Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 165: CHƯƠNG 165: ĐƠN THÂN XUẤT MÔN

Hôm đó Mộng chưởng quầy cầm ngọc bội chưởng môn đến Trưởng Lão Hội truyền lệnh thăng Dương Khai làm đệ tử phổ thông. Ngụy Tích Đồng giở chút thủ đoạn trong đó là vì muốn thăm dò, nhưng chẳng ngờ sự việc không diễn tiến như lão dự liệu, việc Dương Khai khước từ đã biến lão từ thế chủ động sang bị động, quả thực là trở tay không kịp.

Nghĩ đến đây, Tô Huyền Vũ lại vô cùng sung sướng.

- Nhị trưởng lão, chúng ta không cần ra tay sao? Lần này Dương Khai khước từ chắc chắn sẽ gặp phiền toái.

Gã đệ tử lo lắng lên tiếng.

- Không!

Tô Huyền Vũ chậm rãi lắc đầu:

- Việc này không cần xen vào, chỉ cần ngồi xem kịch vui là được.

- Vâng!

Gã đệ tử mặc dù không rõ nguyên nhân nhưng cũng không dám hỏi thêm.

- Ngụy Tích Đồng ơi Ngụy Tích Đồng, ta xem lần này lão giải thích với chưởng môn thế nào!

Nét mặt tràn đầy tự tin, Tô Huyền Vũ hạ quân cờ trắng trên tay xuống.

Tàn cục tử khí trùng trùng đột nhiên xuất hiện dấu hiệu phục hồi. Quân cờ trắng đang bị bao vây như đầu rồng ngẩng cao, sắp phá tan vòng vây.

Dương Khai hiển nhiên không biết hành động vô tình của mình lại gây ra nhiều sóng gió như vậy, lúc này hắn vẫn ngồi khoanh chân trước cửa sơn động, tâm thần bình thản.

Một ngày sau, Dương Khai vươn người đứng dậy, trong lòng vang lên tiếng của Địa Ma.

Trong giây lát, một luồng hắc khí từ Khốn Long Giản bay ra, quấn lên ngón tay giữa của Dương Khai rồi nhanh chóng biến mất.

- Có phát hiện gì phía dưới không?

Dương Khai hỏi.

- Lão nô không dám xuống quá sâu, chỉ hấp thu tà khí ở độ sâu nghìn trượng, cũng không có phát hiện gì lớn. Tuy nhiên Thiếu chủ yên tâm, sau khi lão nô khôi phục chút công lực chắc chắn có thể xuống sâu hơn để tìm hiểu đến cùng.

Tiếng Địa Ma truyền tới.

- Ừ!

Dương Khai gật đầu, ngồi xuống sờ vào gốc Âm Dương Yêu Sâm để tưới Dương dịch cho nó, miệng nói:

- Ngươi cứ ở đây hấp thụ dương khí, nhưng nhớ nếu có người đến không phải là hai nữ tử ngươi biết thì phải trốn đi, hiểu không?

Ngũ quan trên Âm Dương Yêu Sâm ngưng tụ thành một vẻ mặt tỏ rõ.

- Thiếu chủ muốn xuất môn sao?

Địa Ma hỏi.

- Ừ, ra ngoài một chuyến, ngươi theo ta.

- Điều đó là đương nhiên.

Giọng Địa Ma đầy hưng phấn:

- Thiếu chủ, lần xuất hành này nếu gặp kẻ nào có thể giết thì nhất định không được bỏ qua. Phá Hồn Chùy của lão nô đã hao tổn linh tính, cần thần hồn của con người để bổ sung. Thần hồn hấp thụ càng nhiều, Phá Hồn Chùy phát huy tác dụng càng lớn. Nếu nó có thể hoàn toàn hồi phục thì, ha ha, Thiếu chủ có nó trong tay có thể xưng bá một phương, thống lĩnh thiên hạ!

Dương Khai khẽ mỉm cười, đương nhiên không để lời nói của Địa Ma mê hoặc.

Hắn muốn ra ngoài cũng là có lý do.

Thứ nhất, mình vừa khước từ lệnh thăng tiến, ở lại chỉ sợ sẽ gặp phiền toái.

Thứ hai, hắn nghĩ đến việc đoàn tụ cùng Tô Nhan, khiến dục vọng trong lòng nàng khó mà khống chế. Nếu mình ở đây, một khi dục vọng trong lòng nàng dâng trào thì khó mà kìm nén được. Nàng tu luyện Băng Tâm Quyết, tuyệt đối không thể để tâm cảnh dao động quá lớn. Lần này mình rời đi chẳng khác nào giúp nàng phá phủ trầm châu, nàng nhất định phải cố gắng kiềm chế thì mới có lợi cho việc tu luyện.

Thứ ba là nghĩ cho bản thân, việc tu luyện Khí Động cảnh không phải chỉ đơn thuần ngồi một chỗ là được. Chỉ có trải qua tôi luyện sinh tử thì mới có thể nhanh chóng nâng cao thực lực.

Nhớ tới sự cách biệt về thực lực với Tô Nhan, Dương Khai cảm thấy mình không thể ở lại trong tông môn được nữa, cuộc sống này quá an nhàn vô vị.

Để lại một phong thư trong sơn động, Dương Khai thừa lúc trời còn tối rời khỏi Lăng Tiêu các.

Trên một ngọn cây chỗ Dương Khai không nhìn thấy, một bóng xanh đứng sừng sững, không lên tiếng níu giữ, cũng không tiến lên từ biệt, chỉ lẳng lặng dõi theo hắn.

Gió đêm lướt nhẹ, thổi bay tấm khăn che mặt mỏng manh, một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành hiện ra.

Lúc lâu sau, một tiếng nói già nua mới vang lên phía sau lưng nàng:

- Đồ nhi, đêm khuya gió lạnh, đi nghỉ sớm đi!

Giọng nói tràn đầy sự bất lực và yêu thương.

- Vâng!

Hạ Ngưng Thường ôm hai cánh tay, nàng thấy hơi lạnh.

Rời khỏi Lăng Tiêu các, Dương Khai không biết phải đi đâu, chỉ tùy ý đi về một hướng, ánh lửa lóe lên dưới chân, nhanh như chớp.

Một đêm mà đã cách xa Lăng Tiêu các hai ba trăm dặm.

Màn đêm trôi qua nhanh chóng khiến tinh thần Dương Khai chìm vào không khí cảm ngộ.

Hắn cảm nhận sự thay đổi của nguyên khí trong hai chân, mỗi khi tăng tốc, sự lắng đọng và chờ đợi không rõ ràng đó lại dần tìm ra một quy luật hợp lý.

Trong thung lũng Cửu Âm, Dương Khai đã lờ mờ hiểu ra cách vận dụng nguyên khí để tăng tốc độ, sau đó lại đến Truyền Thừa Động Thiên thử nghiệm mấy lần, hiệu quả cũng không tồi.

Nhưng đây chỉ là cách sử dụng nguyên khí thô sơ, chưa có một phương pháp cố định.

Lúc đối địch, vũ kỹ có uy lực hùng mạnh quả nhiên quan trọng, nhưng nếu có một bộ pháp tinh diệu bên người thì sẽ như hổ thêm cánh, càng dễ dàng ứng phó với sự công kích của địch.

Ở điểm này, khi đánh chết Long Huy, Dương Khai đã thấu hiểu sâu sắc. Long Huy khi đó đã dựa vào bộ pháp mà trêu đùa hắn một hồi lâu.

Bộ pháp cũng là thứ mà Dương Khai thiếu nhất bây giờ.

Dương Khai biết mình chẳng qua mới chỉ là một tiểu võ giả Khí Động cảnh nhỏ nhoi, về cơ bản chưa thể sáng tạo ra bộ pháp đạt mức tinh xảo.

Nhưng hắn có thể từ trong quá trình di chuyển của mình, tìm ra được phương thức hữu hiệu nhất để vận dụng nguyên khí, suy ngẫm xem làm thế nào để tốc độ của mình tăng lên, làm thế nào để khiến nguyên khí ít ỏi của mình phát huy được công hiệu lớn nhất.

Cảm ngộ này có thể không cao thâm, có thể chẳng có gì đặc biệt, đối với người khác có thể vô dụng, nhưng lại là thứ thích hợp nhất với hắn.

Những vũ kỹ hùng mạnh đều do người có cảm ngộ vô tận sáng tạo ra, đó là kết tinh của thực lực bản thân và sức mạnh tư tưởng.

Trong lúc cảm ngộ, hành động của Dương Khai có vẻ quái dị, khuôn mặt mịt mờ như lạc mất hồn phách nhưng hai chân lại chuyển động không ngừng.

Khi thì chạy về phía đông hơn mười dặm, khi lại chậm rãi đi về phía nam hơn mười dặm. Khi lại đi về hướng tây, rồi cả hướng bắc. Gặp núi vượt núi, gặp sông qua sông, tốc độ lúc nhanh lúc chậm, phương hướng cũng mơ hồ vô định.

Thỉnh thoảng lại đụng vào một cây cổ thụ, hay cả người rơi vào một vũng nước. Cứ vậy một mình chật vật, quần áo tả tơi, nhưng Dương Khai lại không hề để ý đến những điều này.

Chỉ đến khi thể lực cạn kiệt hắn mới dừng lại nghỉ ngơi, tìm chút dã vị lót dạ, đợi sau khi khôi phục lại tiếp tục chuyến đi vô định của mình.

Địa Ma nhìn mà kinh hãi, với kinh nghiệm của lão đương nhiên là hiểu Dương Khai đang làm gì, chính vì biết nên lão mới lo sợ không ngừng như vậy.

Một võ giả mới chỉ đến Khí Động cảnh cỏn con này lại có thể có được cảm ngộ sâu sắc như vậy, thân hắn như hòa vào làm một với đất trời, thân tâm hợp nhất, điều này vượt qua cả hiểu biết của Địa Ma.

Mặc dù khâm phục nhưng Địa Ma vẫn có chút không quá để tâm.

Dù sao thì thực lực của Dương Khai quá thấp, cho dù đang cảm ngộ, đang sáng tạo thì cũng không thể có được thứ gì quá cao thâm.

Tuy nhiên nghĩ đến tính cách của Dương Khai, Địa Ma không dám nói ra suy nghĩ của mình, bởi lão biết phương pháp tu luyện bí bảo, tất cả đều tà ác tột độ, cần phải dung luyện xương cốt người, phong cấm hồn phách. Nếu nói ra điều này chắc chắn sẽ bị Dương Khai phỉ nhổ.

Suốt hơn mười ngày, Dương Khai vẫn chìm đắm trong cảm ngộ đó, cũng không biết đã đi bao xa. Cảm ngộ về bộ pháp của mình không có gì tiến triển, nhưng hắn lại rất tâm đắc đối với việc khống chế nguyên khí của mình.

Đúng là vô tình cắm liễu, liễu thành rừng.

Lúc trước mỗi khi Dương Khai tăng tốc, hai chân đều lóe lên hai luồng hỏa quang, nhưng bây giờ hỏa quang đó không thấy xuất hiện nữa, thậm chí còn không cảm giác được nguyên khí dao động là mấy. Lúc đi lúc chạy, không để lại dấu vết, sạch trơn như không.

Không chỉ có vậy, dấu vết bạo động của nguyên khí khi vận chuyển cũng dần dần bình ổn, không giống như lúc vừa mới thăng tiến, nguyên khí vừa chuyển động, người ta đã có thể nhìn thấu nông sâu.

Lại mấy ngày nữa trôi qua, đang chạy trên đường, đột nhiên Dương Khai đi chậm lại, bước đi lững thững, một lát sau thân hình phảng phất, khi xuất hiện thì đã ở cách đó vài chục trượng.

Thân hình còn chưa ổn định lại phảng phất lần nữa, đến lúc bóng dáng tiêu tan, Dương Khai lại trở về vị trí cũ, cứ như hắn nãy giờ chưa từng động đậy, bước chân chậm rãi lại từ từ tiến về phía trước.

Một lát sau, tình trạng kỳ lạ này lại xuất hiện. Nhưng lần này thân hình Dương Khai lóe lên thêm một lần.

Những thử nghiệm cảm ngộ ngày này qua ngày khác, rồi một ngày, toàn thân Dương Khai lóe lên tất cả bảy lần, đến khi định hình lại thì đã ở cách xa hàng trăm trượng.

Sắc mặt có chút ửng đỏ, hơi thở gấp gáp nặng nề, Dương Khai mỉm cười.

Tiếng Địa Ma đột nhiên vang lên:

- Chúc mừng Thiếu chủ đã tu luyện được bộ pháp cho riêng mình. Thần uy của Thiếu chủ, lão nô vô cùng bái phục!

- Đừng tâng bốc nữa!

Dương Khai khẽ cười:

- Theo ngươi bộ pháp này thế nào?

Địa Ma trầm ngâm một chút mới trả lời:

- Thiếu chủ muốn lão nô nói thật hay nói dối?

- Nói thật!

Tiếng nói Địa Ma vang lên:

- Bộ pháp này thiên hạ vô song, không phải phàm vật nhân gian, di chuyển không để lại dấu vết, giống như linh dương treo sừng. Lão nô hổ thẹn, cả đời chưa bao giờ thấy bộ pháp nào tuyệt diệu đến thế, thật sự không biết dùng lời nào để hình dung.

Dương Khai cười ha hả:

- Ngươi nói giả tạo quá. Mau nói thật ta nghe!

- Ha ha!

Địa Ma nghiêm mặt nói:

- Thiếu chủ chỉ với tu vi Khí Động cảnh đã sáng tạo ra bộ pháp này thực sự làm lão nô thán phục. Tuy nhiên, bộ pháp này vẫn chưa đạt đến độ viên mãn. Những gì Thiếu chủ cảm ngộ được lúc này còn quá sơ khai. Nếu dùng bộ pháp này đối phó với người có thực lực ngang bằng thì chắc chắn không vấn đề gì, nhưng nếu gặp người có thực lực cao hơn Thiếu chủ thì e rằng hơi khó. Hơn nữa, bộ pháp này là thuật dịch chuyển ở phạm vi nhỏ, không thích hợp đi đường dài. Còn nữa, lão nô thấy dùng bộ pháp này Thiếu chủ chỉ lóe được bảy lần thì sẽ kiệt sức, e là đây chính là cực hạn của người rồi.

- Ừ!

Dương Khai gật đầu thừa nhận lời của Địa Ma.

Thực lực của hắn bây giờ còn quá thấp, cảm ngộ không được sâu. Có thể sáng tạo được bộ pháp như vậy đã là quá hài lòng rồi. Sau này thực lực tăng lên, tu chỉnh hoàn thiện cảm ngộ cũng không muộn.

Hơn nữa, những gì hắn thu hoạch được không chỉ có bộ pháp này, mà chuyến đi còn khiến hắn biết cách che giấu nguyên khí của mình. Lúc không giao thủ với người khác, Dương Khai lúc này như người bình thường, cho dù động thủ cũng sẽ không điên cuồng như trước nữa, trừ khi vận dụng Bất Khuất Chi Ngao.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!