Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1658: CHƯƠNG 1658: QUAY LẠI BĂNG TUYỆT ĐẢO

Gặp gỡ thân nhân bằng hữu, cảm nhận sự quan tâm và yêu thương của họ, Dương Khai cảm thấy toàn thân ấm áp.

Hắn chợt nhận ra, việc bản thân hao tâm tổn trí quay về Thông Huyền Đại Lục, đưa những người này đến đây, quả là một quyết định vô cùng sáng suốt.

Cây không gốc, nước không nguồn, ắt chẳng thể trường tồn. Những người này tại Thông Huyền Đại Lục đều là gốc rễ, là nguồn cội của Dương Khai.

Trong Huyền Giới Châu, để ăn mừng Tô Nhan trở về, Nhân, Yêu, Ma tam tộc đã tổ chức đại tiệc, không khí cực kỳ náo nhiệt.

Trong bữa tiệc, mọi người chén chú chén anh, rượu thịt linh đình, bất kể tu vi cao thấp, bất kể lớn nhỏ, đều hòa mình vào đó.

Dương Khai trực tiếp bị cường giả tam tộc chuốc cho say mèm, sau khi tỉnh lại đầu đau như búa bổ.

Sau đó, Dương Khai ở lại với cha mẹ hai ngày, tận hiếu đạo, rồi mới vội vàng rời khỏi Huyền Giới Châu.

Trước khi đi, hắn đem Hóa Yêu Quyết truyền thụ cho Tô Nhan.

Tô Nhan ngày nay có lực bổn nguyên Băng Phượng, có thể tu luyện Hóa Yêu Quyết, khai phá năng lượng bổn nguyên trong cơ thể, tự thân cường đại.

Băng Ngọc Vạn Niên Bàn cũng được lưu lại.

Chí bảo vốn dùng để thịnh phóng Thái Dương Chân Tinh, nay đã không còn tác dụng trong tay Dương Khai, nhưng đối với Tô Nhan mà nói, lại là một bảo bối phụ trợ tu luyện cực kỳ cường đại.

Có Băng Ngọc Vạn Niên Bàn, tốc độ tu luyện của Tô Nhan ít nhất cũng tăng gấp ba lần.

Sắp xếp xong tất cả, Dương Khai lại hướng về phía Băng Tâm Cốc mà bay tới.

Băng Tuyệt Đảo, một mảng tĩnh mịch.

Các đệ tử dường như đã hồi phục sau dư âm của trận đại chiến kinh thiên ngày trước, nên tu luyện thì tu luyện, nên bế quan thì bế quan, cuộc sống an nhiên tự tại.

Ngoài đảo, dưới một tòa băng phong, có một cô gái mặc quần dài trắng tinh đang quét dọn băng đạo.

Bỗng nhiên một trận gió mạnh từ bên cạnh quét qua, nữ đệ tử kia không khỏi rùng mình, không khỏi dâng lên một cảm giác sợ hãi trong lòng.

Nàng nghi hoặc ngẩng đầu, quan sát bốn phía, nhưng chẳng phát hiện điều gì.

Không khỏi có chút nghi ngờ.

Nghĩ một chút, lại tiếp tục quét dọn băng đạo.

Trước một tòa băng phong cách chỗ nữ tử đó không xa, một đạo thân ảnh quỷ dị xuất hiện.

Bước chân hắn không ngừng, nhẹ nhàng tiến về phía băng thất, chỉ trong chốc lát đã đi đến trước cửa băng thất.

Nhìn cấm chế trận pháp chắn lối phía trước, hắn khẽ mỉm cười, giơ tay điểm về một điểm hư không phía trước.

Một tầng gợn sóng lan tỏa, cấm chế bị phá, hắn đi thẳng vào trong.

Trong băng thất, Thanh Nhã đang khoanh chân tĩnh tọa.

Nàng chống cằm, cùng Thạch Khôi mắt to trừng mắt nhỏ.

Nàng tựa hồ rất có hứng thú với bộ dạng của Thạch Khôi.

Ngày đó Dương Khai và Tô Nhan với thủ đoạn kinh thiên, liên tục chém giết hai cường giả Hư Vương Cảnh, sau trận chiến lập tức rút lui, cũng không lo lắng cho nàng. Thanh Nhã chẳng hề oán hận một lời, nàng mơ hồ cũng đoán được hai người Dương Khai và Tô Nhan có khả năng bị thương.

Cho nên mới không kịp dừng lại.

Huống chi, Dương Khai mặc dù đi, nhưng vẫn lưu lại Thạch Khôi cổ quái này để bảo vệ mình, Thanh Nhã dĩ nhiên sẽ không một lời oán giận nào.

Nàng cũng biết, Dương Khai và Tô Nhan nhất định sẽ quay lại Băng Tâm Cốc lần nữa, đưa mình đi.

Mấy ngày nay, Thanh Nhã vẫn một mực đóng cửa không ra ngoài, ở trong băng thất ngóng trông, có khi lại nhàn rỗi nhàm chán, liền có bộ dạng như bây giờ, cùng Thạch Khôi nhìn nhau.

Nàng phát hiện, Thạch Khôi tuy có linh trí, đáng tiếc bất kể nàng nói gì, nó cũng chẳng đáp lại, chỉ là một tấc cũng không rời, theo sát bên nàng.

- Tiểu tử kia, ngươi nói Dương Khai và Tô Nhan khi nào mới tới a.

Thanh Nhã khẽ thở dài. Đã từng, nàng lấy Băng Tâm Cốc làm niềm vinh quang, nhưng sau khi trải qua chuyện lần trước, nàng đã không thể chờ đợi thêm để rời khỏi nơi này, rời đi tông môn đã khiến nàng thương tâm, thậm chí suýt mất mạng.

- Ai, bộ dáng ngốc nghếch này, ngươi sao lại không biết nói chuyện chứ.

Thanh Nhã giơ tay búng nhẹ vào gáy Thạch Khôi một cái.

Ngón tay nàng đau nhói, Thạch Khôi lại chớp chớp mắt, gương mặt lộ vẻ mờ mịt.

Thanh Nhã bị bộ dạng của nó chọc nàng bật cười, không nhịn được khúc khích.

- Tâm tình không tệ a.

Bỗng nhiên một thanh âm vang lên.

Thanh Nhã sắc mặt chợt biến, Thánh Nguyên trong cơ thể phản xạ có điều kiện mà vận chuyển, nhưng còn chưa kịp phản ứng âm thanh này từ miệng ai, lập tức vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên nhìn lại.

Một thanh niên cười tủm tỉm đứng nơi đó, nụ cười rạng rỡ tươi sáng, tựa hồ có ánh mặt trời, xua tan đi sự lạnh giá mờ tối trong băng thất.

Hai con mắt nhỏ đen như hạt đậu của Thạch Khôi cũng phóng ra hào quang kinh người, dùng cả tay chân bò đến bên cạnh thanh niên, đưa năm ngón tay lớn chỉ vào mình, lại chỉ chỉ Thanh Nhã, một bộ dáng muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt nên lời.

- Biết, ngươi có công hộ vệ, cần phải biểu dương thật tốt! Thanh niên vỗ vỗ đầu Thạch Khôi.

Thạch Khôi híp mắt lại, rõ ràng rất thụ hưởng.

- Dương Khai! Thanh Nhã khẽ hô, ngay sau đó sắc mặt đỏ bừng.

Xem ra cảnh tượng nàng tự lầm bầm lầu bầu vừa rồi, khẳng định đã bị hắn trông thấy, điều này khiến Thanh Nhã có chút quẫn bách.

Nhưng rất nhanh, Thanh Nhã liền điều chỉnh tốt thần sắc, ân cần hỏi thăm: -Huynh không sao chứ? Dương Khai lắc lắc đầu: -Nếu có chuyện, ta đã chẳng xuất hiện ở nơi này.

- Vậy cũng tốt, a… Tô Nhan đâu? Thanh Nhã biến sắc, nàng không thấy thân ảnh của Tô Nhan, theo bản năng nghĩ đến đã xảy ra chuyện gì không tốt.

- Tô Nhan đang ở một nơi vô cùng an toàn.

Dương Khai ra hiệu cho nàng không cần lo lắng.

- Ta lần này tới, là muốn đưa nàng đi, chuẩn bị xong chưa? Thanh Nhã hít sâu một hơi, nghiêm túc gật đầu: -Sớm đã chuẩn bị xong rồi.

- Vậy đi thôi!

Dương Khai khẽ nghiêng đầu, bỗng nhiên nhíu mày, tay xoa xoa cằm, tựa cười phi cười nói: -Ồ, bị phát hiện rồi.

Đúng lúc này, một thanh âm trong trẻo mà lạnh lùng vang vọng trong băng thất: -Dương thiếu hiệp nếu đã đến, không ngại đến Băng Tuyệt Phong ngồi một chút thì thế nào? -Thái Thượng Trưởng Lão! Thanh Nhã hoa dung thất sắc, thất thanh kêu lên, nàng nghe được thanh âm này chính là của Lạc Lê Thái Thượng Trưởng Lão Băng Tâm Cốc.

Dương Khai hướng nàng với ánh mắt trấn an, nhìn vào nơi nào đó hư không, bên khóe miệng khẽ cong lên một đường vi diệu, cất cao giọng nói: -Thịnh tình của tiền bối, vãn bối từ chối há chẳng phải bất kính! -Vậy bổn cung tại Băng Tuyệt Phong cung kính chờ đợi đại giá!

Âm thanh Lạc Lê rơi xuống, đạo thần niệm trong hư không kia cũng biến mất vô ảnh.

- Đi thôi! Dương Khai hướng Thanh Nhã vẫy vẫy tay.

- Dương Khai… Thanh Nhã khuôn mặt tràn đầy lo âu.

- Yên tâm, nàng không có ác ý.

Dương Khai mỉm cười.

Nghe hắn nói như vậy, Thanh Nhã mới hoàn toàn yên lòng, theo sát phía sau Dương Khai, bước ra ngoài.

Đi tới trước băng thất, Thanh Nhã không khỏi hô nhỏ một tiếng, nàng bất ngờ phát hiện trước băng thất không ngờ có hơn mười người đang đứng, từ Cốc Chủ cho đến các Đại Trưởng Lão, không biết từ lúc nào đều đã tề tựu tại nơi này.

Tựa hồ đang đợi Dương Khai.

Gặp được Dương Khai xuất hiện, mỗi người biểu tình đều không khỏi nghiêm nghị, cẩn trọng đối mặt.

Biểu tình Dương Khai lại không thay đổi, thản nhiên nghênh tiếp.

- Dương công tử… Băng Lung hướng Dương Khai khẽ gật đầu, coi như chào hỏi, nhưng nàng lại thay đổi cách xưng hô dành cho Dương Khai.

Có thể thấy được trận đại chiến kinh thiên ngày đó đã tạo thành ảnh hưởng to lớn trong lòng nàng.

- Băng Lung tiền bối! Dương Khai ôm quyền.

- Không dám.

Băng Lung vội vàng xua tay, -Nếu Dương công tử không để ý, chỉ cần gọi Băng Lung là được rồi.

Có thể nhìn ra, Băng Lung rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, trước khi tới nơi này, nàng quả thật sợ Dương Khai không cho nàng sắc mặt tốt.

Hoặc là lời lẽ lỗ mãng, vốn đã chuẩn bị tâm lý chịu nhục, nhưng không nghĩ tới Dương Khai ôn hòa như gió, thái độ hiền hòa, ngược lại thấy mình có chút lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Nhất thời không khỏi có chút xấu hổ.

Xem ra, hắn đối với Băng Tâm Cốc quả nhiên là không có địch ý, tảng đá lớn trong lòng Băng Lung rốt cuộc cũng rơi xuống.

- Vậy xin làm phiền Băng Cốc Chủ đi trước dẫn đường.

Dương Khai gật đầu ra hiệu.

- Bên này mời! Băng Lung nghiêng người nhường đường.

Dương Khai cất bước đi về phía trước.

Trong đám người, Nhiễm Vân Đình thần sắc biến đổi liên tục, cuối cùng vẫn không nhịn được, cất tiếng hỏi: -Tô Nhan đâu? Nàng ở nơi nào? Tình hình ra sao?

Dương Khai dừng bước chân, quay đầu lại, lạnh nhạt liếc nhìn Nhiễm Vân Đình một cái.

Hơn mười vị trưởng lão trái tim lập tức thắt lại, ngay cả Băng Lung sắc mặt cũng căng thẳng, không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Nhiễm Vân Đình.

Nhiễm Vân Đình làm ngơ, đối mặt nhìn Dương Khai, cười chua chát nói: -Ta quả thật không đủ tư cách làm sư tôn.

Nhưng giờ đây ta chỉ muốn biết Tô Nhan có an toàn hay không.

- Rất an toàn, đa tạ đã quan tâm! Dương Khai lạnh nhạt đáp lại.

- An toàn thì tốt! Nhiễm Vân Đình thở phào nhẹ nhõm.

- Từ nay về sau, Tô Nhan cùng Băng Tâm Cốc không còn quan hệ nữa.

Sau khi nói xong Dương Khai tiếp tục hướng phía trước đi tới.

Nhiễm Vân Đình thân thể khẽ run, trên mặt càng thêm chua xót.

Hơn mười vị trưởng lão đại đa số đều thở dài một tiếng, chậm rãi lắc đầu, thần sắc ảm đạm.

Băng Tuyệt Phong là tòa băng phong trung tâm nhất của Băng Tuyệt Đảo, nó không phải băng phong cao lớn nhất, hùng vĩ nhất, nhưng là nơi linh khí nồng đậm nhất. Lạc Lê Thái Thượng Trưởng Lão Băng Tâm Cốc đang bế quan tu luyện trên Băng Tuyệt Phong.

Nghe đồn, trên Băng Tuyệt Phong có hàn đàm cổ xưa, trong hàn đàm tràn ngập băng khí, đối với võ giả tu luyện công pháp hệ băng có tác dụng cực lớn trong việc tấn thăng tu vi.

Chờ đến dưới Băng Tuyệt Phong, đám người Băng Lung dừng chân: -Đây là Băng Tuyệt Phong, Thái Thượng Trưởng Lão đang cung kính chờ đợi tại đỉnh núi, Dương công tử mời! Không có Thái Thượng Trưởng Lão gọi đến, bất kỳ ai cũng đều không được tự tiện xông vào Băng Tuyệt Phong, đám người Băng Lung chỉ có thể đứng ở phía dưới.

Dương Khai gật đầu, quay lại nhìn Thanh Nhã nói:

- Nàng ở đây chờ ta một lát.

- Vâng.

Thanh Nhã gật đầu.

Dương Khai lúc này mới từng bước đi lên bậc thang bạch ngọc, tiến thẳng lên đỉnh.

Một đường đi, gió bấc lạnh thấu xương, ý cảnh băng hàn tràn ngập thiên địa, đủ sức ngưng đọng cả không gian.

Dương Khai lại chẳng hề bị ảnh hưởng, vừa bước đi, vừa có tâm tình quan sát phong cảnh bốn phía.

Chốc lát sau, Dương Khai liền đi tới chỗ đỉnh núi.

Phóng mắt nhìn khắp đỉnh núi, cực kỳ đơn sơ, chẳng hề có quỳnh lâu điện ngọc như tưởng tượng. Chỉ tại một vị trí trên đỉnh núi, có một căn lều tranh bị tuyết đọng bao phủ, bốn bề lộng gió.

Lạc Lê Thái Thượng Trưởng Lão Băng Tâm Cốc, đang ngồi khoanh chân trong lều cỏ, trước mặt nàng có một chiếc bàn đá, trên bàn có một cái ấm trà, hơi nước trắng mờ ảo lượn lờ. Lều cỏ bốn phía, tựa hồ có một loại năng lượng nào đó, ngăn cản gió lạnh quấy nhiễu.

Khi Dương Khai tới nơi, nước trà vừa vặn reo sôi.

Lạc Lê mở mắt, nhìn Dương Khai, đưa tay ra hiệu: -Dương thiếu hiệp mời ngồi! Dương Khai ôm quyền: -Vãn bối cung kính không bằng tuân lệnh! Vừa nói, hắn trực tiếp bước vào lều cỏ, khoanh chân ngồi đối diện Lạc Lê.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!