Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1584: CHƯƠNG 1584: NGƯƠI QUÁ COI THƯỜNG TA

Nguy hiểm phải gánh chịu không hề nhỏ, nhưng nội đan lại có thể tăng cường thực lực của võ giả Yêu tộc. Huyết Luyện lúc này phun ra nội đan, đủ thấy hắn đã điên cuồng đến mức nào, khiến đám người Ba Hạc không khỏi kinh hãi. Huyết Luyện có thân phận bất phàm, nếu hắn dùng nội đan mà vẫn bại trong tay Dương Khai thì Huyết Giao Lãnh Chủ tuyệt đối sẽ không cam tâm bỏ qua. Đó là một vị cường giả thực lực không kém Xích Nguyệt, nếu hắn tức giận, cả Đế Thần đều sẽ chìm vào một mảng hắc ám.

Nhưng nếu Huyết Luyện thắng, với sự điên cuồng của hắn lúc này, kết cục của Dương Khai cũng không thể tốt đẹp. Ba Hạc, Dục Hùng cùng Phiến Khinh La sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Cho nên, dù bất kể thế nào, cũng phải ngăn cản trước khi Huyết Luyện thi triển năng lượng chất chứa trong nội đan, phải ngăn trở hắn.

Như vậy mới có thể biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không. Động tác của ba người không thể không nhanh, vốn chỉ cách trăm trượng, với trình độ của họ chỉ cần trong nháy mắt là có thể đến nơi. Ba Hạc há miệng, đang muốn làm người hòa giải khuyên hai người dừng tay, nhưng lời còn chưa nói ra bỗng nhiên một tiếng gầm vọng ra từ cơ thể Dương Khai. Cùng lúc đó, một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi cũng tràn ngập ra. Mạnh như Ba Hạc cũng cảm thấy trong lòng run sợ. Lời nói nghẹn trong cổ họng hắn, ánh mắt hắn kinh hãi nhìn Dương Khai, khóe mắt co quắp. Nếu như hắn không nghe nhầm thì thanh âm vừa rồi chính là…

“Long ngâm!” Trong tẩm cung, Xích Nguyệt hoa dung thất sắc, đôi mắt chợt mở to, gương mặt đẹp hiện lên vẻ khác thường, dường như phát hiện điều gì đó bất thường.

Dù là với tu vi Hư Vương Cảnh tầng hai nhưng lúc thanh âm kia truyền tới, nàng vẫn không khỏi rùng mình. Đó là sự kính sợ trong bản năng chứ không liên quan tới thực lực. Xích Nguyệt thân mang huyết mạch Thiên Nguyệt Ma Chu nên mới có thể tu luyện tới trình độ Hư Vương Cảnh. Vì vậy, nàng mới coi trọng Phiến Khinh La, người vốn đã hấp thu lực lượng Thiên Nguyệt Ma Chu, không tiếc lấy danh nghĩa lãnh chủ thu nhận Phiến Khinh La làm nghĩa nữ, dốc sức bồi dưỡng.

Nàng mong đợi một ngày kia Phiến Khinh La có thể một lần nữa dẫn Thiên Nguyệt Ma Chu hùng vĩ giáng lâm thế gian, lại được chứng kiến sự cường đại của Thiên Nguyệt Ma Chu như thời thượng cổ. Thiên Nguyệt Ma Chu là dị chủng cổ xưa, là yêu thú cực kỳ kinh khủng. Nhưng so sánh với truyền thuyết Thánh Linh thượng cổ vẫn còn có chút chênh lệch. Trong số các Thánh Linh thượng cổ, Long Phượng lại là chí tôn.

Đáng tiếc, loại Thánh Linh cường đại này đã sớm biến mất trong lịch sử, chỉ còn trong điển tịch có miêu tả hùng vĩ về thân ảnh che trời lấp đất của họ. Những thứ kia chỉ tồn tại trong truyền thuyết Thánh Linh thượng cổ, nói đúng ra thì cũng là Yêu tộc, chỉ có điều bọn họ là Hoàng giả bẩm sinh của Yêu tộc, là sự tồn tại mà mỗi Yêu tộc đều phải quỳ bái. Xích Nguyệt nghĩ Thánh Linh thượng cổ này sớm đã tuyệt tích.

Nhưng trong hành cung của mình, nàng lại nghe rõ tiếng long ngâm thuần khiết. Vọng thẳng cửu tiêu, tiếng long ngâm đinh tai nhức óc khiến huyết mạch Thiên Nguyệt Ma Chu trong cơ thể Xích Nguyệt cũng phải run rẩy. Nàng không chần chừ nữa, thân hình thoắt cái đã biến mất khỏi tẩm cung, vội vàng lao thẳng đến chiến trường. Nàng biết Huyết Luyện lần này gặp phiền toái lớn. Bên ngoài lầu các, Dương Khai lạnh lùng hít sâu một hơi, trút bỏ sự áp chế lên sức mạnh thần bí trong cơ thể, để nó bùng nổ. Long ngâm rung trời, trong ánh sáng vàng chói mắt, một kim sắc cự long khổng lồ hiện ra từ cơ thể Dương Khai. Thân ảnh kia che khuất bầu trời, tỏa ra uy nghiêm nồng đậm, hai con mắt rồng còn to hơn cả phòng ốc cũng phát ra kim quang làm người nhìn thấy phải khiếp sợ.

Nó lắc đầu vẫy đuôi, vừa xuất hiện đã lao thẳng về phía Huyết Luyện. Huyết Luyện ngây dại, khí tức điên cuồng của hắn như ngọn lửa bị dội một chậu nước lạnh, dập tắt trong nháy mắt. Trong khoảnh khắc hắn thất thần, thân ảnh cự long màu vàng miệng rộng như chậu máu, một ngụm nuốt chửng nội đan trước mặt vào bụng, ngay sau đó lại quay về đỉnh đầu Dương Khai, ngạo nghễ nhìn xuống.

“Không thể nào!” Di Thiên kêu thất thanh, ánh mắt ngây dại mờ mịt nhìn con cự long kia, bị thân ảnh đột nhiên xuất hiện này làm khiếp sợ tột độ.

“Thánh Long!” Dục Hùng suýt nữa cắn phải lưỡi mình, cả người run rẩy kịch liệt.

Ba Hạc không nói gì nhìn cảnh tượng chấn động lòng người trước mắt, dường như đã mất đi khả năng ngôn ngữ. Đôi mắt đẹp của Phiến Khinh La lóe lên tia sáng kỳ dị, sau lưng bỗng hiện lên một hư ảnh giống như con nhện tám chân màu bạc trắng, đối kháng với long uy nồng đậm kia. Con nhện to chừng bằng phòng ốc, hư ảnh như ngưng tụ thành thực thể, trên trán có ấn ký trăng lưỡi liềm. Thiên Nguyệt Ma Chu! Những người có mặt ở đó, chỉ có nàng là tình trạng khá hơn một chút.

Một là nàng là nhân tộc, sự áp chế của long uy đối với nàng nhỏ nhất. Hai là nàng có lực lượng Thiên Nguyệt Ma Chu nên có chút khả năng đối kháng long uy. Dù là như vậy nhưng nàng cũng bị Kim Long từ cơ thể Dương Khai làm cho khiếp sợ. Tất cả yên lặng như tờ, huyết chiến tạm ngừng, chỉ có tiếng thở dốc dồn dập liên tiếp.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn thoáng qua, trên mặt lóe lên vẻ cổ quái, lạnh nhạt nhìn Huyết Luyện nói: “Xin lỗi, tiểu gia hỏa này có vẻ rất hứng thú với nội đan của ngươi, ta không áp chế được.”

Huyết Luyện sắc mặt tái nhợt cực độ, sự kiêu ngạo trong ánh mắt như tòa lâu đài cao vạn trượng ầm ầm sụp đổ, biến thành một mảnh phế tích. Trận chiến này, Dương Khai từ trong ra ngoài, từ thân thể đến tâm linh đã làm cho hắn tổn thương nặng nề. Dưới sự áp chế khủng khiếp của long uy, hắn còn không có ý định thu lại nội đan của mình.

“Đủ rồi!” Một tiếng quát khẽ truyền tới. Trong hư không bỗng xuất hiện thân ảnh một mỹ phụ, ánh mắt người này sắc bén quét qua một lượt rồi dừng lại trên Kim Long, hít một hơi thật sâu, bộ ngực căng đầy không khỏi phập phồng.

“Nghĩa mẫu!” Phiến Khinh La cùng Dục Hùng vội vàng ứng lễ.

“Đại nhân!” Ba Hạc cung kính hành lễ.

Dương Khai khóe mắt co rụt lại, thần niệm lướt qua người mỹ phụ này rồi hoảng sợ phát hiện ra bản thân căn bản không thể nhìn thấu sâu cạn của bà ta. Đây là một vị cường giả Hư Vương Cảnh! Thân phận của đối phương hiện rõ mồn một, không thể nghi ngờ gì đây chính là chủ nhân của Hành Cung – Xích Nguyệt. Đây không phải lần đầu tiên Dương Khai được gặp võ giả Hư Vương Cảnh, hắn trước kia đã từng cùng Quỷ Tổ chung sống một thời gian nhưng cảm giác Xích Nguyệt mang lại cho hắn so với Quỷ Tổ còn kinh khủng hơn.

Dù sao Quỷ Tổ chỉ là Hư Vương Cảnh tầng nhất tu vi, còn Xích Nguyệt đã là tầng hai. Một tầng cảnh giới chênh lệch đã là khác biệt một trời một vực.

“Tiểu tử Dương Khai bái kiến Xích Nguyệt tiền bối.” Dương Khai ôm quyền lớn tiếng hành lễ.

Xích Nguyệt cho tới lúc này mới đưa mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu: “Ngươi coi như là khách của Hành Cung ta, không cần đa lễ.”

Dương Khai tươi cười tự nhiên nói: “Tiểu tử ngưỡng mộ uy danh tiền bối đã lâu, lẽ ra nên chủ động tới thăm hỏi, ngại vì tiểu tử thân phận thấp kém, không dám gặp tiền bối, xin tiền bối thứ lỗi.”

“Không sao, bổn cung tới gặp ngươi cũng như nhau thôi.” Xích Nguyệt nhẹ nhàng trả lời.

“Nghĩa mẫu, chuyện lần này…” Phiến Khinh La thấy thái độ của Xích Nguyệt đối với Dương Khai dường như không nóng không lạnh thì lòng thiếu nữ không khỏi hoảng hốt, cho rằng Xích Nguyệt đang trách cứ Dương Khai nên muốn nói đỡ vài câu cho hắn.

“Không cần nói, ta đều biết rồi.” Xích Nguyệt phất tay cắt ngang lời nàng, cũng không cho nàng cơ hội mà hơi híp đôi mắt từ trên cao nhìn xuống Dương Khai, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: “Trận chiến này đã phân thắng bại, ngươi có phải là nên trả lại nội đan cho người ta không?”

“Phải trả lại sao?” Dương Khai chân mày cau lại, vẻ ngoài ý muốn.

“Ngươi chắc không muốn đuổi tận giết tuyệt chứ?” Xích Nguyệt chậm rãi lắc đầu: “Ngươi là người thông minh, nên biết làm như vậy sẽ có hậu quả gì.”

“Tiểu tử thực sự không biết, xin Xích Nguyệt tiền bối chỉ dạy.” Dương Khai đĩnh đạc nhìn Xích Nguyệt, dường như không hề e ngại.

Ba Hạc toàn thân toát mồ hôi lạnh, Di Thiên chỉ cảm thấy bàn chân mình đều đang chuột rút, Dục Hùng cũng không nhịn được rùng mình. Lại có người dám nói với đại nhân như vậy, tiểu tử này không biết trời cao đất rộng. Chọc giận một cường giả Yêu tộc cấp bậc lãnh chủ đối với hắn có gì tốt đẹp? Hắn chẳng lẽ không có ý định bỏ qua mọi chuyện sao?

“Tên khốn.” Xích Nguyệt tâm tình vốn không tệ, nhưng bị Dương Khai ngông cuồng chọc tức, nàng liền vui vẻ ngẫm nghĩ một chút, thần sắc ôn hòa nói: “Bổn cung nể mặt ngươi, ngươi cũng phải nể mặt bổn cung một chút, nói sao thì nói ta cũng đã lớn tuổi rồi, nói nhiều cũng mệt lắm.”

“Tiền bối rất già sao? Tiểu tử cảm thấy tiền bối phong nhã, so với những thiếu nữ mười sáu, mười tám cũng không khác gì.” Dương Khai kinh ngạc.

Ba Hạc cùng những cường giả Yêu tộc ngay lập tức ngây người. Mỗi người đều nhìn Dương Khai như nhìn quái vật. Đây là đang trêu chọc Lãnh Chủ đại nhân à? Chính xác là như vậy. Trong thiên hạ lại còn có người dám trêu chọc Lãnh Chủ đại nhân?

Bọn họ cẩn thận nhìn Xích Nguyệt, đám người Ba Hạc phát hiện Lãnh Chủ đại nhân không hề có chút tức giận nào mà ngược lại, lại mỉm cười quái dị, dường như rất thích thú, hừ lạnh nói:

“Loài người quả nhiên khéo ăn nói, không trách Khinh La đối với ngươi thâm tình như vậy, ngươi chính là dùng lời lẽ ấy để lừa nó sao?”

“Tiền bối nói sai rồi, vãn bối là dùng mị lực nhân cách chinh phục Khinh La chứ không hề có lời lẽ hoa mỹ gì.” Dương Khai nghiêm nghị lắc đầu.

“Ngông cuồng.” Xích Nguyệt khẽ mỉm cười, giây lát bà ta thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói:

“Nhưng dù nói thế nào ngươi cũng không được quá càn rỡ ở Hành Cung của ta. Huyết Luyện nếu có mệnh hệ gì ta không có cách nào ăn nói với Huyết Giao. Hãy trả lại nội đan cho người ta đi, coi như bổn cung nợ ngươi một ân tình.” Dương Khai khóe mắt khẽ híp lại, liếc sang bên Huyết Luyện sắc mặt tái nhợt, có chút vẻ bất đắc dĩ.

“Không cần hắn trả lại!” Huyết Luyện bỗng nhiên quát lớn: “Chỉ là một đạo Thánh Long tàn ảnh, không thể trói buộc nội đan của bổn công tử.” Nói rồi hắn há miệng hút mạnh một hơi. Tiếng long ngâm lần nữa vang lên, một đạo ánh sáng đỏ máu bỗng nhiên bắn ra từ Kim Long, bị Huyết Luyện nuốt vào trong bụng. Hắn thu hồi nội đan của mình một cách dễ dàng. Kim Long bạo nộ nhe nanh trợn mắt.

“Loài người, vừa rồi là bổn công tử sơ ý, ngươi cho rằng như vậy có thể thắng được bổn công tử sao? Ngươi quá coi thường ta.” Huyết Luyện vẻ không chịu thua nhưng đã không còn vẻ khinh miệt lúc trước mà ngược lại, ánh mắt còn toát ra vẻ kiêng kỵ. Bất kể hắn thừa nhận hay không thì thực lực của Dương Khai không hề thua kém hắn.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!