Sắc mặt Huyết Luyện trầm xuống: - Tiểu tử ngươi thật sự không nể mặt bổn vương sao?
- Ngươi là ai mà dám? Dương Khai cười khinh miệt.
- Được! Hiếm kẻ dám nói chuyện với bổn vương như thế, lão bất tử Thiên Thứu là một, ngươi cũng là kẻ thứ hai. Nhưng hôm nay, ngươi phải chết ở đây! Huyết Luyện gầm lên, huyết vụ cuồn cuộn trào ra, bao phủ toàn thân hắn, thân ảnh khuất lấp, chỉ còn một đám mây máu đỏ thẫm lan tràn.
Sau đó, mây máu phóng đi cực nhanh, trong chớp mắt đã bao trùm Dương Khai.
Trong huyết vụ, truyền ra dao động năng lượng kinh khủng đến rợn người, từng đạo huyết quang như linh xà sống động, điên cuồng quấn lấy Dương Khai.
Đồng thời, một lực lượng huyền diệu vô cùng lan tỏa khắp nơi.
Dương Khai chợt cảm thấy hành động của mình trở nên khó khăn, Thánh Nguyên cũng dường như bị áp chế.
Lĩnh vực!
Dương Khai khẽ quát, Thế tràng bùng nổ, không gian xung quanh vặn vẹo, như sắp sụp đổ.
Nhưng Thế của hắn lại bị Lĩnh vực của Huyết Luyện áp chế toàn diện, chỉ có thể lan tỏa ba tấc, không thể tiến thêm dù chỉ một phân.
- Thế đã gần đạt Đại Thành! Huyết Luyện kinh ngạc. - Tiểu tử này quả nhiên có chỗ dựa để ngạo mạn, Phản Hư Cảnh tầng hai lại có thể ngưng luyện Thế đến trình độ này, nhưng ngươi vẫn chưa đủ tư cách!
Hắn cười khẩy dữ tợn, từ trong cơ thể hắn, huyết khí ngập tràn lệ khí cuồn cuộn trào ra, hóa thành từng con huyết giao, từ bốn phương tám hướng, điên cuồng lao về phía Dương Khai.
Chúng được ngưng luyện từ sát khí của Phong Ngạc Yêu Vương, võ giả bình thường chỉ cần bị xâm nhập dù chỉ một tia, lập tức mất đi ý chí, nổi điên nhập ma.
Dù Dương Khai không rõ nguồn gốc của chúng, nhưng làm sao hắn có thể để chúng chạm vào mình?
Hàng trăm sợi Kim Huyết Ti từ cơ thể hắn bắn ra, quấn quanh người, giống như hàng trăm cánh tay vung vẩy.
Áp lực từ Lĩnh vực giảm đi!
Kim Huyết Ti vốn có thần hiệu phá giải Thế, Lĩnh vực chính là hình thái tiến hóa của Thế, Kim Huyết Ti cũng có chút tác dụng khắc chế đối với Lĩnh vực. Một hai sợi thì không đáng kể, nhưng hàng trăm sợi đồng loạt tung ra, hiệu quả lập tức hiện rõ.
Trong nháy mắt, Thế của Dương Khai lại lan tỏa thêm một tấc quanh người hắn.
Hắn phất tay, cự long xanh thẳm hóa thành một luồng thanh quang, bay trở về tay hắn, biến thành Long Cốt Kiếm.
Tiếng rồng gầm vang vọng từ thân kiếm, Dương Khai một tay cầm kiếm, truyền Thánh Nguyên vào, chém mạnh về phía trước.
Kiếm mang xanh thẳm xé rách không gian, xé toạc khí tức huyết sát hung bạo thành hai mảnh, chém thẳng vào Huyết Luyện đang ẩn mình trong huyết vụ.
Huyết Luyện không dám đối đầu trực diện, chỉ đành tránh né. Hắn còn chưa kịp phản ứng lại, một cái bóng khổng lồ đã vọt lên từ lòng đất.
Thạch Khổi!
Lúc này Thạch Khổi đã hóa thành một người đá khổng lồ, Hám Thiên Trụ trong tay nó cũng trở nên to lớn dị thường, dài đến năm trượng. Cây gậy đen kịt mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, thừa lúc Huyết Luyện chưa kịp phòng bị, hung hăng nện xuống.
Huyết Luyện kinh hãi, làm sao dám đón đỡ công kích của Hám Thiên Trụ. Thân hình chợt lóe, lại lần nữa tránh né, đồng thời, hắn tung ra một quyền.
Nắm đấm tỏa ra uy năng kinh khủng, giáng thẳng lên ngực Thạch Khổi.
Rầm! Thạch Khổi lùi lại mấy bước, trên bộ ngực cứng rắn của nó, đá vụn bắn tung tóe.
Thạch Khổi sững sờ một chút.
Từ khi sinh ra, nó chưa từng bị thương, hôm nay là lần đầu tiên!
Dù chỉ rơi vài mảnh đá vụn, nhưng đó cũng là bị thương.
Đôi mắt tròn xoe của Thạch Khổi bỗng bùng lên ánh sáng cuồng bạo, nó dùng hai tay đấm mạnh vào ngực, phát ra tiếng "đùng đùng" trầm đục. Sau đó, từ trong cơ thể Thạch Khổi, một luồng lực lượng nóng rực đến kinh hãi cuồn cuộn trào ra.
Khí tức nóng rực tựa hồ muốn thiêu đốt vạn vật thế gian, bùng nổ từ sâu bên trong.
Bên ngoài thân thể Thạch Khổi bỗng nhiên như hòa tan, toàn thân đỏ rực!
Dương Khai trợn tròn mắt, há hốc mồm, không hiểu Thạch Khổi đang làm gì. Trước kia hắn chưa bao giờ thấy Thạch Khổi biến hóa như vậy, vội vàng lùi lại, tránh né Huyết Luyện, tập trung chú ý vào Thạch Khổi.
Hắn không biết biến cố này là tốt hay xấu đối với Thạch Khổi.
Bên ngoài cơ thể Thạch Khổi như được phủ thêm một tầng chất lỏng, nhưng đó lại là dung nham nóng chảy, bao phủ toàn thân nó.
Thoạt nhìn qua, Thạch Khổi như khoác lên mình bộ áo giáp dung nham! Từ đó tỏa ra hơi nóng hừng hực, khiến ngay cả Dương Khai cũng không dám tới gần.
- Thái Dương Chân Hỏa! Ánh mắt Dương Khai sáng ngời.
Hắn cảm nhận được lực lượng Thái Dương Chân Hỏa từ trên áo giáp dung nham đó!
Nháy mắt, Dương Khai chợt hiểu ra.
Năm đó Thạch Khổi từng cắn nuốt Thái Dương Chân Hỏa, có điều đã nhiều năm trôi qua, nó vẫn chưa từng sử dụng loại lực lượng này, khiến ngay cả Dương Khai, chủ nhân của nó, cũng không rõ nội tình của Thạch Khổi.
Nhưng hôm nay, một quyền của Huyết Luyện rõ ràng đã chọc giận Thạch Khổi, khiến nó bùng nổ toàn bộ thực lực!
Thạch Khổi khoác lên mình áo giáp dung nham, biến thành người khổng lồ dung nham, một tay cầm Hám Thiên Trụ to lớn, một tay nắm chặt. Vẻ mặt hàm hậu trước giờ của nó bỗng toát lên một tia hung dữ, trông cực kỳ quỷ dị.
Đùng đùng đùng...
Thạch Khổi sải bước tiến lên, không hề kiêng dè, xông thẳng vào đám mây máu, vung nắm đấm nóng rực, giáng mạnh vào Huyết Luyện.
Huyết Luyện gầm lên giận dữ, đám mây máu dày đặc bỗng trở nên mỏng đi trông thấy, bị uy lực của Thái Dương Chân Hỏa thiêu đốt, bốc hơi tan biến.
Sau mười mấy quyền giáng xuống, thân ảnh Huyết Luyện lại lần nữa hiện ra.
Sắc mặt hắn xanh mét, vô cùng kiêng kỵ nhìn người khổng lồ dung nham đang điên cuồng công kích mình, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Dù hắn kiến thức uyên bác, nhưng cũng không biết sinh linh này rốt cuộc là quái vật gì.
Lần đầu tiên nó tập kích mình, chỉ cao nửa người, nhỏ nhắn linh hoạt vô cùng. Lần thứ hai tập kích, lập tức trở nên cao lớn, mạnh mẽ. Đến bây giờ, nó lại hóa thành người khổng lồ dung nham.
Huyết Luyện liên tục lùi lại, không dám đối đầu trực tiếp với Thạch Khổi.
Hỏa Điểu thừa cơ xông lên, không ngừng phun ra những quả cầu lửa lớn nhỏ khác nhau.
Quả cầu lửa không chỉ mang theo ngọn lửa nóng bỏng, mà còn có sấm sét cuồn cuộn tuôn ra.
Hỏa Điểu cũng cắn nuốt Thái Dương Chân Hỏa, đạt được sự trưởng thành vượt bậc. Nó còn cắn nuốt Càn Thiên Lôi Hỏa, khiến ngọn lửa của nó dung hợp một tia sấm sét cuồng bạo.
Ngọn lửa của Hỏa Điểu còn kinh khủng hơn cả Thạch Khổi, nó chỉ kém Thạch Khổi về lực lượng thuần túy, nhưng lại linh hoạt hơn vài phần.
Hai bên hỗ trợ lẫn nhau, một dưới đất, một trên trời, song phương liên thủ, đánh cho Huyết Luyện không thể chống đỡ, không thể phản kháng.
Dương Khai mỉm cười.
Chỉ dựa vào Hỏa Điểu và Thạch Khổi, Huyết Luyện đã rơi vào thế bất lợi. Dù hắn từng là một vị Yêu Vương mấy chục ngàn năm trước, và vẫn có thể vận dụng một tia lực lượng Lĩnh vực, nhưng dù sao hắn cũng đang trong trạng thái đoạt xá, thân thể hiện tại hạn chế hắn phát huy thực lực chân chính.
Nếu là thời kỳ toàn thịnh của hắn, chỉ sợ hắn chỉ cần nhấc tay là có thể tiêu diệt Dương Khai.
Tu vi Hư Vương Cảnh tầng ba đứng đầu, không phải là hư danh.
Có điều hiện tại rồng sa bãi cạn, không thể gây ra sóng gió gì.
- Cút ngay! Huyết Luyện toàn thân thê thảm, quần áo rách nát, không khỏi giận dữ gầm thét, hắn hung ác tung một quyền đối đầu với Thạch Khổi, lực lượng khổng lồ đẩy Thạch Khổi lùi lại mười mấy trượng.
Nhưng nắm tay của Huyết Luyện cũng bị cháy khét, tỏa ra mùi khét lẹt khiến người ta buồn nôn.
Ngay sau đó, hắn không hề dừng lại, tránh né Hỏa Điểu đang điên cuồng công kích, đánh thẳng tới Dương Khai.
Dương Khai mới là nhân vật mấu chốt của trận chiến này, chỉ cần một đòn đánh chết Dương Khai, Thạch Khổi và Hỏa Điểu dù có nghe theo lệnh hắn cũng không phát huy được tác dụng gì. Hắn hạ quyết tâm, ra tay toàn lực, muốn một đòn đánh chết Dương Khai, xoay chuyển tình thế.
Lực lượng Lĩnh vực lại lần nữa trào ra, bao phủ lấy Dương Khai, Huyết Luyện hung hãn lao tới.
Thế của Dương Khai bùng nổ, đối chọi với Lĩnh vực, nhưng liên tục bị thất bại, nhanh chóng bị áp chế trở lại.
Huyết Luyện đã đến gần, cười dữ tợn, phát ra một tiếng gầm thét lớn.
Tiếng gầm thét chói tai, tựa như có hàng trăm thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào tâm thần, xuyên thủng Thần Hồn, nhiếp hồn đoạt phách, khiến động tác của Dương Khai thoáng chững lại.
- Tiểu tử, ngươi xong đời rồi! Huyết Luyện điên cuồng gầm lên, vươn tay chộp lấy Dương Khai.
- Chưa chắc! Khóe miệng Dương Khai chợt hiện lên nụ cười quỷ dị, thân hình hắn chấn động, khẽ gầm: - Long Hóa!
Kim quang bùng lên, những mảnh vảy rồng vàng óng trồi ra trên tay phải Dương Khai, bao bọc lấy làn da của hắn.
Năm ngón tay tỏa sáng, cả bàn tay trở nên dữ tợn, hóa thành Long Trảo.
Long Uy Thánh Linh tràn ngập.
Trong mắt Huyết Luyện, theo bản năng, toát ra vẻ sợ hãi, khí thế đang tăng vọt vô hạn của hắn bỗng nhiên tụt dốc không phanh.
Long Uy của sinh linh thượng cổ, có tác dụng áp chế đối với bất cứ Yêu tộc nào, càng đừng nói là Hoàng giả trong Thánh Linh!
Bất kể là thân thể Huyết Luyện hay Thần Hồn của Phong Ngạc Yêu Vương, đều chỉ là dị chủng man hoang, căn bản không thể so sánh với Kim Thánh Long.
Dương Khai vươn tay phải, năm ngón tay chụm lại, tựa như một thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng tới trước.
Phập!
Thân thể phòng ngự kiên cố của Huyết Luyện trực tiếp bị Long Trảo của Dương Khai xuyên thủng như một miếng đậu phụ, không gặp chút cản trở nào.
Một tiếng "phập" trầm đục vang lên từ ngực Huyết Luyện, Long Trảo của Dương Khai đã nắm chặt lấy trái tim hắn.
Huyết Luyện đứng sững lại, bàn tay đang chộp lấy đầu Dương Khai cũng ngừng bặt, ánh mắt hắn run rẩy kịch liệt.
- Đưa ngươi lên đường! Dương Khai cười lạnh lùng, Long Trảo nắm chặt, trực tiếp bóp nát trái tim của Huyết Luyện.
- Tiểu tử, ngươi vẫn còn non nớt lắm! Trước khi chết, Huyết Luyện bỗng nhiên nở nụ cười quỷ dị. Trái tim hắn bị bóp nát, thần thái trong mắt nhanh chóng tiêu tán.
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn. Đang định lùi lại, liền thấy một tia huyết quang bắn ra từ đỉnh đầu Huyết Luyện, không chút chần chờ, nhắm thẳng vào đầu hắn.
Tia huyết quang đó tỏa ra khí tức cực kỳ quỷ dị, một đường phá tan phòng ngự Thức Hải, xâm nhập vào bên trong.
- Thì ra ngươi có ý này!
Dương Khai chợt bừng tỉnh, không dám chần chờ, vội vàng chìm đắm tâm thần, hiển hóa Linh Thể Thần Hồn của mình trong Thức Hải.
Trong Thức Hải, Thần Thức Hỏa hội tụ thành biển lửa cuồn cuộn sóng.
Một bóng dáng xa lạ đứng giữa không trung, kinh ngạc tột độ, quan sát xung quanh.
Hắn phát hiện, nơi này không hề giống như mình tưởng tượng.
- Nếu ngươi định đoạt xá thân thể ta, vậy e rằng ngươi sẽ phải thất vọng.