Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1612: CHƯƠNG 1612: NGƯỜI TRẺ TUỔI ẤY MÀ

Lạc Hải đã xem Hư Niệm Tinh là vật trong túi mình!

Hắn có sự tự tin này, cũng có tư cách đó. Dù sao hắn là Tinh Chủ của Thúy Vi Tinh, chỉ cần Dương Khai còn ở trên Thúy Vi Tinh, vậy đừng mơ trốn thoát khỏi tay hắn.

Đến lúc đó, tìm tiểu tử này lấy Hư Niệm Tinh, ban cho hắn một chút phần thưởng, vậy thì mọi người đều vui vẻ.

Nếu như hắn có ý muốn, Lạc Hải cảm thấy mình có thể thu hắn làm đệ tử!

Đây là vinh hạnh to lớn, là cơ duyên mà người ngoài cầu xin cũng không có được.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, Lạc Hải chưa từng kích động đến mức này, nhưng giờ đây, hắn suýt không khống chế được bản thân! Nếu không phải sợ trong thạch đình còn có Hư Vương Cảnh khác nhìn ra sơ hở, hắn đã sớm cười lớn rồi.

- Lạc Hải đại nhân, Huyết Ngục còn chừng 10 ngày sẽ đóng lại đúng chứ? Bà lão họ Lôi bỗng hỏi.

- Ừm. Lạc Hải nghe vậy gật đầu. - Quả thật chỉ còn 10 ngày, đến lúc đó uy năng lĩnh vực trong Huyết Ngục sẽ bùng nổ toàn diện, đám tiểu tử kia sẽ buộc phải rút lui.

- Ha ha! Không biết lần này bọn chúng thu hoạch được những gì. Đúng rồi, tiểu tử Phản Hư Cảnh tầng hai kia vẫn bình yên vô sự chứ?

Nghe bà ta hỏi tới Dương Khai, mọi người đều mở mắt nhìn sang Lạc Hải, hiển nhiên đều chú ý tới sống chết của Dương Khai.

- Không sao, Bổn tọa thấy hắn có thể sống sót trở ra, các vị không cần lo lắng cho an nguy của hắn.

- Được được được, chỉ cần hắn còn sống sót đi ra, Lão thân lập tức mời hắn gia nhập Kiếm Minh! Bà lão mừng rỡ.

- Tiểu tử này tiền đồ vô lượng, trước đó cũng có một số kẻ Phản Hư Cảnh tầng hai không biết trời cao đất rộng đi vào Huyết Ngục, không một ai còn sống sót trở ra, thậm chí sống sót được mấy ngày trong đó cũng không thể. Nếu hắn làm được chuyện này, vậy tương lai nhất định rạng ngời!

- Lão phu đã nóng lòng muốn gặp tiểu tử này, thật không biết hắn có lai lịch gì.

- Không sai, xem hắn biểu hiện như vậy, tương lai hắn nhất định có một chỗ đứng trong Tinh Vực.

Mọi người đều nói một câu, hiển nhiên đánh giá Dương Khai cực kỳ cao. Lạc Hải mỉm cười, không hề xen lời, chỉ có hắn mới hiểu được, Dương Khai còn xuất sắc hơn nhiều so với những gì mọi người tưởng tượng.

.................

Trong động phủ Yêu Sơn, Dương Khai như si như mê, thân tâm chìm đắm trong cảm ngộ thần diệu, không hề để ý thời gian trôi qua.

Bỗng nhiên, hắn nhướng mày, mở mắt ra.

Hắn đã cảm giác được khí tức Huyết Ngục có sự thay đổi, trong Yêu Sơn lại có một tia lực lượng lĩnh vực tràn ra.

Trước khi đến đây, Xích Nguyệt đã căn dặn, một khi khí tức trong Huyết Ngục có biến đổi, lập tức phải lên đường rút lui. Bằng không, nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.

Khi biến đổi này xuất hiện, trong vòng 5 ngày, toàn bộ Huyết Ngục sẽ trở thành cấm địa không ai có thể đặt chân, khắp nơi tràn ngập vực trường hỗn loạn, cho đến ngàn năm sau mới ổn định trở lại.

Là lúc phải đi!

Hắn đứng dậy, xem xét thu hoạch, mừng rỡ.

Hắn cảm giác sự lĩnh ngộ của mình đối với Thế đã rõ ràng hơn nhiều, khoảng cách đạt đến Đại Thành chỉ còn một bước xa, nhưng lại rất gần, chỉ là một lớp màng mỏng ngăn cản hắn cảm ngộ Thế.

Nhưng không có gì lớn, hấp thu năng lượng thần hồn của Phong Ngạc Yêu Vương, chỉ cần cảm ngộ triệt để, Thế trường của mình muốn Đại Thành cũng không khó.

Hơn nữa, chờ đến ngày sau thăng cấp Hư Vương Cảnh, việc hình thành lĩnh vực của riêng mình cũng sẽ nhẹ nhàng hơn.

Những lợi ích này, hiện tại Dương Khai chưa thể hưởng thụ được, chỉ khi thực lực đạt tới Hư Vương Cảnh mới có thể thể hiện ra.

Hắn ra khỏi hang, phân biệt phương hướng, người chợt lóe hóa thành ánh chớp nhanh chóng biến mất.

Hai ngày sau, trong một thung lũng, Dương Khai từ từ hiện thân.

- Tiểu tử ngươi cuối cùng cũng đã đến! Một bóng người lóe lên, đáp xuống trước mặt Dương Khai, mỉm cười nhìn hắn.

- Ba Hạc tiền bối! Dương Khai gật đầu với hắn.

- Còn tưởng tiểu tử ngươi đã chết rồi, vẫn không nghe được tin tức của ngươi! Dục Hùng không biết nhảy ra từ góc nào, chào hỏi Dương Khai, quét lên quét xuống hắn, muốn xem hắn có thiếu tay thiếu chân gì không.

- Dương Khai! Phiến Khinh La mỉm cười như hoa, trực tiếp tới cạnh, ôm lấy cánh tay hắn.

Tuyết Chuẩn hiện thân sát theo Phiến Khinh La, chỉ nhàn nhạt gật đầu, cũng không biểu lộ gì.

- Đều ở nơi này. Dương Khai mỉm cười.

- Nhiệm vụ Nghĩa mẫu căn dặn đã thành công chưa? Dục Hùng đi tới cách Dương Khai ba trượng, giọng oang oang hỏi.

Dương Khai quét tay qua Nhẫn Không Gian, lấy ra một khối tinh thể hình tròn, thuận tay ném cho Dục Hùng.

Dục Hùng vội vàng tiếp nhận, đặt trên tay quan sát kỹ càng.

Thoáng chốc, mọi người đều bị khối tinh thể thuần khiết đó thu hút, ánh mắt ai nấy đều nóng rực.

- Đây là... Hư Niệm Tinh?

Ba Hạc nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm Hư Niệm Tinh không chớp mắt, ngay cả Tuyết Chuẩn lạnh nhạt nhất cũng hít thở dồn dập.

- Đây không phải là giả chứ? Dục Hùng ngẩng đầu nhìn Dương Khai.

- Ngươi cảm thấy thế nào? Dương Khai cười khẩy.

- Không giống giả! Dục Hùng lắc cái đầu lớn, nói rồi mở Nhẫn Không Gian lấy ra một cái hộp ngọc, cẩn thận đặt Hư Niệm Tinh vào, cất vào trong, mới ngẩng đầu nhìn Dương Khai, ánh mắt phức tạp nói: - Tiểu tử thật sảng khoái, đây là bộ Hóa Yêu Quyết của Nghĩa mẫu cho ngươi, ngươi cầm lấy.

Nói rồi, hắn ném ra một cuốn điển tịch cho Dương Khai.

Dương Khai cầm lấy, lật xem qua, xác định không có vấn đề, gật đầu: - Nhiệm vụ Xích Nguyệt tiền bối giao phó coi như đã hoàn thành, vật đã giao vào tay ngươi, sẽ không còn chút liên quan nào đến ta.

- Yên tâm đi.

Dục Hùng cười khẽ. - Chúng ta đông người như vậy, còn sợ làm mất nó hay sao.

Dương Khai không nói nữa, quay sang Phiến Khinh La, nhỏ giọng nói: - Nàng theo ta, có chuyện muốn nói với nàng.

- Được. Phiến Khinh La gật đầu, đi theo Dương Khai sang một bên.

Ý thức được điều gì đó, tâm tình Phiến Khinh La bỗng nhiên trùng xuống.

Trên đống đá vụn, toàn bộ cảnh vật hoang vắng, không có gì đáng để chú ý.

Dương Khai cùng Phiến Khinh La bốn mắt nhìn nhau, không khí lưu luyến không rời lại tràn ra.

Hồi lâu sau, Dương Khai mới thở dài, hỏi: - Trước đó ta có đụng phải một vài người, xảy ra xung đột với họ, có người nói làm nàng bị thương, thương thế của nàng thế nào rồi?

- Không đáng ngại, chỉ là bị Thánh Nguyên của hắn cách không chấn động một chút, còn không tính là bị thương nhẹ nữa. Phiến Khinh La lắc đầu.

- Những tên kia chết rồi chứ?

Nếu đụng phải Dương Khai, còn sống được mới là chuyện lạ.

- Ừ!

- Bây giờ chàng đã lợi hại hơn thiếp rồi, trước kia ở Thương Vân Tà Địa, là thiếp che chở chàng. Phiến Khinh La cười khẽ.

Thế này mới bao nhiêu năm, năm đó tên thiếu niên mới ra đời chạy đến trước mặt mình, hơn nữa là ở tình huống mình mang theo lực lượng căn nguyên Thiên Nguyệt Ma Chu.

- Năm đó... năm đó thật thú vị. Ánh mắt Dương Khai toát ra thần sắc hồi tưởng, mỉm cười đầy ẩn ý.

Phiến Khinh La rõ ràng biết hắn ám chỉ điều gì, phong tình vạn chủng liếc nhìn hắn.

- Nàng phải về Đế Thần? Dương Khai đột nhiên hỏi.

- Nghĩa mẫu có ân với thiếp, thiếp không thể đi như vậy.

Phiến Khinh La vẻ mặt ảm đạm. - Hơn nữa, thiếp không muốn sau này liên lụy chàng. Hiện tại thiếp coi như một nửa Yêu Tộc, Đế Thần là nơi thích hợp nhất cho thiếp tu luyện. Nếu thiếp đi theo chàng rời đi, sau này sẽ chỉ trở thành gánh nặng, thiếp không muốn như vậy!

Dương Khai khẽ gật đầu, tỏ vẻ hiểu được.

Những chuyện này, hắn đã sớm nghĩ tới, cho nên bây giờ Phiến Khinh La nói ra, hắn cũng không cảm thấy bất ngờ.

- Còn chàng? Chàng phải đi sao?

- Phải! Dương Khai khẽ cười. - Ta đưa người Trung Đô cùng Thông Huyền Đại Lục đi ra, sẽ dẫn bọn họ đi U Ám Tinh, nơi đó rất vắng vẻ. Nếu có cơ hội, ta sẽ trở lại Đế Thần thăm nàng.

Phiến Khinh La cắn môi đỏ mọng, tay nắm chặt, ánh mắt câu hồn đoạt phách toát ra một tầng sương mù, buồn bã nói: - Năm đó từ biệt, gặp lại đã qua 30 năm, hôm nay lại từ biệt, không biết khi nào mới có thể gặp lại chàng.

Dương Khai đưa tay nắm lấy tay nhỏ của nàng, ôm nàng vào ngực, đặt tay nàng lên vị trí trái tim mình.

Phiến Khinh La ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời, toát ra hào quang kinh người.

Nàng đỏ mặt, nắm tay Dương Khai, cũng đặt tay hắn lên vị trí trái tim nàng.

Trong lòng chàng có thiếp, trong lòng thiếp có chàng, hai ta đều hiểu, không cần phải nói nhiều...

Nàng nhón chân lên, mắt nhắm lại, lông mi dài rung động, dâng đôi môi đỏ của mình.

- Người trẻ tuổi ấy mà... Ở gần đó, Ba Hạc chầm chậm thở dài, chắp tay sau lưng nhàn nhã đứng đó, ngửa đầu nhìn trời.

- Xem ra ta làm anh vợ chắc rồi. Dục Hùng cười hì hì, liếc sang Tuyết Chuẩn nháy mắt.

Tuyết Chuẩn cũng đỏ mặt, lan tới cổ, cúi đầu nhìn mặt đất, muốn tìm cho ra một con kiến.

Hơi thở dồn dập, máu huyết Dương Khai sôi trào, nhấm nháp vị ngọt tuyệt diệu của Phiến Khinh La. Yêu Mị Nữ Vương tuy rằng nhìn tràn đầy phong vận điên đảo chúng sinh, nhưng đây vẫn là lần đầu làm chuyện như thế, còn rất xa lạ, quả thực không phải đối thủ của hắn.

Phiến Khinh La nhanh chóng tan chảy, cả người như ở trên mây, lúc lên lúc xuống, thân thể dường như không còn là của mình nữa.

Bỗng nhiên, Dương Khai kinh hô, tay bụm miệng.

Phiến Khinh La thừa cơ thoát khỏi ma chưởng của hắn, lùi lại mấy bước, vẫn còn chưa hết dư vị, cắn răng nhìn Dương Khai.

- Nàng cắn ta làm gì? Dương Khai cảm thấy vô cùng ủy khuất.

- Để cho chàng một kỷ niệm, miễn cho thời gian quá lâu, chàng quên mất thiếp! Phiến Khinh La cười hì hì, vừa cười, nước mắt lại rơi xuống, nhỏ giọng nói: - Chàng đi mau, chàng còn không đi... chỉ sợ thiếp không cho chàng đi nữa.

Nàng như đưa ra quyết định cực kỳ khó khăn, người khẽ run lên.

Dương Khai liếm môi, gật đầu: - Vậy nàng phải tự lo cho mình!

Nói rồi, lấy ra một cái Nhẫn Không Gian, đưa cho Phiến Khinh La: - Nàng cầm cái này, không được nói cho ai khác.

- Trong này có gì? Phiến Khinh La nhìn hắn.

- Lát nữa nàng xem là biết.

Dương Khai mỉm cười, cũng không nói ra, chỉ quay sang nhìn mấy người Ba Hạc, lớn tiếng nói: - Các người mau đi, không cần chờ mấy người Huyết Luyện nữa.

Dứt lời, lực lượng Không Gian bao bọc lấy Dương Khai, trong nháy mắt biến mất.

Phiến Khinh La há miệng, cuối cùng cũng không gọi.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!