– Không phải là Lạc Hải đại nhân.
Vệ Thanh vẻ mặt trầm trọng, lắc đầu.
– Lạc Hải đại nhân cũng đã bỏ mạng rồi.
– Cái gì?
Một tràng âm thanh thê lương vang lên, tất cả đều kinh hãi. Các Trưởng Lão Hỏa Diệu Tông đều khiếp sợ nhìn Vệ Thanh, vẻ mặt không dám tin còn khoa trương hơn cả tin Thái Thượng Trưởng Lão của mình đã chết.
– Tin tức không sai. Hai tháng trước, ta nhận được tin từ Thúy Vi Tinh truyền đến, tượng Tinh Chủ của Tinh Chủ Thần Cung Thúy Vi Tinh đã vỡ nát, dấu ấn hơi thở của Lạc Hải đại nhân cũng biến mất. Hắn quả thật đã bỏ mạng. Tính toán thời gian, có lẽ chuyện này xảy ra trước khi Băng Tâm Cốc gặp chuyện mấy ngày.
– Thái Thượng Trưởng Lão bỏ mình, ngay cả Lạc Hải đại nhân cũng bỏ mạng, rốt cuộc trong Băng Tâm Cốc có ai sở hữu bản lĩnh kinh thiên động địa này?
– Đúng rồi, mấy tháng trước, Băng Tâm Cốc quả thật từng truyền đến dao động năng lượng kinh thiên động địa, chẳng lẽ chính là lúc đó đã xảy ra biến cố?
– Chẳng lẽ là vị Tổ Sư khai phái của Băng Tâm Cốc kia làm? Lão phu trước kia có nghe đồn, nói rằng Tổ Sư khai phái kia vẫn chưa chết.
– Làm sao có thể? Băng Tâm Cốc khai tông lập phái đã gần ba vạn năm, Tổ Sư khai phái của bọn họ nếu thật sự vẫn chưa chết, trước đó sao luôn không hiện thân?
– Bây giờ nói những chuyện này còn ý nghĩa gì nữa? Băng Tâm Cốc đã tổ chức xâm lược quy mô lớn, việc cấp bách lúc này là nhanh chóng thương thảo đối sách đối phó mới phải.
– Đối phó như thế nào? Thái Thượng Trưởng Lão của Hỏa Diệu Tông ta rõ ràng đã bỏ mạng, Lạc Lê của Băng Tâm Cốc chắc chắn sẽ đích thân xuất thủ, Hỏa Diệu Tông ta e rằng vô lực ngăn cản.
– Đừng lấy tu vi của người khác để diệt uy phong của mình! Cho dù là Lạc Lê thì sao, lão phu cùng bà ta liều mạng, chết cũng phải cắn một miếng thịt!
Nhóm Trưởng Lão sau khi biết Xích Hỏa đã chết, không thể khôi phục lạc quan thoải mái trước đó, mỗi người đều biểu hiện ngưng trọng, phát biểu ý kiến và cách nhìn của mình.
Vệ Thanh ngồi ở ghế chủ tọa, không nói một lời, giống như người ngoài cuộc.
Rất lâu sau, hắn mới giơ tay lên một cái, sự náo loạn trong khoảnh khắc yên tĩnh lại, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía hắn.
– Được rồi, đừng làm ồn nữa! Vệ Thanh nhàn nhạt lên tiếng.
– Băng Tâm Cốc tổ chức xâm chiếm quy mô, tuy nói rằng lần này có thể là kiếp nạn lớn của Hỏa Diệu Tông ta, nhưng nếu hành động thỏa đáng, chưa chắc không có cơ hội chiến đấu cùng bọn họ.
Lạc Lê là cường giả Hư Vương Cảnh không sai, trong số chúng ta không ai là đối thủ của bà ta.
Nhưng chư vị chớ quên, bọn họ công, chúng ta thủ.
Chúng ta có Trận Pháp Cấm Chế có thể giúp đỡ, có thể tiêu hao lực lượng của bọn họ.
Hơn nữa nghe đồn Lạc Lê trước đó tu luyện sai lầm, thân mang trọng thương ngầm, e rằng không thể phát huy toàn bộ thực lực.
– Không sai, Tông Chủ nói rất đúng, lấy thủ thay công, chúng ta chiếm ưu thế!
– Khà khà! Chư vị chẳng lẽ đã quên, chúng ta còn có thứ đó! Nếu thả thứ kia ra, cho dù là Lạc Lê cũng phải kiêng dè vài phần! Có người cười quái dị, trong nụ cười đầy vẻ điên cuồng và dữ tợn.
Vệ Thanh biểu hiện ngưng trọng vạn phần, trầm ngâm chốc lát nói:
– Chưa đến lúc bất đắc dĩ, vật kia tuyệt đối không thể thả ra! Truyền lệnh của ta, các đệ tử chuẩn bị nghênh địch. Trận chiến hôm nay, có địch không có ta!
– Có địch không có ta! Đám Trưởng Lão đồng loạt gầm lên.
Năm chiếc Chiến Hạm dần dần tiến sâu vào dãy núi Hỏa Diệu, thẳng tiến đến Tổng Đà Hỏa Diệu Tông.
Bên đường gặp phải một vài Trận Pháp cùng Cấm Chế cản trở, nhưng cũng không thể trì hoãn được bước chân của mọi người Băng Tâm Cốc. Tinh Pháo trên Chiến Hạm chỉ cần bắn tùy tiện, liền có thể phá hủy gần như toàn bộ những Trận Pháp và Cấm Chế kia.
– Băng Lung, ngươi đi trước một chuyến, thông báo cho người của Hỏa Diệu Tông. Bổn Cung lần này đến là để tiêu diệt những kẻ cầm đầu Hỏa Diệu Tông. Bảo những đệ tử cấp thấp kia nếu muốn sống thì mau trốn đi. Đợi khi Chiến Hạm Băng Tâm Cốc ta đến, kẻ nào không chạy trốn chính là kẻ địch của Băng Tâm Cốc, giết hết không tha.
Lạc Lê bỗng nhiên lên tiếng.
– Vâng! Băng Lung tuân lệnh, một mình bay ra ngoài.
Rất nhanh, Thần Niệm của Băng Lung khuếch tán ra phía trước, truyền tin chỉ giết những kẻ cầm đầu, khuyên đệ tử bình thường rút lui.
Những kẻ cầm đầu Hỏa Diệu Tông nhận được tin này cũng không nhịn được, tức giận mắng lớn, mắng Băng Lung hèn hạ, ác độc, vô sỉ, ti tiện.
Đệ tử Hỏa Diệu Tông mấy vạn người, tuy rằng tập hợp lực lượng lại không phải chuyện đùa, nhưng tồn vong trước mắt, cũng không phải ai cũng có thể cùng tiến cùng lui với Tông Môn.
Hơn nữa Băng Lung cố ý truyền bá tin tức lão quái Xích Hỏa đã bỏ mình, quả thật khiến can đảm của một số đệ tử Hỏa Diệu Tông cũng bị phá vỡ rồi.
Bắt đầu có người rời khỏi dãy núi Hỏa Diệu.
Những kẻ có ý đồ trốn thoát kia một khi bị phát hiện, đều bị những kẻ cầm đầu Hỏa Diệu Tông đánh chết, lấy đó làm gương răn đe.
Thủ đoạn máu tanh tàn nhẫn tuy rằng tạm thời uy hiếp được đại đa số đệ tử cấp thấp, nhưng theo thời gian trôi qua, lòng sợ hãi trong nhiều đệ tử Hỏa Diệu Tông càng lúc càng lớn, họ bắt đầu tháo chạy.
Từng đạo lưu quang bắt đầu bay lên từ các vị trí khác nhau của Hỏa Diệu Tông, từ bốn phương tám hướng bắn về bốn phía.
Thần Niệm khổng lồ của Lạc Lê bao phủ toàn bộ dãy núi Hỏa Diệu.
Nàng không quan tâm tới võ giả dưới Phản Hư Cảnh, để mặc cho bọn họ tùy ý chạy thoát, nhưng nếu có võ giả Phản Hư Cảnh chạy trốn, Lạc Lê sẽ đích thân xuất thủ chém giết.
Trên tay của bất kỳ một võ giả Phản Hư Cảnh nào của Hỏa Diệu Tông cũng đầy máu tươi của võ giả đệ tử Băng Tâm Cốc, Lạc Lê đương nhiên sẽ không để bất kỳ kẻ nào rời đi.
Rất nhanh, những võ giả thực lực thấp hơn Phản Hư Cảnh cũng phát hiện ra tình huống này, trong lòng mừng rỡ, cũng bất chấp khuyên can của Tông Môn, bắt đầu chạy trốn.
Trong lúc này, lòng người cả Hỏa Diệu Tông tan rã, mặc cho những Trưởng Lão Chấp Sự kia dùng thủ đoạn bằng máu trấn áp, cũng không thể cứu vãn cục diện.
– Lạc Lê tiền bối, ta đi qua bên kia trước.
Ánh mắt Dương Khai bỗng nhìn về phía một đỉnh núi nằm sâu sau dãy núi Hỏa Diệu.
Lạc Lê cũng liếc nhìn bên kia một cái, trong lòng hiểu rõ mục đích của Dương Khai là vì cái gì, cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò:
– Cẩn thận mọi việc.
Dương Khai khẽ gật đầu.
– Sư đệ, có cần ta đi cùng chàng không? Tô Nhan dò hỏi.
– Không cần, nàng đi cùng với tiền bối Lạc Lê là được rồi.
Dương Khai khoát tay, thân hình hắn thoắt một cái liền biến mất khỏi Chiến Hạm, chờ đến lúc xuất hiện lại, người đã ở xa nghìn trượng.
Mắt đẹp Lạc Lê hơi co rụt lại.
Mãi đến lúc này, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao Dương Khai có thể trốn thoát dưới tay Lạc Hải, trong suốt mấy tháng vẫn bình yên vô sự.
Chỉ dựa vào tốc độ cùng thân pháp quỷ dị này, Hư Vương Cảnh thông thường căn bản không có cách nào bắt được hắn, ngay cả chính mình vừa rồi cũng không nhìn ra hắn đã di chuyển thân hình như thế nào.
Đây chính là huyền diệu của Lực Lượng Không Gian sao?
Thần sắc trên mặt Lạc Lê đầy hứng thú, dường như là muốn tính toán một phen, nhưng bất luận nàng làm thế nào, cũng không cảm nhận được chút huyền bí nào của Lực Lượng Không Gian, thứ cảm nhận được chỉ là một chút mơ hồ.
Khẽ thở dài một cái, Lạc Lê thu hồi ánh mắt, biết Lực Lượng Không Gian không phải là thứ mình có thể thấm nhuần, lúc này tâm tư lại tập trung đến Hỏa Diệu Tông.
Nằm sâu phía sau dãy núi Hỏa Diệu, có một ngọn núi trọc lóc, tản ra nhiệt độ cực nóng, cao chừng nghìn trượng.
Đứng ở chân núi nhìn lên, mơ hồ có thể thấy ánh lửa nơi đỉnh núi.
Đây là một miệng núi lửa, hơn nữa còn là một miệng núi lửa không ổn định. Từ trong miệng núi lửa tràn ngập ra năng lượng khí tức, không chỉ có Hỏa Ý Cảnh nóng rực, mà còn có vô số Lôi Ý Cảnh.
Bên trong núi lửa, ẩn chứa một luồng khí tức dữ tợn đang tiềm phục, luồng khí tức kia tràn đầy tàn bạo và hung sát, khiến người ta không rét mà run.
– Chính là chỗ này rồi.
Dương Khai đi tới chân núi, như có điều suy nghĩ.
Chuyến này đến đây, hắn không định nhúng tay vào cuộc chiến giữa Băng Tâm Cốc và Hỏa Diệu Tông, mục tiêu của hắn chính là Càn Thiên Lôi Viêm của Hỏa Diệu Tông!
Đó là hung vật tuyệt thế ngay cả Lạc Lê cũng vạn phần kiêng kỵ.
Tương truyền, thứ này nghiễm nhiên đã thông linh, sinh ra Linh Trí của riêng mình, cực kỳ khó đối phó.
Trong cảm ứng Thần Niệm, cả bốn phía ngọn núi lửa, bố trí vô số Cấm Chế và Trận Pháp lớn nhỏ, uy lực không tầm thường.
Ánh mắt Dương Khai nhìn về phía hư không, nhếch miệng cười:
– Hai vị hà tất dấu đầu hở đuôi, thoải mái hiện thân xem nào?
Dứt lời, bên kia truyền đến một tiếng hừ lạnh, không khí tạo nên gợn sóng, hai đạo thân ảnh quỷ dị bước ra từ trong gợn sóng hư không.
Tuổi tác của hai người đều khá lớn, râu tóc trắng tinh, tu vi đạt đến Phản Hư Tam Tầng Cảnh. Toàn thân Thánh Nguyên Hỏa hệ nóng rực vô cùng, bên trái một thân hình cao gầy, bên phải một người da đỏ sậm. Thần sắc hai người đều không giận mà uy, hiển nhiên là địa vị không thấp trong Hỏa Diệu Tông.
– Tiểu tử, ngươi là người phương nào?
Lão giả cao gầy kia đưa mắt nhìn Dương Khai, lạnh giọng hỏi thăm.
– Ta là ai các ngươi không cần quan tâm. Ta đến đây là muốn thu lấy Càn Thiên Lôi Viêm. Hai vị lão tiên sinh nếu cảm thấy có thể, không ngại chỉ cho ta biết làm thế nào giải trừ Trận Pháp Cấm Chế trên đỉnh núi, được không? Dương Khai cười híp mắt nhìn về phía trước.
– Tiểu bối ngông cuồng! Lão giả cao gầy giận tím mặt.
Càn Thiên Lôi Viêm của Hỏa Diệu Tông ta cũng là thứ ngươi có thể mơ ước sao? Niệm tình ngươi tu hành không dễ, tuổi còn trẻ mà đã có tu vi như vậy, mau lui đi. Hai người lão phu sẽ không gây khó dễ cho ngươi!
Dáng vẻ của hắn rất dễ nói chuyện, cũng không có bởi vì Dương Khai tự tiện xông vào cấm địa Hỏa Diệu Tông mà lập tức muốn ra tay tiêu diệt.
– Lão tiên sinh nhân từ! Mi mắt Dương Khai nhướng lên, khóe miệng bỗng nhiên lộ vẻ châm chọc, chân phải dẫm nhẹ lên mặt đất, điềm nhiên nói:
– Đây là thứ lão tiên sinh gọi là không làm khó ta sao?
Ầm!
Chân phải của Dương Khai hạ xuống, mặt đất bỗng nhiên nứt ra, một khe nứt xuất hiện dưới mũi chân hắn, kéo dài thẳng đến chỗ hai lão giả kia.
Mà trong khe rãnh kia, hội tụ hai đạo năng lượng Hỏa hệ tinh thuần đang tiềm ẩn, lặng yên không một tiếng động hướng đến gần Dương Khai, cách vị trí của hắn chỉ không đến ba thước.
Như hai con rắn lớn trên mặt đất, tùy thời cơ bạo phát độc rắn gây khó dễ.
– Tiểu tử nhãn lực không tệ, dù sao cũng đã bị ngươi phát hiện, vậy thì cũng không có gì để nói nữa. Tự tiện xông vào cấm địa Hỏa Diệu Tông ta, chết đi! Lão già cao gầy kia thấy Dương Khai khám phá được kỹ xảo của mình, cũng không do dự, xé rách bộ mặt giả nhân giả nghĩa, thúc giục Thánh Nguyên bản thân. Năng lượng Hỏa hệ tiềm ẩn dưới đất lập tức bạo động, biến thành một ngọn Lửa Cự Mãng, lao về phía Dương Khai nuốt chửng.
– Chút tài mọn thật đáng xấu hổ! Dương Khai cười ha hả, Long Cốt Kiếm Tích Thúy trong khoảnh khắc xuất hiện trên tay. Theo tay hắn vung lên, một đạo hào quang xanh biếc lóe lên, dữ tợn đáng sợ. Ngọn Cự Mãng khí thế ngập trời chỉ trong một chiêu liền bị cắt làm đôi, hóa thành vô số điểm huỳnh quang biến mất.
Cường địch! Hai lão giả liếc nhìn nhau, thần sắc ngưng trọng.