chủ vẫn còn tại thế, chúng ta đương nhiên nguyện theo môn chủ như hình với bóng!

- Lòng trung thành thật đáng khen! Tiểu tử vô cùng bội phục ba vị tiền bối! - Dương Khai nghiêm mặt nói.

- Mấy lời khách sáo thì không cần nói nữa. Ba người lão phu đến đây là vì môn chủ, không liên quan gì đến tông chủ. Nói trước cho rõ, cho dù tông chủ thuyết phục được ba người lão phu, chúng ta cũng sẽ không trực tiếp ra tay tương trợ. Dù sao những người bên kia bất luận phẩm hạnh thế nào cũng đều là đồng môn. Lão phu đã lâu không động đến binh đao, không muốn nhuốm máu tươi, nhất là máu của đồng môn!

Lâm Ngọc Nhiêu và Sở Hàn Y cũng gật đầu phụ họa.

- Vậy các vị đến đây làm gì? - Dương Khai ngạc nhiên, vẻ mặt không vui.

- Nếu Dương tông chủ có thể thuyết phục được ba người lão phu, thì nể mặt môn chủ, chuyện lần này chúng ta có thể giúp tông chủ trong phạm vi cho phép mà thôi!

- Phạm vi cho phép? - Dương Khai chau mày.

- Ví dụ như... thuyết phục một số đồng môn không trở thành kẻ địch của tông chủ!

- Bao nhiêu người? - Dương Khai nhướng mày hỏi.

- Một nửa!

"Cũng không tệ..." Dương Khai trầm ngâm, nếu có một nửa số người không chống lại mình, tình hình sẽ lạc quan hơn rất nhiều. Hơn nữa, có một nửa số người này kìm hãm, e rằng những người còn lại cũng không dám tùy tiện ra tay.

- Các vị đồng môn từ nhỏ đã lớn lên ở Tinh Đế Sơn, tình cảm như huynh đệ ruột thịt. Phần lớn mọi người đều giữ vững ý nguyện giống như môn chủ, kẻ thật sự có dị tâm cũng chỉ là số ít mà thôi. Cho nên nếu có đám người lão phu tương trợ, cộng thêm uy tín ngày xưa của môn chủ, chuyện lần này của Dương tông chủ chưa hẳn không có hy vọng thành công! - Dương Tu Trúc nói tiếp.

- Ừm! Cũng có lý! Vậy ta phải làm thế nào mới có thể thuyết phục các vị? - Dương Khai nhìn ba người họ.

- Chuyện này phải hỏi chính Dương tông chủ rồi! - Mỹ phụ Lâm Ngọc Nhiêu mím môi cười.

- Hiểu rồi! - Dương Khai khẽ gật đầu, chau mày trầm tư.

Qua lời kể của Diệp Tích Quân trước đó và lần tiếp xúc này, hắn biết rất nhiều người trong Tinh Đế Sơn đều ẩn dật, không màng thế sự. Họ từ nhỏ đã sống trên Tinh Đế Sơn, hiếm khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Do ảnh hưởng của môi trường và lý tưởng được truyền dạy, không có nhiều người mang lòng tham vọng.

Cho nên muốn đả động họ, của cải vật chất e là vô dụng, phải tìm đúng sở thích của họ.

Hơn nữa, đề nghị của mình không được gây tổn hại đến những người khác của Tinh Đế Sơn, nếu không chắc chắn sẽ khiến họ phản cảm.

Suy tư một lát, Dương Khai bất chợt mỉm cười, trong mắt tràn đầy tự tin.

Nhận thấy thần thái của hắn thay đổi, mấy người Dương Tu Trúc không khỏi nhíu mày, không biết Dương Khai đã nghĩ ra điều gì, liền tập trung nhìn hắn.

- Ba vị đã là cường giả Phản Hư Cảnh đỉnh phong, vậy có muốn tiến thêm một bước trên con đường võ đạo không? - Dương Khai cười tủm tỉm hỏi.

- Tiến thêm một bước!

Sắc mặt mấy người Dương Tu Trúc đều biến đổi, kinh ngạc nhìn Dương Khai, khẩn thiết hỏi: - Tông chủ có cách sao?

Không có võ giả nào không muốn đột phá trên con đường võ đạo. Một khi đã chọn con đường này, ai cũng muốn không ngừng tiến về phía trước, đạt tới cảnh giới cao hơn. Không ai cam tâm dậm chân tại chỗ.

- Ha ha... Tiểu tử tự nhiên không có bản lĩnh lớn đến mức phá vỡ sự trói buộc của pháp tắc thiên địa trên U Ám Tinh này. Nhưng ba vị tiền bối cũng thấy đấy, tiểu tử có một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương. Không giấu gì ba vị, sau khi chuyện này kết thúc, tiểu tử chuẩn bị thực hiện một chuyến đi xa! - Dương Khai ung dung nói.

- Đi xa? - Mấy người Dương Tu Trúc sáng mắt lên, lập tức hiểu ra, gương mặt đầy mong đợi: - Ý của tông chủ là...

- Không sai! Nếu pháp tắc thiên địa của U Ám Tinh có trói buộc, vậy rời khỏi nơi này chẳng phải là được sao? Không phải tiểu tử cuồng vọng, nhưng ta cảm thấy với phẩm chất của chiến hạm cấp Hư Vương, thực hiện một chuyến đi xa hoàn toàn không thành vấn đề! Ừm! Trước đây ta cũng đã mời Tiền trưởng lão và Phí thành chủ của Ảnh Nguyệt Điện, còn có người của Càn Thiên Tông. Ba vị tiền bối nếu có hứng thú, có thể cùng đi!

Mấy người Dương Tu Trúc lập tức lộ vẻ kích động, dường như chỉ muốn đồng ý ngay tức khắc.

Thành công rồi! Dương Khai toe toét cười.

Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện có điều không ổn. Tâm trạng của ba người Dương Tu Trúc lại nhanh chóng bình ổn trở lại, còn có chút áy náy.

- Đề nghị này, chẳng lẽ ba vị vẫn chưa hài lòng? - Dương Khai trầm giọng hỏi.

Dương Tu Trúc nhìn hắn, lắc đầu cười khổ: - Dương tông chủ nói đùa rồi, chuyện tốt như vậy, không có võ giả Phản Hư tam tầng cảnh nào lại từ chối cả, đối với ba người lão phu tự nhiên cũng có sức hấp dẫn không thể tưởng tượng nổi... nhưng... nếu đám người lão phu thật sự vì điều kiện này mà đáp ứng yêu cầu của Dương tông chủ, thì chúng ta chính là tội nhân bán tông cầu vinh. Xin Dương tông chủ thứ lỗi, chúng ta không thể vì đề nghị này mà trợ giúp tông chủ được!

"Mẹ kiếp, đúng là một đám cổ hủ!" Dương Khai thầm rủa trong lòng.

Đã đến nước này mà lão già này vẫn còn suy nghĩ cho những đồng môn khác. Ở một góc độ nào đó, Dương Khai rất kính nể cách làm người của lão, nhưng xét trên lợi ích và mục đích của mình, lão già này đúng là có chút không nói lý lẽ.

Cũng may đề nghị mà hắn chuẩn bị không chỉ có một.

Hít sâu một hơi, Dương Khai trầm giọng nói: - Trước đây nghe Đại trưởng lão nói, Tinh Đế Sơn là một chi mạch còn sót lại của Thái Huyền Tông! Ta cũng không giấu ba vị, vị trí Lăng Tiêu Tông của ta hiện tại chính là di chỉ của Thái Huyền Tông!

Nghe vậy, Dương Tu Trúc há miệng định nói, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ thở dài một hơi nặng nề.

Bản thân không có bản lĩnh thu hồi cơ nghiệp của tổ tông, nay bị người ngoài chiếm cứ, lão đương nhiên không có gì để nói, càng không có lập trường để chỉ trích Dương Khai.

- Dương tông chủ nói ra điều này là có ý gì? - Sở Hàn Y nhíu mày hỏi.

- Nếu như ta nói, sau khi chuyện thành công, có thể để tất cả người của Tinh Đế Sơn trở về Thái Huyền Tông thì sao?

Dương Khai nở một nụ cười đầy ẩn ý: - Các vị đã tuân thủ tổ huấn mấy vạn năm, vậy chắc hẳn cũng rất muốn quay về tổ địa xem một lần chứ? Ta có thể thỏa mãn nguyện vọng này của các vị. Không chỉ vậy, sau này các vị đều có thể cư ngụ ở đó, ở nơi mà tổ tông các vị đã dừng chân mấy vạn năm trước, hít thở không khí mà tổ tông các vị đã từng hít thở, ngắm nhìn phong cảnh mà tổ tông các vị đã từng ngắm nhìn... nơi đó chính là nơi ngay cả Đại Đế cũng từng dừng chân, biết đâu lại có huyền cơ gì khác thì sao?

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!