Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1653: CHƯƠNG 1653: BAY LÊN ĐẦU CÀNH HÓA PHƯỢNG HOÀNG

Xích Hỏa cười lớn khoa trương, mái tóc đỏ tung bay không gió, khí thế hùng hồn bùng phát từ cơ thể, ý chí hừng hực. Lão chỉ tay về phía Tô Nhan, hướng Vệ Phong ở sau lưng nói:

- Tiểu súc sinh, nha đầu này sau này là của ngươi rồi, giết hay xử ngươi tự mình quyết định! Lão không chỉ thỏa mãn với thắng lợi trước mắt, mà còn muốn dùng chuyện này để chọc tức cao tầng Băng Tâm Cốc, khiến các nàng chủ động xuất thủ.

Nhưng những người Băng Tâm Cốc không hề lỗ mãng, chỉ dùng một biểu cảm bi phẫn tột cùng nhìn lão, ngay cả Lạc Lê đối với chuyện này cũng không hề can thiệp.

Điều này khiến Xích Hỏa rất thất vọng, đồng thời cũng có chút khinh bỉ.

Cách làm và thái độ của những người Băng Tâm Cốc này nhìn như là vì đại nghĩa tông môn, kỳ thực đã đánh mất nhân tính. Lão tin tưởng trải qua chuyện lần này, Băng Tâm Cốc sau này chắc chắn không còn đáng sợ! Vệ Phong cười lạnh hắc hắc, thương thế hai bên mặt khiến tiếng cười của hắn có chút hở hơi, nói năng ấp úng:

- Đệ tử sao có thể nỡ đối với nàng vừa giết vừa xử được, đệ tử yêu thương nàng còn không hết ấy chứ, đệ tử cảm tạ Thái Thượng Trưởng Lão, Thái Thượng Trưởng Lão uy phong lẫm liệt, đệ tử vô cùng cảm kích! Vệ Phong mặc dù nhát gan khiếp sợ, nhưng bản lĩnh nịnh hót lại không tầm thường. Nói dăm ba câu đã khiến Xích Hỏa lòng dạ nở hoa, bỗng nhiên cảm thấy tên tiểu tử vô dụng này xem ra cũng có chút thuận mắt rồi.

- Tốt! Lạc Hải khẽ vỗ tay, trên mặt mang theo nụ cười lạnh nhạt. -Bổn tọa ở đây chúc mừng các vị, hy vọng hai phái các ngươi có thể hòa giải mối quan hệ, sau này chung sống hòa thuận, dù sao cũng đều là đại tông môn trên Xích Lan Tinh, suốt ngày chỉ biết chém giết lẫn nhau cũng chẳng hay ho gì.

- Lạc Hải huynh, nếu không có việc gì, kính mời về Hỏa Diệu Tinh uống ly rượu mừng thế nào? Xích Hỏa nhìn hắn, buông lời mời.

Lạc Hải lắc lắc đầu: -Không được. Lần này bổn tọa đã rời đi quá lâu, đã đến lúc phải trở về Thúy Vi Tinh.

Mấy người Băng Tâm Cốc sắc mặt xanh mét, nhìn Xích Hỏa như kẻ chiến thắng ngông cuồng, đắc ý như đạt được ảo diệu nhân sinh, nhưng lại không dám hé răng, đến ngay cả Lạc Lê cũng một mực nhắm nghiền hai mắt, làm như không thấy.

- Dương Khai, ngươi đi theo ta! Lạc Hải nhìn Dương Khai, trong ngữ khí mang theo vẻ không cho phép phản bác.

Dương Khai khẽ cười lạnh, nhìn cũng không thèm nhìn hắn một cái, ánh mắt quét qua từng gương mặt của đám người Băng Tâm Cốc.

Phàm là những ai bị hắn nhìn đến, đều không khỏi chột dạ quay mặt đi, sắc mặt đầy áy náy.

Ngay cả Nhiễm Vân Đình cũng như vậy, nhưng rất nhanh, nàng ta dường như bừng tỉnh, thái độ cứng rắn đáp: -Đây là các ngươi tự chuốc lấy, chẳng trách được ai! Nụ cười lạnh của Dương Khai càng thêm sâu sắc.

Nhẹ nhàng vỗ vai Tô Nhan, Dương Khai nói: -Sư tỷ, hãy đến hành lễ với các vị trưởng bối của tỷ đi. Từ nay về sau, tỷ và họ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa! -Được, ta nghe ngươi.

Tô Nhan ngoan ngoãn gật đầu, chậm bước đến trước mặt đám người Băng Tâm Cốc, cung kính thi lễ thật sâu, ngẩng đầu, nhìn Nhiễm Vân Đình nói: -Đệ tử lần cuối cùng gọi người một tiếng sư tôn, đệ tử đa tạ sư tôn mấy năm nay không tiếc công dạy bảo, sư tôn sau này xin hãy bảo trọng! Nhiễm Vân Đình há miệng, dường như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng lại quay mặt nhìn sang một bên.

Tô Nhan như trút bỏ gông xiềng, nhẹ nhàng trở về bên cạnh Dương Khai.

- Tiểu tử, chớ nên dựa vào nơi hiểm yếu mà chống đối, ngươi ngoan ngoãn đi theo Lạc Hải huynh, về phần tiểu nha đầu bên cạnh ngươi, từ nay về sau, nàng là người của Hỏa Diệu Tông ta.

Xích Hỏa hừ lạnh nói.

Dương Khai và Tô Nhan liếc mắt nhìn nhau, bỗng nhiên cùng cười. Nụ cười của hai người như ánh nắng mặt trời tản ra xua tan không khí âm u đè nén trong Băng Cung.

- Muốn mang sư tỷ đi, trước hết phải hỏi ta! Dương Khai bỗng nhiên quát khẽ.

Cùng lúc đó, tiếng nói yêu kiều của Tô Nhan cũng vang lên: -Ta và sư đệ đồng sinh cộng tử!

Khí thế của cả hai đột nhiên tăng vọt, Thánh Nguyên ầm ầm bộc phát.

Một người Thánh Nguyên hùng hồn dương cương, một người Thánh Nguyên lạnh lẽo băng hàn.

Biến hóa bất ngờ xuất hiện, Thánh Nguyên của Dương Khai và Tô Nhan dường như phát sinh cộng hưởng, nhất tề chấn động, rồi dung hợp vào nhau.

Một luồng năng lượng chấn động cuồng bạo, thản nhiên bùng phát.

Sắc mặt mọi người đều khẽ biến, kinh ngạc nhìn đôi nam nữ thanh niên sóng vai đứng đó.

Trong mắt Lạc Hải tinh quang chợt lóe, nét mặt kinh ngạc, như là phát hiện ra một điều gì đó phi thường. Lạc Lê vẫn một mực nhắm mắt lúc này cũng mở to đôi mắt, một tia sáng kỳ dị đậm đặc chợt lóe lên trong đáy mắt.

Xích Hỏa khẽ thốt lên một tiếng, ba vị cường giả Hư Vương Cảnh đều không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

Phóng tầm mắt nhìn lại, Dương Khai và Tô Nhan dường như đã trở thành một người, tu vi quỷ dị Phản Hư Nhị Tầng Cảnh và Phản Hư Nhất Tầng Cảnh chồng chất lên nhau, không có chút xung đột nào, trực tiếp đột phá đến trình độ đỉnh phong Phản Hư Tam Tầng Cảnh.

- Có chút thú vị, đây là song tu công pháp đi? Lạc Hải nhíu mày. Với kiến thức uyên bác của hắn, tự nhiên liếc mắt đã nhìn ra Dương Khai và Tô Nhan sớm đã đạt được trình độ tâm ý tương thông, nếu không hai người có thuộc tính Thánh Nguyên hoàn toàn bất đồng không thể nào chồng chất lên nhau hoàn mỹ như vậy, nhất định sẽ xảy ra xung đột.

- Vô liêm sỉ! Xích Hỏa quát lớn.

Trong mắt hắn, Tô Nhan đã là nữ nhân của Vệ Phong, nhưng nữ nhân này không biết lúc nào đã cùng Dương Khai tu luyện song tu, đây quả thực là làm ô danh Hỏa Diệu Tông.

Chẳng phải nói người tu luyện Băng Ngọc Công đều là hoàn bích vô tì sao? Nhưng cảnh tượng trước mắt này nên giải thích thế nào đây? Xích Hỏa vừa dứt lời, trong Băng Cung bỗng nhiên vang lên tiếng gầm nhẹ đinh tai nhức óc. Âm thanh tiếng gầm nhẹ đó vô cùng kỳ lạ, như là có thể trực thấu tâm linh. Âm thanh truyền ra trong nháy mắt, tất cả mọi người ở đây, thậm chí bao gồm ba vị Hư Vương Cảnh, đều không khỏi lòng dạ bất an.

Các trưởng lão Băng Tâm Cốc sắc mặt càng đại biến.

- Đây là… Lạc Hải đứng bật dậy, ánh mắt run rẩy nhìn Dương Khai, chăm chú quan sát sự biến hóa trên người hắn.

Một đạo kim quang rực rỡ bỗng nhiên từ trong cơ thể Dương Khai bắn ra, xoay tròn trên đỉnh đầu hắn, hóa thành một hư ảnh kim sắc khổng lồ.

Hư ảnh kia dài hơn ba mươi trượng, toàn thân sáng vàng rực rỡ, vảy cứng tựa như lớp phòng hộ kiên cố nhất thế gian, đủ để ngăn cản bất kỳ công kích nào.

Hai con mắt sâu thẳm to như căn phòng tràn đầy uy nghiêm vô tận, lạnh lùng khiến người khác kinh sợ, như đứng trên đỉnh vân mà quan sát chúng sinh.

Đối mặt với đôi mắt ấy, mỗi người đều sinh ra một cảm giác hèn mọn.

- Kim Long! Đôi mắt Lạc Hải run rẩy kịch liệt, giọng nói cũng có chút thay đổi.

Ánh mắt hắn nóng rực như lửa, chăm chú nhìn vào hư ảnh kim sắc.

Giống như nhìn thấy vật không thể tồn tại trên đời.

Xích Hỏa ngây người tại chỗ, đôi mắt như hỏa diễm thiêu đốt bập bùng, tâm tư bất định.

Hắn dường như cũng không ngờ, trong cơ thể Dương Khai lại ẩn giấu một kho báu kinh người đến vậy.

Lạc Hải đuổi theo Dương Khai đến Xích Lan Tinh, lẽ nào là vì điều này? Không đúng, nhìn thần sắc Lạc Hải, hắn dường như cũng vừa mới phát hiện ra.

Tiểu tử này còn có bí mật khác trong người sao?

Ý niệm của Xích Hỏa còn chưa kịp xoay chuyển, lại có một âm thanh kỳ lạ khác truyền đến.

Âm thanh này không giống tiếng rồng ngâm vừa rồi, nhưng lại vang vọng vô cùng, xông thẳng lên trời.

Dường như muốn rung chuyển cả thiên địa thần phật.

Theo tiếng âm thanh ấy truyền ra.

Lại có một đạo ánh sáng từ trong thân thể Dương Khai bắn ra, bay lượn trên đỉnh đầu Tô Nhan, huyễn hóa thành một đoàn hư ảnh tinh khiết.

Xoạt… Hư ảnh kia triển khai đôi cánh, phối hợp chặt chẽ với Kim Long dài ba mươi trượng.

Một luồng hàn ý lãnh triệt nội tâm đột ngột bao phủ xuống.

Khí băng hàn tinh khiết nhất giữa trời đất bị điều động, đồng loạt hướng Tô Nhan hội tụ.

Thần sắc Lạc Lê cuối cùng cũng biến đổi, nhìn hư ảnh cực lớn trên đỉnh đầu Tô Nhan, thất thanh kinh hô: -Băng Phượng! -Cái gì!

Lạc Hải cả kinh thất sắc, lần này hắn không cách nào tiếp tục duy trì sự tỉnh táo và bình tĩnh của mình, đột nhiên thất thố.

Kim Long Băng Phượng, đều là Thượng Cổ Thánh Linh trong truyền thuyết, sớm đã diệt tuyệt, nhưng hôm nay, hắn lại nhìn thấy trên người Dương Khai.

Mặc dù không phải Kim Long Băng Phượng thật, nhưng nguyên lực nhàn nhạt phát ra từ hai đạo hư ảnh, lại không thể là giả được.

Nói cách khác, hai đạo hư ảnh này, đều là căn nguyên tàn lưu lại sau khi Kim Long Băng Phượng chân chính chết đi.

Rốt cuộc trên người tiểu tử này ẩn chứa bao nhiêu tài phú mà người khác không hề hay biết! Lạc Hải nhìn Dương Khai, ánh mắt một mảnh nóng rực.

Ý cảnh nóng rực cùng giá lạnh chậm rãi tràn ngập ra, Dương Khai và Tô Nhan sóng vai đứng đó, khí thế ngút trời.

Ánh sáng vàng và trắng phóng thẳng lên trời, giống như hai thanh cự kiếm uốn lượn song song, cắt đôi cả thiên địa này. Tầng mây trên không trung bỗng nhiên bị chia làm hai nửa.

Tất cả mọi người Băng Tâm Cốc đều nhìn thấy một màn kỳ quan này, đồng loạt sợ hãi đứng nguyên tại chỗ, không biết trong cốc rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì.

Băng Cung, đã biến thành một mảnh phế tích. Khi hai luồng năng lượng hoàn toàn bất đồng nhưng lại hỗ trợ lẫn nhau bạo phát, Băng Cung của Băng Tâm Cốc đã ầm ầm sụp đổ, cấm chế và trận pháp xung quanh trong nháy mắt bị phá hủy gần như hoàn toàn.

Hơn mười vị trưởng lão Băng Tâm Cốc rối rít vận chuyển công pháp, vất vả chống đỡ ý cảnh nóng rực và băng hàn vô khổng bất nhập kia.

Vệ Phong được Xích Hỏa bảo vệ ở phía sau.

Mọi người ở đây, chỉ có ba vị cường giả Hư Vương Cảnh mới có thể trực tiếp đối mặt với khí tức kinh khủng như vậy.

Nhiễm Vân Đình ngây người, ánh mắt thất thần nhìn Tô Nhan lúc này, một cảm giác hối hận nồng đậm dâng lên trong lòng.

Nàng ta đã từng nói với Dương Khai, Tô Nhan cuối cùng sẽ bay lên đầu cành hóa Phượng Hoàng, người như Dương Khai căn bản không xứng với nàng.

Mà hôm nay, Tô Nhan quả thật làm được rồi. Có bổn nguyên lực của Băng Phượng gia trì, nàng có thể điều động Thiên Phú Thần Thông của Băng Phượng, nàng quả thật là biến thành Phượng Hoàng thật sự.

Nhưng tất cả những điều này, lại là do Dương Khai ban cho.

Bổn nguyên lực của Băng Phượng kia, rõ ràng là từ trong cơ thể Dương Khai chảy ra, hoàn mỹ chuyển hóa sang người Tô Nhan.

Nhưng thế gian này, có thể sánh vai cùng Phượng Hoàng, xứng đáng với nó, e rằng cũng chỉ có Thần Long mà thôi.

Nhiễm Vân Đình ngây người nhìn hư ảnh Kim Long trên đỉnh đầu Dương Khai, im lặng cười khổ một tiếng, mùi vị trong miệng còn đắng hơn cả khi ăn phải hoàng liên.

Có cùng biểu tình như nàng ta, còn có các trưởng lão Băng Tâm Cốc, và cả Lạc Lê.

Lạc Lê cũng không nghĩ tới cục diện sẽ diễn biến đến mức này. Nếu sớm biết là thế này, nàng cho dù có liều mạng làm tổn hại thực lực Băng Tâm Cốc, cũng tuyệt đối sẽ không đáp ứng yêu cầu vô lễ của Xích Hỏa lão quái.

Bổn nguyên lực Băng Phượng gia trì, đây là cơ duyên nghịch thiên đến nhường nào! Có bổn nguyên lực này, sự phản phệ của Băng Ngọc Công căn bản không đáng kể. Sau này Tô Nhan nhất định có thể dẫn đầu Băng Tâm Cốc đi lên con đường huy hoàng, nàng có thể đạt được thành tựu nhất định còn cao hơn cả mình.

Điều đó cũng đủ để cả tông môn, cho dù phải trả giá bằng máu tươi và tính mạng, cũng phải bảo vệ nhân tài này! Nhưng đáng tiếc lại bị chính nàng vứt bỏ như một quân cờ vô dụng, một tay đẩy ra ngoài, chỉ để đổi lấy chút hơi tàn của tông môn.

Ánh sáng trong mắt Lạc Lê bỗng nhiên trở nên ảm đạm, nàng mở lớn miệng, một ngụm máu tươi phun ra ngoài.

Nàng bỗng nhiên nhận ra, bản thân vừa phạm phải sai lầm lớn nhất trong cả cuộc đời này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!