Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1654: CHƯƠNG 1654: TINH ĐẾ LỆNH GIẢI PHONG ẤN

- Đây là của ta? Tô Nhan ngẩng đầu nhìn hư ảnh Băng Phượng to lớn. Dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, Băng Phượng vốn không có chút ý thức nào, cúi đầu xuống, dùng đôi mắt cao quý liếc nhìn Tô Nhan, trong mắt tràn đầy thân thiết và tán dương.

Mọi người ngây ngốc.

Bổn nguyên Băng Phượng nhập thể, Tô Nhan chỉ cảm thấy cả người nhẹ nhõm. Những ngày gần đây bị Băng Ngọc Cung phản phệ lập tức được hóa giải, toàn thân đều thoải mái thư thái.

Hư ảnh tinh khiết bay lơ lửng trên đầu nàng, như là huyết dịch trong cơ thể nàng chảy ra, là một phần thuộc về nàng.

Làn da càng trở nên trắng nõn trong suốt, chiếc cổ thon dài lóe lên ánh sáng như đồ sứ tinh khiết. Tô Nhan lúc này, một thân mị lực bỗng tăng lên mấy cấp bậc, đủ để điên đảo chúng sinh thế gian.

Ngay cả cường giả như Xích Hỏa và Lạc Hải cũng không khỏi vì ánh sáng chói mắt ấy mà nhất thời thất thần.

- Phải, là ta mang từ Thông Huyền Đại Lục tới.

Dương Khai gật đầu.

Hai sư tỷ đệ trao đổi như chốn không người, không ai vì cục diện trước mắt mà lo lắng.

- Ồ… Ta cảm nhận được gì đó.

Tô Nhan nhẹ nhàng hít vào một hơi, nhắm mắt. Tâm thần và hư ảnh Băng Phượng phát sinh cộng hưởng kỳ lạ. Băng Phượng vui thích kêu to, mỗi một tiếng kêu đều ẩn chứa sức mạnh to lớn vô cùng. Khí băng hàn của toàn bộ Băng Tuyệt Đảo đều bị tiếng kêu này điều động, như trăm sông đổ về biển lớn, hội tụ vào cơ thể Tô Nhan, để nàng không chút ràng buộc mà hấp thu.

Khí tức của Tô Nhan tăng lên với tốc độ mạnh mẽ đến mức kinh người, có thể thấy rõ bằng mắt thường.

Nàng vốn ở cảnh giới đỉnh Phản Hư Nhất Tầng Cảnh. Nếu không có sự xuất hiện của Dương Khai, nàng vốn dĩ chuẩn bị đột phá Phản Hư Nhị Tầng Cảnh trong vài ngày tới.

Nhưng bởi vì bị Băng Ngọc Cung phản phệ, tu vi của nàng không những không tăng mà còn giảm sút.

Lúc này, tu vi lần nữa tăng lên.

Đỉnh Nhất Tầng Cảnh, Nhị Tầng Cảnh, đỉnh Nhị Tầng Cảnh.

Một đường mạnh như vũ bão, trong khoảng thời gian cực ngắn đột phá đến trình độ đỉnh Nhị Tầng Cảnh, mới dường như bị một thứ gì đó quấy nhiễu mà dừng lại.

Sự quấy nhiễu này đến từ chính Dương Khai! Hai người lúc này tạo thành trạng thái song thể đồng tâm kỳ dị. Tu vi cảnh giới của Dương Khai chỉ ở đỉnh Nhị Tầng Cảnh, nên Tô Nhan cũng không thể tiếp tục tăng lên, nếu không chắc chắn sẽ phá vỡ sự cân bằng giữa thánh nguyên.

Nhưng bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra, nàng vẫn còn dư lực! Nàng hoàn toàn có khả năng đưa thực lực bản thân tấn thăng đến trình độ Tam Tầng Cảnh.

Mọi người đều bị chấn động.

Chưa từng có ai có thể đột phá tu vi nhanh chóng đến vậy, hơn nữa lại không hề có tai họa ngầm. Đây quả thực không phải cơ duyên có thể làm được, mà là một kỳ tích.

Dương Khai ôn nhu cười, dường như hết thảy đều nằm trong dự liệu.

Tiếng rồng ngâm, phượng hót lại lần nữa vang lên.

Hư ảnh Cự Long vàng óng và Băng Phượng tinh khiết bỗng nhiên uốn lượn một hồi.

Từ trên cao rơi xuống, rót thẳng vào cơ thể Dương Khai và Tô Nhan, rồi biến mất không dấu vết.

Bên ngoài cơ thể hai sư tỷ đệ, một khí tràng quỷ dị thản nhiên hình thành.

Khí tràng kia mắt thường có thể nhìn thấy được.

Một nửa vàng óng ánh, một nửa trắng như tuyết, rõ ràng là hai loại năng lượng thuộc tính hoàn toàn khác biệt, nhưng lại có thể hoàn mỹ dung hợp vào nhau, tạo thành một cỗ khí thế vượt xa Phản Hư Cảnh! Bất kỳ cường giả Phản Hư Cảnh nào khi đối mặt với khí thế như vậy, đều không cách nào sinh ra ý niệm phản kháng.

- Đây là lá bài của ngươi?

Ánh mắt Lạc Hải có chút dọa người, toát ra thần quang rực rỡ, không chớp mắt nhìn chằm chằm Dương Khai, từng bước một từ trên cao đi xuống.

Mỗi bước chân của hắn, Băng Tuyệt Đảo tựa hồ đều rung lắc một chút, chấn động lan truyền từ sâu trong lòng đất, khiến tâm linh người ta rung chuyển.

Mỗi một bước đi của hắn, khí thế của bản thân cũng theo đó mà tăng lên.

Khí tràng âm dương vàng óng và tinh khiết của Dương Khai cùng Tô Nhan lại không cách nào chế trụ được Lạc Hải.

Dương Khai vẫn như cũ mặt không đổi sắc, cười ha hả nhìn địch nhân đang ngày càng tiến gần.

- Nếu đây là lá bài của ngươi, vậy bổn tọa khuyên ngươi nên bỏ đi. Thực lực của các ngươi như vậy quả thực rất mạnh, đủ để vô địch trong Phản Hư Cảnh, thậm chí ngay cả Hư Vương Cảnh cũng không cách nào bắt được các ngươi.

Lời vừa dứt, Xích Hỏa và Lạc Lê đều nhíu chặt chân mày.

Không cần biết muốn thừa nhận hay không, lời của Lạc Hải là sự thật. Bất kể là ai trong hai người họ, khi đối mặt với Dương Khai và Tô Nhan lúc này, đều có một cảm giác cực kỳ khó giải quyết. Dường như nếu giao tranh với hai người bọn họ, cho dù cuối cùng có thắng, cũng phải trả một cái giá cực lớn.

Đây là chuyện cực kỳ không thể tưởng tượng nổi.

Hư Vương Cảnh đã là đỉnh cao của thế giới này, bất kỳ Hư Vương Cảnh nào cũng có thể quét ngang tất cả Phản Hư Cảnh. Dù có đến mấy trăm, mấy ngàn Phản Hư Cảnh cũng không thể chạm đến một góc áo của Hư Vương Cảnh.

Hai sư tỷ đệ Dương Khai dựa vào thực lực của mình mà có thể giao thủ với một Hư Vương Cảnh, đã là cực hạn tưởng tượng của mọi người.

Trong số những người có mặt, e rằng cũng chỉ có Lạc Hải mới có tư cách coi thường Dương Khai và Tô Nhan đến vậy.

- Tiểu tử, ngươi ngoan ngoãn đi theo ta, bổn tọa đảm bảo không lấy mạng ngươi!

Lạc Hải lạnh lùng nhìn Dương Khai, cơ hồ như muốn lật mặt nạ, không còn duy trì bộ dạng hiền từ như trước nữa.

- Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao? Lạc Hải, ta với ngươi không thù không oán, ngươi lại một đường khổ sở bức bách. Được thôi, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi về cõi chết, tránh để sau này phiền phức.

Dương Khai tức giận quát một tiếng.

- Giết ta?

Lạc Hải như là nghe thấy chuyện cười, ha hả cười lớn: -Xem ra lòng tự tin của ngươi có chút ngông cuồng a. Ngươi cho rằng bộ dạng này của ngươi có thể giết được ta? Bổn tọa sẽ cho ngươi thấy thế nào mới là Hư Vương Cảnh chân chính!

Dứt lời, một cỗ lực lượng kỳ dị thản nhiên đẩy ra, bao trùm lấy Dương Khai và Tô Nhan.

Vực tràng! Vực tràng cấp bậc Tinh Chủ.

Mặt đất đột nhiên vang lên tiếng "răng rắc", vị trí ban đầu của Băng Cung nứt ra thành từng khe hở, uy năng của vực tràng cơ hồ khiến trời đất sụp đổ.

- Lạc Hải huynh, lão phu đến giúp ngươi!

Xích Hỏa hô to một tiếng, đồng thời cũng đem vực tràng của bản thân giải phóng, gây áp lực lên Dương Khai và Tô Nhan.

Lạc Hải liếc hắn một cái, cũng không có nói gì thêm.

Xích Hỏa có chủ ý gì, hắn tự nhiên hiểu rõ.

Đơn giản là không muốn chỗ tốt bị mình hắn độc chiếm, nên mới phải xuất thủ giúp đỡ, ý đồ muốn phân chia lợi ích.

Lạc Hải vui mừng như vậy, hắn muốn chỉ là bí mật trên người Dương Khai, còn về phần nha đầu tên là Tô Nhan kia… bổn nguyên Băng Phượng tuy vượt trội, nhưng lại không phù hợp với đạo tu luyện của hắn, có bắt cũng vô dụng.

Vực tràng của hai đại cường giả Hư Vương Cảnh vừa xuất hiện, sắc mặt các vị trưởng lão Băng Tâm Cốc đều biến đổi.

Lạc Lê vội vàng giải phóng vực tràng của bản thân, triệt tiêu áp lực đè nặng lên mọi người, đồng thời quát khẽ: -Các ngươi mau đi!

Nếu còn không đi, các vị trưởng lão này đều sẽ bị thương.

Đám người Băng Lung, Nhiễm Vân Đình không nói một lời, nhanh chóng thi triển thân pháp rời khỏi nơi này, nhảy lên không trung ngàn trượng, quan sát bên dưới với sắc mặt khiếp sợ tột độ. Chỉ còn lại một mình Lạc Lê vẫn đứng tại chỗ với thần sắc phức tạp, nhưng lại không có ý định nhúng tay vào. Một tiếng thở dài thoát ra từ miệng nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ tiếc hận nhìn Dương Khai và Tô Nhan.

- Sư tỷ, chuẩn bị xong chưa?

Dù hai đại cường giả Hư Vương Cảnh dùng vực tràng gia thân, Dương Khai vẫn nhẹ nhàng ung dung như cũ.

Sau một phen tu luyện trong Huyết Ngục, hắn đã có chút quen thuộc với sự quấy nhiễu của vực tràng cường độ này. Vực tràng như vậy chưa đủ để áp chế hắn, hắn không ngã, Tô Nhan cũng sẽ không gặp chuyện gì.

- Chuẩn bị xong rồi!

Tô Nhan gật đầu.

Hai người tâm ý tương thông, căn bản không cần Dương Khai giải thích gì thêm, chỉ một ý niệm, Tô Nhan liền hiểu Dương Khai muốn gì.

- Chuẩn bị xong rồi, vậy thì chiến thôi!

Dương Khai nhếch miệng cười, quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Lạc Hải, tàn khốc nói: -Lạc Hải, hôm nay chính là ngày táng thân của ngươi!

Dứt lời, trong lòng bàn tay bất ngờ xuất hiện một lệnh bài cổ quái.

Toàn thân lệnh bài đen như mực, không rõ được làm từ chất liệu gì, thoạt nhìn không hề bắt mắt chút nào.

Nhưng ngay khi lệnh bài vừa xuất hiện trong chớp mắt, lông mày Lạc Hải liền nhảy dựng, một loại cảm giác kinh hồn táng đảm dâng lên từ sâu trong lòng.

- Đây là…

Lạc Hải kinh nghi bất định nhìn tấm lệnh bài kia, cuối cùng cũng phản ứng lại: -Đế Uy! Tinh Đế Lệnh?

Trong lệnh bài tản ra một luồng khí tức nhàn nhạt, gần như không thể cảm nhận được, nhưng chính là khí tức này khiến Lạc Hải biến sắc mặt.

Mà trên lệnh bài kia có khắc một chữ “Đế”, cũng khiến Lạc Hải hiểu ra lá bài cuối cùng của Dương Khai rốt cuộc là gì.

Cư nhiên lại là Tinh Đế Lệnh! Hơn nữa lại còn là một tấm Tinh Đế Lệnh chưa giải phong!

Nghe đồn, Tinh Không Đại Đế từ cổ chí kim đã lưu truyền trong Tinh Vực một thần thoại không thể bị phá vỡ, từ đó thần tích vô tung.

Tinh Đế Lệnh do hắn tự tay chế tạo lại lưu truyền ra ngoài. Tinh Đế Lệnh có tất cả chín tấm, mỗi tấm đều phong ấn Thần thông Đại Đế, đó là thần thông vĩ đại đủ sức miểu sát Hư Vương Cảnh, là cấp bậc mà cường giả Tinh Vực không cách nào chạm tới được.

Tinh Đế Lệnh đối với cường giả bình thường mà nói, chỉ là một truyền thuyết, thậm chí không cách nào xác định rốt cuộc nó tồn tại hay không.

Nhưng những cường giả cấp bậc như Lạc Hải lại biết rõ, Tinh Đế Lệnh quả thật tồn tại. Nghe nói trong Hằng La Thương Hội của Tinh Đế Vực có một tấm như vậy, nhưng đó là Tinh Đế Lệnh đã giải phong, không còn Thần thông Đại Đế, chỉ lưu lại một chút Đế Uy.

Cường giả Hư Vương Cảnh nếu đeo Tinh Đế Lệnh trên người, quanh năm suốt tháng lĩnh ngộ Đế Uy, có thể trợ giúp tu luyện, tăng cường cơ hội lãnh ngộ thiên đạo võ đạo.

Cho nên hắn vừa nhìn liền nhận ra lệnh bài trên tay Dương Khai, trong nháy mắt cảm giác bất an dâng trào.

- Không xong rồi!

Lạc Hải đại kinh thất sắc, kinh hô: -Xích Hỏa huynh, mau chóng giết chết bọn chúng, tuyệt đối không để bọn chúng giải phong Tinh Đế Lệnh!

Xích Hỏa khẽ run lên, trong mắt lóe lên một tia kiên quyết cùng ngoan lệ. Hắn cắn đầu lưỡi, phun ra tinh huyết như ngọn lửa thiêu đốt, hóa thành ánh lửa hừng hực, bao trùm Dương Khai và Tô Nhan.

Hắn cũng là kẻ độc ác, biết do dự không quyết đoán sẽ sinh ra hậu hoạn. Vừa ra tay liền tiêu hao tinh huyết bản thân, chỉ cầu trong thời gian ngắn nhất giết chết Dương Khai và Tô Nhan. Nếu không, Tinh Đế Lệnh một khi giải phong, hắn nhất định không phải là đối thủ.

Truyền thuyết Đại Đế, quả thật quá đáng sợ, đó là thần thoại không ai có thể đánh bại.

Đồng thời lúc Xích Hỏa xuất thủ, Lạc Hải cũng động thủ. Một bí bảo là thanh trường kiếm được hắn rút ra, bề mặt trường kiếm như ánh trăng chiếu rọi động lòng người, tản ra khí tức bí bảo Hư Vương cấp. Lạc Hải rót thánh nguyên vào, trường kiếm ong ong run rẩy, khẽ chấn động trong hư không, rồi bỗng nhiên mất tích không thấy tăm hơi.

Đợi đến khi xuất hiện trở lại, nó đã đánh tới trước mặt Dương Khai, trực tiếp đâm vào tim hắn.

Dương Khai chỉ đứng nguyên tại chỗ, khẽ cười lạnh, coi uy hiếp chí mạng kia như không có gì. Toàn thân thánh nguyên điên cuồng rót vào Tinh Đế Lệnh trên tay.

Trời đất chấn động, dường như ngày tận thế sắp xảy ra, một loại khí tức hoang vu kinh khủng ập xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!