Trên Tinh Đế Sơn, tại Lăng Tuyệt Phong, mây trắng lượn lờ lưng chừng núi. Ở một nơi tĩnh lặng trên đỉnh núi, một luồng dao động năng lượng bất phàm bỗng nhiên xuất hiện. Năng lượng thiên địa cuồn cuộn hội tụ về một điểm, dần ngưng tụ thành một lốc xoáy.
Ban đầu, lốc xoáy còn rất nhỏ, nhưng theo năng lượng thiên địa không ngừng rót vào, nó nhanh chóng lớn dần lên đến phạm vi vài trượng.
Bỗng nhiên, một bóng người từ trong lốc xoáy thong dong bước ra, tựa như đến từ hư không, ngạo nghễ đứng sừng sững giữa không trung.
Đảo mắt nhìn quanh, Dương Khai không thấy bóng dáng bất kỳ ai, chỉ có một tòa tế đàn lẻ loi đứng sừng sững cách đó không xa, hứng chịu gió sương năm tháng.
Vẻ mặt Dương Khai bình thản, không hề cảm thấy bất ngờ trước cảnh này.
Tuy không biết mình đã ở trong Tiểu Huyền Giới bao lâu, nhưng thời gian trôi qua tuyệt không phải chỉ mười ngày nửa tháng, mà ít nhất cũng đã vài năm.
Thời gian dài như vậy, đám người Diệp Tích Quân hiển nhiên không thể nào cứ mãi chờ hắn ở đây, e rằng họ đã sớm trở về Lăng Tiêu Tông.
Hắn thử cảm ứng Long Cốt Kiếm và Hỏa Điểu khí linh, cũng không có dấu vết gì, có lẽ đã được Diệp Tích Quân mang về.
Tề Thiên Triệt và Phương Bằng đã chết, trên U Ám Tinh, ba thế lực khổng lồ từng ngự trị đã sụp đổ, những kẻ ngáng đường Lăng Tiêu Tông đều không còn. Lại có Diệp Tích Quân trấn giữ tông môn, Dương Khai vô cùng yên tâm, nên cũng chẳng lo lắng gì nhiều.
Thần niệm lan tỏa, toàn bộ Tinh Đế Sơn tĩnh lặng như tờ, không có một chút khí tức sinh linh nào.
Xem ra, tất cả võ giả trên Tinh Đế Sơn đều đã rời đi, không biết là theo đám người Dương Tu Trúc đến Lăng Tiêu Tông hay đã giải tán đường ai nấy đi.
Khả năng thứ nhất có lẽ lớn hơn.
Nơi này đã không còn ai, Dương Khai dĩ nhiên cũng không muốn ở lại lâu.
Hắn xoay người, đưa tay điểm một chỉ về phía lốc xoáy. Lốc xoáy kia liền nhanh chóng thu nhỏ, chỉ trong nháy mắt đã biến mất, thay vào đó là một hạt châu trông không có gì nổi bật.
Một trong hai hạt châu Đế Bảo, Huyền Giới Châu!
Đây chính là một món kỳ bảo hiếm có, bên trong tự thành một thế giới. Có nó, vấn đề nan giải vẫn luôn canh cánh trong lòng Dương Khai đã được giải quyết một cách dễ dàng.
Hơn nữa, Dương Khai còn cảm thấy, nếu hắn thật sự có thể hoàn toàn luyện hóa Huyền Giới Châu, khiến pháp tắc thiên địa bên trong trở nên hoàn chỉnh, thì thậm chí có thể để võ giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh vào đó đột phá, tấn thăng Hư Vương Cảnh!
Sở dĩ võ giả trên U Ám Tinh không thể đột phá Hư Vương Cảnh là vì bị pháp tắc thiên địa của nơi này áp chế.
Nhưng trong Huyền Giới Châu lại tự thành một phương thiên địa, có pháp tắc của riêng mình, không chịu sự trói buộc của U Ám Tinh.
Đây chắc chắn là một phương pháp khả thi, nhưng bây giờ nghĩ đến những điều này vẫn còn hơi sớm. Tuy Dương Khai thông qua việc nghiên cứu không gian chi lực đã mở rộng không gian Tiểu Huyền Giới lên đến mấy trăm dặm, nhưng khoảng cách đến việc luyện hóa hoàn toàn và giải trừ phong ấn vẫn còn rất xa.
Trầm ngâm quan sát một hồi, Dương Khai liền thu Huyền Giới Châu vào cơ thể, rồi thản nhiên bước một bước.
Khoảnh khắc trước hắn vẫn còn ở trên đỉnh Lăng Tuyệt Phong, khoảnh khắc sau đã đến lưng chừng núi.
Lại bước thêm một bước, Dương Khai đã tới chân núi...
Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta khó có thể tưởng tượng.
Không gian chi lực huyền diệu vô cùng, sau khoảng thời gian khổ tu trong Huyền Giới Châu, trình độ lĩnh ngộ không gian chi lực của hắn đã có bước tiến vượt bậc. Kiểu di chuyển này không khác gì thuấn di trong truyền thuyết, gần như không thể nắm bắt được dấu vết, đã đột phá được sự trói buộc của không gian.
So với việc xé rách không gian mà Dương Khai nắm giữ trước đây, cách này còn cao thâm hơn.
Xé rách không gian cần một quá trình, rất dễ bị cường giả dùng lực lượng can nhiễu, nhưng hiện tại, Dương Khai di chuyển tựa cá gặp nước, không còn cảm giác gò bó như xưa.
Nếu nói về khuyết điểm thì cũng có một.
Đó chính là khoảng cách di chuyển không xa bằng xé rách không gian.
Với thực lực của Dương Khai hiện nay, một lần xé rách không gian có thể di chuyển xa hai, ba ngàn dặm, nhưng thuấn di thì một lần nhiều nhất cũng chỉ được mười mấy dặm mà thôi.
Hai loại này đều có ưu khuyết điểm riêng, không thể nói loại nào tốt hơn, nhưng có một điểm chung là tiêu hao thánh nguyên cực lớn.
Trong quá trình không ngừng di chuyển, Dương Khai dần trở nên quen thuộc hơn với việc vận dụng không gian chi lực. Sau khi di chuyển được khoảng mấy trăm ngàn dặm, hắn mới lấy ra Tinh Toa, tiếp tục lao đi.
Dùng không gian chi lực để di chuyển trong thời gian dài là một gánh nặng khá lớn đối với hắn, nên dùng Tinh Toa thay thế vẫn tốt hơn.
...
Tại một bình nguyên rộng lớn vô biên, tiếng la hét và tiếng thú rống vang trời. Một nhóm người già trẻ, nam nữ đang hợp sức vây công một con yêu thú thân hình khổng lồ, dáng vẻ dữ tợn.
Yêu thú kia đầu hổ, chân voi, đuôi báo, trông vô cùng oai phong uy mãnh.
Đầu hổ có màu đồng đỏ, trông cực kỳ cứng rắn, trên thân có những đường vân kỳ lạ, toát lên vẻ huyền bí.
Liệt Văn Đồng Thủ Hổ, yêu thú bậc tám, da dày thịt chắc, sức chịu đòn cực tốt.
Nhóm võ giả đi săn này, người dẫn đầu chỉ là một lão giả Thánh Vương Nhị Tầng Cảnh, những người còn lại đều là Nhập Thánh Cảnh. Từ cách xưng hô của họ, có thể thấy họ là người của một tiểu gia tộc nào đó, đến bình nguyên này săn giết yêu thú để đổi lấy thánh tinh.
Yêu thú bậc tám tương đương với võ giả Thánh Vương Cảnh.
Nhưng con Liệt Văn Đồng Thủ Hổ này lại là bậc tám đỉnh phong, cho nên dù bị vây công, nó vẫn hung tính ngút trời, không ngừng gầm thét phun ra từng quả cầu năng lượng uy lực kinh người, khiến nhóm người của tiểu gia tộc kia không dám đến gần.
Tuy nhiên, lão giả kia rất có kinh nghiệm chỉ huy, nên dù chiến đấu hiểm nguy, các đệ tử trong tộc cũng không bị nguy hiểm đến tính mạng.
Chỉ cần có đủ thời gian, đám người này chưa chắc đã không có cơ hội giết chết con Liệt Văn Đồng Thủ Hổ.
Bỗng nhiên, một luồng dao động năng lượng từ phương xa chợt lao nhanh tới. Một thiếu nữ mặc áo xanh trong đám người ngẩng đầu nhìn lên, vội lảnh lót hô:
- Nhị thúc, có người tới!
Lão giả nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn lại, không khỏi trừng mắt.
Lão cũng đã lớn tuổi, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra người tới thực lực không hề thấp, nếu không tuyệt đối không thể có tốc độ như vậy. Trong lúc đang phân vân người đến là địch hay bạn, lão lơ là một chút, con Liệt Văn Đồng Thủ Hổ đã thoát khỏi vòng vây của đám đệ tử.
Tiếng hổ gầm rung trời, con yêu thú bậc tám này bị vây công đã lâu, hung tính đã lên đến đỉnh điểm. Sau khi thoát vây, nó chẳng những không bỏ chạy mà ngược lại còn vồ thẳng về phía thiếu nữ áo xanh, mở ra cái miệng lớn như chậu máu, cắn thẳng vào cổ nàng.
Thiếu nữ sợ đến hoa dung thất sắc, nhất thời tay chân luống cuống, vội vàng phóng ra một món bí bảo, nhưng căn bản không thể ngăn cản được con yêu thú.
Thấy nanh hổ càng lúc càng gần, ánh mắt thiếu nữ tràn ngập vẻ tuyệt vọng.
Xung quanh truyền đến những tiếng hét kinh hãi, thiếu nữ thấy nhị thúc của mình đang liều mạng chạy tới, muốn cứu nàng từ miệng hổ.
Nhưng dĩ nhiên là đã muộn.
Nàng đã nhìn thấy tử thần ngay trước mắt.
Đúng lúc này, một cơn gió nhẹ mơ hồ thổi qua bên cạnh, chỉ thấy nhoáng một cái, một bóng người đã chắn trước mặt nàng.
Bóng lưng ấy tựa như một ngọn núi cao vạn trượng, vững chãi vô cùng, khiến lòng nàng bất giác dâng lên một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn xen lẫn tiếng thú rống thảm thiết vang lên. Thiếu nữ nhìn thấy rất rõ ràng, bóng người chắn trước mặt mình chỉ tung ra một quyền, con Liệt Văn Đồng Thủ Hổ mà cả nhóm người vây công nửa ngày chưa hạ được đã bị đánh bay ra xa như một bao cát.
Đầu của nó đã bị đánh đến gần như biến dạng.
Rơi bịch xuống đất, nó co giật vài cái rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Sóng gió đã qua, trên bình nguyên là một mảnh tĩnh lặng, bốn năm ánh mắt đều chăm chú nhìn Dương Khai, thật lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
Liệt Văn Đồng Thủ Hổ tuy chỉ là yêu thú bậc tám, nhưng cái đầu của nó nổi tiếng cứng rắn, cho dù là cường giả Phản Hư Cảnh đối mặt cũng không thể nào chỉ một quyền đã đánh nát đầu nó.
Nhìn bóng lưng vững chãi trước mặt, không biết tại sao tâm hồn thiếu nữ áo xanh khẽ rung động, chiếc mũi xinh xắn khẽ hít nhẹ.
Từ trên người kia, nàng ngửi được một mùi hương khiến nàng cảm thấy vô cùng thư thái.
Len lén quan sát người đó, thiếu nữ chợt phát hiện tuổi của đối phương dường như không lớn, chỉ là một thanh niên mà thôi. Phát hiện này càng làm cho nàng vui mừng khôn xiết.
- Ngại quá, dường như chiến lợi phẩm của các vị đã bị ta hủy rồi. - Dương Khai sờ sờ mũi, hơi lúng túng nói.
Hắn cũng nhận ra đây là yêu thú gì, Liệt Văn Đồng Thủ Hổ. Trên người nó có hai thứ giá trị nhất, một là nội đan, hai là cái đầu. Nội đan được luyện đan sư vô cùng quý trọng, còn cái đầu là thứ mà luyện khí sư theo đuổi.
Một quyền của hắn đã đánh cho đầu con yêu thú biến dạng, giá trị chắc chắn đã giảm đi rất nhiều.
Nghe hắn nói vậy, lão giả kia mới giật mình tỉnh lại, vẻ mặt nghiêm nghị, ôm quyền nói:
- Lão phu bái kiến tiểu huynh đệ, tiểu huynh đệ quá lời rồi. Nếu không có ngài kịp thời ra tay, chỉ sợ Phỉ Nhi đã sớm mất mạng. Lão phu còn phải đa tạ ơn cứu mạng của tiểu huynh đệ, nào dám trách tội.
- Lão tiên sinh khách khí rồi, chắc hẳn là do ta đột nhiên đến đây khiến các vị phân tâm. - Dương Khai cười ha hả. - Nói cho cùng, đây là lỗi của ta.
Thấy hắn ôn hòa thân thiện như vậy, tâm lý của lão giả cũng bớt căng thẳng đi nhiều. Nơi này dù sao cũng là chốn hoang dã, thực lực đối phương lại cao thâm khó lường, nếu thật sự có ý đồ xấu, phe của lão căn bản không thể chống cự.
Cũng may đối phương không có suy nghĩ đó, ngược lại còn khá phóng khoáng.
Lão giả không khỏi sinh ra rất nhiều hảo cảm với Dương Khai.
- Ta đến đây là muốn hỏi thăm một chút, đây là nơi nào? - Dương Khai nhìn lão giả hỏi.
- Nơi này là Bích Ba Nguyên. - Lão giả đáp.
- Bích Ba Nguyên! - Dương Khai nhướng mày, dường như hắn chưa từng nghe qua địa danh này, cũng không biết hiện tại mình đang ở đâu trên U Ám Tinh.
Sau khi rời khỏi Tinh Đế Sơn, Dương Khai mải mê làm quen với không gian chi lực, kết quả là chạy tới chạy lui, lạc cả đường...
- Thành trì gần đây nhất ở đâu? - Dương Khai lại hỏi.
- Cách đây về phía tây hơn năm vạn dặm có Bích Ba Thành, đó là thành trì gần nhất.
- Có không gian pháp trận không?
- Theo lão phu biết là có, nhưng không gian pháp trận kia dường như không mở cho người ngoài, mà chỉ dành cho người bên trong sử dụng. Nếu tiểu huynh đệ muốn dùng không gian pháp trận, có thể từ Bích Ba Thành đi tiếp hơn hai trăm ngàn dặm đến Chiến Thiên Thành, ở đó có một tòa không gian pháp trận mở cửa cho người ngoài.
- Hử? Chiến Thiên Thành sao? - Dương Khai cau mày, lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn không ngờ mình lại chạy đến gần Chiến Thiên Thành.
- Không sai, nói một cách chính xác, Bích Ba Thành được coi là thế lực phụ thuộc của Chiến Thiên Thành, giữa hai bên vẫn có chút liên hệ. - Lão giả kia là võ giả của tiểu gia tộc ở đây, hiển nhiên biết rất rõ những tin tức này.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽