Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1634: CHƯƠNG 1634: LẠI GẶP NGƯƠI!

Trong phòng, một mỹ phụ vận cung trang, thần sắc lạnh lùng nhìn Dương Khai, gật đầu nói: - Không sai, chính là hắn! Thanh Nhã, lần này ngươi có công tìm người, Bổn Trưởng Lão sẽ báo lên Trưởng Lão Hội, chắc chắn ngươi sẽ được ban thưởng!

Sau khi Thanh Nhã truyền tin, chỉ hai canh giờ, vị Thập Tam Trưởng Lão của Băng Tâm Cốc đã vội vàng chạy đến đây, gặp được Dương Khai trong khách điếm.

Nàng dẫn đệ tử đi tìm Dương Khai suốt mấy năm, đương nhiên biết mặt hắn, bây giờ tìm được dễ dàng như vậy, trong lòng vô cùng cao hứng.

- Tạ Trưởng Lão. Thanh Nhã không hề vui mừng, ngược lại có chút lo âu hỏi: - Trưởng Lão, đệ tử có thể hỏi một câu, tại sao chúng ta phải tìm hắn?

Thập Tam Trưởng Lão quay đầu nhìn Thanh Nhã, ánh mắt băng hàn, lạnh giọng nói: - Ngươi để ý hắn?

Thanh Nhã không đổi sắc, mở miệng nói:

- Hắn đã cứu mạng ta từ tay Hỏa Diệu Tông, xem như ân nhân cứu mạng của ta, cho nên...

Thập Tam Trưởng Lão nhẹ nhàng gật đầu, không còn nghi ngờ gì nữa, từ từ nói: - Chúng ta tìm hắn đương nhiên là có nguyên nhân, ngươi không cần hỏi nhiều, hắn đã là ân nhân cứu mạng của ngươi, Bổn Trưởng Lão có thể nói cho ngươi biết, Băng Tâm Cốc sẽ không gây bất lợi cho hắn, ngươi cứ yên tâm.

Nghe vậy, Thanh Nhã thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tạ ơn.

Lúc này Thập Tam Trưởng Lão mới nhìn Dương Khai, quan sát hắn một hồi, gật đầu nói: - Thực lực không tệ, ngươi tên gì?

- Dương Khai.

- Ngươi không phải người Xích Lan Tinh sao? Thập Tam Trưởng Lão có chút đề phòng đối với Dương Khai.

- Không phải, ta đến từ Thúy Vi Tinh.

- Thúy Vi Tinh!

Thập Tam Trưởng Lão híp mắt, mơ hồ có suy đoán, nhưng không dám khẳng định, chỉ hỏi: - Ngươi đã biết Hỏa Diệu Tông và Băng Tâm Cốc đều đang tìm ngươi, sao lại chủ động báo cho Băng Tâm Cốc?

Dương Khai mỉm cười: - Ta có chút ân oán với Hỏa Diệu Tông, đã giết qua mấy người Hỏa Diệu Tông, giờ muốn tìm nơi nương tựa, chỉ có thể lựa chọn Băng Tâm Cốc.

Nói xong, Dương Khai sâu xa nói: - Trưởng Lão hoài nghi ta có động cơ mờ ám?

- Không thể không đề phòng! Thập Tam Trưởng Lão cũng không phủ nhận. - Nhưng ngươi lựa chọn rất chính xác, lúc này cũng chỉ Băng Tâm Cốc mới có thể che chở ngươi, à, như vậy đi, ngươi ở đây chờ một ngày, đợi ta an bài, một ngày sau, Bổn Trưởng Lão sẽ đích thân mang ngươi về Băng Tâm Cốc!

- Đa tạ! Dương Khai đè nén sự kích động trong lòng, chắp tay cảm tạ.

Cuối cùng, cuối cùng cũng được gặp Tô Nhan! Trong lòng Dương Khai vô cùng kích động.

Hắn vô cùng mong đợi được gặp lại Tô Nhan, hắn khát khao được tận mắt nhìn thấy nàng lúc này.

Dương Khai lòng đầy lo lắng, chờ đợi trong khách điếm.

Về phần Thập Tam Trưởng Lão không biết an bài cái gì.

Ban đêm, các võ giả thuộc các tông môn và gia tộc phụ thuộc Băng Tâm Cốc đã phát động tấn công đệ tử Hỏa Diệu Tông. Một trận chiến hỗn loạn bùng nổ, nhất thời thu hút gần như toàn bộ sự chú ý của mọi người.

Khi trời gần sáng, Thập Tam Trưởng Lão lại tới khách điếm, gọi Dương Khai, cùng Thanh Nhã cấp tốc rời khỏi thành trì trong đêm tối.

Ngoài thành trì ba mươi dặm, có một đội gồm mười mấy nữ đệ tử đang lẳng lặng chờ đợi.

Thấy Thập Tam Trưởng Lão tới, rối rít chắp tay hành lễ.

- Đi! Thập Tam Trưởng Lão không nói nhiều, vung tay lên, dẫn đầu bay đi.

Mười mấy nữ đệ tử tản ra, bao bọc Dương Khai ở giữa, theo sát Thập Tam Trưởng Lão, cấp tốc tiến về Băng Tuyệt Đảo.

Xung quanh từng làn gió thơm thoang thoảng, quẩn quanh chóp mũi, Dương Khai không khỏi cảm thán, đây chính là cái gọi là hậu cung trong truyền thuyết sao?

Mười mấy nữ đệ tử Băng Tâm Cốc này bất kể tu vi ra sao, mỗi người đều cực kỳ xinh đẹp, dáng người yểu điệu, khí chất khác nhau.

Trên đường đi, những nữ đệ tử này thỉnh thoảng nhìn Dương Khai, thần sắc kỳ quái.

Các nàng bôn ba chiến đấu bên ngoài nhiều năm, chính là vì Dương Khai, bây giờ gặp được hắn, đương nhiên sẽ để ý.

Các nàng đều rất tò mò rốt cuộc tên nam nhân này có gì đặc biệt, không ngờ cả hai đại tông môn đứng đầu Xích Lan Tinh đều dốc sức truy tìm hắn.

Vì tên nam nhân này, rất nhiều đồng môn đã bỏ mạng thảm khốc, không ít người khác thì bặt vô âm tín...

Dương Khai cảm nhận được địch ý rất rõ ràng.

Trong mười mấy cô gái phụ trách bảo vệ mình, có ít nhất một nửa mang địch ý với mình.

Dương Khai không khỏi khó hiểu!

Nếu không phải có Thập Tam Trưởng Lão trấn giữ, Dương Khai đoán chừng những nữ nhân này sẽ liên thủ vây công mình.

- Thanh Nhã sư tỷ, dường như các nàng không thích ta. Dương Khai lén lút truyền âm cho Thanh Nhã.

Thanh Nhã cười khổ, thân là đệ tử Băng Tâm Cốc tham dự lần hành động này, đương nhiên nàng biết rõ nguyên nhân, nhưng không tiện nói rõ, chỉ có thể nói: - Bình thường, đệ tử Băng Tâm Cốc chúng ta đều ghét nam nhân.

- À. Dương Khai gật đầu, không nghi ngờ lời nàng nói.

Đội ngũ tiếp tục đi, tốc độ cực nhanh.

Ba ngày sau, đoàn người đi ngang qua một sơn cốc.

Bỗng Dương Khai nhướng mày, nhìn xuống dưới.

Thập Tam Trưởng Lão cũng phát hiện, lập tức quát lớn: - Có địch tấn công!

Nàng vừa dứt lời, phía dưới xuất hiện dao động năng lượng kịch liệt, dao động năng lượng vô cùng bá đạo, nóng rực cuồn cuộn, từng luồng Hỏa Long từ sơn cốc gầm thét bay ra, nhe nanh múa vuốt đánh tới đoàn người Băng Tâm Cốc.

Có đến bảy, tám con Hỏa Long, mỗi con đều ẩn chứa sát thương cực kỳ khủng khiếp.

Địch nhân chọn thời cơ xuất thủ chính xác, dù đã được Thập Tam Trưởng Lão nhắc nhở, các nữ đệ tử Băng Tâm Cốc vẫn không kịp phản ứng.

Trên người các nàng vừa kịp lờ mờ hiện lên Thánh Nguyên hộ thân, bảy, tám con Hỏa Long kia đã bay tới.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai nữ đệ tử thực lực hơi thấp đã bị Hỏa Long cắn nuốt, trong nháy mắt đã hương tiêu ngọc vẫn tại chỗ, những người khác cũng chật vật né tránh, vội vàng tránh né.

Dương Khai bảo vệ Thanh Nhã, trốn sang một bên, híp mắt nhìn xuống.

Dưới sơn cốc, bỗng nhiên xuất hiện vài thân ảnh, không đông đảo bằng người của Băng Tâm Cốc nhưng tất cả đều là Phản Hư Cảnh, hai kẻ cầm đầu lại có khí tức tương đương với Thập Tam Trưởng Lão.

Thập Tam Trưởng Lão híp mắt, sắc mặt trầm xuống.

Nàng không ngờ hành tung bí mật của mình lại vẫn bị phát hiện.

Nàng loại bỏ khả năng có nội gián, lần này mười mấy nữ đệ tử hộ tống Dương Khai đều do nàng lựa chọn vô cùng nghiêm khắc, có thể đảm bảo mỗi người đều hết lòng trung thành với Băng Tâm Cốc, hơn nữa mỗi người đều mang huyết hải thâm cừu với Hỏa Diệu Tông, tuyệt đối không có khả năng phản bội.

Trùng hợp sao? Thập Tam Trưởng Lão nghĩ, lén lút nhìn thoáng qua Dương Khai, phát hiện hắn không bị thương, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

- Du Tuyết Tình, ngươi hẳn không ngờ lão phu lại chờ ngươi ở đây chứ? Một tiếng cười lớn vang lên, kẻ nói chuyện là một nam nhân trung niên da trắng, đôi mắt hẹp bắn ra tinh quang, nhìn chằm chằm vào thân thể mềm mại của Thập Tam Trưởng Lão.

- Nghiêm Xích Lôi! Du Tuyết Tình cắn răng quát khẽ.

Đối phương đánh lén làm Băng Tâm Cốc tổn thất hai đệ tử, sát niệm trong lòng Du Tuyết Tình nổi lên cuồn cuộn như thủy triều dâng.

- Chính là lão phu! Nam nhân trung niên bước ra. - Lão phu đã biết mấy ngày trước ngươi hành động như vậy là có âm mưu, rốt cuộc ngươi lén lút làm gì đây?

- Nghiêm Trưởng Lão, nhiều lời với nàng làm gì, dứt khoát một chút, trực tiếp động thủ. Một lão giả thấp bé bên cạnh Nghiêm Xích Lôi hừ lạnh.

Du Tuyết Tình nhìn hắn, đôi mắt phượng híp lại: - Khương Hi!

- Hắc hắc, không ngờ Thập Tam Trưởng Lão cũng từng nghe qua tên lão phu, lão phu vô cùng vinh hạnh! Lão ta cười đắc ý.

Du Tuyết Tình khẽ nhíu mày, vừa âm thầm ra hiệu cho các đệ tử Băng Tâm Cốc, vừa trầm giọng hỏi: - Khương Hi, Băng Tâm Cốc ta cùng ngươi không oán không cừu, sao ngươi lại tham gia chuyện này?

- Không oán không cừu? Khương Hi hừ lạnh. - Thập Tam Trưởng Lão sao phải tự lừa dối mình? Sỉ nhục hai mươi năm trước, Khương mỗ vĩnh viễn không thể quên, ngươi đi mà hỏi Ngũ Trưởng Lão của các ngươi!

- Chuyện đó là sự thật sao? Du Tuyết Tình kinh ngạc.

Nàng nghĩ chuyện đó chỉ là lời đồn, không ngờ lại là sự thật.

Thảo nào Khương Hi lại cấu kết với Nghiêm Xích Lôi, đây quả là một phiền toái lớn.

Đối đầu với một mình Nghiêm Xích Lôi, nàng không hề e ngại, nhưng Khương Hi còn khó đối phó hơn Nghiêm Xích Lôi, hắn tu luyện một thân độc công quỷ dị, khiến người ta khó lòng phòng bị, những đệ tử đi theo nàng tuyệt đối không phải đối thủ của hắn, chưa kể đối phương không chỉ có hai người bọn họ.

- Tin đồn lại là thật. Thanh Nhã kỳ quái nhìn lão già kia, lão giả dung mạo xấu xí, khẽ lẩm bẩm.

Hiển nhiên nàng cũng từng nghe qua tin đồn đó.

- Cái gì là thật? Dương Khai tò mò.

- Nghe nói hai mươi năm trước người này muốn cùng Ngũ Trưởng Lão Băng Tâm Cốc kết làm vợ chồng, lại bị Ngũ Trưởng Lão cự tuyệt, không chỉ thế, Ngũ Trưởng Lão còn đánh hắn bị thương nặng, chúng ta cứ nghĩ đó là lời đồn, không ngờ lại là sự thật.

- Là hắn? Dương Khai giật mình.

Nghiêm túc quan sát Khương Hi, Dương Khai không thể phát hiện bất kỳ điểm tốt đẹp nào trên người lão ta.

Lão ta thân hình lùn tịt, dung mạo xấu xí, lỗ mũi dẹt, mắt to mắt nhỏ, đôi môi dày như hai cây lạp xưởng, làn da vàng sậm, cổ lớn, tứ chi ngắn ngủn...

Không biết dung nhan Ngũ Trưởng Lão Băng Tâm Cốc ra sao, nhưng chắc chắn không hề kém cỏi.

Không ngờ Khương Hi này lại dám tơ tưởng đến Ngũ Trưởng Lão, khiến Dương Khai không khỏi nhớ lại một câu nói.

- Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!

Dù tình huống nghiêm trọng, Thanh Nhã vẫn không nhịn được bật cười thành tiếng.

Thính lực của Khương Hi cũng không hề kém cỏi, Dương Khai vừa dứt lời, lão ta lập tức quay đầu, nhìn chằm chằm Dương Khai, ánh mắt băng hàn, hừ lạnh: - Tiểu tử, ngươi vừa nói cái gì?

Khương Hi thân thể tàn phế, dẫn đến tâm lý cũng trở nên méo mó, ghét nhất bị người khác nói xấu.

Dương Khai đã chạm vào vảy ngược của lão ta.

Nghiêm Xích Lôi cũng nhìn Dương Khai, bỗng vừa kinh hãi vừa vui mừng, quát khẽ: - Là ngươi!

Giờ khắc này, lão ta không nhịn được muốn cười lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!