Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1595: CHƯƠNG 1595: VỰC THẠCH

Không phải thực lực nam tử kia kém hơn Tuyết Chuẩn. Nếu là đơn đấu, trình độ hai người thực chất tương đương, xem như kẻ tám lạng người nửa cân. Tuyết Chuẩn dù mạnh hơn một chút, e rằng cũng không đáng kể, ít nhất nàng không có khả năng đơn độc đánh chết đối thủ.

Nhưng bên phía Dương Khai, trận chiến kết thúc nhanh như chớp giật, khiến nam tử kia chấn động mạnh.

Tiếng kêu cứu thảm thiết khi đối diện cái chết của cô gái yêu mị kia quấy nhiễu tâm thần hắn, khiến hắn căn bản không thể dốc toàn lực nghênh địch.

Huống hồ Dương Khai vẫn đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm, khiến nam nhân này càng thêm thấp thỏm lo âu.

Hắn không thể nào hiểu nổi, chỉ trong mấy hơi thở, sư muội của mình sao lại tử vong!

Hắn rất rõ thực lực của sư muội, tương đương với mình, làm sao có thể chết dưới tay một võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh trong thời gian ngắn như vậy!

Trong lòng hắn chấn động, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra giữa sư muội và thanh niên kia.

Nỗi sợ hãi mơ hồ khiến hắn mất đi sự tỉnh táo, làm sao còn có thể phát huy toàn bộ tinh lực? Tuyết Chuẩn đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội, sự tức giận do bị truy đuổi liền phát tiết hết ra, đem tất cả các loại bí bảo, bí thuật thuộc tính độc của Yêu Tộc phát huy đến cực hạn.

Nam tử kia hoàn toàn bị áp chế, chiến cuộc nghiêng hẳn về một phía.

Hắn hiển nhiên không muốn ngồi yên chờ chết, trong lúc lo lắng liền cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, thi triển bí thuật có uy lực cực lớn để ngăn cản Tuyết Chuẩn trong chớp mắt. Ngay sau đó, thân hình hắn hóa thành tàn ảnh, đột ngột biến mất tại chỗ.

Hắn đã có ý rút lui, không muốn dây dưa cùng Tuyết Chuẩn nữa.

Trước khi đi, hắn còn liếc nhìn Dương Khai một cái, phát hiện thanh niên sâu không lường được này chỉ ngây người đứng tại chỗ, dường như không có ý định ngăn cản mình. Điều này khiến hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc hắn cho rằng mình đã thoát chết, không gian bốn phía bỗng trở nên đặc quánh.

Thân hình hắn không tự chủ được dừng lại, đồng tử co rút lại, hoảng sợ kêu lên: – Thế!

Hắn cũng là một cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, đương nhiên hiểu rõ hiệu quả và huyền diệu của Thế. Vừa bước vào không gian đặc quánh này, hắn liền biết bản thân đã rơi vào trong một Thế cường đại.

Lực lượng của Thế này dày đặc hơn so với Thế của bản thân hắn, sự cường đại khiến hắn kinh hồn bạt vía. Hơn nữa, trong Thế này dường như còn xen lẫn một loại lực lượng quỷ dị khác.

Không dám sơ suất, hắn vội vàng phóng ra Thế của bản thân để đối kháng, nhưng cũng chỉ có thể khôi phục được chút tự do, hoàn toàn không có khả năng thoát khỏi Thế này trong thời gian ngắn.

Một bóng người ập đến trước mắt hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn lại, thất thanh kêu lên: – Ngươi làm sao có thể ở đây?

Giờ khắc này, hắn hoảng sợ phát hiện, Dương Khai vốn nên đứng xa quan sát trận chiến, lại bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt mình, mà bản thân hắn hoàn toàn không phát hiện được động tác của đối phương.

– Tại sao ta không thể ở chỗ này? Dương Khai cười lạnh, từ từ gia tăng lực lượng Thế của bản thân.

Nam nhân rơi vào trong Thế lập tức mồ hôi nhỏ giọt, bước chân cũng trở nên khó khăn.

Xùy xùy.

Tiếng động rất nhỏ truyền tới từ bốn phương tám hướng. Nam nhân đưa mắt nhìn bốn phía, bất ngờ phát hiện không gian xung quanh dường như đang sụp đổ, từng đạo khe nứt quỷ dị đen như mực, nhỏ yếu như lông trâu không ngừng xuất hiện rồi biến mất.

Hắn mất hết can đảm! Hắn chưa từng biết Thế của một người lại có thể tạo thành ảnh hưởng không thể tưởng tượng nổi đối với không gian.

Giờ khắc này, hắn cuối cùng đã hiểu, sư muội của mình chết nhanh như vậy không phải là ngẫu nhiên, thanh niên Phản Hư lưỡng tầng cảnh này mới là kẻ địch kinh khủng nhất.

Không cho hắn cơ hội phản kháng, Dương Khai cong ngón tay bắn liên tục, mười mấy đạo Không Gian Nhận đen như mực bắn ra liên tiếp, dễ dàng đánh tan Thánh Nguyên hộ thân cùng Bí Bảo phòng ngự của nam nhân này, khiến cơ thể hắn bị cắt thành vô số khối, phân nửa máu thịt bị đưa tới hư không vô tận.

Nam nhân ầm ầm ngã xuống, mảnh vụn thi thể vương vãi khắp mặt đất.

Đôi mắt Tuyết Chuẩn khẽ rung lên khi chứng kiến tất cả, thân thể mềm mại nàng lạnh toát.

Mặc dù nàng biết Dương Khai đánh chết nam tử này có phần là do đánh lén, nhưng sự cường đại của hắn là không cần hoài nghi.

Chẳng trách Huyết Luyện bị giáo huấn một trận, chẳng trách Di Thiên vô cùng e ngại hắn, tất cả đều có nguyên nhân.

Xét từ biểu hiện vừa rồi, khi hắn đối phó với Di Thiên và Huyết Luyện, có lẽ vẫn chưa phát huy toàn bộ thực lực, nếu không hai người kia làm sao có thể toàn mạng?

Tuyết Chuẩn luôn cho rằng, trong Phản Hư Cảnh, Huyết Luyện và Di Thiên đã là cường giả rồi, hai người kia đều khiến nàng bội phục. Nhưng hôm nay, nàng mới biết mình quả là ếch ngồi đáy giếng.

Phản Hư Cảnh, còn có thể cường đại hơn nữa!

Ý nghĩ kiêu ngạo và khinh thường trong mắt nàng nhanh chóng được thu lại, nàng bắt đầu đánh giá lại Dương Khai từ đầu.

Có lẽ lựa chọn của Khinh La muội muội cũng không sai. Nàng thầm nghĩ.

Ánh mắt Dương Khai nhìn về phía nàng, Tuyết Chuẩn nhanh chóng nhìn sang hướng khác, không dám nhìn đối diện. Nàng không biết tại sao mình lại làm như vậy, nhưng sâu trong nội tâm, một tia sợ hãi đang bắt đầu nhen nhóm đối với người thanh niên này.

Trong thời gian cực ngắn hắn có thể dễ dàng đánh chết hai người, cũng có thể không cần tốn quá nhiều sức để giết chết mình!

Tuyết Chuẩn di chuyển thân hình, nhặt Nhẫn Không Gian của hai người đã chết lên, đi tới trước mặt Dương Khai đưa cho hắn.

– Cảm ơn! Dương Khai khẽ cười, không hề cự tuyệt hay nhìn kỹ, thu hồi hai Nhẫn Không Gian, trầm ngâm một chút rồi hỏi: – Được rồi, ngươi nói Vực Thạch kia ở nơi nào?

– Ta dẫn ngươi đi! Tuyết Chuẩn xung phong nhận việc, thi triển thân pháp hướng về một phía.

– Vết thương của ngươi thế nào rồi? Dương Khai đi phía sau nàng, thuận miệng hỏi.

– Vết thương nhỏ, không có gì nghiêm trọng. Tuyết Chuẩn khẽ trả lời.

Dương Khai không nói thêm, đi theo nàng xuyên qua Huyết Ngục.

Nơi Tuyết Chuẩn phát hiện Vực Thạch cách vị trí bọn họ không quá xa, ước chừng chỉ cần một canh giờ là có thể tới.

– Có một việc ta phải nói cho ngươi biết. Đi được nửa đường, mắt đẹp của Tuyết Chuẩn chợt lóe lên, dáng vẻ có chút lo lắng.

– Chuyện gì? Dương Khai nhìn nàng nghi ngờ.

– Thật ra hai kẻ mà ngươi giết kia còn có đồng bọn. Tuyết Chuẩn quay đầu nhìn Dương Khai.

– Ở đâu? Dương Khai ngạc nhiên.

– Chính là ở chỗ Vực Thạch kia. Tuyết Chuẩn càng thêm bất an, cắn răng nói ra sự thật: – Trước đây ta phát hiện được vài khối Vực Thạch, vốn định đi vào lấy ra, nhưng lại đụng phải những tên kia. Bọn họ tổng cộng có năm người, dường như cùng đến từ một Tinh Cầu Tu Luyện. Trong đó có hai tên đuổi theo ta không tha, ba tên khác thì lưu lại. Không biết bọn họ đã lấy được chưa, nếu là lấy được rồi thì...

– Vậy thì tốt, trực tiếp đoạt lại là được rồi. Dương Khai toét miệng cười.

Lông mày Tuyết Chuẩn hơi nhíu lại, nghiêm túc nhìn hắn: – Ngươi không tức giận sao? Ta trước đó không nói thật với ngươi, ta đã lừa ngươi.

– Có một chút. Dương Khai khẽ gật đầu.

Tuyết Chuẩn mặt hơi biến sắc.

– Nhưng điều này đối với ta mà nói cũng không thành vấn đề, cho nên ta không tính toán. Dương Khai mỉm cười. – Tiếp tục dẫn đường đi.

– Được. Tuyết Chuẩn khẽ đáp, cuối cùng cũng an lòng.

Lại một lát sau, lông mày Dương Khai cau lại, lộ ra thần sắc mừng rỡ, lên tiếng hỏi: – Chính là ở phía trước phải không? Ta cảm nhận được dao động của lĩnh vực.

– Đúng vậy. Tuyết Chuẩn gật đầu, tốc độ không khỏi tăng nhanh rất nhiều.

Trong chốc lát, Dương Khai và Tuyết Chuẩn đã đi tới trước Lĩnh Vực Lốc Xoáy.

Lĩnh Vực Lốc Xoáy này chiếm diện tích chu vi khoảng 200 trượng, dao động năng lượng bên trong khiến người khác phải e ngại. Ngay tại vị trí trung tâm của Lĩnh Vực Lốc Xoáy, có mấy khối đá lớn chừng nắm tay, toàn thân phát ra vẻ sáng bóng.

Vực Thạch! Mắt Dương Khai sáng ngời, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào mấy khối Vực Thạch kia.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Vực Thạch, đương nhiên vô cùng tò mò. Nhưng vì bị Lĩnh Vực Lốc Xoáy ngăn trở, hắn không thể thả Thần Niệm để dò xét tỉ mỉ, cũng không biết bên trong có bao nhiêu khối Vực Thạch.

Nhưng không thể phủ nhận rằng, bất kỳ một khối Vực Thạch nào cũng có giá trị to lớn. Mang ra ngoài, nó có thể đổi lấy vô số tài nguyên tu luyện quý giá, hoặc tự mình hấp thu uy năng bên trong Vực Thạch để tìm hiểu huyền diệu của lĩnh vực.

Trong phạm vi chu vi 200 trượng, còn có bóng dáng ba người đang ở trong đó, mỗi người chiếm cứ một vị trí khác nhau, ngồi xếp bằng. Dáng vẻ họ dường như đang tìm hiểu huyền bí của Lĩnh Vực Lốc Xoáy, chờ cơ hội tiến vào lấy đi Vực Thạch.

Giá trị to lớn của Vực Thạch không chỉ nằm ở huyền diệu của lĩnh vực tích chứa bên trong, mà còn nằm ở sự nguy hiểm của nó.

Vật càng hiếm thì càng quý, điểm này thể hiện rất rõ ở Vực Thạch. Vực Thạch từ trước đến nay luôn sinh ra trong Lĩnh Vực Lốc Xoáy. Muốn lấy được Vực Thạch, nhất định phải tìm hiểu huyền bí của Lĩnh Vực Lốc Xoáy trước, mới có thể đi tới chỗ sâu nhất và bình yên lấy Vực Thạch ra.

Vô số cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đã bỏ mạng trong Lĩnh Vực Lốc Xoáy, sinh mệnh và máu của bọn họ đã chứng minh giá trị tối cao của Vực Thạch.

Lĩnh Vực Lốc Xoáy trước mắt lại sinh ra vài khối Vực Thạch, đương nhiên khiến Dương Khai vô cùng động lòng.

Hắn tùy ý, thoắt một cái đã xâm nhập vào trong Lĩnh Vực Lốc Xoáy, cũng không quá chú ý đến ba người kia.

Lĩnh Vực Lốc Xoáy này cho hắn cảm giác không mạnh không yếu, yếu hơn so với cái đã giết chết Hứa Đinh Hương, nếu không, ba người kia cũng không thể an nhiên ngồi đợi ở bên trong.

Sự xuất hiện của Dương Khai và Tuyết Chuẩn đương nhiên kinh động đến ba người đang khoanh chân ngồi trong lĩnh vực. Ba người này nheo mắt, ánh mắt dồn dập lướt qua Dương Khai và Tuyết Chuẩn một lượt. Một lão giả tóc trắng trong đó không khỏi khẽ kêu một tiếng, kinh ngạc nói: – Yêu nữ, sao ngươi vẫn còn sống vậy?

Tuyết Chuẩn hừ lạnh một tiếng: – Lão già kia, ta còn sống có phải khiến ngươi thất vọng không?

– Hai người huynh muội Lý huynh đâu? Một nam nhân thần sắc dữ tợn khác nhướng mày, lạnh giọng hỏi.

Tuyết Chuẩn chế nhạo: – Ta lại còn sống quay trở lại, ngươi nghĩ bọn họ có kết cục gì?

– Không thể nào! Gã độc nhãn kia thần sắc biến đổi, cảm nhận được ý nghĩa trong lời nói của Tuyết Chuẩn, dáng vẻ không muốn tin.

– Hừ, chỉ dựa vào một yêu nữ như ngươi lại có bản lĩnh giết huynh muội Lý huynh sao? Ngươi cũng thật không biết lượng sức mình rồi. Người thứ ba không ngừng cười lạnh, hiển nhiên nghĩ Tuyết Chuẩn đang nói khoác.

– Tin hay không tùy các ngươi. Tuyết Chuẩn không muốn giải thích nhiều, cắn răng nhìn bọn họ nói: – Hai người kia đã chết rồi, tiếp theo sẽ đến lượt các ngươi!

Lão giả tóc trắng ngẩn ra, ngay sau đó bật cười ha hả: – Yêu nữ ngông cuồng, khẩu khí còn lớn hơn trời! Lão phu giờ này đang ở trong Lĩnh Vực Lốc Xoáy, không tiện hành động, ngươi mới dám ăn nói bừa bãi. Ngươi nếu có bản lĩnh, chờ lão phu thoát khỏi nơi này, sẽ lại đấu với ngươi một phen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!