Lăng Tuyệt Phong cao vạn trượng, trên đỉnh núi cấm chế trùng điệp, là cấm địa của Tinh Đế Sơn nên hiển nhiên được bảo vệ chặt chẽ. Muốn tới đây chỉ có thể đi bộ, căn bản không thể phi hành, Cấm Không Đại Trận đủ để bất kỳ kẻ nào có ý đồ bay lên ngọn núi này phải nếm trải đau đớn.
Trên một con đường nhỏ lên núi, Dương Khai và Diệp Tích Quân bước đi như bay, nhanh chóng phóng về hướng đỉnh núi.
Chiến hạm cấp Hư Vương dừng lại ở giữa sườn núi, sẵn sàng tiếp ứng.
Đỉnh núi cao vạn trượng đối với hai người chẳng đáng kể gì, chỉ sau khoảng nửa canh giờ đã lên đến đỉnh.
Gió lớn quất tới khiến áo của hai người bay phấp phới.
- Đại trưởng lão, có người ở đây đón chúng ta kìa. Dương Khai lập tức đưa mắt nhìn về phía lão giả và người trung niên ở trước mặt, mỉm cười.
Diệp Tích Quân nheo đôi mắt phượng lại, ánh mắt phức tạp nhìn lão giả kia lạnh giọng quát: - Tề Thiên Triệt!
- Diệp sư tỷ! Lão giả mỉm cười, nụ cười ôn hoà, khiến lòng người ấm áp như gió xuân, không có nửa điểm nguy hiểm: - Sư đệ không ngờ với tính cách của tỷ mà cũng có ngày quay trở về Tinh Đế Sơn đó.
- Chuyện ngươi không ngờ còn rất nhiều, Tề sư đệ, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
- Không biết tỷ muốn sư đệ chuẩn bị điều gì? Tề Thiên Triệt mỉm cười.
- Chuẩn bị để chết, hy vọng ngươi đã sắp xếp xong xuôi hậu sự! Diệp Tích Quân hừ lạnh nói.
- Loại chuyện như vậy sư tỷ không cần đề cập nữa, sư đệ sắp xếp thỏa đáng từ lâu rồi, đệ tử nhỏ đang ở bên kia, hôm nay bất kể ngươi chết hay ta vong, hắn đều sẽ lo liệu chu toàn. Tề Thiên Triệt ra hiệu về phía đó, bên kia, Lãnh Tình đang lạnh lùng nhìn về phía bên này, nghe vậy liền khẽ gật đầu.
- Nếu vậy, sư tỷ sẽ tiễn đệ về cõi vĩnh hằng. Diệp Tích Quân nhẹ nhàng gật gật đầu.
- Ha ha, thật ra sư đệ cảm thấy phần thua của sư tỷ tương đối lớn đó.
Không ai chịu nhường ai nửa lời, hai tỷ đệ này vừa thấy mặt đã khẩu chiến, bắt đầu dùng khẩu chiến tâm lý, lời qua tiếng lại khiến bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Vẻ mặt hai người đều vô cùng nghiêm túc nhìn đối phương, dường như đã xác định đối phương chính là đại địch trong sinh mệnh của mình.
Bỗng dưng, thân hình của hai người thoáng động, biến mất không dấu vết.
Đến khi xuất hiện lại, hai người đã ở bên ngoài cách chỗ cũ hơn mười trượng.
Một loại lực lượng khó tả xiết từ trong cơ thể hai người bùng nổ, bao phủ về phía đối phương.
Trong phút chốc, không gian liền trở nên méo mó, loại lực lượng vô hình kia ngưng tụ thành thực chất, mắt thường cũng có thể thấy được phạm vi ảnh hưởng của nó. Lực lượng kỳ diệu của hai người dường như đang bắt đầu phát động, tuôn trào về phía đối phương, khí thế tinh thần của hai người liền va chạm với nhau, hòa làm một.
Khóe mắt Dương Khai giật giật, Phương Bằng há hốc miệng, Lãnh Tình đứng ở đằng xa cũng không khỏi trợn tròn mắt nhìn.
Ba người hoảng sợ không thôi.
Thế đã đạt đến cảnh giới đại thành, thậm chí đã chạm vào cánh cửa Lĩnh Vực, cả hai người Diệp Tích Quân và Tề Thiên Triệt đều đã đạt đến cảnh giới này.
Lần đầu giao phong, kết quả là ngang nhau!
Bất kể là Diệp Tích Quân hay Tề Thiên Triệt đều lộ ra vẻ kinh ngạc, hiển nhiên hai người đều không ngờ đối phương cũng đã đạt tới trình độ này.
Tuy nhiên rất nhanh, hai người đã lại có động tác tiếp theo, Thực Cốt Ly Hỏa Đăng được Diệp Tích Quân lấy ra, bàn tay trắng nõn khẽ điểm, từng luồng hỏa diễm ẩn chứa uy lực hủy diệt trời đất liền bắn về phía Tề Thiên Triệt, thỉnh thoảng còn xen lẫn một vài bí thuật huyền diệu vào trong đó.
Tề Thiên Triệt chẳng hề kém cạnh, phóng ra một món bí bảo kim luân hình tròn trôi lơ lửng trên đầu trông giống như một vầng mặt trời nhỏ. Kim luân khẽ xoay tròn, từ trong đó liền phát ra từng luồng ánh sáng vàng chói lọi, cùng với Thực Cốt Ly Hỏa ngang tài ngang sức.
Miệng lão lẩm nhẩm niệm khẩu quyết, hai tay kết ấn vô cùng phức tạp, cũng thi triển ra toàn bộ thực lực của mình giao chiến qua lại với Diệp Tích Quân, đánh đến long trời lở đất.
Nhật Nguyệt Kim Luân! Dương Khai nhìn bí bảo Tề Thiên Triệt phát ra, ánh mắt sáng ngời.
Hắn có thể nhận ra được bí bảo này, dĩ nhiên là nhờ Diệp Tích Quân đã giảng giải trước đó.
Đây cũng là một trong hai món bí bảo cấp Hư Vương còn lại của Tinh Đế Sơn, cấp bậc rất cao, dường như là do năm xưa Đại Đế luyện chế ra, có thể hấp thu tinh hoa nhật nguyệt vào trong nó, khi đối địch phóng ra uy lực vô biên.
Nhật Nguyệt Kim Luân có hai loại hình thái, hình thái hiện tại của nó chỉ là loại thứ nhất, uy năng mà nó phát ra mới chỉ là Đại Nhật Thần Quang cực nóng, cực mạnh mà thôi.
Khi nó biến đổi sang hình thái thứ hai sẽ biến thành một mặt trăng, phát ra uy năng thanh tịnh đến cực điểm, đủ để làm cho thần hồn người ta đông cứng lại.
Xét riêng về uy lực, Nhật Nguyệt Kim Luân còn trên cả Thực Cốt Ly Hỏa Đăng, chỉ có điều uy lực bí bảo càng mạnh, thì khi sử dụng cũng cần phải tiêu hao thánh nguyên càng nhiều, điều này là điều hiển nhiên.
Diệp Tích Quân và Tề Thiên Triệt đều là võ giả đứng trên đỉnh kim tự tháp tại U Ám Tinh, dù uy lực của bí bảo có hơi chút chênh lệch nhưng muốn phân định thắng bại cũng không phải trong chốc lát là được.
Dương Khai tập trung tinh thần quan sát, bỗng nhiên nhướng mày, khẽ đưa tay về phía trước, tấm khiên tím biếc trong nháy mắt liền xuất hiện, chắn ở trước mặt.
Một tiếng "Rầm!" liền truyền ra, thân thể Dương Khai khẽ chao đảo, sắc mặt trầm xuống.
Ngước mắt nhìn lên, liền thấy Phương Bằng đang đứng nhìn hắn cười lạnh không ngớt.
- Phương tông chủ, chuyện đánh lén như vậy có vẻ vang gì sao? Nếu ngươi muốn đánh nhau thì chỉ cần nói với bổn tọa một câu là được rồi, bổn tọa sẽ tiếp chiêu đến cùng! Dương Khai hừ lạnh nói.
- Đừng có nói nhảm! Tiểu tử ngươi nếu đã ở trên Tinh Đế Sơn này thì cũng đừng nghĩ tới chuyện bình yên quay trở về nữa, hôm nay, nơi này sẽ chính là mồ chôn của ngươi! Phương Bằng gầm lên chói tai.
Vì Dương Khai mà hắn đành phải từ bỏ cơ nghiệp hơn vạn năm của Lôi Đài Tông, thậm chí còn động chạm đến cơ nghiệp tổ tông. Vậy mà ngày hôm nay Dương Khai lại không hề hấn gì xuất hiện ở nơi này, điều đó chứng tỏ rằng mưu đồ hắn tốn sức sắp đặt đều vô dụng, chẳng những phải trả giá bằng một cái tổng đàn quý giá là Lôi Phong Hạp Cốc, mà còn phải trả giá thêm tính mạng của bốn vị sư thúc nữa.
Dương Khai không chết, vĩnh viễn sẽ không có Lôi Đài Tông.
Chỉ có giết chết hắn, Lôi Đài Tông mới có thể lần nữa xuất hiện.
- Lão già khẩu khí thật lớn đó, muốn mạng của ta thì tự tới mà lấy, nhưng không biết ngươi có bản lĩnh đó hay không thôi! Dương Khai hừ nhẹ, khẽ phất tay, Hỏa Linh Điểu lập tức được phóng ra.
Kèm theo đó là một tiếng long ngâm, Thanh Long Kiếm phát ra hào quang màu xanh, ngay sau đó một con cự long xanh biếc cũng phóng ra bay lượn giữa không trung.
Xoẹt xoẹt xoẹt...
Từng luồng Không Gian Nhận hiện hữu quanh thân Dương Khai, dưới thần niệm của hắn điều khiển, từng luồng Không Gian Nhận vừa thành hình đã cấp tốc lao tới về phía Phương Bằng.
Sắc mặt Phương Bằng đại biến, tuy rằng ngoài miệng hắn khẩu khí ngông cuồng, nhưng trong lòng lại chẳng dám khinh thường Dương Khai dù chỉ một chút, thấy Dương Khai thi triển ra nhiều thủ đoạn đến thế, hiển nhiên là hắn không dám sơ suất.
Trên người hắn chợt phát ra hào quang, một món bảo giáp uy phong lẫm liệt, nhìn qua vô cùng hùng vĩ liền hiện ra.
Chưa vội tấn công mà lo phòng thủ trước, hành động của Phương Bằng đã cho thấy lực lượng của hắn không bằng Dương Khai.
Cùng lúc đó, cổ tay hắn lại khẽ động, một cây roi dài bỗng nhiên xuất hiện, khí tức đặc thù của bí bảo cấp Hư Vương từ trên cây roi dài kia liền chậm rãi lan tỏa ra.
Lôi Đài Tông là một trong những thế lực hàng đầu trên U Ám Tinh, dĩ nhiên là có bí bảo cấp bậc này để làm trấn tông chi bảo, món Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên này chính là bí bảo quý giá nhất của Lôi Đài Tông được truyền thừa vạn năm.
Bình thường hiếm khi được sử dụng, khi ở Lôi Đài Tông, Phương Bằng đã mang nó theo. Lúc này đối mặt với Dương Khai, hắn không chút do dự lấy ra.
Cây roi này là từ một vị tổ sư của Lôi Đài Tông trong lúc đi thám hiểm tại một di tích cổ lấy được, nghe nói ở thời thượng cổ nó đã vang danh. Luyện hóa nó phải tốn vô số trân quý tài liệu, đồng thời còn phong ấn bảy loại yêu cầm tinh hồn có thực lực mạnh mẽ, có thể hóa thành hư ảnh của yêu cầm.
Cuối cùng là được ngâm trong Lôi Hỏa Trì vạn năm để hấp thu uy năng Lôi Hỏa.
Bất kỳ một loại bí bảo nào dưới cấp Hư Vương đều khó lòng chịu nổi một roi quất của nó, một khi bị Lôi Hỏa xâm nhập, linh tính bí bảo sẽ hao tổn nghiêm trọng.
Roi dài quất ra ẩn chứa tiếng sấm rền vang.
Đúng lúc này, Hỏa Linh Điểu đã nhào tới đỉnh đầu Phương Bằng, nó liền há miệng rộng phun ra một quả cầu lửa lớn như chậu rửa mặt xuống đầu Phương Bằng.
Phương Bằng cầm trong tay bí bảo cấp Hư Vương nên chẳng hề sợ hãi mà ngược lại còn lộ vẻ mừng rỡ, vẻ mặt hung tợn vung Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên lên, quất tới Hỏa Linh Điểu.
Một tiếng kêu thảm thiết từ trong miệng Hỏa Linh Điểu phát ra, nó không kịp tránh né bị roi quất trúng, ánh lửa trên người lập tức ảm đạm, dường như đã bị thương.
Dương Khai biến sắc, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.
Khi thần niệm cảm ứng, hắn biết được, Hỏa Linh Điểu mặc dù bị thương nhẹ nhưng cũng chẳng đáng ngại, mà ngược lại càng thêm kích phát hung tính của nó.
Đúng lúc này Không Gian Nhận đã phóng đến trước mặt Phương Bằng. Đối mặt với loại lực lượng quỷ dị này, ngay cả Phương Bằng cũng chẳng dám khinh suất, thân hình thoáng động liền tránh đi, đến khi xuất hiện lại thì đã cách Dương Khai tới mười trượng.
Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên lập tức vẽ một đường cong tuyệt đẹp quất về phía Dương Khai.
Quả không hổ danh là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, quả không hổ danh là chủ của một tông môn, bất kể là thực lực hay kinh nghiệm đều vượt xa võ giả bình thường, nhất là độ tinh thuần và mạnh mẽ của thánh nguyên, dường như đã có dấu hiệu vượt qua cảnh giới tam tầng.
Đối phương công kích xảo quyệt, Dương Khai cũng chỉ có thể dùng tấm khiên tím biếc phòng ngự.
Nhưng Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên kia lại như có linh tính, đang phóng đi giữa chừng liền đổi hướng, né tránh tấm khiên phòng ngự màu tím. Cổ tay của Phương Bằng khẽ rung, cây roi dài liền thẳng tắp như một ngọn trường thương đâm thẳng vào tim của Dương Khai.
Phía trên cây roi dài hiện lên ảo ảnh của một con yêu cầm, loáng thoáng còn có tiếng kêu vang truyền ra.
Giống như đại bàng nhưng lại có chỗ khác biệt, hai móng bén nhọn, cánh giang rộng đến mười mấy trượng, che khuất cả ánh sáng mặt trời.
Thiên Bằng!
Dương Khai lạnh lùng nhìn, tựa như chẳng hề hay biết tai họa đang ập tới, không hề có ý định tránh né.
Một tiếng long ngâm vang vọng từ bên cạnh chợt truyền ra, cự long xanh biếc lắc mình vẫy đuôi, lao thẳng đến Thiên Bằng để chặn đứng. Ngay sau đó, hai con yêu thú liền đụng vào nhau, tiếng long ngâm, chim hót vang lên không dứt, năng lượng chấn động kịch liệt lan tỏa khắp một vùng không gian rộng lớn.
Hư ảnh Thiên Bằng có thể thấy rõ bằng mắt thường đang nhanh chóng mờ đi, cự long xanh biếc thì ngược lại càng đánh càng mạnh, đánh cho đối phương đến không còn sức chống đỡ, liên tục kêu gào.
- Không thể nào! Phương Bằng kinh hoảng tái mét mặt mày, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cự long xanh biếc kia, lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Hắn biết trường kiếm xanh biếc trên tay Dương Khai kia nhất định là một món bí bảo không tệ, nhưng chưa từng nghĩ tới, đó lại là một món bí bảo cấp Hư Vương!
Nếu không phải như vậy thì tuyệt đối không thể đối đầu với Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên được, hơn nữa, thuộc tính Lôi Hỏa có tác dụng ăn mòn của bí bảo lại chẳng hề phát huy tác dụng, mà ngược lại Lôi Hỏa Thất Cầm Tiên của hắn lại có vẻ như đã bị hao tổn một phần linh tính.
Cự long xanh biếc kia của đối phương, không ngờ lại là một thứ cực kỳ bá đạo!
Sắc mặt Phương Bằng đại biến, điên cuồng thúc giục thần niệm và thánh nguyên.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe