Gần cổng thành Huy Nguyệt Thành, có một quán trà. Vị trí không tệ, vừa lúc có thể trông thấy tình huống ra vào của các võ giả nơi cửa thành. Dương Khai ngày ngày lui tới, liên tục ẩn mình tại quán trà đó vài ngày, nhưng vẫn chưa thấy bất kỳ tỳ nữ nào của hành cung xuất hiện.
Giữa lúc hắn đang buồn chán thưởng thức trà thơm, nơi cửa thành bỗng nhiên truyền đến một trận hỗn loạn. Các võ giả đang xếp hàng vào thành đồng loạt dạt sang hai bên, tựa như đang nhường đường cho một nhân vật lớn nào đó.
Trong đám người, cũng xen lẫn một chút tiếng la lên, Dương Khai mơ hồ nghe được các loại tiếng kêu "tới rồi, tới rồi". Tỳ nữ bên trong hành cung tới rồi sao? Tinh thần của Dương Khai chấn động, chắc hẳn phải vậy nên mới ồn ào như thế.
Sự xao động nơi cửa thành cũng lan truyền đến quán trà. Các võ giả đang uống trà trong quán cũng rối rít đi ra, tập trung lại trên đường phố. Chỉ trong chốc lát, hai bên đường phố rộng lớn đã đứng chật người, nhao nhao hướng mắt về phía cửa thành. Tuy đông đúc nhưng lại tĩnh lặng như tờ, bầu không khí vô cùng an tĩnh.
Dương Khai cũng bước ra khỏi quán trà, chen lấn trong đám người, nhìn quanh bên phía cửa thành, gương mặt mong đợi, chuẩn bị tìm chọn một người thích hợp, trình bày thỉnh cầu của mình, để nàng giúp mình truyền tin tức.
Mặt đất khẽ rung chuyển, chấn động mạnh mẽ từ phương xa truyền đến, tựa như có thiên quân vạn mã đang xông thẳng về phía này. Dương Khai nhướng mày, chợt nhận ra sự việc dường như không giống như mình dự đoán.
Dù sao nếu như chỉ là tỳ nữ của hành cung đi ra ngoài mua sắm vật tư, sẽ không có thanh thế lớn như vậy. Huống chi, nếu những tỳ nữ đó mỗi một tháng đều sẽ ra một lần, cư dân cùng võ giả của Huy Nguyệt Thành hẳn đối với chuyện này thấy không lạ mới đúng, tuyệt đối không thể có cảnh tượng vây xem như thế này.
Ý thức được điểm này, hắn có chút thất vọng, xem ra, cũng không phải tỳ nữ của hành cung tới rồi. Bất quá hắn rất tò mò, rốt cuộc là ai giá lâm Huy Nguyệt Thành, lại có thể khiến cho nhiều võ giả cảm thấy hứng thú như vậy.
Chốc lát sau, một con Yêu thú hình sói uy phong lẫm liệt bỗng nhiên phi nhanh vào từ bên ngoài. Trên lưng Yêu thú là một võ giả Yêu Tộc mà Dương Khai thấy quen mặt.
"Tránh ra, tránh ra. Đều tránh ra hết!" Võ giả Yêu Tộc vừa xông vào Huy Nguyệt Thành đã lớn tiếng hô hoán, tay quất roi dài xua đuổi đám võ giả vây xem dạt ra xa hơn, nhường lại con đường rộng rãi.
Theo sát phía sau hắn, mười mấy con Yêu thú hình sói có hình thể không sai biệt lắm xuất hiện. Trên lưng của mỗi một con Yêu thú đều có một võ giả Yêu Tộc cưỡi. Bọn họ tự giác phân tán đến hai bên, xếp thành hàng cung kính chờ đợi.
"Đây chẳng phải là đội ngũ Yêu Tộc mà mấy ngày trước mình đã hỏi thăm sao?" Dương Khai nhìn võ giả dẫn đầu, rất nhanh nghĩ tới.
"Vị bằng hữu này, đại nhân vật nào giá lâm Huy Nguyệt Thành vậy, sao phô trương lớn như vậy?" Một bên bỗng nhiên truyền tới một thanh âm hỏi thăm, hiển nhiên chủ nhân của thanh âm này cũng đang mơ hồ, đang theo người bên ngoài tìm hiểu tin tức.
"Không biết nữa." Người được hỏi cũng ló đầu ra ngoài nhìn xung quanh, cũng rất tò mò.
"Không biết ngươi nhìn cái gì chứ?" Người đặt câu hỏi nhất thời không vui.
"Vì không biết mới tới xem một chút, ngươi chẳng phải cũng vậy sao?"
"Khụ khụ..." Khi mọi người ở đây nghi hoặc không thôi, xì xào bàn tán, tham khảo chân tướng, nơi cửa thành bỗng nhiên xuất hiện hai cái đầu khổng lồ. Trên đầu có một chiếc sừng đen như mực, đầu được bao phủ bởi lân giáp cứng rắn, đôi mắt tựa xà đồng, tản ra hàn quang khiến người ta không rét mà run.
"Đây là..." Có người biết được lập tức kinh hô, hắn đã nhìn thấu hai con Yêu thú rốt cuộc là lai lịch gì.
Toàn bộ diện mạo của hai con Yêu thú nhanh chóng lọt vào tầm mắt mọi người. Ngoài cái đầu khổng lồ, cả hai đều mọc đôi cánh sau lưng, thân thể điểm xuyết những lớp vảy tựa như vảy rồng, chiếc đuôi dài tùy ý quăng quật phía sau, tràn đầy cảm giác bạo phát lực lượng.
"Yêu Thú Cửu Giai Lôi Viêm Phi Tích!"
Cũng không phải là tất cả Yêu thú đều có năng lực hóa thân làm người, có Yêu thú cả đời đều sẽ duy trì thú thân. Yêu Thú Cửu Giai Lôi Viêm Phi Tích hiển nhiên chính là một loại như thế, trong số Yêu Thú Cửu Giai, nó là sự tồn tại đại danh đỉnh đỉnh, trời sinh tinh thông điều khiển Lôi Hỏa, tính khí thô bạo tàn nhẫn. Ngay cả võ giả Phản Hư Nhị Tầng Cảnh chạm trán, cũng phải kinh hãi tột độ. Cường giả đánh bại phục tùng loại Yêu thú này thực không nhiều lắm.
Nhưng giờ đây, hai con Lôi Viêm Phi Tích lại trở thành súc vật kéo xe, bị dây cương siết chặt nơi cổ.
Theo sát ở phía sau bọn chúng, một chiếc xe thú được trang trí cực kỳ xa hoa từ từ tiến vào Huy Nguyệt Thành. Buồng xe hết sức lộng lẫy, được trang hoàng hùng vĩ tráng lệ, theo bánh xe chuyển động, trong xe còn truyền đến tiếng chuông đinh linh linh giòn giã, vô cùng vui tai. Buồng xe rộng rãi, không có cửa sổ, chỉ có những tấm màn che màu hồng buông rủ xung quanh. Dường như chủ nhân của chiếc xe chính là bộ dáng rất thích bị người chú ý.
Bên trong buồng xe ngồi ba người, nhưng gần như ánh mắt mọi người trong nháy mắt này đều ném đến trên người của một người.
Đó là một nam nhân mặc áo dài trắng nõn, ngồi lệch trên giường êm ái, phong thái ngọc thụ lâm phong, dáng vẻ đường đường. Hắn tùy ý ngồi ở chỗ kia như vậy, toàn thân lại tản ra một loại khí tức hào hoa phú quý, khiến người ta không tự chủ mà cảm thấy mình thấp kém hơn một bậc. Cái nhìn đầu tiên với hắn, chỉ cảm thấy người này rất là đẹp trai, nếu nhìn thêm lần thứ hai, thì sẽ chìm đắm trong ánh mắt của hắn.
Ánh mắt hắn rất sáng, rất có thần, hơn nữa dường như còn tản ra một loại lực lượng tà dị. Bất kỳ cô gái nào đối mặt đôi mắt này, cũng sẽ không tự chủ bị lạc mình, tựa như thiêu thân gặp phải ánh đèn, sẽ bất chấp tất cả mà lao vào.
Trên đầu gối của nam nhân, có một cô gái tuyệt sắc nửa nằm ở nơi đó. Bàn tay thon dài được chăm sóc tinh tế của nam nhân, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của cô gái. Ánh mắt của cô gái kia hơi híp, lộ ra một bộ thần sắc chìm đắm cực kỳ hưởng thụ, dường như nàng chính là một sủng vật, đang hưởng thụ chủ nhân vuốt ve yêu mến.
Còn có một cô gái khác, lại nằm nghiêng trong lòng ngực của nam nhân, thần sắc cũng mê ly giống vậy. Gương mặt xinh đẹp đỏ hồng, tựa như vừa được mưa móc tưới nhuần. Hơi thở hơi hổn hển, đôi môi đỏ mọng tản ra tia sáng xinh đẹp câu hồn đoạt phách.
Tuy rằng bị vô số người vây xem, nhưng nam tử kia lại vẫn như cũ khóe miệng mỉm cười, một đôi mắt tràn đầy lực lượng tà dị không hề che giấu nhìn khắp bốn phía. Bất kỳ cô gái nào đối mặt ánh mắt của hắn, đều khiến tâm hồn thiếu nữ rung động, hận không thể lập tức xông lên chiếc xe thú đó, bầu bạn bên cạnh hắn, dâng hiến cả thể xác lẫn tinh thần.
"Ta biết hắn là ai, hắn là Tà Nhãn Cuồng Thiếu! Là tiểu công tử Di Thiên của Thiên Nhãn Lĩnh Chủ!" Trong đám người truyền đến tiếng động kinh hô, bóc trần thân phận tôn quý của nam nhân ngồi trên chiếc xe thú.
Rất nhiều người đều nhận ra được. Rất nhiều nam nhân sắc mặt chợt đại biến, nhìn ánh mắt của Di Thiên từ từ thay đổi mùi vị, trở nên vô cùng kiêng kỵ. Không gì khác, danh tiếng của Tà Nhãn Cuồng Thiếu Di Thiên trên Đế Thần Tinh thực sự quá tệ hại, nghe đồn các cô gái chết ở trên tay hắn không có 1000 cũng có 800 người. Hơn nữa những cô gái này đều cũng không phải là hắn dùng mạnh hoặc là tự mình động thủ đánh chết, mà là do những cô gái đó chủ động dâng hiến tánh mạng của mình cho hắn.
Nghe đồn Di Thiên tu luyện một loại bí thuật, mang hơi hướng thải âm bổ dương, cô gái nào cùng hắn hoan hảo một đêm, cho dù xuất sắc đến mấy cũng phải hương tiêu ngọc vẫn. Dù vậy, cũng vẫn như cũ có cô gái nghĩa vô phản cố, đầu nhập vào trong lòng của Di Thiên.
Đáng hận nhất chính là tên Di Thiên đó, bất kể là nữ nhân của Nhân Tộc hay là Yêu Tộc, đều tùy ý chấm mút. Rất nhiều cô gái bị hắn độc hại như vậy, cho nên bình thường mà nói, bất kể tên Di Thiên đi tới chỗ nào, những nam tử kia cũng sẽ không để cho nữ tử của nhà mình đi ra xuất đầu lộ diện, hết sức cố gắng tránh khỏi nữ tử trong thân nhân cùng hắn chạm mặt.
Trước đó ai cũng không nghe nói Di Thiên sẽ đến Huy Nguyệt Thành, cho nên không có người phòng bị, nếu sớm biết, bọn họ không tránh kịp, làm sao đường hẻm nghênh đón như vậy? Nhưng giờ này, hai Yêu thú Cửu Giai Lôi Viêm Phi Tích kéo xe thú hiện thân, Di Thiên đã xuất hiện ở trước mặt mình, sao có thể nói đi là đi?
Xong rồi xong rồi! Không ít võ giả đang nhìn cô gái tương thân tương ái bên cạnh mình, nhìn trong mắt của các nàng lộ ra vẻ hâm mộ cùng yêu say đắm đối với Di Thiên, hận không thể hiện tại xông lên bầm thây vạn đoạn tên khốn này. Nhưng điều này cũng vẻn vẹn chỉ là suy nghĩ một chút thôi.
Chưa kể Di Thiên bản thân đã là cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh, ít ai là đối thủ của hắn, chỉ hai con Yêu thú Cửu Giai kéo xe thì không phải là dễ trêu. Huống chi, sau lưng Di Thiên còn có một chỗ dựa vững chắc khổng lồ. Thiên Nhãn Lĩnh Chủ! Đó là một phương cường giả chân chính ngang ngược, là cường giả Hư Vương Cảnh, người nào không tiếc mạng lại dám hạ thủ con của lão ta? Thiên Nhãn Lĩnh Chủ sủng ái có thừa đối với đứa con trai của lão ta, bằng không cũng sẽ không để cho Lôi Viêm Phi Tích dùng làm kéo xe cho hắn.
Dương Khai đứng trong đám người cũng biết được thân phận người này từ trong tiếng kinh hô cùng tiếng nghị luận của người ở bốn phía, trong lòng âm thầm có chút kỳ quái, tiểu công tử của Thiên Nhãn Lĩnh Chủ chạy đến Xích Nguyệt Lĩnh làm gì? Theo hắn biết, 10 đại Lĩnh Chủ trên Đế Thần Tinh quan hệ cũng không phải là quá hòa mục.
Tuy nhiên hắn cũng không vẻn vẹn chỉ là kỳ quái mà thôi, cũng không nghĩ sâu xa, sau khi biết người chọc phát hỗn loạn không phải là tỳ nữ của hành cung mà mình chờ đợi, hắn không còn ý nghĩ muốn xem náo nhiệt. Ánh mắt của Tà Nhãn Cuồng Thiếu khiến hắn vô cùng chán ghét, đó là sự cuồng vọng coi tất cả nữ nhân trong thiên hạ đều là vật sở hữu của mình.
Hắn vốn định xoay người rời khỏi, nhưng đợi sau khi lấy lại tinh thần, không khỏi ngây ngẩn cả người. Bởi vì các võ giả vốn đứng hai bên đường phố, giờ phút này đều quỳ một chân trên đất, với tư thái cung kính, nghênh đón Di Thiên vào thành. Dương Khai quay đầu nhìn chung quanh một chút, không khỏi nhíu mày một cái. Hắn chợt phát hiện, mình có chút hạc đứng giữa bầy gà...
Người vây xem vô số, thời khắc này tất cả đều quỳ một chân trên đất, chỉ có một mình Dương Khai cô độc đứng đó, hiển nhiên trở nên vô cùng chói mắt.
Di Thiên cằm hơi nâng lên, mặc dù chỉ ngồi trên xe thú, vẫn mang theo tư thái nhìn xuống, bễ nghễ Dương Khai, trong đôi mắt tràn ngập khí tức chèn ép.
"To gan!" Một tiếng gầm lên truyền đến từ bên cạnh, võ giả Yêu Tộc cưỡi Yêu thú hình sói dẫn đường siết chặt dây cương, tọa kỵ dưới thân lập tức nhào tới trước mặt Dương Khai, một cái roi dài vung lên, khiển trách:
"Còn không quỳ xuống!" Người này nói như thế, lập tức muốn rút roi ra về phía Dương Khai, dường như là muốn cho hắn một bài học.
Dương Khai thần tình lãnh đạm nhìn hắn. Võ giả Yêu Tộc ngẩn ra, bỗng nhiên nhận ra bộ mặt của Dương Khai. Người này không phải là Nhân Tộc võ giả mấy ngày hôm trước hỏi đường mình đó sao? Mình lúc đó cảm thấy hắn có chút sâu không lường được...