Thấy hắn dáng vẻ thản nhiên, Lạc Lê khẽ gật đầu, đưa tay rót một ly trà trước mặt Dương Khai, cất lời:
- Thử Tuyết Tiêm Hàm Nhị của bổn cung.
Trà nóng đổ ra, hương thơm ngát tức thì lan tỏa.
Dương Khai khẽ biến sắc, nâng tách trà lên đặt dưới mũi ngửi vài lần, sau đó ngửa cổ, một hơi cạn sạch ly trà, thậm chí cả mảnh lá trà còn sót lại trong miệng cũng nhai nuốt không ngừng.
Lạc Lê thoáng sửng sốt, rồi bật cười nói:
- Dương thiếu hiệp xem ra không am hiểu trà đạo sâu sắc.
- Chưa từng nghiên cứu qua.
Dương Khai cười khà khà.
- Những năm qua chỉ vội vàng bôn ba ngược xuôi, cũng không có thời gian và tâm tư nghiên cứu những thứ này.
- Chuyện thường tình của con người, thiếu hiệp tuổi trẻ đã có tu vi kinh thiên, đương nhiên là người chịu khó bôn ba.
- Tiền bối quá khen, tiểu tử tuy không hiểu sâu trà đạo, nhưng cũng cảm nhận được hiệu quả thanh tâm, ngăn dục vọng, xua đuổi tà ma, giảm bớt lửa giận của thứ trà này. Tiền bối vừa đến đã cho ta uống thứ trà này, phải chăng đang lo lắng điều gì? Dương Khai cười như không cười.
Lạc Lê khẽ thở dài:
- Dương thiếu hiệp đã rõ mà còn cố ý hỏi.
Dương Khai thần sắc nghiêm nghị, nghiêm mặt nói:
- Vậy tiểu tử quang minh chính đại này sẽ không nói lời bóng gió nữa. Thái độ và cách làm trước đó của Băng Tâm Cốc quả thật khiến ta vô cùng tức giận, trong chớp mắt, ta thậm chí đã muốn hủy diệt toàn bộ Băng Tâm Cốc!
Lạc Lê thần sắc không đổi, chỉ lặng lẽ nhìn Dương Khai, chờ đợi câu nói tiếp theo.
- Nhưng giờ nghĩ lại, đó chỉ là nhất thời máu nóng bị kích động mà thôi, thật ra cũng không cần thiết đến mức ấy. Hơn nữa, cho dù ta thật sự muốn làm như vậy, Tô Nhan cũng sẽ không đồng ý.
Nghe Dương Khai nhắc đến Tô Nhan, trên mặt Lạc Lê thoáng hiện vẻ ảm đạm:
- Tô Nhan là một đứa trẻ ngoan, ta đã hướng dẫn nàng nhiều lần. Năng lực, tư chất, tâm tính của nàng đều rất tốt. Nếu không có việc lần này, tương lai Tô Nhan nhất định sẽ trở thành trụ cột của Băng Tâm Cốc ta, dẫn dắt Băng Tâm Cốc bước đến huy hoàng mới.
- Đáng tiếc không có nếu như.
Dương Khai cười lạnh một tiếng.
- Lần này là Băng Tâm Cốc không đúng, là Lạc Lê không đúng. Dương thiếu hiệp có thể đại nhân đại lượng, không tính toán hiềm khích cũ, Lạc Lê ở đây xin cảm tạ! Vừa nói, Lạc Lê đứng dậy, khẽ cúi đầu về phía Dương Khai.
Dương Khai cau mày, nhưng sắc mặt lại hòa hoãn hơn. Ngẫm nghĩ một lát, hắn nói:
- Tiền bối quá lời. Tiền bối là cường giả Hư Vương Cảnh, tiểu tử chẳng qua chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh, tiền bối làm như vậy khiến tiểu tử khó xử.
Lạc Lê nghiêm nghị lắc đầu:
- Thà rằng bắt nạt già, chớ đừng trêu trẻ. Bổn cung đã già rồi, mà thiếu hiệp vẫn còn tương lai tươi sáng rạng rỡ. Cách nhìn của bổn cung tuy thiển cận, nhưng cũng biết tương lai thiếu hiệp nhất định tươi sáng.
Dương Khai cười ha hả:
- Nhờ lời tốt lành của tiền bối.
Tiếng cười chợt tắt, Dương Khai nghiêm nghị nói:
- Tiền bối đã thẳng thắn như vậy, tiểu tử cũng xin nói rõ điều cuối cùng. Từ nay về sau, Tô Nhan và Thanh Nhã không còn là đệ tử của Băng Tâm Cốc. Còn tất cả những việc Băng Tâm Cốc đã làm trước đó, ta cũng sẽ không tính toán nữa.
Trên mặt Lạc Lê thoáng hiện vẻ thất vọng thầm kín, gật đầu nói:
- Như vậy càng tốt. Là Băng Tâm Cốc ta không có phúc phận và cơ duyên, không thể trách người ngoài.
- Tiền bối có thể nghĩ như vậy, vậy thì không còn gì tốt hơn.
Dương Khai gật đầu hài lòng.
Lạc Lê vẫn rất dễ nói chuyện. Chuyến này đến đây, Dương Khai tuy chủ yếu là vì đưa Thanh Nhã đi, nhưng cũng có ý muốn cùng vị thái thượng trưởng lão này của Băng Tâm Cốc gặp mặt một lần, thay Tô Nhan phân rõ giới hạn với Băng Tâm Cốc.
Dù sao cũng là Băng Tâm Cốc đã dưỡng dục, dạy bảo Tô Nhan và Thanh Nhã hơn ba mươi năm, công lao to lớn. Tuy rằng tất cả những việc ở cửa ải cuối cùng khiến Dương Khai cực kỳ thất vọng, nhưng có những lời vẫn phải nói rõ ràng.
- Được rồi, việc tư đã nói xong, chúng ta hãy bàn chuyện chính.
Thần sắc Dương Khai lập tức thay đổi, cười hì hì nhìn Lạc Lê. Dáng vẻ kia trông cực giống gian thương, dường như đang mưu đồ trục lợi điều gì.
Lạc Lê ngẩn người:
- Chuyện chính? Chuyện chính gì?
Dù là người băng tuyết thông minh, nàng cũng có chút không theo kịp lối suy nghĩ thay đổi nhanh chóng của Dương Khai.
- Hỏa Diệu Tông và Băng Tâm Cốc tranh đấu trên Xích Lan Tinh hàng vạn năm, thâm thù huyết hải giữa đôi bên không thể xóa nhòa. Số đệ tử Băng Tâm Cốc chết dưới tay võ giả Hỏa Diệu Tông đếm không xiết. Giờ đây, thái thượng trưởng lão Xích Hỏa của Hỏa Diệu Tông đã bị ta chém chết, chẳng lẽ tiền bối không có suy nghĩ gì sao? Dương Khai mỉm cười nhìn Lạc Lê, chậm rãi nói:
- Cũng giống như nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
Lạc Lê biến sắc, kinh ngạc nhìn Dương Khai:
- Thiếu hiệp quả thật là người lòng dạ độc ác.
- Hừ, người không ác, đứng không vững.
Dương Khai cười lạnh không ngớt.
Trong đôi mắt xinh đẹp của Lạc Lê lộ vẻ tươi sáng khác thường:
- Câu nói này quả nhiên là chân lý của kẻ mạnh. Bổn cung quả thật đã coi thường thiếu hiệp rồi.
- Vậy ý của tiền bối là gì?
- Không dối thiếu hiệp, bổn cung sớm đã có một ý nghĩ. Xích Hỏa chết đi, Hỏa Diệu Tông như rắn mất đầu, trước mắt đúng là thời cơ lớn để giải quyết ân oán vạn năm giữa hai phía, nhưng bổn cung hữu tâm vô lực.
Dương Khai như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu:
- Tiền bối là ám chỉ nội thương và họa ngầm trong tâm thần của mình sao?
- Ánh mắt thiếu hiệp thật sắc bén.
Lạc Lê cũng không phủ nhận.
Nội thương trong cơ thể nàng lần trước là do luyện công sai gây ra. Về họa ngầm của tâm thần, đó là khi quyết định từ bỏ Tô Nhan ở lại. Việc sau khiến tình cảnh của việc trước càng thêm trầm trọng, đây chính là lý do Lạc Lê luôn án binh bất động.
Nếu không thì dựa vào ân oán giữa hai phái, ngay trong ngày Xích Hỏa bị chém chết, Lạc Lê đã sớm tiến đến Hỏa Diệu Sơn, nhổ tận gốc Hỏa Diệu Tông.
- Dù vậy, với thủ đoạn của tiền bối, chẳng lẽ cũng không có cách nào nắm gọn Hỏa Diệu Tông? Dương Khai hồ nghi.
- Thiếu hiệp nói đùa rồi.
Lạc Lê bật cười lắc đầu.
- Nếu là thời kỳ toàn thịnh của bổn cung, có lẽ ta nắm chắc bảy phần công phá đại trận hộ sơn của Hỏa Diệu Tông. Nhưng với tình trạng hiện tại, quả thật khó khăn. Hỏa Diệu Tông giờ đây tuy không có cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ, nhưng trong tông môn cũng không thiếu cao thủ Phản Hư Cảnh đỉnh phong. Phối hợp với đại trận hộ sơn, họ cũng có thể giữ chân bổn cung lại.
- Ta thật đã coi thường Hỏa Diệu Tông! Dương Khai sờ cằm, trên mặt lộ vẻ ngưng trọng.
Dù sao, một tông môn khổng lồ đã lưu truyền hơn vạn năm, ít nhiều cũng có nội tình thâm hậu.
- Nhưng nếu ta có thể khiến tiền bối khôi phục thời kỳ toàn thịnh, khu trừ nội thương trong thân thể và họa ngầm trong tâm thần, lại cộng thêm sự phối hợp của ta thì sao?
Dương Khai bỗng nhiên cười quỷ dị.
- Cái gì? Lạc Lê ngẩn người, chân mày khẽ nhíu:
- Ngươi có thể khiến ta khôi phục thời kỳ toàn thịnh?
- Không sai!
- Nhưng vết thương của ta như vậy, linh đan diệu dược thông thường sẽ không có ích lợi gì. Chỉ có linh đan cấp Hư Vương mới có hiệu quả, nhưng lại phải là vài loại linh đan cấp Hư Vương đặc biệt! Vừa nói, Lạc Lê dường như ý thức được điều gì, sắc mặt đại biến, kinh hãi thốt lên:
- Chẳng lẽ thiếu hiệp còn là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương?
Dương Khai chỉ cười im lặng, thần sắc bí hiểm:
- Phải hay không, tiền bối cứ chờ rồi sẽ rõ. Phải rồi, ta cần những vật liệu này. Với tình cảnh của Băng Tâm Cốc, có lẽ có thể lấy ra. Tiền bối hãy nghe cho kỹ.
Dương Khai báo ra một loạt các dược liệu danh tiếng, không thứ nào không phải là dược liệu cấp Hư Vương.
Lạc Lê toàn thân ngây dại, vừa cố gắng ghi nhớ, vừa đưa ánh mắt không thể tin nổi nhìn Dương Khai, thân thể mềm mại không kìm được khẽ run lên.
Các dấu hiệu cho thấy, người thanh niên này thật sự rất có khả năng là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương. Nếu không thì, sau lưng hắn cũng có một vị luyện đan sư cấp Hư Vương chống lưng. Nếu không thì, hắn muốn nhiều dược liệu như vậy làm gì?
Sóng to gió lớn dâng trào trong lòng Lạc Lê, rất lâu không thể nào ổn định.
Luyện đan sư cấp Hư Vương đều vô cùng hiếm thấy trong cả Tinh Vực, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Những người này không chỉ danh tiếng lẫy lừng, dù là cường giả Hư Vương tam tầng cảnh đỉnh phong gặp bọn họ, cũng phải cung kính lễ độ, không dám chậm trễ chút nào.
Bọn họ là những nhân vật cao quý, được cả Tinh Vực trân trọng.
Nếu như thanh niên trước mắt này thực sự là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương, tổn thất lần này của Băng Tâm Cốc thật quá lớn rồi.
Nghĩ đến đây, trước mắt Lạc Lê có chút đen mờ, suýt chút nữa hôn mê. Cũng may tâm tính tu vi không tệ, nàng cố nén khiếp sợ trong lòng, giữ vững tỉnh táo.
- Những vật liệu này, cũng không khó tìm chứ? Dương Khai nhìn Lạc Lê.
- Ta sẽ sai người đi nhà kho kiểm tra. Những vật liệu thiếu hiệp nói, trong nhà kho có lẽ có lưu giữ!
- Như vậy là tốt.
- Phải rồi, ta còn cần một gian mật thất.
- Bổn cung sẽ tự mình sắp xếp ổn thỏa! Lạc Lê lập tức gật đầu.
- Được rồi, ba ngày sau, ta sẽ trở lại nơi này, tiền bối cứ chờ đợi.
Dương Khai đứng dậy.
- Dương thiếu hiệp! Lạc Lê cũng đứng dậy gọi.
- Tiền bối còn có chuyện gì sao?
- Ta muốn hỏi ngươi, ngươi trăm phương ngàn kế muốn tiêu diệt Hỏa Diệu Tông là vì điều gì? Tuy nói Vệ Phong ngày đó có làm nhục Tô Nhan, nhưng hắn dù sao cũng đã chết. Ngoài ra, Hỏa Diệu Tông dường như chưa từng trêu chọc thiếu hiệp? Ngươi cũng không phải vì giúp đỡ Băng Tâm Cốc chúng ta mà làm những chuyện này.
- Ai nói bọn họ chưa từng trêu chọc ta? Dương Khai hừ lạnh.
- Bọn họ đã trêu chọc ta nhiều lần rồi. Dĩ nhiên, đây không phải là nguyên nhân chủ yếu. Ta muốn đối phó với Hỏa Diệu Tông là bởi vì ta muốn Càn Thiên Lôi Viêm của bọn họ!
Lạc Lê biến sắc, khẽ hô:
- Khẩu vị của thiếu hiệp thật lớn! Càn Thiên Lôi Viêm chính là gốc rễ lập tông của Hỏa Diệu Tông, tục truyền đã thông linh, uy năng khó lường. Bổn cung sở dĩ không dám tự tiện xông vào Hỏa Diệu Tông, băn khoăn lớn nhất chính là Càn Thiên Lôi Viêm này!
- Vậy sao, vậy thì quá tốt rồi. Có thể khiến tiền bối e ngại như vậy, Càn Thiên Lôi Viêm này xem ra không phải chuyện đùa, ta nhất định phải có được! Dương Khai khoái trá cười ha hả.
- Ngươi...
Lạc Lê kinh ngạc chăm chú nhìn Dương Khai, thầm nghĩ tên này quả là một kẻ điên. Ngay cả mình còn vô cùng e ngại Càn Thiên Lôi Viêm kia, hắn không ngờ tuyệt đối không sợ, cũng không biết rốt cuộc dựa vào điều gì.
Hy vọng hắn không phải là kẻ nói như rồng leo, làm như mèo mửa.
Lạc Lê khẽ thầm cầu nguyện trong lòng.
Thần sắc biến ảo liên hồi, Lạc Lê dường như đã đưa ra một quyết định trọng đại, lại cất lời:
- Dương thiếu hiệp, nếu có cơ hội, có thể để Tô Nhan gặp lại bổn cung một lần không? Bổn cung có một số việc muốn nói với nàng.
Dương Khai nhìn nàng nghiêm túc. Một lúc lâu sau, hắn mới gật đầu nói:
- Được, đêm nay ta sẽ để Tô Nhan đến gặp ngươi. Ta xin cáo từ trước.
- Đa tạ thiếu hiệp.
Lạc Lê khẽ gật đầu.
Dương Khai một đường hạ xuống Băng Tuyệt Phong. Thanh Nhã chờ trên đỉnh núi thấy hắn bình yên trở về, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Mà Băng Lung hiển nhiên đã nhận được truyền tin của Lạc Lê, lập tức tiến lên đón, cất lời:
- Dương công tử, xin mời theo ta.
- Làm phiền rồi!
Không mất quá nhiều thời gian, Dương Khai liền được an bài trong một lầu các trên đảo. Những dược liệu mà hắn báo ra kia, cũng trong thời gian nửa canh giờ ngắn ngủi đều được gom đủ, do Băng Lung tự mình mang tới.