Chiến hạm cấp Hư Vương kia vừa xuất hiện đã khiến tất cả mọi người trố mắt líu lưỡi.
Gần như không một chút dừng lại, nó liền vươn ra một khẩu tinh pháo. Năng lượng chấn động kinh tâm động phách tràn ngập không gian, họng pháo đen ngòm nhắm thẳng vào Bạch Tỳ.
- Dương Khai, ngươi dám! – Bạch Tỳ hoảng sợ biến sắc, không hề nghĩ tới Dương Khai lại tàn nhẫn quyết đoán đến vậy.
Lão muốn thương lượng với hắn, nhưng hắn lại muốn hạ sát thủ, không cho lão một con đường sống.
Hắn không sợ lão thật sự liều mạng, quyết một phen cá chết lưới rách hay sao?
- Giết! – Dương Khai lạnh lùng quát lên.
Sắc mặt Bạch Tỳ hoảng loạn, thấy năng lượng từ khẩu tinh pháo ngày càng trở nên kinh khủng, loáng thoáng đã có một cột sáng trắng xóa đang ngưng tụ, chuẩn bị bắn ra, lão không khỏi phẫn nộ gầm lên:
- Tiểu tử, đây là ngươi ép ta! Lão phu dù có chết cũng sẽ không để ngươi được như ý!
Dứt lời, lão điên cuồng thúc giục Thánh Nguyên toàn thân, rót vào Tịch Diệt Lôi Châu.
Lực lượng Đế uy ngày càng tăng lên, tất cả mọi người đều cảm nhận được một áp lực khủng khiếp.
Vẻ mặt Dương Khai ngưng trọng, Diệp Tích Quân cũng tỏ ra nghiêm túc, ánh mắt hai người đều dán chặt vào Tịch Diệt Lôi Châu trên tay Bạch Tỳ.
Từng phù văn nhỏ như hạt gạo từ trong Tịch Diệt Lôi Châu bắn ra. Theo Thánh Nguyên của Bạch Tỳ không ngừng rót vào, trên Lôi Châu bỗng nhiên xuất hiện từng tia hồ quang điện nhỏ li ti.
Những tia hồ quang điện này trông có vẻ tầm thường, nhưng lại tỏa ra dao động năng lượng khiến người ta kinh hồn bạt vía, tựa như chỉ cần một tia điện chạm vào cũng đủ khiến thần hồn của một người vĩnh viễn tan biến.
Ngay sau đó, Bạch Tỳ hung hăng ném Tịch Diệt Lôi Châu lên trời, hạt châu kia từ một hóa thành hai, hai hóa thành bốn, bốn hóa thành tám...
Chỉ trong nháy mắt, đầy trời đều là Tịch Diệt Lôi Châu, trên mỗi một hạt châu đều có tia hồ quang điện đang nhảy múa, tựa như vật sống.
Sau đó, những tia hồ quang điện này đồng loạt bắn ra, bao phủ về phía chiến hạm cấp Hư Vương.
Dương Khai có thể xé rách không gian, Diệp Tích Quân thực lực hùng hậu, bất kể là ai trong hai người, Bạch Tỳ đều không nắm chắc có thể một kích tất sát, cho nên lão nhắm mục tiêu vào chiến hạm cấp Hư Vương!
Nếu có thể hủy diệt chiếc chiến hạm này, mục đích của lão cũng đã đạt được, đến lúc đó chỉ sợ Dương Khai sẽ khóc không ra nước mắt!
Sau khi phóng ra Tịch Diệt Lôi Châu, khí tức toàn thân của Bạch Tỳ trở nên cực kỳ suy yếu.
Đế Bảo tuy vô cùng cường đại, nhưng một Phản Hư Tam Tầng Cảnh nhỏ bé muốn sử dụng phải trả một cái giá cực lớn, Thánh Nguyên toàn thân gần như khô cạn. Đây chính là cái giá mà Bạch Tỳ phải trả.
Mặc dù biết mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng lão vẫn ngông cuồng cười to.
Đang cười, tiếng cười của Bạch Tỳ bỗng tắt ngấm, bởi vì lão phát hiện bất kể là Dương Khai hay Diệp Tích Quân, không ngờ đều dùng một ánh mắt thương hại nhìn lão, không hề có một chút lo lắng nào cho chiến hạm cấp Hư Vương kia.
Chuyện gì thế này? Bạch Tỳ trong lòng dâng lên một dự cảm bất an, không khỏi trợn tròn mắt nhìn lên chiến hạm cấp Hư Vương.
Hồ quang điện đầy trời bao phủ chiến hạm cấp Hư Vương thành một quả cầu điện khổng lồ, mỗi một tia hồ quang đều phát ra lực lượng kinh thiên động địa. Chiến hạm cấp Hư Vương uy phong lẫm liệt không gì sánh được kia căn bản không chịu nổi một kích, chỉ trong nháy mắt đã bị đánh cho vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, tan rã, rồi biến mất giữa không trung.
Giống hệt như lúc nó xuất hiện, vô cùng quỷ dị.
Tựa như nó chưa từng tồn tại ở đó vậy.
Bạch Tỳ ngây người như phỗng, sắc mặt chợt trở nên trắng bệch, thất thanh nói:
- Ảo ảnh sao?
- Lão già này cũng không đến nỗi quá ngu xuẩn!
Dương Khai cười ha hả.
Cùng với tiếng cười của hắn, lại một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương khác xuất hiện giữa không trung, giống y hệt chiếc vừa rồi nhưng không hề bị hư hại chút nào, tựa như Tịch Diệt Lôi Châu kia không thể lưu lại một chút dấu vết nào trên thân nó vậy.
Sắc mặt Bạch Tỳ hiện lên vẻ tuyệt vọng, đến giờ phút này, làm sao lão còn không hiểu mình đã bị lừa?
Một kích ký thác toàn bộ hy vọng của lão lại không đánh trúng thực thể, mà chỉ là ảo ảnh của chiến hạm mà thôi. Cho nên nó mới có thể bị phá hủy dễ dàng như vậy!
Diệp Tích Quân bức bách, Dương Khai hùng hổ dọa người, chẳng qua đều là để gây nhiễu phán đoán của lão, khiến lão không phân biệt được đâu là thực đâu là ảo.
Nhưng mà, ảo ảnh của một chiếc chiến hạm lớn như vậy, rốt cuộc làm sao có thể tạo ra được chứ? Hơn nữa, nó lại có thể qua mặt được thần thức dò xét của lão, quả thực cũng quá khó tin.
- Lão già, nên lên đường rồi! – Dương Khai quát lên, trong nháy mắt liền lấy ra Kim Huyết Ti, khẽ búng một cái, Kim Huyết Ti đã duỗi thẳng tắp như một mũi tên.
- Để ta tới, lần này bổn cung đến đây chính là để thanh lý môn hộ. – Diệp Tích Quân khẽ nói.
Dương Khai nghiêng đầu nhìn nàng, khẽ gật đầu, không tiếp tục ra tay.
Hắn cũng biết Diệp Tích Quân đang suy nghĩ cho mình, bất kể Bạch Tỳ có phải là kẻ phản bội hay không, nhưng dù sao lão vẫn là người của Tinh Đế Sơn, nếu bị một người ngoài như hắn ra tay giết chết, chỉ sợ sẽ khiến những người khác không thoải mái.
Nhưng Diệp Tích Quân ra tay lại khác.
Nàng thanh lý môn hộ, chính là danh chính ngôn thuận.
Bạch Tỳ đã không còn Thánh Nguyên, giống như một con rắn độc bị bẻ hết nanh, ngay cả bí bảo bình thường cũng không thể thôi động, làm sao có thể là đối thủ của Diệp Tích Quân?
Chỉ sau vài hơi thở, Bạch Tỳ đã bị Diệp Tích Quân giết chết tại chỗ.
- Còn hai người các ngươi, bây giờ tự phế tu vi hay để bổn cung xuất thủ? – Diệp Tích Quân lại lạnh lùng nhìn về phía hai tên đã theo Bạch Tỳ đến đây.
Hai người kia sao dám phản kháng, lúc này liền hô lớn:
- Môn chủ thứ tội, thuộc hạ không biết Môn chủ vẫn còn tại thế, chỉ là bị kẻ gian che mắt, xin Môn chủ thương tình nhẹ tay!
- Đến lúc này mà các ngươi còn nghĩ rằng bổn cung sẽ tin lời các ngươi sao? – Diệp Tích Quân không chút động lòng.
Hai người này nếu đã cùng một bọn với Bạch Tỳ, vậy nhất định đã biết tin tức bên ngoài. Đã biết nàng xuất hiện mà còn dám chống đối, thì phải trả giá đắt.
Tuy nhiên Bạch Tỳ đã chết, Diệp Tích Quân cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt.
- Chuyện này hoàn toàn là sự thật, xin Môn chủ minh xét! – Hai người kia sợ hãi hét to.
- Tốt, nếu các ngươi đã ngoan cố không nghe, vậy thì bản cung sẽ tự mình ra tay, tiễn các ngươi đi gặp Bạch Tỳ!
Vẻ mặt Diệp Tích Quân trở nên lạnh lùng, Thánh Nguyên từ từ vận chuyển.
- Không cần! Ta tự phế tu vi, ta tự phế tu vi! – Thấy Diệp Tích Quân thật sự muốn hạ sát thủ, căn bản không nghe bọn họ giải thích, hai người nào còn dám ngụy biện nữa.
Thà sống còn hơn chết, tuy rằng tự phế tu vi kết cục sẽ vô cùng thê thảm, nhưng chung quy vẫn tốt hơn là mất mạng.
Có đám người Dương Tu Trúc ở bên cạnh giám sát, hai người này cũng không dám giở trò, thành thật phá hủy kinh mạch bản thân, khiến Thánh Nguyên toàn thân tan rã, trở thành một phế nhân không thể bước chân vào võ đạo được nữa.
- Cút! – Diệp Tích Quân quát lên một tiếng.
Hai người vội vàng dìu nhau, hồn bay phách lạc mà rời đi.
Đợi sau khi hai người này đi khỏi, Diệp Tích Quân mới quay đầu nhìn về phía mọi người, trầm ngâm một hồi rồi mở miệng nói:
- Bổn cung biết, trong các ngươi có lẽ có một vài người cũng cùng một phe với tên kia, nghe hắn sai khiến. Nhưng bất kể thế nào, các ngươi cũng chưa làm gì ảnh hưởng đến danh dự và cơ nghiệp của tông môn, cho nên bổn cung có thể bỏ qua chuyện cũ. Hiện tại, bổn cung trở về đây chỉ vì muốn thay tổ tông thanh lý môn hộ mà thôi. Cho nên mong các ngươi chờ ở đây, đợi sau khi bổn cung xử lý tên kia xong sẽ trở lại nói chuyện với các ngươi.
- Môn chủ nhân từ, thuộc hạ vô cùng cảm kích, chúc Môn chủ mã đáo công thành, chiến thắng trở về! – Dương Tu Trúc khom người hô lớn.
- Chúc Môn chủ mã đáo công thành, chiến thắng trở về!
Mọi người đồng thanh hô theo, đây chính là lúc biểu thị lòng trung thành, làm gì có ai dám làm ngược lại? Mặc dù có một vài người quả thật đã từng bị môn chủ đương nhiệm lôi kéo, chịu sự sai khiến, nhưng cũng không thân cận như Bạch Tỳ.
Thấy Diệp Tích Quân không muốn truy cứu đến cùng, những người này cũng cảm thấy may mắn. Dù sao số người này cũng không nhiều, căn bản không có cách nào phản kháng lại Diệp Tích Quân.
- Tông chủ, chúng ta đi thôi. – Diệp Tích Quân ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai nói.
- Ừm. – Dương Khai khẽ gật đầu, lại nhìn lướt qua hai trăm người kia, khẽ thở dài một tiếng.
Nếu bọn họ chịu giúp một tay thì đã không cần phải phiền toái như vậy. Nhiều cường giả như vậy cùng xông lên, cho dù môn chủ đương nhiệm của Tinh Đế Sơn có thủ đoạn thông thiên cũng đừng hòng sống sót.
Đáng tiếc là, những người này thân là đệ tử Tinh Đế Sơn, không thể ra tay với đồng môn, nếu không đã sớm xông lên rồi.
Đây là tổ huấn, mỗi người đều phải tuân thủ.
Thân hình Dương Khai và Diệp Tích Quân dần đi xa, chiếc chiến hạm cấp Hư Vương kia cũng không nhanh không chậm bay theo phía sau.
Lăng Tuyệt Phong, ngọn núi cao nhất trên Tinh Đế Sơn, sừng sững vạn trượng đâm thẳng vào mây xanh, mây trắng lượn lờ quanh sườn núi, cảnh sắc hùng vĩ tuyệt đẹp.
Đây là nơi thờ phụng Đại Đế và các đời tổ tông của Tinh Đế Sơn. Trên đỉnh núi có một điện thờ, bên trong bày biện bài vị của các đời môn chủ, trưởng lão của Tinh Đế Sơn theo thứ tự từ thấp lên cao, mà ở vị trí cao nhất, chính là một khối Tinh Đế Lệnh.
Một khối Tinh Đế Lệnh tỏa ra uy năng vô tận.
Đó là biểu tượng của Đại Đế!
Vào một ngày nhất định mỗi năm, tất cả mọi người trên Tinh Đế Sơn đều phải tề tựu ở đây để tế lễ.
Giờ phút này, tại điện thờ trên Lăng Tuyệt Phong đang có hai người đứng trên cao.
Một là lão giả tinh thần quắc thước, mặc dù tuổi tác đã cao nhưng mặt mũi hồng hào, da dẻ hồng nhuận như hài nhi. Người còn lại là một trung niên mặc áo bào xanh.
Lúc này, người trung niên kia đang tỏ ra lo lắng, còn lão giả thì ngược lại, dáng vẻ ung dung tự tại.
Cách hai người khoảng mấy chục trượng, một thanh niên đang cúi đầu đứng đó.
Nếu Dương Khai ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra hai trong ba người này. Người trung niên không ai khác chính là tông chủ Lôi Đài Tông, Phương Bằng, quả nhiên hắn đã tới Tinh Đế Sơn để tìm nơi nương tựa.
Mà thanh niên kia, lại là người Dương Khai đã từng gặp một lần, Lãnh Tình.
Năm đó ở tầng thứ tư của Lưu Viêm Sa Địa, bên ngoài Lăng Tiêu Tông hiện nay, hai người đã từng gặp mặt, lúc đó cả hai đều là Thánh Vương Cảnh. Hiện tại Dương Khai đã đạt đến Phản Hư Cảnh, Lãnh Tình cũng đã đạt đến cảnh giới này, tốc độ tu luyện không thể nói là không nhanh.
Giờ phút này, thanh niên kia tựa như một tảng đá đứng đó không nhúc nhích, vẻ mặt lạnh lùng kiên quyết.
Cách đó không xa truyền đến thanh âm lo lắng của Phương Bằng:
- Thiên Triệt huynh, dường như bọn họ đã đến Tinh Đế Sơn, chúng ta phải làm gì đây?
Lão giả cười ha hả:
- Phương huynh cảm thấy chúng ta cần phải làm gì?
Phương Bằng khẽ nhíu mày nói:
- Phương mỗ không biết Thiên Triệt huynh có tính toán gì, nhưng nếu cứ không làm gì cả, chỉ sợ đến lúc đó sẽ không thể cứu vãn được.
- Ha ha, Phương huynh quá lo lắng rồi, đại thế nghiêng về bên nào vẫn còn chưa rõ, không cần nóng vội.
- Phương mỗ ngu dốt, xin Thiên Triệt huynh giải thích nghi vấn.
- Việc này không phải do Phương huynh ngu dốt, chỉ là... bổn tọa và Diệp sư tỷ chưa phân thắng bại, mấu chốt quyết định là phải xem giữa ta và nàng, ai có thể sống sót cuối cùng. Còn bọn họ muốn chơi đùa thế nào thì tùy, bổn tọa chỉ cần cùng Diệp sư tỷ đánh một trận là xong!
Phương Bằng chau mày, suy nghĩ một lúc rồi lập tức sáng tỏ, chần chờ nói:
- Thiên Triệt huynh cảm thấy mình có mấy phần thắng?
Lão giả im lặng mỉm cười, vẻ mặt tỏ ra thần bí.
Thấy vẻ mặt của lão, hai mắt Phương Bằng sáng ngời, cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng. Tuy rằng không biết lão dựa vào cái gì, nhưng nhìn vẻ mặt này, tựa như đã nắm chắc phần thắng.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe