Giữa lúc Tuyết Chuẩn đang miên man suy nghĩ, hai kẻ truy đuổi nàng bỗng nhiên hạ xuống, cách nàng chừng mười mấy trượng.
Một nam một nữ. Nam tử da trắng nõn, trang điểm lòe loẹt như kỹ nữ, nhưng khí tức cường đại tỏa ra từ thân thể lại không thể xem thường. Nữ tử ăn mặc lộng lẫy, trang điểm đậm, y phục hở hang để lộ bắp đùi và cánh tay trắng như tuyết, cực kỳ hấp dẫn ánh mắt nam nhân. Đôi mắt đào hoa long lanh tràn ngập xuân tình, trông vô cùng lẳng lơ yêu mị.
Vừa hạ xuống, cô gái liếc nhìn Dương Khai một cái, đôi mắt đẹp sáng ngời, lộ vẻ hứng thú, cười khanh khách, nhìn về phía nam tử nói:
- Sư huynh, thân hình người này quả nhiên không tệ.
- Sư muội thích sao? Nam tử kia không hề bận tâm, ngược lại còn hứng thú liếc nhìn Dương Khai, gật đầu nói: - Thân hình quả thật không tệ, đúng là kiểu ngươi ưa thích.
Vừa nói, hắn vừa liếc nhìn Dương Khai và Tuyết Chuẩn, hung hăng bóp mông cô gái yêu mị kia một cái, cười gian xảo:
- Sư muội, ngươi đã động lòng rồi phải không?
- Sư huynh... Cô gái kia nhăn nhó gương mặt xinh đẹp như mùa xuân. - Sư muội cùng nam nhân bên ngoài chẳng qua là gặp dịp thì chơi, với huynh mới thật là thương yêu.
- Sư huynh biết. Nam nhân cười ha hả.
Dương Khai và Tuyết Chuẩn đứng bên cạnh, trợn mắt há mồm.
Tuyết Chuẩn tuy là Yêu Tộc, thừa hưởng chút tính cách phóng khoáng của Yêu Tộc, nhưng quả thực cũng không thể chấp nhận cảnh tượng này. Hơi thở dâm ô thối nát toát ra từ lời nói của đôi nam nữ càng khiến nàng buồn nôn.
- Quả nhiên không phải hạng tốt đẹp gì! Dương Khai liếc Tuyết Chuẩn, nhíu mày nói: - Tên này có phải vì ham muốn dung nhan của ngươi nên mới đuổi theo không tha?
Tuyết Chuẩn nghe vậy, hung tợn trừng mắt nhìn Dương Khai, cắn răng nói:
- Bớt lời châm chọc đi.
Dương Khai cười khà khà một tiếng.
Thấy hai người bọn họ không hề tỏ vẻ sợ hãi, ngược lại còn dửng dưng thờ ơ, đôi nam nữ đứng đối diện có chút kinh ngạc. Nam tử kia nghiêm túc quan sát Dương Khai một phen, không khỏi cười giễu cợt:
- Phản Hư Cảnh tầng hai mà cũng dám chạy tới Huyết Ngục? Thật thú vị, Sư muội, người này lá gan không nhỏ.
- Ta chính là thích nam nhân có gan lớn. Cô gái yêu mị kia lè lưỡi, liếm đôi môi đỏ mọng, dáng vẻ cực kỳ hứng thú với Dương Khai. Vẻ khát tình trên mặt nàng càng thêm phơi phới. Vòng eo uốn éo, hiện ra đường cong mê hoặc lòng người.
- Được, vậy tên đó thuộc về ngươi. Nam nhân gật đầu, chỉ vào Tuyết Chuẩn nói: - Yêu nữ này thuộc về ta. Sư huynh sống lâu như vậy, thật sự chưa từng chơi đùa với Yêu Tộc cao cấp thế này. Xem ra lát nữa nhất định có thể tận hưởng khoái lạc tột cùng!
- Yêu nữ, ngươi chạy đến đây, chẳng lẽ trông mong tên này cứu mạng ngươi? Ta khuyên ngươi ngoan ngoãn đưa tay chịu trói, Lý mỗ ta xưa nay thương hoa tiếc ngọc, chỉ cần ngươi phối hợp, ta sẽ không làm khó ngươi, ngược lại còn có thể khiến thể xác và tinh thần ngươi sung sướng, thế nào?
Hắn với dáng vẻ chắc chắn đã nắm trọn Tuyết Chuẩn và Dương Khai trong tay, đĩnh đạc hỏi.
- Miệng chó không thể nhả ra ngà voi! Tuyết Chuẩn hừ lạnh một tiếng, khẽ kêu: - Nữ nhân giao cho ngươi đối phó, nam nhân này để ta!
- Có thể đổi lại không? Ta không phải là người rất thích giết nữ nhân... Dương Khai nhìn về phía nàng, lời còn chưa dứt, Tuyết Chuẩn đã xông lên. Một thân Yêu Nguyên hung mãnh cuồn cuộn, cuốn lên một luồng gió bao phủ lấy nam tử kia.
Trong khoảnh khắc, Tuyết Chuẩn đã giao tranh kịch liệt cùng nam tử kia, chỉ còn lại Dương Khai và cô gái yêu mị nhìn nhau.
- Tiểu ca, ngươi vừa mới nói muốn giết ta sao? Cô gái yêu mị không hề có ý lo lắng cho Sư huynh, ngược lại nhìn Dương Khai đầy hào hứng.
Dương Khai toét miệng cười:
- Nữ nhân như ngươi, ta nào nỡ xuống tay sát hại.
Cô gái ngẩn người, nở nụ cười phóng khoáng, đủ loại phong tình nhìn Dương Khai nói:
- Nếu không nỡ, vậy chúng ta tìm một nơi trò chuyện được không? Tiểu ca xem ra còn rất trẻ, Tỷ tỷ cũng không nỡ làm khó ngươi.
Giọng nói nàng như hoa lan, một mùi thơm ngọt ngào bỗng nhiên tràn ngập không gian, quanh quẩn nơi chóp mũi Dương Khai. Hơi thở ngọt ngào này tựa như bàn tay nhỏ bé vô hình trêu ghẹo từ sâu trong cõi lòng Dương Khai, khiến huyết mạch hắn cuồn cuộn, nhịp tim tăng nhanh.
Khi nói chuyện, một bàn tay ngọc ngà xinh tươi hướng về phía gò má Dương Khai vuốt ve. Đôi mắt thùy mị dịu dàng như nước, động tác mềm mại, dường như có thể khiến tất cả nam nhân mất đi cảnh giác, tùy ý nàng thao túng.
- Được. Dương Khai cười tươi, nhưng không đợi tay ngọc của nàng chạm đến mình, trong mắt bỗng nhiên lóe lên thần sắc lạnh lùng tàn khốc, chộp lấy cổ tay nàng.
Bất ngờ không kịp đề phòng, tay cô gái bị Dương Khai nắm chặt. Cô gái yêu mị hơi biến sắc, không kìm được kêu lên một tiếng, tủi hờn nhìn Dương Khai, như muốn khóc nói:
- Tiểu ca, ngươi làm đau ta.
Vừa nói, cánh tay nàng vừa run lên, cánh tay trắng như phấn giống như linh xà lay động, mềm mại như không xương co rúm lại, muốn thoát khỏi nắm tay của Dương Khai.
Dương Khai cười gằn, siết chặt cổ tay nàng, kéo mạnh nàng về phía mình.
Nhận ra bản thân căn bản không thể kháng cự lại lực lượng cuồng bạo như vậy, cô gái cuối cùng biến sắc. Bàn tay còn lại chưa bị Dương Khai khống chế khẽ lật một cái rất nhanh, giữa các ngón tay bỗng nhiên xuất hiện mấy cây châm dài nhỏ yếu như lông trâu, thuận thế đâm thẳng vào trước bụng Dương Khai. Bí Bảo hình châm kia không chút lưu tình đâm vào phần eo Dương Khai.
Ngọc thơm đầy trong lòng, Dương Khai cùng cô gái kia da thịt kề sát. Hơi thở của cô gái bỗng nhiên trở nên nặng nề, mắt đẹp gợn sóng như hơi nước, nhẹ nhàng thổi vào Dương Khai một hơi nói:
- Thất Tình Lục Dục Châm này là Bí Bảo độc nhất vô nhị của Tỷ tỷ, Tiểu ca ngươi ngoan ngoãn nghe lời là được, Tỷ tỷ nhất định thỏa mãn ngươi.
- Cái này gọi là Thất Tình Lục Dục Châm? Dương Khai toét miệng cười. - Chẳng ra sao cả, hoàn toàn không thể điều động được dục vọng trong người ta.
Cô gái kiều mị lập tức mặt cứng đờ, cúi đầu nhìn xuống. Nàng kinh ngạc phát hiện chỗ eo Dương Khai, chẳng biết từ lúc nào có thêm một ánh huỳnh quang màu tím. Bí Bảo của nàng bị ánh huỳnh quang màu tím kia ngăn cản, căn bản không thể đâm vào được chút nào.
Nàng lập tức trở nên giận dữ, thân hình chuyển động, Thánh Nguyên trong cơ thể chợt bạo phát, khẽ đánh một chưởng về phía Dương Khai.
Dương Khai hừ lạnh, Ma Diệm màu đen bốc cháy trên tay, hung hăng đánh một quyền về phía bàn tay ngọc của nàng.
*Ầm!* Một tiếng vang lớn, Thánh Nguyên hai người va chạm. Bàn tay ngọc của cô gái căn bản không thể ngăn cản lực lượng cuồng bạo của Dương Khai, trực tiếp bị đánh ngược trở lại. Bàn tay đập mạnh vào bộ ngực cao của nàng, trong lồng ngực truyền ra tiếng xương cốt gãy lìa.
Tiếng thét chói tai vang lên, thân thể mềm mại của cô gái như diều đứt dây bay vút lên cao. Ma Diệm đen như mực, đốt cháy y phục nơi ngực nàng, lộ ra xuân quang trắng nõn mê người. Nhưng xuân quang khiến nam nhân mê muội này lại rất nhanh trở nên cháy khét. Máu đỏ sẫm từ trên ngực chảy xuống đùi, tạo thành sự đối lập rõ ràng với làn da trắng nõn, nhưng lại lộ ra một vẻ đẹp đỏ thắm yêu mị.
Thân hình cô gái lảo đảo, liều mạng thúc giục Thánh Nguyên, rất vất vả mới đứng vững sừng sững trong hư không. Nàng cúi đầu nhìn lồng ngực của mình một cái, sắc mặt lập tức vặn vẹo, nhìn Dương Khai căm hận, hét to lạc giọng:
- Ta muốn giết ngươi!
Thần sắc Dương Khai lạnh lùng, trước thân mình hiện ra kim quang, hai đạo Kim Huyết Ti xuất hiện. Tâm niệm vừa động, hai đạo Kim Huyết Ti liền lập tức biến thành mũi tên rời cung, bắn về phía cô gái kia, không chút lưu tình.
Cô gái kia kinh hãi thất sắc. Nàng căn bản không nghĩ tới nam nhân chỉ có Phản Hư Cảnh tầng hai này lại cường hãn đến vậy. Nàng vốn cho rằng mình có thể dễ dàng đối phó hắn, cho rằng đối phương nhất định sẽ quỳ gối dưới chân váy mình, mặc nàng muốn làm gì thì làm.
Cho đến giờ phút này, nàng mới biết mình đã sai lầm lớn, sai lầm hoàn toàn. Nam nhân Phản Hư Cảnh tầng hai này căn bản không hề kém so với bất kỳ cường giả tầng ba nào, thậm chí còn có xu thế vượt trội hơn.
Hai đạo kim quang ép tới trước người, cô gái không dám sơ suất. Thân thể mềm mại run lên, một kiện Bảo Giáp màu lam nhạt lập tức xuất hiện, bao phủ thân thể nàng. Đồng thời, bàn tay trắng nõn huy động, bắn ra từng Bí Bảo hình cây châm mà mắt thường gần như không thể nhận ra.
Một chuỗi tiếng *loảng xoảng* vang lên, hai đạo Kim Huyết Ti bị ngăn lại giữa không trung. Nhưng không đợi cô gái kia kịp thở dốc, hai đạo Kim Huyết Ti lại biến ảo vặn vẹo, bỗng nhiên hóa thành hai Yêu Thú có hình thể khổng lồ, thân mang hai màu vàng đỏ tương giao, với hai cánh mọc trên lưng.
Lôi Viêm Phi Tích! Cô gái biểu cảm đờ đẫn, hoàn toàn không thể nào hiểu rõ điểm ảo diệu của Bí Thuật này. Hai Lôi Viêm Phi Tích, một trái một phải đánh về phía nàng, mở rộng miệng lớn như chậu máu, dường như muốn cắn nuốt nàng.
Cô gái thần sắc hoảng hốt lúng túng, trong mắt đẹp tràn đầy hoảng sợ, thân thể mềm mại không kiềm được run rẩy.
Không đợi nàng thi triển Bí Thuật gì, móng vuốt to lớn của Lôi Viêm Phi Tích đã đập tới trước mặt. Một tiếng vang nặng nề truyền đến, cô gái lập tức bị đánh bay ra, Lôi Viêm Phi Tích còn lại vừa đúng lúc cắn nàng một cái.
Tia sáng trên Bảo Giáp màu lam nhạt kia lóe lên không ngừng, ngăn cản hợp lực cắn kinh khủng của Lôi Viêm Phi Tích.
Dương Khai bay lên, nhìn chăm chú cô gái đang tuyệt vọng, trên tay bỗng nhiên có thêm một Bí Bảo như mũi tên ngắn nhỏ.
Vũ Linh Tiễn! Sau khi bổ sung năng lượng hoàn toàn, Bí Bảo quỷ dị này có thể sử dụng hai lần, lực sát thương cường đại, ngay cả Võ Giả Phản Hư Cảnh tầng ba cũng không thể nhìn thấy.
Cổ tay hơi rung lên, một mũi tên năng lượng bắn thẳng về phía cô gái.
Hơi thở tử vong ập đến trước mặt, cô gái la thất thanh:
- Sư huynh cứu ta!
Tiếng cầu cứu vừa dứt, Vũ Linh Tiễn đã trực tiếp đánh Bảo Giáp phòng ngự trên người nàng tan thành mảnh vỡ. Không có Bảo Giáp phòng hộ, Lôi Viêm Phi Tích chỉ một ngụm liền cắn cô gái thành hai khúc. Nàng không phải là thân thể yếu đuối, nhưng đối diện với Lôi Viêm Phi Tích vẫn không có năng lực ngăn cản.
Thi thể tàn tạ từ trên cao rơi xuống, mùi máu tươi ngút trời.
Hai Lôi Viêm Phi Tích lại vặn vẹo một hồi, lần nữa huyễn hóa thành Kim Huyết Ti, bay vụt vào trong cơ thể Dương Khai.
Đứng tại chỗ cũ, Dương Khai trầm ngâm một lát, thần sắc hài lòng.
Lần trước tại Huy Nguyệt Thành, Dương Khai đánh chết hai Yêu Thú kéo xe, dùng Kim Huyết Ti hấp thu gần như hoàn toàn Tinh Huyết của Lôi Viêm Phi Tích luyện hóa thành Huyết Thú. Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng chúng trong chiến đấu.
Uy lực quả nhiên phi thường! Điều đáng quý nhất chính là, một khi luyện hóa thành Huyết Thú, Dương Khai không cần phân tâm khống chế, Huyết Thú có thể tự làm chủ năng lượng để đối địch. Điểm này khiến Dương Khai vô cùng hài lòng.
Hắn đưa mắt nhìn về chiến trường khác ở phía trước, quan sát một hồi liền yên lòng. Nam nhân vốn dĩ khoe khoang kia dường như căn bản không phải là đối thủ của Tuyết Chuẩn. Yêu Khí bên kia ngút trời, hoàn toàn áp chế hơi thở của nam tử kia, Tuyết Chuẩn chiếm thế thượng phong tuyệt đối.