Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1585: CHƯƠNG 1585: MỘT NỬA YÊU TỘC.

— Được rồi, Huyết Luyện ngươi chớ nhiều lời nữa. Đã tới Hành Cung của bổn cung rồi thì phải theo quy tắc của bổn cung, ngươi tưởng đây là Huyết Giao Lĩnh của ngươi sao? Trước khi tới đây Huyết Giao không dạy cho ngươi phải làm thế nào sao? — Xích Nguyệt huấn thị.

— Chuyện lần này bổn cung có thể bỏ qua, nếu còn có lần sau ngươi biết hậu quả rồi đấy.

Sắc mặt Huyết Luyện thay đổi, suy nghĩ một hồi lâu mới chắp tay nói: — Huyết Luyện thất lễ, xin Xích Nguyệt tiền bối chớ trách tội.

— Di Thiên, đưa hắn về nghỉ ngơi đi. Còn mấy ngày nữa các ngươi phải lên đường rồi, nếu còn xảy ra chuyện gì bổn cung sẽ hỏi tội ngươi. — Xích Nguyệt đưa mắt nhìn Di Thiên vẫn đứng đó xem trò vui từ nãy đến giờ, thần sắc lạnh lùng.

— Tuân lệnh. — Di Thiên ngoan ngoãn đáp. Dù cho hắn có vênh váo cỡ nào đi nữa, dù trong mắt có không coi ai vào đâu đi nữa thì trước mặt Xích Nguyệt cũng vẫn phải cụp đuôi. Yêu tộc thập đại Lãnh chủ không có ai là dễ động tới, đừng nói đến Xích Nguyệt xếp hạng cực cao. Hắn vội vã gọi Huyết Luyện, rồi dẫn y rời đi.

— Loài người ngươi hãy nhớ đấy, chuyện hôm nay chưa xong đâu. — Huyết Luyện oán độc liếc nhìn Dương Khai, trước khi đi còn buông một câu đe dọa. Dương Khai khẽ cười lạnh, nhìn thân ảnh hắn càng lúc càng xa, thu hồi Kim Long thân.

— Các ngươi cũng giải tán đi. — Xích Nguyệt khẽ phất tay về phía đám người Dục Hùng, đưa ánh mắt nhìn Dương Khai trầm ngâm giây lát rồi nói: — Về phần ngươi, hãy đi theo bổn cung.

Nói vậy rồi bà phất tay về phía Dương Khai, một luồng lực lượng tức thì bao phủ lấy hắn. Nhận thấy Xích Nguyệt dường như không có ác ý, Dương Khai cũng không phản kháng mà tùy ý bà. Ngay sau đó hai người cùng biến mất vô ảnh.

— Nghĩa mẫu! — Phiến Khinh La kinh hô.

— Yên tâm đi tiểu muội, nghĩa mẫu cũng không làm gì bất lợi với hắn đâu. Với thực lực cường đại của nghĩa mẫu, muốn làm gì bất lợi với hắn thì hắn cũng không thể phản kháng. — Dục Hùng trấn an. Phiến Khinh La lập tức có chút lo lắng, cắn răng, vội vã bay về tẩm cung của Xích Nguyệt.

Trong tẩm cung, thân ảnh của Xích Nguyệt cùng Dương Khai hiện ra. Dương Khai liếc nhìn một lượt, phát hiện nơi này bài trí đơn sơ nhưng lại toát lên khí chất cao quý. Đây hẳn là chỗ ở của Xích Nguyệt, hắn thầm phỏng đoán. Sau khi đưa Dương Khai tới đây, Xích Nguyệt chăm chú nhìn hắn, đôi phượng mâu khẽ híp, không chớp mắt. Dương Khai thản nhiên, không chút sợ hãi đối mặt với bà.

Một hồi lâu sau, Xích Nguyệt khẽ gật đầu, cũng không biết là khen ngợi hay châm chọc: — Lá gan thật không nhỏ, loài người dám nhìn bổn cung như vậy e rằng khó tìm được người thứ hai. Ngươi cảm thấy bổn cung sẽ không làm gì ngươi sao?

— Chắc là không đâu. — Dương Khai cười ha hả. — Tiền bối thoạt nhìn không giống như người ỷ lớn hiếp nhỏ.

— Ngươi nếu thực nghĩ như vậy thì quả là đã đánh giá quá thấp giá trị của Thánh Long căn nguyên trong cơ thể ngươi rồi. — Xích Nguyệt hít sâu một hơi, thần sắc ngưng trọng. — Nói thật cho ngươi biết, ta cảm thấy rất hứng thú với Thánh Long căn nguyên trong cơ thể ngươi, cũng từng nghĩ tới việc giết ngươi, đoạt lấy sức mạnh kia. Có nó, bổn cung nói không chừng có thể một thoáng nhìn thấu thiên đạo, đột phá đến Hư Vương tam trọng cảnh. Ngươi cũng biết đó là tâm nguyện của bổn cung vô số năm qua, cũng khó lòng cưỡng lại sức hấp dẫn của nó.

Dương Khai vẫn không hề tỏ ra e ngại, nghe vậy chỉ nhẹ gật đầu nói: — Tiền bối đã nói vậy nghĩa là hiện tại tiền bối không muốn giết ta, vãn bối có thể biết nguyên do không?

— Ngươi thật thông minh. — Xích Nguyệt hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người ngồi xuống ghế của mình, không hề che giấu mà cười nói:

— Có ba nguyên nhân. Thứ nhất, bổn cung không thể đảm bảo sau khi giết ngươi có thể đoạt lại được Thánh Long căn nguyên kia. Nó lựa chọn ngươi, tức là nó đã thừa nhận ngươi, bổn cung không nắm chắc liệu nó có thừa nhận bổn cung hay không.

Thứ hai, nếu nó thừa nhận bổn cung thì bổn cung cũng chưa chắc chắn có thể đột phá đến Hư Vương tam trọng cảnh.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu: — Thứ ba thì sao?

— Ngươi là người đàn ông Khinh La coi trọng. Nếu bổn cung giết ngươi sẽ mất đi Khinh La, được ít mất nhiều. Tiềm lực của Khinh La trong tương lai còn lớn hơn bổn cung rất nhiều.

— Tiền bối rất thẳng thắn, vãn bối vô cùng bội phục. — Dương Khai toét miệng mỉm cười.

— Bớt nịnh hót đi, bổn cung sẽ không bị ngươi xoay vòng đâu. — Xích Nguyệt sắc mặt nghiêm túc.

— Tuy rằng bổn cung không muốn giết ngươi nhưng ngươi phải biết lần này ngươi đã gây phiền toái như thế nào rồi chứ?

Dương Khai nhướn mày như có điều suy nghĩ: — Tiền bối nói tới Huyết Luyện? Hắn thì tính là phiền toái gì.

Xích Nguyệt hừ lạnh: — Bổn cung nói tới phiền toái chính là những Lãnh chủ khác của Đế Thần.

Dương Khai nhướn mày nhưng rất nhanh hắn đã hiểu sao Xích Nguyệt lại nói như vậy. — Ngươi còn đánh giá thấp sự hấp dẫn của Thánh Long căn nguyên đối với những người chúng ta. Nếu là loài người Hư Vương Cảnh biết được trong cơ thể ngươi có Thánh Long căn nguyên có lẽ sẽ khiếp sợ, ngạc nhiên, sẽ nghĩ cách giết chết ngươi khi còn trong trứng nước.

Nhưng Yêu tộc chúng ta lại khác. Thánh Long… đó là Hoàng giả chí tôn vô thượng, là sự tồn tại mà Yêu tộc ta vô số tộc nhân quỳ bái… ngươi nói xem vật như vậy người nào không muốn?

Xích Nguyệt trang nghiêm. — Tin tức một khi tiết lộ ra ngoài, chín vị Lãnh chủ khác trên Đế Thần chắc chắn sẽ tụ tập tới Xích Nguyệt Lĩnh, bọn họ sẽ tìm đến ngươi. Ngươi nói tới lúc đó bổn cung sẽ bảo vệ ngươi hay không? Bổn cung dù mạnh đến đâu cũng khó lòng chống lại nhiều người, ngươi biết ngươi mang lại cho bổn cung bao nhiêu rắc rối không?

— Ồ. — Dương Khai kinh ngạc. — Điều này vãn bối thực sự chưa nghĩ tới. Nhưng tiền bối, chuyện lần này đâu phải chỉ mình vãn bối sai? Tiền bối chẳng lẽ cũng có chút trách nhiệm? Hắn cùng Huyết Luyện chiến đấu lâu như vậy, Dương Khai không tin Xích Nguyệt không mảy may phát hiện. Nếu bà đã phát hiện mà không ngăn trở, hiển nhiên là ngầm cho phép, có lẽ trận đấu này còn có nguyên do khác.

Xích Nguyệt trợn mắt hung tợn liếc nhìn Dương Khai, tất nhiên không chịu thừa nhận điều này. — Nói tóm lại, bổn cung với ngươi không quen biết. Ngươi tự rước lấy phiền toái thì tự mình giải quyết, bổn cung sẽ không nhúng tay. — Xích Nguyệt hừ giọng, chỉ thiếu nước đuổi Dương Khai ra khỏi nhà.

— Hắc hắc, tiểu tử cũng không bắt tiền bối che chở. — Dương Khai sờ mũi. — Bọn họ muốn Thánh Long căn nguyên trong cơ thể ta thì cũng phải có bản lĩnh mới được.

Xích Nguyệt chân mày nhíu lại, mơ hồ nhìn hắn, dường như có chút không kịp định thần, hồi lâu mới cười châm chọc:

— Ngươi rốt cuộc ngông cuồng đến mức nào? Đến Yêu tộc Lãnh chủ ta cũng không coi vào đâu. Bổn cung biết loài người từ trước đến nay cuồng vọng tự đại, nhưng cũng không đến mức như ngươi đây.

— Người có bản lĩnh thì mới có thể ngông cuồng được. — Dương Khai híp mắt lại.

— Nói không khách khí, dù tiền bối muốn giết tiểu tử cũng chưa chắc đã đắc thủ đâu.

Đôi phượng mâu của Xích Nguyệt khẽ híp lại, ngữ khí lạnh lẽo: — Ngươi đây là đang khiêu khích bổn cung.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu: — Tiểu tử không có ý này, chỉ là nói thật thôi.

Xích Nguyệt nghiêm túc đánh giá hắn, dường như muốn nhìn xem hắn rốt cuộc có phải đang cố ra vẻ hay không. Nhưng nhìn hắn biểu tình nghiêm trang, không chút chột dạ, làm nàng kinh ngạc vô cùng, không biết nội tình của hắn rốt cuộc ra sao. Mình là Hư Vương nhị trọng cảnh, hắn là Phản Hư nhị trọng cảnh, về cảnh giới đã chênh lệch một đại cảnh giới rồi. Cho dù hắn khi giao chiến với Huyết Luyện biểu hiện không tầm thường, Xích Nguyệt cũng có nắm chắc một kích đoạt mạng hắn.

Sống đã nhiều năm như vậy, bà chưa từng thấy tiểu tử nào khí phách lại cuồng ngạo như Dương Khai. Nhưng không thể phủ nhận, tiểu tử như vậy tuy rằng kiêu ngạo một chút nhưng quả thực có sức hút riêng, không trách được Khinh La lại chìm đắm vào đó, không thể tự kiềm chế.

— Ngươi còn có chiêu gì chưa dùng tới sao? — Gương mặt xinh đẹp của Xích Nguyệt hiện lên vẻ kinh hãi. Nàng nghĩ tới lúc cùng Huyết Luyện giao thủ Dương Khai đã dùng toàn lực, nhưng hôm nay nghe hắn lộng ngôn như vậy, nàng mới đột nhiên ý thức được Dương Khai trước đó vẫn còn giữ lại thực lực. Huyết Luyện thua không oan chút nào. Loài người như vậy đã áp đảo tất cả tân tú Yêu tộc mới xuất hiện, Di Thiên, Huyết Luyện những kẻ hàng đầu kia trước mặt hắn quả thực tầm thường.

— Không tệ.

Dương Khai sảng khoái thừa nhận. Xích Nguyệt nhẹ thở ra một hơi, nhìn hắn như nhìn quái vật, một hồi lâu mới mất hứng khoát tay:

— Quên đi, chuyện tới mức này rồi, truy cứu cũng không có tác dụng gì. Giờ này ngươi dù tốt dù xấu gì cũng coi như người của nửa Yêu tộc ta. Thân là trưởng bối, bổn cung tất nhiên sẽ không làm khó dễ ngươi. Ừm, cũng sẽ không ngăn trở chuyện giữa ngươi và Khinh La, các ngươi cứ thuận theo tự nhiên đi.

— Sao ta lại có thể trở thành nửa Yêu tộc được? — Dương Khai kêu to, gương mặt mơ hồ. Xích Nguyệt đánh giá hắn như vậy khiến hắn rất không vui. Hắn rõ ràng từ đầu đến cuối là một Nhân tộc thuần túy, không thể thay đổi được.

— Hừ, ngươi cảm thấy nói như vậy là làm nhục ngươi sao? — Xích Nguyệt lạnh lùng nhìn Dương Khai. — Đây là cơ duyên người ngoài muốn cũng không được, tiểu tử ngươi tốt nhất là tỏ ra thỏa mãn đi.

— Cơ duyên… — Dương Khai khóe miệng co quắp, trầm ngâm giây lát rồi hỏi: — Tiền bối chỉ Thánh Long căn nguyên?

— Không sai. Tình huống của ngươi hiện giờ có chút giống với Khinh La, thân thể nhân loại, thừa kế lực lượng căn nguyên Yêu tộc cường đại, cho nên được xem là nửa Yêu tộc. — Xích Nguyệt gật gật đầu.

— Tiền bối có thể giải thích cho vãn bối một chút về Thánh Long căn nguyên này không? — Dương Khai hỏi.

— Ngươi muốn biết cái gì? — Xích Nguyệt hỏi ngược lại.

— Vãn bối đều muốn biết tất cả mọi chuyện. — Dương Khai cười ha ha nhìn Xích Nguyệt.

Xích Nguyệt nhướn mày, nhưng không hề có ý nổi giận, ngược lại còn rất kiên nhẫn giải thích: — Ngươi hẳn đã nghe nói tới Thánh Linh Thượng Cổ. Vào thời Thượng Cổ, có những sinh linh cường đại hình thành cùng trời đất, đó chính là Thánh Linh Thượng Cổ. Bọn họ là tiền bối của Yêu tộc ta, là những tồn tại cường đại nhất. Yêu tộc ta hiện giờ vạn vạn chủng tộc đều là do huyết mạch Thượng Cổ của Thánh Linh diễn hóa mà thành, chỉ có điều một số chủng tộc thừa kế huyết mạch mỏng manh nên tương đối nhỏ yếu, một số chủng tộc thừa kế huyết mạch nồng đậm thì lại cường đại.

Huyết Luyện giao thủ với ngươi chính là chủng tộc thừa kế huyết mạch nồng đậm, nên có vẻ cường đại. Thêm vào đó, huyết mạch Huyết Giao của hắn chính là thừa kế từ Long tộc, hơn nữa huyết mạch thừa kế cũng không tệ. Cho nên Thánh Long căn nguyên trong cơ thể ngươi hiển lộ mới có thể áp chế hắn trong nháy mắt. Cũng vì vậy mà Thánh Long căn nguyên kia mới cảm thấy hứng thú với nội đan của hắn, bởi vì nếu cắn nuốt nội đan của Huyết Luyện có thể tăng cường thực lực căn nguyên, lớn mạnh bản thân.

Dương Khai chăm chú nghe, thi thoảng lại gật gật đầu. Đây chính là lời do Yêu tộc Lãnh chủ Xích Nguyệt nói ra, không thể nghi ngờ là vô cùng có quyền uy.

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!