Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1624: CHƯƠNG 1624: TINH LỰC GIA TRÌ

Chứng kiến Dương Khai một lần nữa xuất hiện ở vị trí cách đó không xa, với vẻ đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt khi rời đi, Lạc Hải bỗng nhiên dừng lại, vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ, tựa như sự tĩnh lặng trước cơn bão tố.

Sau khi phóng thần niệm khóa chặt vị trí của Dương Khai, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm nhìn chăm chú về hướng đó, hít một hơi thật sâu, nghiến răng gằn từng chữ: - Ta, với tư cách Tinh Chủ, ra lệnh cho Thúy Vi Tinh, truyền Tinh lực cho ta!

Vừa dứt lời, tại nơi xa xôi cách hàng tỷ dặm bỗng nhiên chấn động kịch liệt, một cột sáng năng lượng khổng lồ khó lòng tưởng tượng từ Thúy Vi Tinh chợt phóng vụt tới, trong nháy mắt đã vượt qua hàng tỷ dặm giáng xuống thân Lạc Hải.

Khí tức của Lạc Hải liền điên cuồng bạo tăng đến cực hạn, tiệm cận cảnh giới Hư Vương tam tầng cảnh!

Cùng lúc đó, trong đại điện Phủ Thành Chủ, Cưu lão và các cường giả Hư Vương Cảnh khác kinh hãi biến sắc, vội vã đứng bật dậy.

- Tinh Lực Gia Trì!

Thân thể khô gầy của Lão ẩu Lôi thị run lên, hai tròng mắt mờ đục lóe lên tinh quang kinh người.

- Là Tinh Lực Gia Trì! Không ngờ Lạc Hải Đại nhân lại vận dụng Căn Nguyên lực lượng của Thúy Vi Tinh!

- Bản thân là Tinh Chủ, chỉ cần còn đang ở trong Tinh Vực này, dù ở bất cứ nơi nào trong Tinh Vực đều có thể điều động Căn Nguyên lực lượng của hành tinh. Không ngờ lại có người có thể bức Lạc Hải huynh đến bước đường này. Huynh ấy đang gặp nguy hiểm gì sao?

- Huynh ấy đang muốn liều mạng với ai?

Bảy, tám vị Hư Vương Cảnh đều tỏ ra mờ mịt, không ai biết rốt cuộc Lạc Hải đã xảy ra chuyện gì, không ngờ lại điều động đến Căn Nguyên của hành tinh.

Phải biết rằng, cho dù là Tinh Chủ thì việc sử dụng Căn Nguyên lực lượng của hành tinh cũng không phải là chuyện đơn giản.

Tinh Chủ cùng hành tinh cộng sinh, cùng tiến cùng lùi. Một khi rút ra một phần Căn Nguyên của hành tinh thì trong khoảng thời gian ngắn sẽ không thể khôi phục như cũ, điều này so với việc bản thân Tinh Chủ bị thương còn nghiêm trọng hơn nhiều. Trận chiến này bất kể thắng hay bại, thì trong vòng ngàn năm tới, Thúy Vi Tinh cũng khó lòng khôi phục tổn thương. Trừ khi trong vòng một ngàn năm tới Lạc Hải có thể tấn cấp một tiểu cảnh giới, đạt tới tam tầng cảnh.

Nếu không phải bất đắc dĩ, Lạc Hải sẽ không bao giờ làm như vậy. Nhưng trên đời này, có mấy người có thể làm khó Lạc Hải đến mức đó chứ?

Chẳng lẽ hắn trêu chọc phải cường giả đỉnh cao ẩn cư nào đó sao?

Sắc mặt đám người Cưu lão trắng bệch!

Mặc dù bọn họ là Hư Vương Cảnh đúng vậy, nhưng tất cả đều chỉ là nhất tầng cảnh mà thôi, lưỡng tầng cảnh đối với bọn họ mà nói đã là một đẳng cấp cao không thể với tới, chứ đừng nói chi tới tam tầng cảnh hư vô mịt mờ.

Mọi người đều cảm nhận được điều không ổn.

Ngay khi Lạc Hải rút ra một tia Căn Nguyên lực lượng của Thúy Vi Tinh, Thiên Địa Linh Khí trên khắp Thúy Vi Tinh dường như đã bị suy yếu đi một phần.

Mức độ giảm sút không quá rõ rệt, nhưng quả thật đã suy yếu.

Đây là hậu quả trực tiếp từ việc điều động Căn Nguyên lực lượng của hành tinh!

Nghe đồn ở thời Thượng Cổ, có trận đại chiến giữa hai vị Tinh Chủ đã sử dụng Căn Nguyên của hành tinh, cuối cùng song phương lưỡng bại câu thương, hành tinh của hai vị Tinh Chủ này vốn màu mỡ phong phú liền trở nên vô cùng cằn cỗi, đến tận bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn khôi phục nguyên khí.

Lúc này, trong Tinh Vực, khí tức của Lạc Hải sau khi được Tinh Lực Gia Trì liền tăng vọt. Từ xa, hắn nhìn về vị trí của Dương Khai, rồi há miệng phun ra một luồng khí trắng sáng tựa kiếm quang chém thẳng vào hư không xa xôi.

Cách đó vạn dặm, Dương Khai nổi gai ốc, tóc gáy dựng đứng, một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm tràn ngập trong lòng.

Tuy hắn không biết Lạc Hải rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết Lạc Hải đã thực sự nổi giận. Không dám sơ suất, hắn liền đưa tay xé rách không gian.

Không thuận lợi như những lần trước, lần xé rách không gian này dường như có gì đó bất thường, không gian tại vị trí Dương Khai đang đứng tựa như đã bị thứ gì đó bó buộc, mặc cho hắn xé rách thế nào, khe nứt không gian phía trước cũng chỉ dài một xích, không thể lớn thêm.

Vút! Vút! Vút! Vút! Âm thanh xé gió sắc bén vang vọng, kiếm khí trắng sáng chưa tới, nhưng sát khí của nó đã đủ khiến Dương Khai như rơi vào hầm băng. Thân thể hắn tựa như bị vùi sâu dưới núi băng vạn trượng, bị những luồng gió quất vào da thịt đau như dao cắt.

Không xong! Sắc mặt Dương Khai đại biến, nhìn luồng kiếm khí trắng sáng càng ngày càng gần, hắn cũng không dám chần chừ nữa, liền liều mạng điều động Thánh Nguyên, lách người bay qua một bên.

Hắn vừa mới động thân, kiếm khí trắng sáng kia đã chém đúng vào vị trí hắn vừa đứng.

Hư không tựa như bị cắt đôi, phiến không gian này liền bất ngờ xuất hiện một khe nứt không gian khổng lồ!

Lạc Hải không biết lực lượng Không Gian, nhưng một kích này của hắn cũng đã ảnh hưởng đến sự ổn định của không gian.

Dư chấn của đòn công kích bắn ra tứ phía, trên người Dương Khai vang lên tiếng leng keng, tựa như tiếng kim loại va đập vào nhau.

Chỉ trong chốc lát, Kim Huyết màu vàng đã nhuộm đỏ y phục hắn, trên thân thể cường tráng của Dương Khai xuất hiện mấy trăm lỗ thủng li ti! Từ trong lỗ thủng kia, có rất nhiều khí kình bén nhọn đáng sợ xâm nhập, muốn phá hủy kinh mạch, xương cốt của Dương Khai.

Mới chỉ là dư chấn của công kích đã mạnh mẽ đến mức đó, nếu như vừa rồi Dương Khai trực tiếp bị kiếm khí trắng sáng chém trúng, có lẽ hắn đã bị tan xương nát thịt.

Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, không màng thương thế của mình, liều mạng điều động Thánh Nguyên áp chế khí kình xâm nhập vào miệng vết thương, rồi lần nữa vận dụng lực lượng Không Gian xé ra một khe nứt không gian.

Hắn vừa mới bước vào, Lạc Hải đã đến sau lưng!

- Để xem ngươi có thể chạy tới khi nào! Vẻ mặt Lạc Hải âm trầm, một kích được Tinh Lực Gia Trì của hắn cũng không làm gì được Dương Khai. Tâm trạng hắn vốn đã không tốt, trong chốc lát liền trở nên vô cùng tồi tệ, phóng người tiếp tục truy đuổi Dương Khai.

Hai người một chạy một truy, nhưng không giống với lúc trước, lần này Dương Khai phải toàn lực ứng phó.

Thực lực của Lạc Hải tăng mạnh khó hiểu, Dương Khai đoán rằng việc này có quan hệ đến cột sáng vừa thấy, có lẽ đó chính là Tinh Lực Gia Trì trong truyền thuyết!

Không ngờ lão già này vì đối phó với mình mà chấp nhận như vậy! Trong lòng Dương Khai rối bời, hắn không biết điều động Căn Nguyên lực lượng của hành tinh sẽ có hậu quả gì.

Lại một lần nữa thoát chết trong gang tấc, sắc mặt Dương Khai liền trở nên khó coi.

Lạc Hải sau khi được Tinh Lực Gia Trì khác hẳn với lúc trước. Dương Khai đoán rằng một khi Thần Thức của hắn một lần nữa tiêu hao hết, chỉ sợ sẽ thật sự không còn sức phản kháng.

Huyền Giới Châu đã bại lộ một lần, Lạc Hải không thể lại bị lừa lần nữa, hơn nữa, ở trong Tinh Vực hư vô trống rỗng này, việc lợi dụng Huyền Giới Châu dĩ nhiên không thể thực hiện được.

Chỉ có thể đi tới một hành tinh tu luyện nào đó!

Trên hành tinh tu luyện có vô số sinh linh, cho dù Lạc Hải là Tinh Chủ Thúy Vi Tinh, nhưng cũng không thể quá càn rỡ. Chỉ có đi tới hành tinh tu luyện gần nhất, mới có cơ hội sử dụng Huyền Giới Châu để ẩn nấp một lần nữa!

Ánh mắt của Dương Khai trở nên kiên định, tâm thần hóa thành Thần Hồn Linh Thể tiến vào Thức Hải.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, phán đoán vị trí của mình trên Tinh Đồ rộng lớn vô biên, tìm hành tinh tu luyện gần nhất!

Nhờ có Tinh Đồ, hắn liền thấy được một Tinh Vực nhỏ, tìm hành tinh tu luyện trong đó cũng không khó khăn.

Một lát sau, hai mắt hắn sáng ngời, Thần Hồn Linh Thể chui ra khỏi Thức Hải, rồi thay đổi phương hướng, tiếp tục chạy trốn!

Trước mặt là một luồng gió lốc Không Gian đủ để khiến mặt trời cũng phải lu mờ, Dương Khai không sợ mà còn vui mừng, xông thẳng vào trong đó. Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí hiện lên hào quang ngũ sắc bao bọc quanh thân, bảo vệ thân thể hắn.

Lạc Hải đuổi theo đến đây cũng không sợ hãi luồng gió lốc Không Gian này, vừa phun ra một luồng kiếm khí trắng sáng, vừa nhàn nhã tựa như dạo chơi tiến vào trong đó.

Nơi hắn đi qua, gió lốc Tinh Không dường như đã bị ảnh hưởng, chủ động tách ra hai bên, nhường cho hắn một lối đi.

Chỉ trong vòng không quá một khắc, Lạc Hải đã bình yên ra khỏi khu vực gió lốc Tinh Không.

Nhưng khi nhìn về phía trước, thì bóng dáng Dương Khai đã biến mất tăm hơi.

Không biết tiểu tử này đã biến mất từ khi nào, chỉ còn lưu lại ở không gian gần đó một chút ý cảnh khi vận dụng lực lượng Không Gian.

- Đúng là khó dây dưa thật! Tâm trạng Lạc Hải rất không tốt, quay đầu nhìn về phía một hành tinh tu luyện to lớn rực rỡ ở cách đó hơn vạn dặm, rồi híp mắt nói: - Định trốn đến đó sao, được, để bổn tọa xem ngươi có thể trốn được bao lâu!

Rất nhanh hắn đã đoán ra ý đồ của Dương Khai, chắc chắn hắn đang trốn ở trên hành tinh tu luyện rực rỡ kia.

Bởi vì nếu Dương Khai trốn ở một nơi khác, hắn sẽ dễ dàng tìm thấy.

Hành tinh tu luyện và Tử Tinh không giống nhau, Tử Tinh thì có thể tùy ý phá hủy cũng không ai chỉ trích, nhưng nếu như phá hủy một hành tinh tu luyện, chỉ sợ toàn bộ cường giả trong Tinh Vực sẽ truy sát Lạc Hải. Đến lúc đó, cho dù Lạc Hải có trốn về Thúy Vi Tinh, chỉ sợ cũng khó thoát khỏi cái chết.

Trong điều kiện không thể phá hủy hành tinh tu luyện, muốn tìm một người cố ý lẩn trốn chẳng khác nào mò kim đáy biển, ngay cả Lạc Hải cũng không thể làm được. Nơi này dù sao cũng không phải là Thúy Vi Tinh của hắn, hắn không thể lợi dụng Căn Nguyên của hành tinh để giám sát mọi thứ.

- Đây là Xích Lan Tinh sao? Rất nhanh Lạc Hải đã bay tới bầu trời cách hành tinh tu luyện kia vạn dặm, nhìn thoáng qua, hắn liền nhớ ra nơi này mình đã từng đến, hừ lạnh nói: - Cũng tốt, trước tiên đi gặp lão già Xích Hỏa một chút, hơn một ngàn năm không gặp, không biết tu vi của lão gia hỏa này đã tiến triển đến mức nào, có đột phá đến lưỡng tầng cảnh chưa!

Nói rồi, hắn liền nhắm một phương hướng, thong thả đi tới.

Tại một dãy núi hoang vu, Huyền Giới Châu đang lẳng lặng nằm dưới đáy bùn của một dòng suối nhỏ, nơi có một con sông nối liền hai miền nam bắc chảy qua dãy núi.

Dãy núi tên là Thương Sơn, dòng sông tên là Thương Hà, rất hiếm bóng người.

Dương Khai xuyên qua gió lốc Tinh Không, thành công thoát khỏi Thần Niệm dò xét của Lạc Hải. Sau khi đi tới hành tinh tu luyện này, việc đầu tiên của hắn là tìm một vị trí bí mật để che giấu Huyền Giới Châu, sau đó liền chui vào đó.

Hắn tin chắc Lạc Hải sẽ không dám làm bừa ở trên hành tinh tu luyện này, cho nên tạm thời xem như an toàn.

Khi hắn xuất hiện tại một tòa lầu các trong Huyền Giới Châu, Hạ Ngưng Thường nước mắt lưng tròng chạy xuống. Lần này tình trạng của Dương Khai còn nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều.

Lần trước hắn chỉ tiêu hao hết Thần Thức lực lượng, nên hơi mệt mỏi mà thôi, nhưng còn lần này, khắp người đều là vết thương nhỏ như kim châm, nhìn bình thường không thể thấy, nhưng Hạ Ngưng Thường lại nhạy cảm phát hiện, bên trong những vết thương kia có một thứ năng lượng không rõ đang phá hủy thân thể Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai trắng bệch như tờ giấy.

- Không cần lo lắng, ta bế quan một thời gian là ổn thôi, chắc phải mất khá lâu! Dương Khai dặn dò Hạ Ngưng Thường một câu, rồi khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hóa giải khí kình xâm nhập vào cơ thể.

Hạ Ngưng Thường lặng lẽ rời khỏi lầu các, lần nữa quay đầu nhìn lại với vẻ mặt lo lắng, rồi không nói một lời, bảo vệ ở bên ngoài.

Tuy nhiên rất nhanh, dường như nàng chợt nhớ ra điều gì đó, liền lấy ra một số lượng lớn thảo dược và Nội Đan yêu thú. Sau đó bắt đầu ngồi xếp bằng tại chỗ, chăm chú luyện đan!

Nàng cảm thấy mình quá yếu đuối, nàng đau lòng và tự trách bản thân không thể giúp gì được Dương Khai.

Khi ở Thông Huyền Đại Lục, nàng không hình dung được những nguy hiểm sẽ gặp, bởi vì ở đó, chỉ cần nàng muốn, một mình nàng đã có thể quét ngang cả Đại Lục.

Nhưng từ sau khi Dương Khai dẫn nàng ra ngoài, nàng mới thấy được những nguy hiểm chân chính trong Tinh Vực.

Nàng liền thấm thía bản thân mình còn quá nhỏ yếu.

Nếu như nàng đủ mạnh mẽ, thì đã có thể kề vai chiến đấu cùng sư đệ, và có lẽ hắn cũng sẽ không bị thương!

Hạ Ngưng Thường bắt đầu liều mạng luyện đan!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!