Nhưng nếu có người bằng lòng trao đổi vũ kỹ, hắn có thể dùng Viêm Dương để đổi, tiếc là tông môn nghiêm cấm đệ tử lén trao đổi vũ kỹ, điều này khiến hắn không khỏi tiếc nuối.
Đang định cất bước rời đi thì một tiếng gọi to vang lên:
- Dương Khai!
Đưa mắt theo tiếng gọi, Dương Khai khẽ chau mày.
Một chàng thanh niên tầm hai sáu, hai bảy tuổi, người này Dương Khai biết, là Tào Chính Văn của Chấp Pháp đường. Mấy tháng trước, chính y đã hạ lệnh tống Dương Khai và đám người Lý Vân Thiên vào ngục.
Tào Chính Văn chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng tiến lại gần Dương Khai, ánh mắt vô cùng ác độc.
- Sư huynh có việc gì vậy?
Tào Chính Văn hừ một tiếng, không nói gì, chỉ phất tay một cái, một vật từ trong tay áo y lao thẳng về phía Dương Khai.
Dương Khai giơ hai ngón tay kẹp chặt lấy vật lạ, phản ứng nhanh như chớp này khiến Tào Chính Văn trong lòng run lên. Y chắc chắn không ngờ ám khí của mình lại bị Dương Khai hóa giải dễ dàng như vậy.
- Đây là cái gì?
Dương Khai nhìn vật trong tay, đó là một phong thư nhưng không vội mở ra.
- Lệnh thăng tiến!
Tào Chính Văn sa sầm mặt mày trả lời.
- Truyền lệnh của Trưởng lão hội, thí luyện đệ tử Dương Khai đã đột phá Khai Nguyên cảnh nên tấn thăng làm đệ tử thông thường.
Cặp lông mày Dương Khai chau lại:
- Thăng tiến?
- Đúng thế!
Tào Chính Văn gật đầu:
- Ngươi gia nhập tông môn đã ba năm mà mãi không qua được Thối Thể cảnh, vì thế mới bị giáng xuống làm đệ tử thí luyện. Nhưng niệm tình ngươi khổ công tu luyện, cuối cùng đã đột phá đến Khai Nguyên cảnh, Trưởng lão hội đã bàn bạc và quyết định cho ngươi một cơ hội để thăng tiến!
- Cơ hội?
Dương Khai hiểu được ẩn ý sâu xa trong lời nói của y.
Tào Chính Văn ý vị thâm trường nói:
- Chỉ cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ mà Trưởng lão hội giao phó thì sẽ được tấn thăng làm đệ tử thông thường! Từ trước đến nay trong Lăng Tiêu Các, hàng ngàn đệ tử thí luyện chỉ có mình ngươi có được vinh hạnh đặc biệt này. Đây là cơ hội khó có được, Dương sư đệ phải nắm cho chắc, có thể đổi đời hay không, đều trông vào lần này cả đấy.
- Không hứng thú!
Dương Khai phất tay ném lệnh thăng tiến trả lại.
Tào Chính Văn biến sắc nhận lại, lạnh lùng nói:
- Dương Khai, đây là lệnh của Trưởng lão hội, ngươi dám khước từ sao?
- Trưởng lão hội thì sao?
Dương Khai mất hết kiên nhẫn.
- Ta không trộm không cướp, yên phận làm đệ tử thí luyện, bọn họ lại nhất định ép ta phải thăng tiến mới được à?
Mặc dù Dương Khai không biết nhiệm vụ trong phong thư là gì nhưng chắc chắn không dễ dàng hoàn thành, thậm chí còn vô cùng nguy hiểm.
- Hóa ra ngươi chỉ là một kẻ cam chịu tầm thường thôi.
Tào Chính Văn cười châm chọc.
Nói đến lệnh thăng tiến này, lẽ ra nó đã được ban cho Dương Khai ngay sau khi hắn được Tô Nhan cứu ra khỏi ngục. Nhưng sau đó hắn lại đến thung lũng Cửu Âm cùng với Hạ Ngưng Thường, trở về chưa đầy hai ngày thì lại xảy ra vụ việc Truyền Thừa Động Thiên, nên mới kéo dài đến tận bây giờ.
- Ta tầm thường hay không cũng không đến lượt huynh phán xét.
Dương Khai bĩu môi, đi lướt qua người Tào Chính Văn.
- Dương Khai!
Tào Chính Văn gầm lên, khiến nhiều đệ tử Lăng Tiêu Các khác phải chú ý:
- Đừng có nghĩ mình có được chút cơ duyên trong Truyền Thừa Động Thiên rồi không coi ai ra gì! Ngươi dám không nhận lệnh của Trưởng lão hội, có biết hậu quả sẽ thế nào không!
- Cút!
Dương Khai quay đầu lại, vẻ mặt đầy sát khí gầm lên với Tào Chính Văn. Tào Chính Văn được một phen thất thần, chưa kịp phản ứng lại, Dương Khai đã đi khuất bóng.
Phía trước Vũ Kỹ Các, một đám đông đệ tử Lăng Tiêu Các đang im phăng phắc, kinh sợ trước cảnh tượng vừa chứng kiến.
Dương Khai lại dám không nhận lệnh của Trưởng lão hội! Việc này… thật không thể tưởng tượng nổi. Với bọn họ, lệnh của Trưởng lão hội chính là khuôn vàng thước ngọc, một khi lệnh đã ban xuống, dù phải xông vào núi đao biển lửa cũng không dám có nửa lời kháng cự. Nhưng vừa rồi, ngay trước mắt họ, một đệ tử thí luyện đã kháng lệnh của Trưởng lão hội.
Đây chẳng phải là ly kinh phản đạo sao? Trong mắt hắn còn có Trưởng lão hội hay không? Không ít người trong lòng thầm bái phục, nhưng cũng có kẻ thầm chửi rủa tên Dương Khai này đúng là một kẻ cam chịu tầm thường nên mới từ chối lệnh tấn thăng.
Tào Chính Văn mặt mày xanh mét đứng yên tại chỗ, lệnh thăng tiến trên tay bị vò cho nhàu nát, trong lòng vừa căm tức lại vừa ngỡ ngàng.
Đại Trưởng Lão đã dặn, bất luận thế nào cũng phải bắt Dương Khai tiếp nhận lệnh thăng tiến này, bắt hắn phải hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiệm vụ đó rốt cuộc là gì, Tào Chính Văn cũng đã liếc qua.
Một mình đi tới Thương Vân Tà Địa, chém chết một vị tà chủ có thực lực không thua kém mình!
Nhiệm vụ này nói đơn giản cũng đúng mà nói khó cũng không sai. Thương Vân Tà Địa là nơi tụ họp của vô số võ giả tà đạo, nếu chỉ đụng phải những tà sĩ đơn độc thì nhiệm vụ có thể dễ dàng hoàn thành, nhưng nếu vận khí không tốt, gặp phải những kẻ có thực lực cao cường thì e rằng đến cả các trưởng lão cũng khó mà thoát thân.
Tào Chính Văn vốn nghĩ bất kể thế nào Dương Khai cũng sẽ tiếp nhận nhiệm vụ, không ngờ hắn lại to gan đến thế, dám cự tuyệt mệnh lệnh của Trưởng lão hội trước mặt bao người.
Việc này… mình phải báo cáo lại thế nào đây? Đứng ngây người một hồi lâu, Tào Chính Văn cắn răng căm phẫn rồi xoay người rời đi.
Sự việc buổi sáng khiến Tào Chính Văn tinh thần rối loạn, còn Dương Khai cũng có chút trầm ngâm.
Nếu không phải ba năm trước có người chỉ đích danh hắn đến Lăng Tiêu Các, thì mình cũng chẳng vượt ngàn dặm xa xôi đến đây. Nhưng vì sao người đó lại muốn mình đến Lăng Tiêu Các? Nơi đây có liên quan gì đến hắn?
Gia nhập tông môn hơn ba năm, nếm đủ mọi nhân tình thế thái, đối với Lăng Tiêu Các, Dương Khai không có một chút lòng trung thành nào.
Nếu nói là còn lưu luyến, thì chỉ có Tô Nhan mà thôi.
Nhưng sự lưu luyến này cũng chỉ mới có gần đây.
Phải rồi, còn có Hạ Ngưng Thường nữa, ở cạnh vị tiểu sư tỷ này cũng có cảm giác rất ấm áp.
Đang đi, sau lưng có một người vội vàng đuổi theo, một làn gió thơm ngát thoảng qua, một giọng nói hổn hển vang lên:
- Dương sư đệ…
Dương Khai dừng bước quay lại, không ngờ lại là Lam Sơ Điệp.
Dù chuyện trong Truyền Thừa Động Thiên không mấy vui vẻ, nhưng dù sao cũng là đồng môn, hơn nữa nàng ta cũng không trêu chọc gì đến mình. Dương Khai kiên nhẫn trả lời:
- Lam sư tỷ!
Lam Sơ Điệp cười, có lẽ do thở dốc nên bộ ngực đầy đặn khẽ run lên làm rung động lòng người. Dường như nàng đã quên hết mọi chuyện ở Truyền Thừa Động Thiên, vẻ mặt tự nhiên nhìn Dương Khai nói:
- Ta còn tưởng từ giờ về sau đệ sẽ không thèm để ý đến ta nữa đấy.
- Làm gì có chuyện đó, sư tỷ nghĩ nhiều rồi.
Dương Khai nhẹ nhàng cười.
Cặp mắt Lam Sơ Điệp sáng ngời nhìn Dương Khai chằm chằm, cười nói:
- Chuyện ở Truyền Thừa Động Thiên là ta không đúng, mong sư đệ đại nhân không chấp tiểu nhân, đừng so đo với ta nữa.
Nàng ta là một cô gái thông minh, thẳng thắn nói đến việc xảy ra ở Truyền Thừa Động Thiên, lại ăn nói nhẹ nhàng, tỏ rõ sự chân thành không giả tạo chút nào.
Đừng nói Dương Khai vốn không nhỏ mọn, cho dù thật sự có thành kiến với nàng thì giờ phút này cũng đã được hóa giải hết.
Cười thản nhiên, Dương Khai lắc đầu:
- Sư tỷ nghiêm trọng hóa rồi, có chuyện gì to tát đâu.
- Sư đệ nói như vậy thì ta cũng yên tâm rồi.
Lam Sơ Điệp tay ôm ngực, vẻ mặt như trút được gánh nặng, chợt lại nhíu mày:
- Nhưng việc hôm nay sư đệ làm quá lỗ mãng rồi, vì sao lại từ chối lệnh của Trưởng lão hội chứ? Như vậy sẽ rất phiền toái đấy!
- Không phải Tào Chính Văn đã nói đệ là kẻ cam chịu tầm thường sao? Nếu đã tầm thường thì cũng không cần phải suy nghĩ thăng tiến làm gì, làm đệ tử thí luyện không được sao?
Thấy Lam Sơ Điệp định nói gì đó, Dương Khai chau mày:
- Hôm nay ta không muốn nói gì cả, xin thứ lỗi, cáo từ.
Lam Sơ Điệp ngẩn ra, rồi mỉm cười gật đầu.
Đương nhiên nàng có thể nhận ra, tuy giọng điệu của Dương Khai rất bình thản, nhưng trong ánh mắt vẫn tỏ ra rất lãnh đạm. Lúc này không nên dây dưa nữa, kẻo khiến người ta chán ghét.
Từ biệt Lam Sơ Điệp, Dương Khai trở về động phủ của mình. Không thấy bóng dáng Hạ Ngưng Thường đâu, chắc là đã rời đi rồi. Không chỉ thế, ở đây còn có hai chậu hoa, Dương Khai nhìn rất quen nhưng mãi sau mới nhớ ra, đây có lẽ là hai chậu hoa được đặt ở quầy trong Cống Hiến Đường.
Ngày thường vẫn thấy Mộng lão đầu chăm bón chúng, giờ Hạ Ngưng Thường lại chuyển đến đây.
Trong Lăng Tiêu Các, vì sự khước từ lần này của Dương Khai mà dấy lên một làn sóng ngầm.
Tại nơi ở của Đại Trưởng Lão, Tào Chính Văn căm phẫn thêm mắm thêm muối báo cáo lại chuyện hồi sáng. Sau khi nghe xong, Ngụy Tích Đồng phun hết ngụm trà trong miệng ra.
- Hắn khước từ?
Đại Trưởng Lão đã nghĩ đến vô số khả năng có thể xảy ra, nhưng không ngờ Dương Khai lại to gan đến vậy.
- Vâng!
Tào Chính Văn vẫn chưa nuốt trôi cục tức, nói:
- Chẳng những khước từ, hắn còn bôi nhọ uy danh của Trưởng lão hội trước mặt biết bao sư đệ sư muội. Đại Trưởng Lão, hắn chỉ nhờ một võ kỹ không rõ lai lịch mà xưng bá ở Truyền Thừa Động Thiên, e là vì thế mới kiêu ngạo như vậy, tự cho mình là nhân vật tầm cỡ mà không coi Trưởng lão hội ra gì nữa. Người này phải nghiêm trị, nếu không khó mà phục chúng! Nếu sau này Trưởng lão hội ra lệnh, các đệ tử lại tùy tiện khước từ, thì…
- Ngươi câm miệng!
Ngụy Tích Đồng đập bàn, bực tức nhìn Tào Chính Văn nói:
- Hắn cự tuyệt mà ngươi không nhét chỉ lệnh vào tay hắn, bắt hắn phải nhận sao?
Tào Chính Văn không biết nói gì, thầm nghĩ hắn đã khước từ rồi, sao còn phải gây phiền phức cho mình nữa? Đây chẳng phải là tự dán mặt nóng vào mông lạnh của người ta sao?
Hắn khước từ chẳng phải là chuyện tốt sao, có thể mượn cớ này mà giáo huấn hắn một trận. Nhưng sao Đại Trưởng Lão lại có phản ứng như vậy?
Thế nhưng nhìn sắc mặt sầm sì của Đại Trưởng Lão, Tào Chính Văn không dám nói gì thêm.
- Đi đi, không cần biết bằng cách nào, dù ngươi có phải quỳ xuống cầu xin hắn cũng phải bắt hắn nhận lệnh này cho ta!
Ngụy Tích Đồng suy nghĩ một lúc lâu rồi trầm giọng nói.
- Hả…
Tào Chính Văn ngẩn ra.
Quỳ xuống cầu xin hắn?
- Còn không đi mau!
Đại Trưởng Lão lại đập bàn một cái mạnh hơn khiến bụi bay mù mịt.
- Vâng!
Tào Chính Văn không dám nán lại, vội vàng lui ra.
Tại nơi ở của Nhị Trưởng Lão, Tô Huyền Vũ ngồi khoanh chân dưới đất, trước mặt là một bàn cờ, quân đen trắng trải khắp bàn cờ. Quân đen khí thế ngập trời, vây quanh quân trắng mà không giết, đây là một tàn cục tử khí trùng trùng.
Bên cạnh có một đệ tử đang báo cáo tình hình. Nghe xong, nét mặt Tô Huyền Vũ có chút kỳ quái:
- Khước từ?
Đệ tử kia cung kính đáp:
- Vâng, rất dứt khoát, thật không coi ai ra gì.
Sắc mặt Tô Huyền Vũ thay đổi không ngừng, một lúc lâu sau mới cười ha hả:
- Tốt, cự tuyệt hay lắm! Đại sư huynh à, đại sư huynh, gậy ông đập lưng ông rồi, mùi vị này xem ra không dễ chịu chút nào.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang