- Ta chỉ cần nghỉ ngơi một lát là tốt rồi, không có gì đáng ngại. Dương Khai thấy nàng nước mắt lưng tròng, biết là nàng đang lo lắng cho mình, vội vàng trấn an nói.
Hạ Ngưng Thường không biết làm sao để tra xét, chỉ đành gật đầu, khóe mắt đỏ hoe.
- Có đan dược khôi phục thần thức không? Có bao nhiêu đưa hết cho ta! Dương Khai ngửa tay về phía nàng nói.
Hạ Ngưng Thường vội vàng lục lọi trong nhẫn không gian của mình, rất nhanh đã lấy ra mấy chục bình ngọc lớn nhỏ!
Trong khoảng thời gian ở trong Tiểu Huyền Giới này, nàng vẫn luôn chuyên tâm luyện chế đan dược, nguyên liệu luyện đan không thiếu nên thành quả cũng vô cùng rõ rệt. Những linh đan trong bình ngọc này đều dùng để khôi phục thần thức, đủ mọi cấp bậc, từ Thánh Vương cấp đến Hư cấp thượng phẩm.
Nhiều đan dược như vậy, nếu đưa ra bên ngoài chắc chắn là một khối tài sản khổng lồ.
- Thanh Thần Hồi Nguyên Đan này là tốt nhất, có mấy viên ta đã luyện chế ra được đan văn, đệ hãy dùng thứ này trước đi. Hạ Ngưng Thường cầm một bình ngọc lên, thay Dương Khai mở nắp, đổ mấy viên đan dược từ bên trong ra.
Dương Khai nhận lấy, không nói một lời, lập tức nuốt vào trong bụng.
Sau đó hắn phất tay một cái, thu tất cả bình ngọc vào trong nhẫn không gian của mình, rồi bắt đầu xếp bằng điều tức.
Tiểu sư tỷ khẽ thở phào, rón rén đứng cách xa Dương Khai một đoạn để tránh quấy nhiễu hắn, rồi khẽ nhíu mày, ánh mắt không rời khỏi hắn.
Có thể thấy rõ, thần sắc Dương Khai đã bắt đầu khôi phục. Lúc này Hạ Ngưng Thường mới hoàn toàn yên tâm rằng hắn không có gì đáng ngại, chỉ tiêu hao lực lượng thần thức quá độ mà thôi.
Chỉ cần Dương Khai mạnh khỏe là nàng yên tâm rồi.
Trong lúc Dương Khai ngồi điều tức khôi phục trong Huyền Giới Châu, hắn vẫn phóng ra một luồng thần niệm ra bên ngoài Huyền Giới Châu để cảnh giới mọi động tĩnh xung quanh, đề phòng bất trắc.
Là chủ nhân của Huyền Giới Châu, hắn có thể làm được điều này.
Dương Khai không biết chắc dùng phương pháp này có thể thoát khỏi Lạc Hải hay không, dù sao Lạc Hải chính là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh đó. Từ khi Dương Khai bước chân vào con đường võ đạo tới nay, đây chính là địch nhân mạnh mẽ nhất mà hắn từng đối mặt!
Nếu lỡ bị hắn phát hiện ra dấu vết Huyền Giới Châu, Dương Khai sẽ thật sự trở thành cá trong chậu.
Một bóng người lướt qua như một làn gió, cách khối thiên thạch khổng lồ kia khoảng mấy chục dặm, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Lạc Hải!
Quả nhiên hắn không phát hiện ra Huyền Giới Châu mà đang tiếp tục truy kích theo hướng hắn phán đoán.
Gánh nặng trong lòng Dương Khai khẽ được giải tỏa, nhưng hắn cũng không dám lơ là, vừa cố gắng luyện hóa dược hiệu của đan dược, khôi phục thần thức, vừa tiếp tục chú ý.
Chưa tới một khắc sau, Lạc Hải đã quay trở lại, cách khối thiên thạch khổng lồ khoảng hơn 50 dặm.
Thần niệm kinh khủng của cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh cuồn cuộn như sóng biển, quét qua phạm vi mấy chục ngàn dặm trong hư không, không bỏ sót bất kỳ sơ hở nào.
Hai mắt của hắn lóe lên ánh sáng sắc bén tựa chim ưng, dường như có thể thấy được từ rất xa.
Bỗng nhiên, ánh mắt của hắn chuyển về phía khối thiên thạch khổng lồ giấu Huyền Giới Châu.
Dương Khai ngừng thở, trong lòng hết sức khẩn trương.
Cũng may ánh mắt của Lạc Hải nhanh chóng chuyển sang hướng khác tiếp tục tìm kiếm, dĩ nhiên là hắn không phát hiện được gì.
Nhưng suy cho cùng, Lạc Hải vẫn là cường giả Hư Vương Cảnh, Dương Khai bỗng nhiên mất tích tại đây, hắn không cho rằng Dương Khai có thể thoát khỏi thần niệm của hắn trong nháy mắt. Hắn chắc chắn rằng Dương Khai đang ẩn nấp ở gần đây, chỉ là không biết Dương Khai đã dùng phương pháp gì để che giấu sinh cơ và khí tức, khiến ngay cả một cường giả như hắn cũng không thể phát hiện.
- Thú vị! Lạc Hải tự lẩm bẩm, rồi không ngừng bay tới bay lui trong phạm vi không gian mấy chục ngàn dặm, tìm kiếm những dấu hiệu khả nghi, đồng thời cất tiếng hô to: - Tiểu tử kia, bổn tọa biết ngươi đang ẩn nấp ở đây, nhưng ngươi tưởng như vậy có thể thoát khỏi bổn tọa sao? Đừng có mơ mộng hão huyền, nếu bây giờ ngoan ngoãn đi ra, giao Đế Bảo và Hư Niệm Tinh cho bổn tọa, bổn tọa có thể bỏ qua chuyện cũ, tha cho ngươi một mạng, nhưng nếu không ra mà để bổn tọa tự mình tìm thấy, hừ...
Dương Khai nghe hắn hô lên nhưng vẫn im lặng không chút động tĩnh.
Nếu Lạc Hải đã trở mặt vô tình thì hắn sẽ không bao giờ tha cho Dương Khai, nếu không chuyện hôm nay lan truyền ra ngoài sẽ tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của hắn.
Hơn nữa, cả Đế Bảo lẫn Hư Niệm Tinh đều là những bảo vật vô cùng trọng yếu, làm sao Lạc Hải có thể tha mạng cho Dương Khai được chứ?
Chỉ cần hắn có được hai thứ này, chắc chắn sẽ qua cầu rút ván.
Dương Khai thầm mắng tên Lạc Hải này hèn hạ vô sỉ, lại còn ra vẻ đạo mạo.
Lúc ở trên Thúy Vi Tinh, Lạc Hải tạo cho người ta ấn tượng cũng không tồi. Bản thân là chủ nhân một hành tinh, lại là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh nhưng hắn không hề kiêu căng, ngược lại còn tỏ ra gần gũi, bình dị. Nhưng hiện tại, khi không có ai khác, rốt cuộc hắn đã bộc lộ ra bản chất của mình.
Đổi lại là những cường giả Phản Hư Cảnh khác, dưới áp lực của Lạc Hải rất có khả năng sẽ thật sự chui đầu vào lưới, mong được hắn tha mạng.
Nhưng Dương Khai biết làm như vậy sẽ chỉ chết nhanh hơn mà thôi.
Nửa ngày sau, Lạc Hải đã quanh đi quẩn lại trong phạm vi mấy chục ngàn dặm xung quanh, tìm kiếm kỹ càng từng ngóc ngách, từng khối thiên thạch nhưng vẫn không có kết quả gì.
Điều này làm cho hắn vô cùng tức giận.
Ngay cả hắn cũng không thể xác định được, Dương Khai thật sự trốn ở chỗ này hay đã sớm thoát khỏi tay hắn rồi!
Bỗng nhiên hắn dừng lại đột ngột, vẻ mặt trở nên âm trầm, tựa như đã quyết định điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi nói: - Tiểu tử, đây là do ngươi ép bổn tọa đó, hy vọng ngươi xuống địa ngục cũng đừng hối hận!
Dứt lời, Lạc Hải bỗng nhiên nâng hai tay lên, mười ngón tay xòe ra kết thành một thủ ấn hình vòng tròn ở trước mặt.
Thánh nguyên kinh người trong cơ thể hắn liền sôi trào mãnh liệt, từ trên mười đầu ngón tay hắn bắn ra những tia sáng trắng muốt, tụ lại vào vị trí trung tâm.
Thánh nguyên trong cơ thể hắn như tìm được lối thoát, đồng loạt trào ra, tụ lại cùng với mười tia sáng trắng kia.
Chớp mắt một cái, trước mặt Lạc Hải đã xuất hiện một quả cầu năng lượng trắng ngần to bằng nắm tay.
Quả cầu năng lượng tuy không lớn, nhưng lại đang chậm rãi tỏa ra uy lực kinh khủng, tựa hồ muốn hủy diệt cả trời đất.
Đồng thời, theo thánh nguyên của Lạc Hải truyền vào, nó vẫn còn đang không ngừng lớn lên.
Dương Khai để lại một luồng thần niệm bên ngoài Huyền Giới Châu, cảm ứng được cảnh tượng này, trong lòng liền cảm thấy bất ổn, hắn biết Lạc Hải đã muốn ra tay thật sự. Trong lúc nhất thời hắn cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể cố gắng duy trì tỉnh táo, yên lặng theo dõi diễn biến.
Sau thời gian mười hơi thở, quả cầu năng lượng màu trắng sáng giữa hai lòng bàn tay của Lạc Hải đã lớn bằng chiếc chậu rửa mặt.
Lạc Hải cười gằn một tiếng, hai tay đẩy về phía trước.
Quả cầu năng lượng màu trắng sáng tựa như không có trọng lượng lướt nhanh về phía trước hơn trăm dặm.
Ngay sau đó, màu trắng sáng chói mắt liền lan ra đến hàng vạn dặm, lấy quả cầu năng lượng trắng sáng làm trung tâm, trong phạm vi vạn dặm, tất cả những thứ tiếp xúc với luồng ánh sáng trắng đều tan rã thành tro bụi, biến mất vào trong hư không.
Vô số khối thiên thạch lớn nhỏ đang trôi nổi trong không gian liền tan thành tro bụi, ngay cả một hành tinh chết không quá lớn ở gần đó cũng bị sụp đổ, vỡ nát.
Uy lực một kích toàn lực của cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh thật sự kinh thiên động địa!
Lạc Hải khuếch trương thần niệm, bất động như pho tượng, đang chú ý động tĩnh ở khắp nơi.
Hắn tin rằng, chỉ cần Dương Khai còn ẩn nấp ở gần đây, chắc chắn sẽ chết không còn nghi ngờ gì nữa!
Với tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh của Dương Khai, tuyệt đối không có khả năng chặn lại công kích kinh khủng như vậy.
Về phần Hư Niệm Tinh cùng Đế Bảo đều không phải bảo bối tầm thường, không thể nào bị phá hủy do năng lượng bộc phát như vậy.
Lạc Hải không cần bắt sống Dương Khai, hắn chỉ cần hai thứ bảo bối kia thôi!
Trong phạm vi mấy chục ngàn dặm, tất cả đều bị quét sạch. Nhưng khiến cho Lạc Hải biến sắc chính là, chẳng những không có dấu hiệu Dương Khai đã chết, mà ngay cả khí tức của Hư Niệm Tinh và Đế Bảo cũng chưa từng xuất hiện.
- Không có ở đây thật sao? Lạc Hải sa sầm nét mặt, tâm trạng hết sức tồi tệ.
Bỗng nhiên hắn chợt quay đầu nhìn về một hướng khác trong không gian.
Dường như ở chỗ đó có thứ gì đó bị năng lượng cuồng bạo đánh vào, bị đẩy bắn vút đi xa!
Lạc Hải cau mày, cảm thấy hơi khó hiểu.
Việc này là sao chứ? Một kích kia của hắn đã phá hủy toàn bộ mọi thứ ở xung quanh, không ngờ thứ này lại có thể may mắn thoát khỏi.
Không cần biết nó là cái gì, nhưng nhất định là thứ phi phàm.
Lòng tham nổi lên, Lạc Hải liền đuổi theo về phía đó.
Khi ánh mắt của hắn nhìn về phía Huyền Giới Châu, Dương Khai đã biết không ổn.
Vội vàng cho vào miệng một nắm đan dược, tạm biệt Tiểu sư tỷ, rồi hắn liền cấp tốc thoát ra khỏi Huyền Giới Châu.
Ngay sau đó, Dương Khai liền xuất hiện ở trong không gian, không màng đến bất cứ điều gì khác, lập tức thu lại Huyền Giới Châu, rồi hai tay xé rách không gian, lao vào trong đó.
- Quả nhiên là ngươi vẫn còn ở đây! Lạc Hải quát lên một tiếng chói tai, vội vàng đuổi theo nhanh như chớp.
Nhưng rất nhanh, Dương Khai đã biến mất không còn tăm hơi, chờ tới khi Lạc Hải cảm ứng được hơi thở của Dương Khai, Dương Khai đã chạy được hơn 5000 dặm!
- Sự vận dụng lực lượng không gian của hắn lại có tiến bộ sao? Lạc Hải hơi biến sắc, không dám sơ suất, liền cấp tốc phóng thẳng theo hướng Dương Khai.
Rất nhanh Dương Khai cũng đã phát hiện ra.
Hiện tại, mỗi lần hắn xé rách không gian đã có thể di chuyển xa hơn 5000 dặm, hơn nữa...đây vẫn chưa phải là cực hạn của hắn, hắn vẫn có thể tiến xa hơn nữa.
Tựa như việc không ngừng xé rách không gian để chạy trốn khỏi sự truy đuổi của Lạc Hải đã giúp ích rất lớn cho việc tu luyện lực lượng không gian của hắn!
Dương Khai chợt bừng tỉnh ngộ.
Lực lượng không gian cuồn cuộn tỏa ra quanh người, lần nữa hắn liền xé rách không gian, bước vào trong đó.
Sau khi xuất hiện, hắn liền nhẩm tính khoảng cách di chuyển lần này.
5500 dặm!
Ánh mắt Dương Khai lộ ra vẻ mừng như điên, không nhịn được cười ha hả.
Hắn chợt nhận ra, đây chính là một cơ hội, cơ hội khai phá tiềm năng của bản thân, một sự hồi sinh trong tuyệt cảnh.
Hắn đứng tại chỗ, chờ một lát cho Lạc Hải đến cách mình một khoảng cách nhất định mới ung dung thi triển xé rách không gian rời đi.
6000 dặm!
6500 dặm!
7000 dặm!
...
- Tiểu tử kia thật là quá đỗi khinh người! Lạc Hải là ai chứ? Làm sao hắn không đoán được ý đồ của Dương Khai, không ngờ tiểu tử này lại lấy áp lực của hắn để khai thác tiềm lực bản thân, vừa chạy trốn vừa tu luyện lực lượng không gian.
Đối với Lạc Hải mà nói, điều này quả thực là vô cùng nhục nhã!
Võ giả tinh thông lực lượng không gian quả nhiên khó đối phó. Nếu đổi lại là bất kỳ một tên Phản Hư lưỡng tầng cảnh nào khác, chỉ sợ giờ phút này đã sớm chết không toàn thây rồi.
Nhưng Dương Khai lại có thể biến việc truy đuổi của cường giả tầm cỡ như Lạc Hải trở thành trò chơi mèo vờn chuột.
Sắc mặt Lạc Hải tái mét vì tức giận, hai tay nắm chặt đến trắng bệch.
Hắn chưa từng bị hạ nhục như vậy!
Khắp cả Tinh Vực, ngoại trừ mấy lão bất tử như "thần long thấy đầu không thấy đuôi" ra, thì hắn thuộc hàng võ giả cường đại nhất. Ngay cả Vô Đạo còn đánh giá hắn là người có hy vọng nhất trong Tinh Vực trở thành người đầu tiên tấn cấp lên Hư Vương tam tầng cảnh.
Đây là vinh dự tối cao!
Một cường giả như vậy, lại không thể nào bắt giữ được một tên tiểu tử vô danh tiểu tốt, Lạc Hải tức giận đến mức gần như phát điên.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽