Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1522: CHƯƠNG 1522: KINH TÂM ĐỘNG PHÁCH

Trong đại sảnh, Dương Khai thong dong cất lời, còn ba người Dương Tu Trúc thì vẻ mặt phấn chấn!

Từ mấy vạn năm trước, dòng dõi Thái Huyền Tông bất đắc dĩ phải di dời khỏi Lưu Viêm Sa Địa. Mỗi một đời người đều mơ ước có ngày được trở về tổ địa, nhưng bức bình phong thiên nhiên của Lưu Viêm Sa Địa lại khiến họ khiếp sợ, không cách nào ra sức.

Giờ phút này, đề nghị của Dương Khai chính là đánh trúng tâm tư của Dương Tu Trúc và những người khác.

Nếu đổi lại là thế lực khác, có lẽ họ sẽ không mấy hứng thú với đề nghị như vậy. Cơ nghiệp tổ tông là cơ nghiệp tổ tông, thời gian đã trôi qua mấy vạn năm, tông môn phát triển tốt đẹp, ngay cả tên cũng đã đổi, cần gì phải quay về tổ địa?

Nhưng đối với người của Tinh Đế Sơn, tình huống lại có chút bất đồng. Bởi vì ý nguyện và tín ngưỡng của họ đều lấy việc tôn thờ Đại Đế làm chính! Thái Huyền Tông chính là tông môn năm đó do Đại Đế một tay sáng lập, là nơi Đại Đế từng lưu lại. Tinh Đế Sơn và Thái Huyền Tông được lập nên sau này căn bản không thể sánh bằng tổ địa kia, chẳng những đại biểu cho sự tôn kính mà còn đại biểu cho lòng sùng bái đối với Đại Đế.

Không một võ giả Tinh Đế Sơn nào không muốn trở về tổ địa chiêm ngưỡng cố cư của Đại Đế! Đề nghị của Dương Khai quả nhiên đánh trúng tâm tư của ba người Dương Tu Trúc. Có thể nói, đề nghị này còn có sức hấp dẫn hơn so với điều kiện thứ nhất.

Điều kiện thứ nhất chỉ nhằm vào ba người bọn họ mà thôi, nhưng điều này lại nhằm vào tất cả mọi người Tinh Đế Sơn. Ba người liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy ý động trong lòng đối phương.

- À! Hiện nay Diệp tiền bối cũng là Đại Trưởng Lão của Lăng Tiêu Tông ta, chư vị lại là dòng dõi của Thái Huyền Tông, vậy thì việc đến đó cư ngụ, hoàn toàn không thành vấn đề! Dương Khai thừa thắng xông lên.

- Tông chủ không sợ khách lấn át chủ, dẫn sói vào nhà sao?

Dương Tu Trúc ánh mắt rạng rỡ nhìn Dương Khai, hỏi một câu đầy thâm ý.

- Tiền bối nói đùa. Chưa nói đến việc có Đại Trưởng Lão ở đó giám sát, chư vị cũng sẽ không làm vậy. Chỉ riêng nhân phẩm của chư vị tiền bối, tiểu tử cũng rất tin tưởng. Chư vị đều không phải hạng người truy cầu danh lợi, vậy thì ta còn gì phải lo lắng?

- Tiểu tử quả nhiên sảng khoái! Dương Tu Trúc khẽ cười một tiếng:

- Tốt! Mấy người lão phu đáp ứng điều kiện của tông chủ, sẽ trợ giúp tông chủ hoàn thành đại sự! Bất quá chúng ta cũng xin nói trước, nếu đồng môn Tinh Đế Sơn ta thật sự trở về tổ địa, còn xin Dương tông chủ phân chia một khu vực riêng biệt để chúng ta cư ngụ sinh hoạt. Chúng ta cũng sẽ không gia nhập Lăng Tiêu Tông, điểm này xin Dương tông chủ hiểu rõ!

- Không gia nhập sao? Khóe miệng Dương Khai co giật, thầm mắng lão già này quả nhiên gian xảo như quỷ. Hắn đã cực lực lôi kéo như vậy, ngay cả tổ địa của người ta cũng mang ra làm mồi nhử, chính là có chủ ý lôi kéo thêm nhiều cường giả Tinh Đế Sơn gia nhập Lăng Tiêu Tông. Nhưng không ngờ lại bị đối phương liếc mắt một cái đã nhìn thấu, mà còn nói trước yêu cầu.

Điều này khiến trong lòng hắn không thoải mái chút nào. Một núi không thể chứa hai cọp. Dương Khai mặc dù không lo lắng bọn họ sẽ gây bất lợi gì cho Lăng Tiêu Tông, nhưng nhiều cường giả Phản Hư Cảnh như vậy trong Tinh Đế Sơn mà không thể tùy ý điều động, cũng không phải điều Dương Khai muốn nhìn thấy.

Nếu thật sự như vậy, khó bảo đảm về lâu dài sẽ không phát sinh va chạm hay mâu thuẫn.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai để lộ vẻ tiếc nuối:

- Được rồi, nếu tiền bối đã nói vậy, tiểu tử tự nhiên không có lý do gì không đáp ứng, chỉ là... thật đáng tiếc!

- Đáng tiếc cái gì? Dương Tu Trúc biết rõ Dương Khai có khả năng đang dùng chiêu mềm nắn rắn buông, nhưng vẫn bị sự tò mò thúc giục, vẻ mặt nghi hoặc nhìn hắn hỏi.

- Không có gì! Dương Khai cười ha hả:

- Ta chỉ là nghĩ: nếu chư vị có thể gia nhập Lăng Tiêu Tông, thì hoàn toàn có cơ hội diện kiến Đại Đế. Nhưng nếu như chỉ phân chia một khu vực riêng biệt cho chư vị, thì chuyện này...

- Cái gì? Dương Tu Trúc biến sắc, đầy vẻ kinh sợ. Lâm Ngọc Nhiêu cùng Sở Hàn Y cũng trong mắt phát sáng.

- Dương tông chủ nói lời này là có ý gì? Lâm Ngọc Nhiêu thân hình mềm mại khẽ chồm về phía trước, vội vàng hỏi.

- Đại Trưởng Lão không có nói qua với chư vị sao? Dương Khai quay đầu nhìn về phía Diệp Tích Quân, cố ý tỏ vẻ thần bí.

Diệp Tích Quân chậm rãi lắc đầu, hiểu rõ tính toán của Dương Khai, ngược lại cũng không phá hỏng mưu đồ của hắn, chỉ mỉm cười nói:

- Sự tình trọng đại, bổn cung không dám tùy tiện tiết lộ!

- Ừm, cũng đúng! Chuyện như vậy quả thật không thể tùy tiện nói ra, người biết dĩ nhiên càng ít càng tốt! Dương Khai khẽ gật đầu.

- Dương tông chủ, lời tông chủ vừa rồi... rốt cuộc là có ý gì? Dương Tu Trúc khẩn thiết hỏi, vẻ mặt đầy vẻ cấp bách:

- Nghe ý trong lời nói của tông chủ, dường như đang ám chỉ rằng Đại Đế... hiện đang ở trong Lăng Tiêu Tông?

Lời này vừa nói ra, ngay cả chính lão cũng giật nảy mình, lắc đầu lia lịa, bộ dáng không thể tin nổi.

- Tiền bối nói không sai, hiện giờ Đại Đế quả thật đang ở ngay trong Lăng Tiêu Tông! Dương Khai toét miệng mỉm cười.

- Làm sao có thể? Mấy người Dương Tu Trúc đột nhiên đứng bật dậy, thân thể run rẩy, vẻ mặt như ban ngày gặp quỷ.

- Tiểu tử không cần thiết lừa gạt ba vị. Không tin, chư vị có thể hỏi Đại Trưởng Lão là rõ! Dương Khai chỉ tay nói.

Ba người đưa mắt nhìn về phía Diệp Tích Quân, chỉ thấy bà khẽ gật đầu.

Dương Tu Trúc ngây dại. Tin tức này quá mức rung động, giống như một cây búa tạ vạn cân giáng mạnh xuống đỉnh đầu lão, khiến lão choáng váng, hoa mắt một hồi, thật lâu không thể bình tĩnh lại.

Đại Đế dù sao cũng là nhân vật cường đại trong truyền thuyết. Tuy rằng mấy người Dương Tu Trúc luôn tin tưởng vững chắc Đại Đế còn sống, chỉ có điều đang ngủ say ở một nơi bí ẩn nào đó mà thôi, nhưng dù sao đây cũng chỉ là một loại niềm tin.

Khi niềm tin biến thành sự thật, mặc dù tận đáy lòng tin tưởng không nghi ngờ, cũng có lúc hoài nghi. Đó là một loại lo được lo mất, e sợ rằng hy vọng của mình sẽ biến thành thất vọng.

- Nhưng có bằng chứng không? Lâm Ngọc Nhiêu vội vàng lên tiếng:

- Nhưng có gì làm bằng chứng để chứng minh chuyện này? Mặc dù có Đại Trưởng Lão bảo đảm, chúng ta cũng không dám tùy tiện tin tưởng, còn xin Dương tông chủ đưa ra bằng chứng!

Dương Tu Trúc cùng Sở Hàn Y cũng lấy lại bình tĩnh, ở một bên gật đầu.

- Chư vị muốn bằng chứng gì? Dương Khai bật cười hỏi.

- Bất cứ bằng chứng nào cũng được, chỉ cần có thể chứng minh chuyện này. Nếu thật sự đúng như thế... mấy người lão phu đáp ứng gia nhập Lăng Tiêu Tông có gì mà không được? Dương Tu Trúc thần sắc kiên quyết kêu lên, một bộ dáng nếu Dương Khai không đưa ra bằng chứng sẽ không bỏ qua cho hắn.

Đại Đế đều ở trong Lăng Tiêu Tông, bọn họ gia nhập chẳng lẽ còn coi là ủy khuất? Nếu thật sự đúng như thế, đừng nói Dương Khai không lôi kéo bọn họ, ngay cả có phải cầu xin gọi gia gia nãi nãi, bọn họ cũng muốn gia nhập!

- Không nói đến rốt cuộc ta có bằng chứng hay không, cho dù có, ta lấy ra chư vị có thể nhận ra sao? Dương Khai cười chế giễu.

- Có thể nhận ra hay không, mấy người lão phu đều có phán đoán. Nhưng nếu Dương tông chủ chỉ là nói năng bừa bãi, lão phu tuyệt đối không thể tha thứ!

Dương Khai chợt ngẩn người. Hắn cũng không nghĩ tới chuyện lại phát triển thành ra như vậy, trong lúc nhất thời bảo hắn lấy ra bằng chứng, hắn cũng không nghĩ ra được.

Bất chợt, trong đầu hắn linh quang chợt lóe, cười lớn một tiếng:

- Nếu đã như thế, chư vị hãy xem cái này! Nói dứt lời, nơi lòng bàn tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một vật, giơ lên thật cao.

Đế uy cuồn cuộn tràn ra. Mọi người đồng loạt biến sắc, cùng đưa mắt nhìn lại.

Một lát sau, Dương Tu Trúc kinh hô thất thanh:

- Tinh Đế Lệnh!

Lại là Tinh Đế Lệnh! Tinh Đế Lệnh không phải lão chưa từng thấy. Trước kia Tinh Đế Sơn có hai khối Tinh Đế Lệnh, một khối tượng trưng cho Đại Đế, được cung phụng trên Lăng Tuyệt Phong, tiếp nhận sự sùng bái của toàn thể Tinh Đế Sơn.

Mà một khối khác thì tượng trưng thân phận người chưởng quản Tinh Đế Sơn, do Môn Chủ nắm giữ. Nhưng hiện nay, Tinh Đế Sơn chỉ còn lại một khối. Khối thứ hai kia bị Diệp Tích Quân mang đi năm đó, trải qua bao vòng, cuối cùng cũng rơi vào tay Dương Khai.

Dương Tu Trúc đã nhiều lần đi Lăng Tuyệt Phong sùng bái Đại Đế, tự nhiên không xa lạ gì Tinh Đế Lệnh. Thế nhưng Tinh Đế Lệnh lão từng thấy qua, đều đã phóng thích uy năng.

Còn khối trên tay Dương Khai này, lại hoàn hảo không chút tổn hại. Nói cách khác, bên trong còn phong ấn một loại thần thông của Đại Đế, đó là thần thông trong truyền thuyết đủ sức dễ dàng đánh chết cường giả Hư Vương Cảnh! Ba người Dương Tu Trúc con ngươi run rẩy kịch liệt.

Ngay cả Diệp Tích Quân cũng thần sắc ngưng trọng. Hai người Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ ở một bên nhìn thấy tròng mắt đều trợn tròn.

Chẳng ai nghĩ tới Dương Khai lại còn có vật nghịch thiên đến nhường này! Có lệnh bài này, hắn có thể dễ dàng tiêu diệt cả Tinh Đế Sơn, thậm chí nhất thống U Ám Tinh cũng không thành vấn đề.

Sự khiếp sợ dâng trào, mấy người Dương Tu Trúc đều vạn phần sợ hãi, trong lòng thầm sợ nếu như ép Dương Khai đến đường cùng, hắn thật sự sẽ vận dụng vật này để đối phó Tinh Đế Sơn, chỉ sợ hai trăm đồng môn trong núi không một ai có thể toàn mạng.

- Khối Tinh Đế Lệnh này là Đại Đế tự tay giao cho ta. Tin hay không là do chư vị, là các ngươi ép muốn nhìn bằng chứng ta mới lấy ra. Đúng rồi, trừ vật này ra, còn có một bí mật động trời mà Đại Đế đã tiết lộ cho ta, không biết có thể dùng để chứng minh lời nói của ta hay không?

- Dương tông chủ mời nói! Dương Tu Trúc cũng không dám khinh thường Dương Khai mảy may nữa, ngay cả thái độ cũng cung kính hơn rất nhiều.

- Đại Đế nói, Lưu Viêm Sa Địa hiện nay chẳng qua là do Đế Bảo Tam Viêm Hỏa Hoàn hóa thành! Chư vị đều là những bậc tiền bối, có lẽ khi còn trẻ cũng từng đặt chân đến Lưu Viêm Sa Địa, biết bên trong đó có ba tầng khu vực cực nóng... À... Ba tầng khu vực cực nóng đó chính là ba vòng Hỏa Hoàn của Đế Bảo. Về phần trước đó vài ngày biến mất một tầng, chính là do Đại Đế tự mình thu hồi!

Mọi người đều há hốc mồm. Ba tầng khu vực cực nóng khiến người nghe kinh sợ đến nhường này, bọn họ làm sao chưa từng nghe nói qua?

Nhưng bí mật động trời về Đế Bảo thì quả là kinh người! Thậm chí ngay cả Diệp Tích Quân cũng không biết Lưu Viêm Sa Địa lại là do Đế Bảo hóa thành, trong đôi mắt xinh đẹp không khỏi nổi lên tia sáng kỳ dị. Tam Viêm Hỏa Hoàn, đúng là trong điển tịch tông môn có ghi chép, nghe nói đó là một kiện bí bảo bên mình Đại Đế.

Với thần thông của Đại Đế, một kiện bí bảo lại có thể hóa thành cấm địa tồn tại mấy vạn năm trên U Ám Tinh, quả thực không phải chuyện không thể tưởng tượng nổi.

- Dương tông chủ nói... khu vực cực nóng tầng thứ nhất kia biến mất, là một vòng Hỏa Hoàn do Đại Đế tự mình thu hồi? Dương Tu Trúc run rẩy hỏi.

- Không sai! Bổn tông chủ đã tận mắt chứng kiến!

Dương Khai gật đầu. Một tràng hít khí lạnh vang lên. Khu vực cực nóng rốt cuộc kinh khủng đến nhường nào, mọi người tại đây đều biết. Vào thời điểm Lưu Viêm Sa Địa chưa mở ra, bất kỳ ai dám xông vào đó, tất sẽ chết không toàn thây, dù là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh cũng không ngoại lệ.

Trước đây khu vực cực nóng biến mất một tầng, cả U Ám Tinh đều náo loạn ầm ĩ. Ai cũng không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, khiến Lưu Viêm Sa Địa xuất hiện biến cố như vậy. Tiếp sau đó, Lăng Tiêu Tông liền nhập chủ trong đó.

Giờ phút này, Dương Khai nói ra, bọn họ mới biết được đáp án. Muốn không tin cũng khó! Phóng mắt nhìn khắp Tinh Vực, trừ Đại Đế ra, còn có người nào có bản lĩnh này? Trong lúc nhất thời, mấy người Dương Tu Trúc đối với lời nói của Dương Khai, dĩ nhiên tin tưởng đến tám phần, hai phần hoài nghi còn lại chỉ là sự cẩn trọng cố hữu của bản thân.

- Xin hỏi... Dương tông chủ có quan hệ gì với Đại Đế? Lâm Ngọc Nhiêu trong mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, hết sức thận trọng hỏi.

- Nếu ta nói là hồng nhan tri kỷ, chư vị có tin hay không? Dương Khai cười ha hả nói.

- A A... Khóe miệng Dương Tu Trúc co giật, cười khan không ngớt...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!