Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1593: CHƯƠNG 1593: KHÔNG PHẢI VIỆC CỦA TA.

Khi biết được một võ giả Phản Hư Cảnh tầng hai lại có thể bình yên đi ra khỏi lĩnh vực lốc xoáy, những cường giả Hư Vương Cảnh trong thạch đình kia lập tức vỡ òa.

Trong chớp mắt, họ liền nhận ra tiềm lực khó lường của một võ giả Phản Hư Cảnh.

- Khà khà, tên tiểu tử này, lão thân thay Kiếm Minh đặt trước hắn. Lão ẩu kia khẽ cười một tiếng. - Nếu hắn có thể còn sống ra khỏi Huyết Ngục, lão thân lập tức dẫn hắn về hành tinh chủ của Kiếm Minh, ra sức bồi dưỡng tài năng.

- Lôi sư tỷ có phải chưa tỉnh ngủ hay không?

Một nho sĩ trung niên cười xùy một tiếng. - Một câu nói của ngươi liền định đoạt, có nên hỏi qua các vị bằng hữu ngồi đây hay không? Mầm giống tốt như vậy, Hằng La Thương Hội ta cũng không muốn bỏ qua.

- Tử Tinh ta cũng muốn. Nữ nhân xinh đẹp kia nói xen vào.

- Lão thân không quản, nếu hắn thật sự có thể sống mà đi ra, lão thân chỉ cần một người này, những người khác mọi người tùy ý. Lão ẩu tỏ vẻ kiên quyết, thần tình kiên định.

- Chuyện này Lôi sư tỷ có lẽ không làm chủ được, không nói đến hắn rốt cuộc đến từ đâu, có thế lực lớn nào đứng đằng sau, dù không có thế lực lớn làm chỗ dựa, Lôi sư tỷ chắc chắn hắn sẽ đi theo ngươi? Nói không chừng hắn đã chọn Hằng La Thương Hội ta. Dù sao, trong Tinh Vực, danh tiếng của Hằng La Thương Hội lớn hơn Kiếm Minh một chút. Nam tử trung niên kia không cam lòng yếu thế, châm chọc khiêu khích.

- Bàn về danh tiếng, ba nhà chúng ta cũng không kém bao nhiêu. Nữ nhân xinh đẹp hé miệng cười duyên, dáng vẻ không đồng tình. - Cũng nói không chừng hắn lại thích Tử Tinh hơn một chút.

Lão ẩu hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không vui nói: - Hai người các ngươi, nhất định phải tranh cướp tiểu tử kia với lão thân sao?

- Không phải là chúng ta muốn tranh giành, là Lôi sư tỷ hơi độc đoán chút. Nam nhân trung niên chậm rãi lắc đầu.

- Được, tất cả đừng ồn ào nữa! Lạc Hải nhíu mày, cắt ngang tranh cãi của ba người. - Tiểu tử kia rốt cuộc có thể sống sót đi ra không vẫn là ẩn số chưa biết, ba người ở đây ồn ào cái gì? Nói không chừng hắn lần này là vận may tốt mới có thể thoát khỏi lĩnh vực lốc xoáy kia, nói không chừng hắn không thể kiên trì tới cuối cùng. Nếu hắn thực sự đã chết ở bên trong, các người lại ở đây không ngừng tranh cãi, không phải khiến người ngoài chê cười sao?

Lạc Hải lên tiếng, ba người vẫn còn chút e ngại, nghe vậy đều gật gật đầu.

Lão ẩu kia nói: - Lạc Hải đại nhân, làm phiền ngươi lưu ý động tĩnh tên tiểu tử này nhiều hơn, nếu hắn thực sự đã chết bên trong, vậy xin báo cho ta một tiếng, để lòng ta khỏi chờ mong.

- Bổn tọa sẽ cố gắng hết sức. Lạc Hải khẽ gật đầu.

- Vậy đa tạ Lạc Hải đại nhân. Lão ẩu vội vàng cảm tạ.

Trong thạch đình lại bình yên trở lại.

Trong Huyết Ngục, Dương Khai nhặt nhẫn không gian trên mặt đất, Thế của bản thân bao trùm quanh người, bước nhanh tới phía trước.

Lĩnh vực lốc xoáy khủng bố căn bản không thể cản trở hắn chút nào, dễ như trở bàn tay, thế như chẻ tre, Dương Khai rất nhẹ nhàng rời khỏi phạm vi bao phủ của lĩnh vực lốc xoáy kia.

Cảm ngộ và đối kháng mấy ngày, khiến Dương Khai cảm thấy Thế của bản thân tăng trưởng rõ rệt, hiểu biết của hắn về Thế và khả năng chống đỡ cũng nâng cao thêm một bậc.

Đây là kết quả mà ngồi khổ tu không thể đạt được.

Huyết Ngục quả nhiên là một nơi tốt để rèn luyện!

Đứng ở đó, thần niệm Dương Khai quét qua nhẫn không gian của Hứa Đinh Dương, ngay sau đó lặng lẽ thu hồi.

Nhẫn không gian của Hứa Đinh Dương cũng không có thứ gì khiến hắn thích thú, tuy rằng đối với một Phản Hư Cảnh tầng này mà nói, tài phú của Hứa Đinh Dương đã đủ khiến người khác kinh ngạc, nhưng yêu cầu của Dương Khai cực kỳ cao, đương nhiên sẽ không động lòng trước tài phú ấy.

Về việc Hứa Đinh Dương nhờ hắn trước khi chết, Dương Khai cũng không để ý.

Mình và hắn tình cờ gặp nhau, không có giao tình, cũng không đáp ứng thỉnh cầu của hắn, Dương Khai dĩ nhiên sẽ không vì một người xa lạ mà có lòng đến Xích Lan Tinh kia để báo tin cho Thanh Vũ Môn.

Hữu duyên sẽ gặp lại.

Ngẩng đầu xác nhận phương hướng, Dương Khai bước về phía trước.

Huyết Ngục không giống với nơi mà Dương Khai đã từng rèn luyện. Bất luận là Lưu Viêm Sa Địa trên U Ám Tinh, hay biệt viện Đế Uyển của Đại Đế, không gian bên trong đó cực kỳ rộng lớn, hơn nữa có rất nhiều hạn chế. Cho nên mặc dù số người đi vào đó không ít, cũng hiếm khi chạm mặt.

Nhưng Huyết Ngục không giống.

Huyết Ngục chiếm diện tích tuy rộng lớn, nhưng bởi vì nơi này tồn tại mấy vạn năm, vô cùng nổi danh, hấp dẫn vô số cường giả Phản Hư Cảnh tầng ba trong toàn Tinh Vực đến đây, khiến Dương Khai đến đây lần này, lại thường xuyên chạm mặt người lạ.

Đại đa số đều không thích gây phiền toái, khi đã phát giác có hơi thở của người lạ đều sẽ chủ động tránh đi, để tránh xảy ra xung đột.

Nhưng sau khi bọn họ nhận ra Dương Khai chỉ có cảnh giới Phản Hư Cảnh tầng hai, đều lộ vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang khinh thường, dùng ánh mắt thương hại nhìn về phía Dương Khai, như thể hắn sắp chết đến nơi.

Dương Khai đương nhiên cũng không để tâm đến họ.

Những cuộc tranh đấu sinh tử giữa các võ giả, hắn đụng phải mấy lần.

Giữa các thế lực lớn trong Tinh Vực cũng không phải đoàn kết hòa thuận, rất nhiều thế lực có xung đột và ân oán, bây giờ đụng phải tại Huyết Ngục, đương nhiên là một lời không hợp liền động thủ.

Dương Khai không nhúng tay vào, hắn chỉ là đang tìm lĩnh vực lốc xoáy, kỳ vọng có thể thu được lợi ích lớn hơn trong việc ngưng luyện và cảm ngộ Thế.

Sự thận trọng của hắn mang đến cho hắn sự bình yên, sau nửa tháng kể từ lúc đi vào Tinh Vực, Dương Khai chưa từng xung đột với ai, chỉ gặp ba lĩnh vực lốc xoáy uy năng phi phàm, tự mình dấn thân vào hiểm cảnh, tiến sâu vào trong đó để thí luyện, cuối cùng đều bình yên đi ra, thu hoạch vô cùng phong phú.

Thế của hắn, cùng với tốc độ tăng trưởng khủng khiếp, nghiễm nhiên đã vượt qua cảnh giới tiểu thành, tiến vào cảnh giới đại thành.

Nhưng khiến hắn thất vọng chính là, hắn lại không thể tìm thấy Vực Thạch - đặc sản trong Huyết Ngục.

Sự hình thành của Vực Thạch không thể tách rời khỏi sự tồn tại của Tinh Vực. Uy năng lĩnh vực tồn tại vô số năm trong Huyết Ngục được những khối Ngọc Thạch đặc biệt kỳ lạ tại đây hấp thu, trải qua diễn biến vô số năm, hình thành nên Vực Thạch - một vật phẩm đặc thù.

Vì vậy, Vực Thạch thường tồn tại trong các lĩnh vực lốc xoáy, muốn đoạt được Vực Thạch, nhất định phải xông vào trong đó.

Nơi nào có Vực Thạch, nơi đó ắt có lĩnh vực lốc xoáy.

Dương Khai cảm thấy vận may của mình không tốt lắm.

Vào một ngày, hắn đang tìm lĩnh vực lốc xoáy, bỗng nhiên nghe một trận tiếng xé rách không gian chói tai vang lên từ một nơi rất gần.

Dương Khai nhướng mày, lập tức hiểu rằng mình có lẽ lại gặp phải một cuộc tranh đấu nào đó.

Hắn muốn tránh đi theo bản năng, mà khi thần niệm hắn hướng về phía đó, bỗng khẽ kêu một tiếng, dừng bước tại chỗ, nghi hoặc nhìn về phía bên kia.

Hắn nhận ra hơi thở sinh mệnh từ phía đó có chút quen thuộc.

Võ giả bên đó đang chạy về chỗ này hiển nhiên cũng phát hiện sự tồn tại của Dương Khai, tốc độ lập tức tăng lên không ít, chạy thẳng về phía hắn.

Trong chốc lát, một đạo cầu vồng ánh sáng ập tới trước mắt Dương Khai, trước sau không quá mười nhịp thở, đạo cầu vồng ánh sáng kia liền bay đến trước mặt Dương Khai, lộ ra bóng dáng thảm hại của một nữ nhân.

- Là ngươi? Dương Khai nhướng mày lộ vẻ ngạc nhiên.

Nàng lại chính là người cùng mình lên đường từ Đế Thần Tinh, là Tuyết Chuẩn đến từ Nộ Giả Lĩnh.

Nàng lúc này, hơi thở hỗn loạn, trên người dường như có vết thương, váy xanh đã bị nhuộm đỏ, cũng không biết là máu của bản thân hay của kẻ địch, sau khi hạ xuống trước mặt Dương Khai, thở dốc mạnh từng hơi, bộ ngực đầy đặn phập phồng kịch liệt, nhìn Dương Khai với ánh mắt phức tạp.

Nàng dường như cũng không nghĩ tới đứng ở chỗ này lại là người mới chỉ có duyên gặp mặt một lần.

Nàng cảm thấy hơi thở bên này có chút quen thuộc, liền muốn đến cầu viện mà thôi.

- Rất thảm hại, bị thương sao? Dương Khai quan sát nàng một lượt.

- Đừng nói lời vô nghĩa, ta đang bị người đuổi. Tuyết Chuẩn trả lời lạnh lùng, thái độ không mấy nhiệt tình: - Giúp ta một tay.

Dương Khai đưa mắt nhìn về phía sau lưng nàng, bên kia có hai đạo thân ảnh đang nhanh chóng chạy đến bên này, đằng đằng sát khí.

- Dựa vào đâu? Chuyện này đâu phải việc của ta? Dương Khai nhíu mày, nếu sớm biết người đến là Tuyết Chuẩn, hắn chắc chắn sớm đã chuồn đi rồi.

Đôi mắt đẹp của Tuyết Chuẩn lập tức lóe lên vẻ bất đắc dĩ, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, nói: - Dù ngươi tin hay không, quan hệ giữa ta và Khinh La muội muội không tồi.

- Điều đó cũng không liên quan đến ta. Dương Khai khẽ cười một tiếng, nàng cho rằng chỉ cần nhắc đến Phiên Khinh La, ta sẽ phải ra tay như một trượng phu sao? - Ngươi lầm rồi, ta chỉ là Phản Hư Cảnh tầng hai, ngươi hãy nhanh chạy đi, hai vị kia lập tức đuổi tới rồi, không đi chỉ sợ không còn kịp nữa.

- Cảnh giới tầng hai này của ngươi không thể xem thường, ta biết việc của ngươi trong hành cung, ngươi đánh bại Huyết Luyện, ngươi không yếu hơn chúng ta! Tuyết Chuẩn đương nhiên không muốn bỏ qua viện quân trước mặt.

Dương Khai vẫn lắc đầu: - Cô nương, tình thế trước mắt của cô nương đâu nghiêm trọng đến mức đó? Với thực lực của ngươi, cho dù không đánh lại hai kẻ kia, chạy trốn có lẽ không thành vấn đề, tại sao phải lôi ta xuống nước cùng?

Hắn chính là nhìn thấu điểm này, mới có chút không muốn nhúng tay vào.

Sự kiên trì của Tuyết Chuẩn khiến hắn có chút bài xích, cảm thấy mình đang bị lợi dụng.

- Chạy trốn đương nhiên không thành vấn đề. Tuyết Chuẩn ngạo nghễ đáp. - Nhưng ngươi có nghĩ tới không, ta là Yêu Tộc, ta chạy trốn trong Huyết Ngục một cách trắng trợn như vậy, một khi bị những cao thủ tộc khác nhận ra thì liệu bọn họ có vây đuổi chặn đường ta không? Chạy trốn sẽ chỉ khiến cục diện càng thêm nghiêm trọng!

- Điều này cũng có lý. Dương Khai ngạc nhiên, hắn thật không nghĩ đến mức này.

- Giúp ta giết một tên trong số họ, tên còn lại ta sẽ tự mình giải quyết. Tuyết Chuẩn nhìn thẳng Dương Khai, trầm giọng nói: - Cứ coi như ta nợ ngươi một ân tình.

- Ân tình thì thôi đi, có thứ gì thực chất hơn không? Dương Khai tùy tiện hỏi một câu, nhìn nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại trên bộ ngực đầy đặn của nàng, khẽ chớp.

Trong đôi mắt đẹp của Tuyết Chuẩn lập tức lóe lên vẻ chán ghét, liếc hắn một cái, thản nhiên nói: - Ngươi muốn thứ tốt gì?

- Không phải ta muốn cái gì, mà là ngươi có gì để trao đổi. Dương Khai nhíu mày.

Tuyết Chuẩn nhíu chặt mày, gương mặt xinh đẹp có chút chần chừ, thấy bóng dáng hai kẻ đang truy đuổi mình càng lúc càng gần, cắn răng nói: - Ta phát hiện được Vực Thạch rồi, chưa kịp lấy, ta có thể dẫn ngươi đến đó.

- Vực Thạch? Dương Khai mắt sáng ngời, lập tức gật đầu: - Giao dịch thành công!

Thấy dáng vẻ hám lợi của hắn, vẻ chán ghét trong mắt Tuyết Chuẩn càng thêm đậm.

Nàng quả thực không hiểu, Phiến Khinh La kiêu ngạo như vậy tại sao lại để ý đến một nam nhân như thế này, xem ra sau chuyến này trở về, nàng phải đi khuyên nhủ Khinh La muội muội, khiến nàng bớt qua lại với nam nhân này, tránh ảnh hưởng đến tiền đồ của bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!