Không ngờ Tô Nhan và Thanh Nhã lại gia nhập Băng Tâm Cốc!
Đúng là thế sự vô thường.
Mấy năm trước trong Đế Uyển, Dương Khai đã từng quen biết người của Băng Tâm Cốc. Sau khi vô ý đi tới Xích Lan Tinh, hắn cũng biết Băng Tâm Cốc là một thế lực khá lớn.
Nhưng hắn không ngờ Tô Nhan và Thanh Nhã lại gia nhập Băng Tâm Cốc.
Nếu sớm biết, hắn đã đi tìm.
Tuy nhiên, Băng Tâm Cốc chỉ thu nữ đệ tử, hơn nữa lại nổi danh là tu luyện công pháp băng hệ, quả thật rất thích hợp với Tô Nhan và Thanh Nhã. Dù sao, quan niệm của Băng Tông các nàng cũng hoàn toàn tương đồng với Băng Tâm Cốc.
- Tô Nhan nàng rất nhớ ngươi, nhưng không có cách nào trở về Thông Huyền Đại Lục. Nàng vẫn luôn nói với ta, chờ nàng có năng lực một mình đi qua Tinh Vực, nhất định sẽ trở về tìm ngươi. Thanh Nhã nhìn Dương Khai, cho rằng những năm này hắn vẫn luôn chờ trên Thông Huyền Đại Lục.
- Ta biết, những năm này ta cũng tìm nàng. Dương Khai mỉm cười, đang muốn tìm hiểu thêm về Tô Nhan, bỗng hắn nhướng mày, mở miệng nói: - Nơi này không tốt, chúng ta rời khỏi đây đã.
Vừa dứt lời, Dương Khai phất tay một cái, Thánh Nguyên bao phủ Thanh Nhã, khiến nàng biến mất tại chỗ.
Một lát sau, một đám bảy tám võ giả đến đây, quan sát xung quanh. Người dẫn đầu nghi hoặc: - Vừa rồi ở đây có người mà, sao lại đột nhiên biến mất rồi?
- Có lẽ họ nhận ra khí tức của chúng ta, chạy mất rồi. Có người đoán.
- Ừ, thôi bỏ đi, đi chi viện quan trọng hơn. Người cầm đầu vung tay lên, dẫn những người khác lao về phía chiến trường.
Cách chiến trường kia hơn vạn dặm, trong một tòa thành nhỏ, Dương Khai và Thanh Nhã tìm một gian khách điếm, thuê một gian phòng tốt nhất.
Trong phòng, Dương Khai cẩn thận hỏi thăm về Tô Nhan.
Biết được nàng vẫn mạnh khỏe, chẳng những vào được Băng Tâm Cốc mà còn bái nhập môn hạ của Đại Trưởng Lão Nhiễm Vân Đình, được trọng vọng, Dương Khai hoàn toàn yên lòng.
Băng Tâm Cốc có cường giả Hư Vương Cảnh tọa trấn, thế lực không nhỏ. Tu vi của Đại Trưởng Lão Nhiễm Vân Đình tuyệt đối không thấp, có thể trở thành môn hạ của nàng là phúc khí của Tô Nhan.
Dương Khai mơ hồ có chút cảm kích Nhiễm Vân Đình.
Nếu không có nàng tận tâm chỉ dẫn, Tô Nhan không thể đạt tới Phản Hư Nhất Tầng Cảnh trong thời gian ngắn như vậy!
Hạ Ngưng Thường nhờ luyện hóa Căn Nguyên Tinh Cầu của Thông Huyền Đại Lục mới có thành tựu như thế, mà Tô Nhan chỉ dựa vào tu luyện đã có thể ngang hàng với Hạ Ngưng Thường, có thể thấy tư chất Tô Nhan xuất chúng đến nhường nào.
Thậm chí Thanh Nhã còn cho hắn biết, Tô Nhan đã chuẩn bị đột phá Nhị Tầng Cảnh.
Dương Khai tận đáy lòng vì nàng mà vui mừng khôn xiết!
Về phần tại sao có thể bái nhập Băng Tâm Cốc, trong đó có chút vận may.
Dựa vào lời của Thanh Nhã, năm đó sau khi các nàng và Thiên Nguyệt tách ra, thông qua hành lang hư không đi Thúy Vi Tinh. Nàng, Tô Nhan và Thiên Hạo ba người ở Thúy Vi Tinh trải qua một đoạn thời gian gian khổ, với tu vi cực thấp (chỉ là Nhập Thánh Lưỡng Tam Tầng Cảnh), kiếm Thánh Tinh và Linh Đan căn bản không đủ tu luyện.
Cho đến khi vô tình gặp được Nhiễm Vân Đình.
Lúc đó không biết vì sao Nhiễm Vân Đình lại tới Thúy Vi Tinh, gặp được Tô Nhan vô cùng mừng rỡ, tỏ ý muốn mang nàng về Băng Tâm Cốc bồi dưỡng.
Một chuyện tốt như vậy, ba người làm sao có thể cự tuyệt.
Sau khi cẩn thận tìm hiểu về Băng Tâm Cốc, Tô Nhan và Thanh Nhã quyết định gia nhập Băng Tâm Cốc. Về phần Thiên Hạo, bởi vì là nam nhân nên không thể gia nhập.
Tuy nhiên, Nhiễm Vân Đình đã sắp xếp cho Thiên Hạo, cho hắn vào một tông môn phụ thuộc Băng Tâm Cốc, giờ cũng có tu vi Thánh Vương Lưỡng Tầng Cảnh.
Nghe Thanh Nhã giảng thuật, Dương Khai kinh ngạc.
- Thì ra các ngươi đã từng ở Thúy Vi Tinh a. Hắn cười khổ không thôi.
Thiên Nguyệt lưu lại trên Thúy Vi Tinh lâu như vậy, nhưng vẫn luôn không tìm thấy đám người Tô Nhan, thì ra đã muộn.
Nếu là sớm hai ba chục năm thì có thể gặp được, nhưng lúc Thiên Nguyệt đi Thúy Vi Tinh, đám người Tô Nhan đã sớm đi Xích Lan Tinh.
- A, đúng rồi, Thiên Nguyệt rất nhớ các ngươi.
- Ngươi đã gặp Thiên Nguyệt? Nàng khỏe không?
Thanh Nhã vui mừng hỏi. Năm đó sau khi tách ra, nàng không gặp lại Thiên Nguyệt nữa, những năm gần đây vẫn day dứt khôn nguôi. Bây giờ nghe Dương Khai nói vậy, Thanh Nhã vui mừng khôn xiết.
- Khỏe hay không ngươi tự hỏi nàng đi. Dương Khai mỉm cười.
- Tự hỏi? Thanh Nhã nhíu mày, không biết Dương Khai có ý gì.
Dương Khai nhắm hai mắt lại, dùng Thần Niệm liên lạc với Huyền Giới Châu, tìm được Thiên Nguyệt, xác nhận nàng không đang bế quan, dặn dò nàng một tiếng, sau đó phất tay đưa nàng ra khỏi Huyền Giới Châu.
- Có chuyện gì? Thiên Nguyệt xuất hiện, vẻ mặt khó hiểu.
- Ngươi xem xem ai kìa? Dương Khai chỉ tay sau lưng nàng, cười tủm tỉm nói.
Thiên Nguyệt quay đầu lại, đôi mắt đẹp trợn trừng, ngay sau đó hốc mắt ướt đẫm, run giọng la lên: - Tông chủ!
- Thiên Nguyệt... Thanh Nhã cũng cực kỳ kích động.
Mặc dù Tinh Vực rộng lớn đặc sắc, nhưng vĩnh viễn không thể phai mờ nỗi nhớ giữa các nàng. Năm đó trên Thông Huyền Đại Lục, trong Băng Tông, tình cảm giữa Thanh Nhã và Trưởng Lão Thiên Nguyệt rất tốt, thân thiết như tỷ muội. Mấy chục năm trước từ biệt, giờ này gặp lại vui mừng khôn xiết, không thể kiềm chế.
Hai người đỏ mắt.
Trò chuyện một hồi, biết được đối phương những năm này đều bình an vô sự, tu vi tăng mạnh, vui mừng khôn xiết.
- Không ngờ ngươi lại tìm thấy Tông chủ! Thiên Nguyệt cảm kích nhìn Dương Khai. Từ khi gặp Dương Khai trên U Ám Tinh, những năm gần đây Thiên Nguyệt lấy việc tìm kiếm Thanh Nhã và những người khác làm mục tiêu của bản thân, đây gần như đã trở thành tâm bệnh của nàng.
Hôm nay Dương Khai đã thỏa mãn nguyện vọng của nàng!
- Tô Nhan đâu? Ca ca ta đâu? Bọn họ có khỏe không? Thiên Nguyệt khẩn trương hỏi.
- Tô Nhan rất khỏe, ca ca ngươi Thiên Hạo hiện giờ cũng không tệ, hắn đang ở trong Huyễn Thần Tông, ngươi không cần lo lắng. Thanh Nhã trấn an.
- Vậy cũng tốt, vậy cũng tốt. Hai má Thiên Nguyệt đã đẫm lệ, nước mắt vui sướng không ngừng chảy xuống, gương mặt luôn nở nụ cười.
- Lại đây, nói cho ta chuyện của các ngươi mấy năm gần đây, chuyện của chúng ta ta đã nói hết với Dương Khai. Thanh Nhã kéo tay Thiên Nguyệt, ngồi xuống hỏi thăm.
Thiên Nguyệt thành thật đáp lời.
Biết được nàng suýt chút nữa trở thành gái lầu xanh, gương mặt Thanh Nhã trở nên lạnh lẽo như băng, cảm kích liếc nhìn Dương Khai.
Lại biết hiện giờ Dương Khai gần như thống nhất một tinh cầu tu luyện, Thanh Nhã kinh hãi tột độ.
Mặc dù trên tinh cầu tu luyện kia không có cường giả Hư Vương Cảnh tọa trấn, nhưng muốn thống nhất cũng không phải chuyện đơn giản, chẳng những cần ưu thế áp đảo, còn cần nhân cách mị lực và sức hút to lớn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, hai nàng xa cách lâu ngày gặp lại, dường như có chuyện nói mãi không hết.
Dương Khai không quấy rầy các nàng, chỉ yên lặng ngồi một bên, chăm chú lắng nghe.
Đến tối, Thanh Nhã mới bình tĩnh lại, ngượng ngùng nhìn Dương Khai: - Chúng ta nói hơi nhiều rồi thì phải.
- Thanh Nhã tiền bối khách khí quá rồi, ta có thể hiểu được.
Nếu hắn gặp lại Tô Nhan, chỉ sợ cũng sẽ như thế.
- Hiện giờ tu vi của ngươi hơn xa ta, không nên gọi ta là tiền bối nữa.
Thanh Nhã khẽ cười. - Hơn nữa hiện giờ ngươi cũng là Tông chủ một tông, bất kể địa vị hay thân phận ta đều không thể so sánh. Kêu ta là tiền bối nữa chỉ sợ ta giảm thọ.
- Tiền bối chính là tiền bối. Dương Khai lắc đầu, hắn chưa bao giờ nghĩ chỉ vì thực lực tăng lên mà khinh thường trưởng bối.
- Nếu ngươi không chê, gọi ta tỷ tỷ là được. Thanh Nhã mỉm cười. - Ta với Tô Nhan bây giờ chính là tỷ muội đồng môn, nơi này là Tinh Vực, không còn là Thông Huyền Đại Lục, không cần phải sống trong quá khứ, chúng ta đều nên nhìn về phía trước.
Dương Khai gật đầu, mở miệng nói: - Ta đây theo Tô Nhan, gọi ngươi là sư tỷ vậy.
- Vậy là tốt. Thanh Nhã gật đầu, nhớ lại Tô Nhan, nàng cười: - Hiện giờ Tô Nhan cũng đã biết tin về ngươi. Tuy rằng nàng luôn ở trong nội đảo, hàng năm bế quan tu luyện, không tiếp xúc với người ngoài, nhưng trước khi đi ta đã để lại một phong thư cho nàng. Mỗi tháng nàng đều đến gặp ta một lần, thấy lá thư sẽ biết ngươi đã tới Xích Lan Tinh.
- Ta có thể đi vào Băng Tâm Cốc không? Dương Khai hỏi thăm.
- Ngươi muốn đi? Thanh Nhã nhíu mày. - Mặc dù Băng Tâm Cốc đối đãi không tệ với ta và Tô Nhan, nhưng lần này đệ tử Băng Tâm Cốc xuất động với quy mô lớn để tìm ngươi. Nguyên nhân cụ thể ta không rõ lắm, nhưng nếu ngươi chủ động xuất hiện ở Băng Tâm Cốc, không ai biết sẽ phát sinh chuyện gì.
- Vậy Tô Nhan có thể rời khỏi Băng Tâm Cốc không? Dương Khai lại hỏi.
Thanh Nhã lắc đầu: - Đại Trưởng Lão rất kỳ vọng ở Tô Nhan, giờ lại là lúc quan trọng Tô Nhan chuẩn bị đột phá Nhị Tầng Cảnh. Mà chiến sự giữa Băng Tâm Cốc và Hỏa Diệu Tông ngày càng quyết liệt, Đại Trưởng Lão sẽ không để Tô Nhan rời khỏi nội đảo.
- Ta muốn đi! Dương Khai trầm giọng nói.
- Ngươi... Thanh Nhã há miệng định khuyên nhủ, nhưng vừa thấy thần sắc kiên quyết của hắn thì biết mình có nói gì cũng vô ích. Lúc này mới thở dài một tiếng: - Ngươi để ta suy nghĩ chút.
Dương Khai gật đầu, không quấy rầy nàng.
Một lúc sau, Thanh Nhã mới thở dài, ngẩng đầu nhìn Dương Khai: - Ngươi muốn vào Băng Tâm Cốc, chỉ có thể để lộ thân phận của mình, để người của Băng Tâm Cốc chủ động nghênh đón ngươi vào. Nếu không, ngươi không thể vào được, Băng Tâm Cốc chưa bao giờ cho phép nam nhân đặt chân vào, vạn năm qua chưa từng có ngoại lệ!
- Chỉ cần ta để lộ thân phận, các nàng sẽ chủ động nghênh đón ta vào? Dương Khai nhướng mày.
- Ta không chắc, bởi vì ta không biết tại sao Băng Tâm Cốc lại tìm ngươi. Chỉ có điều lần này động tĩnh lớn như vậy, nếu Đại Trưởng Lão và Tông chủ coi trọng ngươi, rất có khả năng sẽ làm như vậy.
- Cứ làm theo cách này đi! Dương Khai cười toe toét. - Chuyện này làm phiền Thanh Nhã sư tỷ.
- Không phiền, chỉ cần ta bẩm báo lên, nhất định sẽ có cao tầng tông môn đến đưa ngươi đi! Thanh Nhã nghiêm túc. - Chỉ có điều, ngươi suy nghĩ kỹ chưa? Nếu ngươi thật sự đi vào Băng Tâm Cốc, không ai biết sẽ phát sinh chuyện gì.
- Không sao, ta chỉ muốn gặp Tô Nhan. Dương Khai gật đầu.
- Tốt, nếu ngươi đã quyết định như vậy, ta sẽ liên lạc với họ. Thanh Nhã gật đầu, lấy một cái Truyền Tấn La Bàn từ Nhẫn Không Gian, truyền Thần Niệm vào.
Một lát sau, Truyền Tấn La Bàn xuất hiện ba động Thần Niệm.
Sau đó Thanh Nhã thu hồi Truyền Tấn La Bàn, ngẩng đầu nhìn Dương Khai nói: - Thập Tam Trưởng Lão đang ở gần đây, nàng sẽ đích thân mang ngươi tới Băng Tâm Cốc!