Phong Ngạc Yêu Vương chưa từng bận tâm đến sự sống chết của Huyết Luyện.
Hắn giả vờ cận chiến quyết đấu với Dương Khai, chính là vì thời khắc Dương Khai lơ là cảnh giác, dùng linh thể thần hồn xông vào thức hải, đoạt xá thân thể hắn.
Hắn gần như đã thành công!
Linh thể thần hồn của hắn toại nguyện xông vào trong thức hải của Dương Khai, hiện giờ chỉ còn thiếu việc thôn phệ linh thể thần hồn của Dương Khai, hắn sẽ có thể chiếm cứ thân thể Dương Khai, tận hưởng những điều thần kỳ của thân thể này.
Phong Ngạc có tự tin này, tuy rằng hắn ngủ say mấy chục ngàn năm, trong năm tháng trôi đi, hồn lực không ngừng suy yếu, suýt nữa hồn phi phách tán. Nhưng dù lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo, lực lượng thần thức của hắn vẫn vượt xa Phản Hư Cảnh thông thường.
Bằng không hắn làm sao đoạt xá được thân thể Huyết Luyện chỉ trong chớp mắt.
Nói thế nào Huyết Luyện cũng là cường giả tinh anh Phản Hư Cảnh.
Nhưng khi hắn xông vào trong thế giới thức hải rực lửa này, hắn lờ mờ cảm thấy bất ổn.
- Thần thức của ngươi là biến dị! Phong Ngạc cả kinh hét lên.
- Xin lỗi nhé! Dương Khai bình thản nhìn hắn, cũng không vội ra tay, giọng điệu lạnh nhạt như đang trò chuyện với cố nhân.
Phong Ngạc nhíu mày, quan sát xung quanh, ánh mắt của hắn nhanh chóng bị một bảo đảo tỏa ra hào quang thất sắc thu hút, nhất thời trợn tròn mắt, khó tin tột độ, run rẩy chỉ tay về phía đó: - Chẳng lẽ đó là Ôn Thần Liên trong truyền thuyết?
- Tiền bối biết Ôn Thần Liên? Dương Khai kinh ngạc.
Sắc mặt Phong Ngạc trầm xuống: - Bổn vương kinh nghiệm phong phú hơn ngươi nhiều, chí bảo thiên địa như Ôn Thần Liên, bổn vương làm sao chưa từng nghe nói qua?
Tiểu tử này có được Ôn Thần Liên! Điều khiến hắn khó tin hơn cả, chính là Ôn Thần Liên này lại mang hình thái thất sắc.
Có loại chí bảo này dưỡng hồn trong thức hải, khó trách lực lượng thần thức của tiểu tử này cường đại đến không thể tưởng tượng, thức hải ngưng tụ đến mức độ này. Nghe đồn thứ này có thể tẩm bổ thần hồn võ giả, cường hóa hồn lực, trong thời gian ngắn khó thấy hiệu quả rõ rệt, nhưng về lâu dài, hiệu quả sẽ vô cùng hiển hiện.
Đủ để võ giả tiết kiệm vô số năm khổ tu!
Mấy chục ngàn năm trước, khi Phong Ngạc còn tại thế, tự nhiên cũng nghe nói qua Ôn Thần Liên, đáng tiếc vẫn vô duyên không được chiêm ngưỡng, không ngờ mấy chục ngàn năm sau, khi đoạt xá Dương Khai, lại được tận mắt chứng kiến.
Không biết Ôn Thần Liên hình thái thất sắc này là do hắn đạt được như vậy, hay là về sau tiến hóa mà thành.
Khả năng thứ nhất lớn hơn! Ôn Thần Liên tiến hóa vô cùng gian nan, làm sao có thể tùy tiện hóa thành hình thái thất sắc!
Vận số của tiểu tử này quả thực nghịch thiên! Trong lòng Phong Ngạc không khỏi cảm khái vạn phần.
Hắn có thể trở thành Yêu Vương Chi Tôn, huyết mạch thiên phú tự nhiên không cần bàn cãi, nhiều lần thu được kỳ ngộ, dốc sức phấn đấu một phen, mới đạt được địa vị và thực lực năm đó. Nhưng những cơ duyên của hắn so sánh với Dương Khai, quả thực như rác rưởi.
Hắn tham lam nhìn chằm chằm bảo đảo thất sắc, hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm tình kích động, ngưng trọng nhìn Dương Khai, nói: - Tiểu tử, bổn vương quả thật coi thường ngươi, xem ra, tiếp theo sẽ là một phen khổ chiến, chỉ là không biết cuối cùng là ngươi vong hay ta diệt!
Lực thần hồn của đối phương không hề kém cạnh mình, còn có Ôn Thần Liên hỗ trợ, Phong Ngạc Yêu Vương đã không còn hoàn toàn nắm chắc việc thôn phệ linh thể thần hồn của Dương Khai.
Hắn coi đối phương là đối thủ có thể trực diện giao phong.
- Ta cảm thấy khả năng sau lớn hơn nhiều. Nghe vậy, Dương Khai cười, sắc mặt bình thản như đã liệu trước, hoàn toàn không xem Phong Ngạc Yêu Vương ra gì.
- Tiểu tử ngươi quá đỗi ngông cuồng, đã đến lúc phải nhận một bài học, miễn cho khinh thường anh hùng thiên hạ.
- Không tin ư? Dương Khai nghiêng đầu nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt.
- Thôi vậy, ta không phí lời với ngươi nữa, sớm giết ngươi cho xong chuyện.
Nói rồi, Dương Khai chỉ một ngón tay lên không.
Phong Ngạc không biết Dương Khai muốn làm gì, ngẩng đầu nhìn lên.
Một vật hình trứng quái dị đập vào mắt hắn, ở giữa có một khe hở, thoáng nhìn qua tựa như một con mắt khép hờ, vô cùng thần bí.
Theo Dương Khai chỉ tay, khe hở từ từ nứt ra.
Sau đó, quang mang bùng lên.
Ánh sáng ngày càng mạnh, cuối cùng hình thành một cột sáng, từ trên cao chiếu xuống, bao phủ lấy linh thể thần hồn của Phong Ngạc Yêu Vương.
Bên trong kim quang, còn xen lẫn ngũ sắc quang mang!
Lực lượng thần diệu bao phủ linh thể thần hồn của Phong Ngạc Yêu Vương, khiến hắn sinh ra cảm giác không thể nhúc nhích, tựa như bị cột sáng trói chặt.
- Đây là cái gì? Phong Ngạc hoảng sợ hét lớn.
Vừa bị cột sáng chiếu phải, hắn đã cảm thấy không đúng, hồn lực của mình nhanh chóng bốc hơi tan rã như tuyết gặp nắng hè, làm cho hắn cả kinh, liều mạng chống cự.
Kim quang hơi phân tán, ngũ sắc quang mang ẩn bên trong cũng có vẻ không thể trói buộc được Phong Ngạc Yêu Vương.
Dương Khai nhướng mày, không khỏi bất ngờ.
Diệt Thế Ma Nhãn là thần thông thiên phú của Đại Ma Thần, có thể sinh ra Diệt Hồn Kim Quang, tác dụng khắc chế thần hồn cực kỳ mạnh mẽ. Dương Khai đã vận dụng nó vô số lần, lần nào cũng đạt hiệu quả kinh người.
Dù cho đến lúc chết, Đại Ma Thần cũng chỉ là Thánh Vương Cảnh, nhưng Dương Khai sở hữu thần thông thiên phú của hắn, uy năng Diệt Hồn Kim Quang cũng tăng tiến theo thực lực của Dương Khai.
Huống hồ, hiện tại trong Diệt Hồn Kim Quang còn xen lẫn uy năng Lưu Ly Thần Quang.
Lưu Ly Thần Quang có hiệu quả trói buộc thần hồn, phối hợp cùng Diệt Hồn Kim Quang, uy lực càng tăng mạnh.
Ngay cả như thế, cũng không thể lập tức xóa sổ Phong Ngạc Yêu Vương, đủ để thấy hồn lực của hắn tinh thuần hùng hậu đến mức nào.
Tuy nhiên cũng có thể hiểu được, dù sao Phong Ngạc cũng là cường giả cấp bậc Yêu Vương, nếu thật sự dễ dàng bị xử lý như thế, vậy mới là vô lý.
Dương Khai cười dữ tợn, cũng không có thêm động tác gì, trong lòng khẽ động, biển lửa thần thức bùng lên, từ bốn phương tám hướng ập đến, hóa thành những cơn sóng lớn cuồn cuộn đổ về phía linh thể thần hồn Phong Ngạc Yêu Vương.
Trong chớp mắt, Phong Ngạc đã bị năng lượng thần thức đỏ rực bao phủ.
- Không! Phong Ngạc hét thảm thiết, trong biển lửa, hắn giãy giụa chống cự, từng đạo thần hồn kỹ mạnh mẽ bùng nổ, bắn phá tứ phía.
- Phong Ngạc, tại nơi đây, ta là chúa tể! Ngươi dám xông vào đây, quả là tự đào mồ chôn! Dương Khai quát lớn, càng thúc đẩy lực lượng thần hồn, gia tăng áp lực lên Phong Ngạc.
Diệt Hồn Kim Quang, Lưu Ly Thần Quang, thần thức hỏa, ba chiêu cùng lúc, bên trong thức hải lập tức long trời lở đất.
Phong Ngạc hét thảm, rống giận không ngừng, nghe cực kỳ thảm thiết. Nhưng mặc kệ hắn chống cự ra sao, vẫn không thể thoát khỏi kim quang bao phủ, ở bên dưới, hồn lực của hắn tan rã với tốc độ kinh hoàng, khí tức ngày càng suy yếu.
Theo thời gian trôi qua, tiếng hét của hắn dần yếu ớt, lực chống cự cũng dần suy yếu.
Cuối cùng, hắn không còn chút phản ứng nào, đợi cho Dương Khai phất tay ổn định thần thức đang sôi trào, triệt tiêu uy năng Diệt Thế Ma Nhãn, bầu trời thức hải chỉ còn lại một đoàn năng lượng tinh hồn, Phong Ngạc đã sớm thần hồn câu diệt!
Nhìn đoàn năng lượng đó, ánh mắt Dương Khai nóng rực.
Đây là thứ còn sót lại sau khi Phong Ngạc bị diệt sát, bên trong bao hàm cảm ngộ võ đạo thiên đạo, cùng với sự lĩnh ngộ về lĩnh vực của hắn!
Đây là kinh nghiệm tu luyện cả đời của một vị cường giả Hư Vương tam tầng cảnh!
Giá trị không thể đong đếm.
Nếu có thể hấp thu hết đoàn năng lượng này, Dương Khai ước chừng mình có thể tăng tiến vượt bậc, có thể tiết kiệm được nhiều năm tu luyện.
Nghĩ vậy, hắn nóng lòng rời khỏi thức hải, quay nhìn xung quanh, đến bên cạnh thi thể của mấy người Huyết Luyện đã chết, lấy ra nội đan cùng nhẫn không gian của bọn họ, ném ra một đoàn Ma diệm, đốt sạch thi thể, xoay người lao vào trong hang động.
Huyết Luyện, Di Thiên, Liệt Phong, đều cực kỳ có danh tiếng trên Đế Thần Tinh, cũng là những cao thủ Phản Hư Cảnh cực kỳ lợi hại. Có thể nói, trên cơ bản, bọn họ đại biểu cho chiến lực cao nhất của Phản Hư Cảnh.
Nội đan của bọn họ, tự nhiên có giá trị cực cao.
Dương Khai không dùng thi thể bọn họ để ngưng luyện huyết thú, hiện tại thủ đoạn chiến đấu của hắn quá nhiều, huyết thú cũng không cần vội vã nhất thời.
Ba viên nội đan này tương đương với yêu thú bậc chín đỉnh phong, nếu như dùng tốt, làm đan dẫn, tuyệt đối có thể luyện chế ra ba viên linh đan cấp Hư Vương!
Hắn quyết định dùng ba viên nội đan này để luyện chế đan dược, quả thực hiếm khi thấy được nội đan cấp bậc này.
Trong hang động, Dương Khai ngồi xuống, chậm rãi hấp thu đoàn năng lượng tinh hoa kia, sắc mặt khi thì mừng rỡ, khi thì mơ màng, biến ảo không ngừng.
Trong Huyết Ngục trăm dặm, bên trong thạch đình.
Lạc Hải nhắm mắt, bất động như tượng.
Nhưng thần niệm của hắn đang xuyên thấu hư không, bao phủ toàn bộ Huyết Ngục.
Dù không thể cảm giác quá rõ ràng, nhưng vẫn thoáng phát hiện được đôi chút.
Lúc này thần niệm của hắn đã đặt trên Yêu Sơn.
Phát hiện điều gì đó, nửa canh giờ trước, thân thể hắn khẽ run lên, sâu trong lòng tuôn trào sóng gió.
Bởi vì lời thỉnh cầu của lão bà họ Lôi cùng những người khác, cho nên hắn vẫn luôn chú ý đến Dương Khai.
Khi Dương Khai tiến vào Yêu Sơn, hắn đã nhận ra, biến cố xảy ra trên Yêu Sơn, hắn cũng đều biết.
Khí tức Hư Niệm Tinh ẩn giấu trong Yêu Sơn biến mất, hắn cũng cảm giác được.
Hư Niệm Tinh đặt trong đó mấy chục ngàn năm, vẫn luôn bình yên vô sự, Dương Khai vừa đặt chân vào Yêu Sơn liền xảy ra chuyện, vậy điều này nói lên điều gì? Lạc Hải lập tức hiểu rõ chân tướng.
Hư Niệm Tinh, bị Dương Khai lấy ra!
Đây là bảo bối khiến Lạc Hải cũng phải đỏ mắt thèm muốn, hắn che giấu sự kích động trong lòng, mặt ngoài không hề lộ ra, miễn cho người khác nhìn thấu, âm thầm tính toán.
Một vị cường giả Yêu Vương chết đi để lại Hư Niệm Tinh, bất kể thế nào hắn cũng sẽ không bỏ qua, đây là mấu chốt để hắn thăng cấp lên Hư Vương tam tầng cảnh, nói không chừng có thể mượn Hư Niệm Tinh một hơi đột phá trói buộc, thành tựu đỉnh phong vô thượng.
Cường giả Hư Vương tam tầng cảnh ngã xuống trong Huyết Ngục năm đó không chỉ có một mình Yêu Vương, mà là ba người, nhưng Hư Niệm Tinh của hai người khác đã sớm bị người ta lấy đi, chỉ có Hư Niệm Tinh của Yêu Vương là khó xử lý, không ai có thể lấy được.
Trên Yêu Sơn bao phủ yêu khí dày đặc, khiến cho bất cứ Phản Hư Cảnh nhân tộc nào cũng không dám tùy tiện xâm nhập.
Cuối cùng lần này có người thành công, Lạc Hải làm sao có thể bỏ qua được?