Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1532: CHƯƠNG 1532: TIỂU HUYỀN GIỚI MỞ RỘNG

Trong lòng đã quyết, Dương Khai liền đứng dậy, vung tay về phía trước, lực lượng không gian cuồn cuộn tuôn trào, một khe nứt không gian thuôn dài lập tức xuất hiện trước mặt.

Tuy nhiên, độ rộng của nó dường như nhỏ hơn một chút so với khi hắn xé rách không gian bình thường.

Pháp tắc thiên địa trong Huyền Giới Châu này hiển nhiên cực kỳ cường đại!

Vẻ mặt Dương Khai biến sắc, cũng không còn tâm tư nghiên cứu tỉ mỉ nữa mà đưa hai tay ra, giữ chặt hai mép khe không gian, gắng sức xé toạc. Lực lượng không gian trong cơ thể hắn cuồng bạo bộc phát, trong vô thanh vô tức, khe không gian thuôn dài kia liền mở rộng ra.

Phóng ra thần niệm cảm ứng một lát, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện, khe nứt không gian này vô cùng ổn định.

Chẳng lẽ lão già Tề Thiên Triệt kia lại nói càn? Dương Khai nghi hoặc, chui vào trong khe nứt không gian.

Đến khi hắn xuất hiện trở lại, nhìn quanh, sắc mặt không khỏi trở nên âm trầm.

Phiến không gian nhỏ chưa đầy ba mươi trượng, một cảnh tượng hỗn độn, những dấu vết của một trận đại chiến còn sót lại. Trên mặt đất, hai cỗ thi thể không còn nguyên vẹn, máu tươi và nội tạng vương vãi khắp nơi...

Từ trong khe nứt không gian bước ra, hắn lại vẫn mắc kẹt trong Tiểu Huyền Giới quỷ dị này!

Nhíu mày, Dương Khai không tin tà môn, liền xé rách không gian một lần nữa.

...

Sau hơn mười lần lặp lại, Dương Khai không tiếp tục thử nữa mà khoanh chân ngồi dưới đất, rơi vào trầm tư.

Sau hơn mười lần xé rách không gian đều không thể rời khỏi Tiểu Huyền Giới, hắn chỉ có thể di chuyển trong phạm vi ba mươi trượng này. Kết quả này khiến hắn có chút ngoài ý muốn.

Xem ra, cũng không phải Tề Thiên Triệt nói càn, Huyền Giới Châu này nhất định có điểm huyền diệu của riêng nó, khiến cho hắn dù xé rách không gian cũng không thể rời khỏi nơi này.

Mặc dù không thành công rời đi, nhưng Dương Khai cũng không phải không có thu hoạch. Sau hơn mười lần hành động, hắn mơ hồ cảm thấy, ở biên giới phiến không gian nhỏ này có một tầng kết giới vô hình nào đó khiến hắn không thể liên lạc với bên ngoài.

Tầng kết giới này khó có thể diễn tả rõ ràng, nhưng chính vì sự tồn tại của nó, Tiểu Huyền Giới mới có thể tự thành một thế giới riêng, nhốt hắn ở trong đó.

Có lẽ đây chính là pháp tắc thiên địa của Tiểu Huyền Giới!

Nếu như có thể xé rách tầng ngăn cách này, Dương Khai có thể nắm chắc phần thắng để rời khỏi nơi này.

Nhưng muốn đánh vỡ pháp tắc thiên địa của Tiểu Huyền Giới dễ dàng đến vậy sao? Tề Thiên Triệt hao phí thời gian mấy mươi năm luyện hóa sơ bộ Huyền Giới Châu, mới chỉ nắm giữ được một chút ít phương pháp khống chế lực lượng phiến không gian này, có thể tự do ra vào.

Hắn cũng không có nhiều thời gian như vậy để lãng phí ở nơi đây.

Nhưng hiện tại, ngoại trừ luyện hóa Huyền Giới Châu này ra, thì không còn biện pháp nào khác.

Luyện hóa Huyền Giới Châu như thế nào? Luyện hóa nó chẳng khác nào luyện hóa một góc thế giới này. Đầu óc Dương Khai trở nên mơ hồ, có cảm giác khó lòng hạ thủ.

Hắn ngồi ngay ngắn tại chỗ, trầm tư suy nghĩ.

Không biết đã qua bao lâu, hai mắt Dương Khai đang mơ màng bỗng nhiên lóe lên tinh quang, ánh sáng đó tựa như đốm lửa bùng cháy trong đống rơm khô, rất nhanh hai mắt của hắn đã trở nên sáng ngời.

Dường như hắn đã lĩnh ngộ ra điều gì đó, tinh thần không khỏi trở nên phấn chấn hẳn lên, vẻ mặt sáng ngời.

Trước đó hắn bị lạc vào vòng luẩn quẩn trong suy nghĩ, cho rằng muốn rời khỏi thì nhất định phải luyện hóa được phiến không gian này, cho nên hắn mới cảm thấy vô cùng bối rối.

Nhưng xét cho cùng, đây là phiến không gian bị phong ấn trong Huyền Giới Châu, Huyền Giới Châu là Đế Bảo, chính là một kiện bí bảo!

Luyện hóa phiến không gian thì hắn không thể, nhưng luyện hóa bí bảo thì hắn lại thông thạo.

Mà nếu Tề Thiên Triệt đã hao tốn thời gian mấy mươi năm bế quan để vất vả luyện hóa Huyền Giới Châu, như vậy món Đế Bảo này đã nhiễm phải khí tức của hắn. Chỉ cần đi tìm căn nguyên, tìm đến nơi khí tức hắn lưu lại rồi xóa bỏ là có thể luyện hóa lại được.

Hiểu một biết mười, Dương Khai bỗng nhiên có lĩnh ngộ.

Hắn bỗng nhiên bật dậy, bắn ra hai đám Ma Diệm, thiêu hủy hoàn toàn hai cỗ thi thể cách đó không xa. Lúc này Dương Khai mới phóng ra thần niệm, bắt đầu dò xét từng tấc một trong phạm vi ba mươi trượng này, với ý đồ tìm kiếm dấu vết.

Kết quả vô cùng thuận lợi, đúng là hắn đã tìm được khí tức của Tề Thiên Triệt lưu lại trong mảnh không gian này.

Không tốn chút công sức nào, hắn liền xóa bỏ.

Nhưng khi Dương Khai định lưu lại khí tức bản thân trong đó, thì lại gặp phải lực cản mạnh mẽ.

Lời Tề Thiên Triệt nói quả không sai, muốn luyện hóa Huyền Giới Châu từ bên trong sẽ vô cùng gian nan, luyện hóa từ bên ngoài thì dễ dàng hơn nhiều. Luyện hóa từ bên trong phải tốn hơn gấp trăm gấp ngàn lần về thời gian và lực lượng.

Mặc dù trình độ lực lượng không gian của Dương Khai so với Tề Thiên Triệt cao thâm hơn vô số lần, nhưng muốn luyện hóa cũng không thể hoàn thành trong khoảng thời gian ngắn.

Dương Khai tính toán một hồi, kết quả thu được khiến hắn kinh hãi.

Ít nhất cũng phải hao phí mười mấy đến hai mươi năm, hắn mới có thể miễn cưỡng luyện hóa được Huyền Giới Châu, thoát ra từ bên trong.

Dương Khai bỗng nhiên có chút hối hận, hối hận vì hắn đã giết Phương Bằng nhanh như vậy.

Nếu tên kia còn sống, bây giờ hắn đã có thể đánh một trận để xả giận rồi.

Cau mày trầm ngâm hồi lâu, Dương Khai mới khôi phục lại tinh thần. Hắn cũng không lập tức luyện hóa Huyền Giới Châu, mà ngược lại đổ ra một lượng lớn tinh thạch từ trong nhẫn không gian của mình, bày ra trước mặt, hai tay đưa ra rồi điên cuồng hấp thu năng lượng từ đó.

Không Linh Tinh!

Dương Khai có thể am hiểu sâu sắc lực lượng không gian như vậy, về lĩnh vực này hắn còn vượt qua cả Mạc Tiếu Sinh, vượt qua Tề Thiên Triệt, tất cả đều phải quy công cho Không Linh Tinh.

Loại tinh thạch kỳ lạ này, từ trước đến nay chỉ được dùng làm vật liệu để luyện chế nhẫn không gian, nhưng Dương Khai lại tìm được một công dụng khác, hấp thu năng lượng từ đó sẽ khiến trình độ hiểu biết về lực lượng không gian được tăng lên.

Không Linh Tinh vô cùng thưa thớt, người ngoài cho dù có ý tưởng này, cũng khó có thể thực hiện được.

Nhưng Dương Khai thì không giống, năm xưa Thạch Khổi Tiểu Tiểu tìm được mỏ Không Linh Tinh ở Long Huyệt Sơn, khiến hắn có thể tiêu xài thỏa thích mà không hề phải lo lắng gì.

Năm đó khai thác được số lượng Không Linh Tinh không ít, nhưng đã nhiều năm như vậy, Dương Khai cứ mỗi khi rảnh rỗi lại hấp thu lực lượng Không Linh Tinh, mức độ tiêu hao cũng vô cùng lớn. Hiện tại chỉ còn lại hơn một nửa so với số lượng ban đầu khi mới khai thác.

Muốn làm việc tốt, phải mài giũa kỹ càng.

Dương Khai muốn rút ngắn thời gian luyện hóa Huyền Giới Châu, chỉ có thể bằng cách khiến lĩnh ngộ về lực lượng không gian của hắn càng thêm sâu sắc, vận dụng càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Cho nên hắn định sẽ tu luyện lực lượng không gian trước đã.

Từng khối từng khối Không Linh Tinh trên tay Dương Khai biến thành bột phấn. Bên ngoài, mặt trời đã lặn, trăng đã lên, nhưng trong Tiểu Huyền Giới thì không thể xác định được thời gian.

Cũng không biết đã qua bao lâu, bên cạnh Dương Khai chất một đống bột phấn Không Linh Tinh, gần như đã che lấp cả người hắn.

Sau một thời gian dài hấp thu lực lượng Không Linh Tinh, cộng thêm những cảm ngộ của bản thân, khiến Dương Khai mơ hồ cảm thấy trình độ lực lượng không gian của mình đã tăng lên một cảnh giới. Nhưng hắn cũng phát hiện, sự hiểu biết về lực lượng không gian càng tăng lên, tác dụng khi hấp thu năng lượng Không Linh Tinh ngày càng nhỏ đi.

Có lẽ rồi sẽ có một ngày, dù hấp thu bao nhiêu năng lượng Không Linh Tinh đi nữa cũng sẽ không còn bất kỳ tiến bộ nào.

Dương Khai tạm nghỉ ngơi, một lần nữa phóng ra thần niệm luyện hóa phiến không gian nhỏ này.

Một lát sau, hắn liền cau mày lại, trên mặt hơi lộ vẻ vui mừng.

Quá trình luyện hóa quả nhiên dễ dàng hơn rất nhiều so với ban đầu. Hơn nữa, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng tầng ngăn cách giữa phiến không gian này và bên ngoài.

Chỉ cần phá vỡ nó, hắn sẽ có thể thoát khỏi nơi đây để ra ngoài.

Lực lượng không gian dung nhập vào thần niệm, lấy Dương Khai làm trung tâm, giống như thủy triều, lan rộng ra xung quanh.

Dương Khai muốn lưu lại dấu ấn bản mệnh của mình ở phiến không gian này, khắc xuống dấu ấn thần hồn của hắn để phòng ngừa vạn nhất.

Nhưng một cảnh tượng khiến hắn ngạc nhiên chợt xuất hiện. Khi hắn phóng thần niệm lan dần ra bên ngoài, diện tích phiến không gian này vốn chỉ khoảng ba mươi trượng bỗng nhiên mở rộng thêm một chút, những cảnh vật trước đó không thể thấy được cũng dần hiện rõ trước mắt.

Kết quả này khiến Dương Khai cực kỳ bất ngờ.

Tuy nhiên, cẩn thận suy nghĩ lại, hắn liền hiểu rõ.

Tuy Tề Thiên Triệt đã luyện hóa sơ bộ Huyền Giới Châu, có thể tự do ra vào, nhưng sự nắm giữ của hắn đối với lực lượng không gian còn rất nông cạn, cho nên chỉ có thể mở ra phạm vi không gian khoảng ba mươi trượng mà thôi.

Nhưng hắn lại khác biệt, trình độ lực lượng không gian của hắn cao thâm hơn lão già đó rất nhiều, cho nên mới có thể mở rộng không gian ra thêm.

Dương Khai bỗng nhiên trở nên hào hứng.

Hắn rất muốn biết, khi toàn bộ phiến Tiểu Huyền Giới này được mở ra sẽ có hình dạng như thế nào, rộng lớn đến mức nào.

Dự tính ban đầu khi luyện hóa Huyền Giới Châu cũng lặng lẽ thay đổi, Dương Khai tràn đầy nhiệt tình, bắt đầu quá trình thăm dò bên trong nó.

Hắn điên cuồng điều động thần niệm của mình, điều động lực lượng không gian mà hắn đang nắm giữ. Không gian Tiểu Huyền Giới tựa như hỗn độn sơ khai, từng chút một mở rộng ra, từng cảnh vật xinh đẹp mê người dần dần hiện rõ trước mắt.

Trong quá trình này, Dương Khai phát hiện ra có đủ loại cảm ngộ thần kỳ cùng lực lượng huyền diệu tràn vào tâm trí hắn, khắc sâu vào linh hồn, khiến sự hiểu biết về lực lượng không gian của hắn càng ngày càng rõ ràng hơn. Điều này công hiệu hơn vô số lần so với việc hắn hấp thu năng lượng Không Linh Tinh.

Mở rộng không gian Tiểu Huyền Giới cùng tu luyện lực lượng không gian, điều này tạo thành một vòng tuần hoàn rất có lợi.

Dương Khai mừng rỡ, càng thêm chăm chỉ hơn mức bình thường.

Bên trong Tiểu Huyền Giới, không gian ngày càng mở rộng, mà Dương Khai cũng ngày càng trở nên lớn mạnh hơn.

Theo quá trình tu luyện của hắn, bình cảnh Phản Hư nhất tầng cảnh đỉnh phong của hắn cũng thuận lợi như nước chảy thành sông mà đột phá. Dương Khai ở bên trong Tiểu Huyền Giới đã bước lên Phản Hư nhị tầng cảnh.

Dù sao lúc ở Lạc Đế Sơn, hắn cũng đã đạt đến Phản Hư nhất tầng cảnh đỉnh phong, nếu không cố ý áp chế, lúc đó hắn đã có thể đột phá.

Hắn vẫn không đình chỉ quá trình thăm dò, luôn duy trì vòng tuần hoàn kia.

Thực lực tăng lên, Thánh Nguyên trở nên tinh thuần, Thần Thức Lực tăng vọt, thực lực tổng thể của Dương Khai cũng được tăng lên!

Luồng phân thần liên đới kia cũng trở nên lớn mạnh hơn.

Mệt mỏi, hắn liền tạm thời nghỉ ngơi. Không có ai giải buồn, hắn liền thả Thạch Khổi Tiểu Tiểu ra, nói chuyện với nó một hồi.

Thạch Khổi Tiểu Tiểu rất hứng thú đối với Kim Thạch Khổi thứ hai. Mặc dù thần trí của Kim Thạch Khổi thứ hai này vẫn chưa hoàn chỉnh, muốn hành động chỉ có thể dựa vào phân thần của Dương Khai để khống chế, nhưng dù sao nó cũng là đồng tộc duy nhất của Tiểu Tiểu.

Nó chăm sóc Kim Thạch Khổi rất chu đáo, hễ có chút gì tốt, nó cũng đều chia sẻ.

Thời gian cứ như vậy dần trôi qua.

Dương Khai không rõ mình đã ở trong Tiểu Huyền Giới này bao lâu rồi, nhưng hắn đã dùng hết toàn bộ Không Linh Tinh. Hắn cũng đã mở rộng phiến không gian này từ ba mươi trượng ban đầu lên đến trăm dặm, đồng thời mỗi ngày vẫn có tiến triển mới.

Trong phạm vi trăm dặm này, có núi có sông, phong cảnh xinh đẹp.

Nhưng vẫn còn xa mới tới điểm cuối của Tiểu Huyền Giới. Ở những nơi chưa biết đó vẫn còn đang ẩn chứa rất nhiều bí mật khiến người ta tò mò không thôi.

Một ngày nọ, Dương Khai đứng lên, thần niệm khuếch tán ra bên ngoài. Chỉ trong chốc lát, từng cành cây ngọn cỏ trong phạm vi trăm dặm đều hiện rõ trong tâm trí hắn.

Hắn khẽ nhếch môi cười, đưa tay ra phía trước. Một luồng lốc xoáy bỗng nhiên xuất hiện, xoay tròn, từ bên trong truyền ra một lực hút khổng lồ.

Dương Khai cũng không chống cự, tùy ý để luồng lốc xoáy kia hút hắn vào trong đó. Ngay sau đó, cả người hắn liền biến mất.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!