Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1664: CHƯƠNG 1664: CÀN THIÊN LÔI VIÊM

Long Cốt Kiếm trong tay Dương Khai, uy áp nồng đậm như thực chất truyền ra từ thân kiếm, tựa như một tòa núi cao vạn trượng, đè nặng lên thân hai lão giả Hỏa Diệu Tông, khiến sắc mặt bọn họ trở nên khó coi.

Bên tai mơ hồ còn văng vẳng tiếng rồng gầm thét.

- Từng người một, mau chóng giải quyết bọn chúng, ta sẽ đợi các ngươi ở phía trước.

Dương Khai thuận miệng nói một câu, phất tay phóng ra Thạch Khổi và khí linh chim lửa.

Ngay sau đó hắn cũng không liếc nhìn hai lão giả một cái, cất bước tiến thẳng về phía trước, không chút do dự.

Một bước chân lướt ra, tựa hồ vượt qua trở ngại không gian, bóng người chợt biến mất, khi xuất hiện đã ở giữa sườn núi.

- Lớn mật! Lão giả cao gầy kia sắc mặt tái xanh, thái độ ngó lơ của Dương Khai khiến hắn lửa giận bốc cao, thân hình khẽ động, lập tức muốn truy đuổi theo.

Nhưng hắn vừa hành động, liền có một côn ảnh đen như mực nghênh diện đánh tới, côn ảnh kia mang theo thế lực nặng nề, tựa như mấy trăm nghìn cân nện xuống, đến không khí cũng bị đập nổ ầm ầm.

Âm thanh chói tai khiến màng nhĩ lão giả đau nhói.

Lão giả cao gầy sắc mặt sầm xuống, vội vàng giơ tay lên cản, ngọn lửa trên cánh tay thiêu đốt hừng hực.

Ầm!

Ngọn lửa bị dập tắt, lão giả cao gầy cả người như bị sét đánh, thân hình bay xa mấy chục trượng, khó khăn lắm mới ổn định được, sắc mặt hơi trắng bệch, khóe miệng rịn ra chút máu tươi.

Một chưởng, hắn liền bị thương một chút.

Không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía trước, lão giả cao gầy chỉ nhìn thấy một con rối đá cao chưa đầy ba thước đang đứng sừng sững, trên vai khiêng một trường côn đen như mực. Đôi con ngươi đen như hạt đậu tràn đầy thần vận khó tả, đang chăm chú nhìn mình như nhìn con mồi.

Bên kia, truyền ra tiếng chim hót lanh lảnh, lão giả da đỏ sậm đã giao chiến cùng khí linh chim lửa. Trong bầu trời, bóng dáng một người một chim quấn lấy nhau, lực lượng hỏa diễm bắn ra tung tóe khắp hư không, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

- Đây là những thứ quỷ gì? Lão giả cao gầy ngây dại.

Hiện diện của khí linh chim lửa chiến đấu cùng bạn mình kia, hắn mơ hồ có thể nhận ra là một loại khí linh, nhưng con rối đá phía trước mình kia là thứ đồ chơi gì?

Trong cơ thể nó không hề có chút dao động năng lượng nào.

Nhưng chỉ dựa vào lực lượng khí phách điên cuồng lại có thể khiến hắn vô cùng kiêng sợ.

- Gào, gào gào! Con rối đá bỗng nhiên ngửa mặt lên trời gầm thét, một tay không ngừng đấm mạnh vào trước ngực mình, phát ra âm thanh 'tùng tùng' như tiếng trống trận dồn dập, rung động tâm linh.

Kèm theo tiếng vang kia truyền ra, mắt thường có thể thấy rõ tốc độ lớn lên cực nhanh của con rối thân cao chưa đầy ba thước kia, trực tiếp biến thành cự nhân đá cao năm trượng!

Trường côn đen nhánh trên vai kia cũng dài ra theo biến hóa hình thể của nó.

Một tầng tia sáng nóng rực đỏ sậm chảy tràn từ bên ngoài thân nó, bề mặt con rối đá trong nháy mắt như khoác lên một bộ áo giáp dung nham!

Năng lượng kinh khủng từ bộ áo giáp đỏ lửa phát ra khiến lão giả bất an trong lòng.

Ngay sau đó, hai đầu gối của cự nhân dung nham hơi khụy xuống, thân thể khổng lồ tựa như mũi tên rời cung bắn ra, đất rung chuyển dữ dội, mặt đất trong chớp mắt xuất hiện một hố sâu.

Trước mắt hoa lên, lão giả cao gầy bất ngờ phát hiện, cự nhân dung nham kia sau khi biến thân đã bổ nhào xuống đỉnh đầu mình, lực như lôi đình của trường côn to lớn đen như mực kia quét về phía hắn, đến không gian cũng bị xé rách thành một vết nứt.

Nhận ra uy năng kinh khủng ẩn chứa trong đòn này, lão giả cao gầy hoảng sợ hét lớn, căn bản không dám khinh thường mà nghênh đón, vội vàng thi triển thân pháp tránh né.

Nhưng hắn né nhanh thì công kích đến càng nhanh.

Chỉ là dư uy quét qua người đã khiến hắn tê dại, Thánh Nguyên gần như vận chuyển mất linh.

Không thể ngăn cản! Không cách nào chống đỡ!

Đôi con ngươi lão giả cao gầy run rẩy kịch liệt, trong nháy mắt liền ý thức được sự chênh lệch giữa mình và cự nhân dung nham này.

Suy nghĩ trong đầu chưa kịp chuyển tiếp, cự côn đen nhánh kia với tư thế Thái Sơn áp đỉnh lại một lần nữa từ trên cao giáng xuống.

Lão giả cao gầy mi mắt co chặt lại, đồng tử trở nên nhỏ như mũi kim, liều mạng thúc giục toàn bộ Thánh Nguyên trong cơ thể, trong miệng kêu lớn, tế ra một tấm khiên bí bảo, bảo vệ phía trên đỉnh đầu mình.

Rầm rầm!

Cự côn đập xuống, tia sáng lóe lên chói mắt trên tấm khiên bí bảo, chỉ trong nháy mắt nó đã vỡ tan thành vô số mảnh vụn, bắn ra bốn phương tám hướng.

Lực lượng cực mạnh đủ để khai thiên lập địa giáng xuống người lão giả cao gầy, trực tiếp khiến nửa thân hắn hóa thành phấn vụn, miệng vết thương máu thịt bầy nhầy, có thể thấy rõ nội tạng đang nhuyễn động.

Mặc dù vết thương như vậy, lão giả nhất thời vẫn chưa chết. Nếu có đủ linh đan diệu dược tốt, có lẽ còn có thể chữa trị thân thể hắn.

Nhưng nỗi sợ hãi trào ra từ sâu trong lòng lại khiến hắn không còn ý chí chiến đấu.

Hắn kinh ngạc nhìn cự côn đen như mực quét ngang qua, trong đầu chỉ có một suy nghĩ đang lóe lên.

Mẹ kiếp, rốt cuộc là thứ quỷ dị gì đây!

Giây phút cuối cùng, cảnh tượng hắn nhìn thấy là đồng bạn kia bị khí linh chim lửa nuốt chửng trong một ngụm, tiếng hét thảm thiết không ngừng vang lên!

Cự côn quét qua, thịt nát bay ra, cả thế giới trở nên thanh tịnh.

Lôi Hỏa bắn ra từ tàn thi lão giả gầy sau khi chết. Khí linh chim lửa hé miệng, tựa như cá voi hút nước, nuốt trọn Lôi Hỏa kia vào trong bụng, phát ra tiếng kêu thỏa mãn.

Đỉnh núi hỏa sơn, Dương Khai đứng sừng sững giữa không trung, từ trên cao tiếp tục quan sát miệng núi lửa dữ tợn. Ánh mắt hắn có thể thấy rõ bên trong bắt đầu có dung nham đỏ thẫm trào lên cuộn trào.

Đỉnh ngọn núi này cực nóng, dù là Phản Hư Cảnh cũng khó mà chịu được, võ giả Phản Hư Cảnh đến chỗ này, trong khoảnh khắc cũng sẽ bị đốt cháy đến chết.

Khí linh chim lửa bay đến bên cạnh Dương Khai, Thạch Khổi lần nữa biến thành dáng vẻ vô hại, khiêng Hám Thiên Trụ, ngồi trên lưng khí linh chim lửa.

- Nhanh vậy sao? Các ngươi cũng hơi chút bạo lực đấy.

Dương Khai nhe răng cười.

Thạch Khổi gãi gãi đầu, dáng vẻ ngơ ngác như không biết mình có làm sai điều gì không, khí linh chim lửa lại sung sướng kêu lên một tiếng.

- Tiểu Tiểu, ngươi về trước đi.

Dương Khai đưa tay vẫy một cái, thu hồi Thạch Khổi, chỉ để lại khí linh chim lửa.

Khí linh chim lửa quanh quẩn bên cạnh Dương Khai, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu lanh lảnh, có chút dồn dập, dường như vô cùng hưng phấn, mấy lần đều muốn xông thẳng vào trong miệng núi lửa.

Theo tiếng kêu của nó, bên trong núi lửa truyền ra tiếng 'tùng tùng' vang dội, tựa như đáp trả lại tiếng khiêu khích của khí linh chim lửa, không hề yếu thế chút nào.

- Ngươi cũng cảm nhận được rồi sao?

Dương Khai hí mắt nhìn miệng núi lửa, nhe răng cười.

Khí linh chim lửa vội vàng đáp lại.

- Là đối thủ của nó sao? Dương Khai lại hỏi.

Khí linh chim lửa trầm mặc một hồi, ngay sau đó lại phát ra tiếng kêu lảnh lót.

- Được, nếu đã như vậy, ta sẽ giương mắt chờ mong. Nhưng nếu ngươi thực sự quyết định làm như vậy, thì phải đánh đến cùng, không thành công thì thành nhân!

Khí linh chim lửa lần nữa lại kêu lảnh lót đáp lại.

- Ta hiểu ý của ngươi, vậy chúc ngươi may mắn.

Dương Khai biểu hiện ngưng trọng gật đầu, ngay sau đó vung tay lên, một lò luyện khí lớn xuất hiện.

Đây là lò luyện khí đã thai nghén khí linh chim lửa, được Dương Khai mang ra từ Địa Phế Hỏa Mạch tầng thứ năm của Lưu Viêm Sa Địa.

Chính là vật dẫn của khí linh chim lửa!

Nếu lò luyện khí bị hủy hoại, khí linh chim lửa cũng sẽ diệt vong theo, không chút huyền niệm.

Từ khi có được khí linh chim lửa đến nay, Dương Khai cơ bản chưa từng dùng qua lò luyện khí này. Thứ nhất là vì suy tính an toàn cho khí linh chim lửa, thứ hai cũng là không cần sử dụng đến.

Nhưng lần này, lò luyện khí lại không thể không xuất động.

Có vật dẫn này, thực lực của khí linh chim lửa có thể phát huy, tăng lên ít nhất hai phần.

Lò luyện khí vừa xuất hiện, khí linh chim lửa liền mở to miệng, nuốt nó vào trong bụng.

Dương Khai nhắm hai mắt lại, hít sâu một hơi. Khi mở mắt ra, mắt trái hắn đã biến thành kim quang.

Diệt Thế Ma Nhãn!

Màu vàng kim kia thẳng tắp xuyên vào con ngươi, tựa như tích chứa uy nghiêm vô tận, khiến người khác không rét mà run.

Hắn quan sát phía dưới, những thứ trước đó không thể nhìn thấy hoàn toàn, giờ đây tất cả đều hiện ra dưới mi mắt hắn.

Diệt Thế Ma Nhãn có công hiệu nhìn xuyên thấu vạn vật. Lúc này, dưới sự trợ giúp của Ma Nhãn, Dương Khai lập tức phát hiện trận pháp to lớn đang phong tỏa miệng núi lửa.

Từng đạo năng lượng tinh thuần tựa như gông xiềng, hiện hình bát giác, khóa chặt toàn bộ miệng núi lửa.

Trận pháp này chẳng những phong tỏa năng lượng đang cuộn trào bên trong núi lửa, mà còn phong tỏa tự do của sinh linh bên trong ngọn núi lửa kia.

Dương Khai cẩn thận quan sát. Trong chốc lát, trong mắt hắn bắn ra tinh quang, Long Cốt Kiếm trên tay khẽ giơ lên, Thánh Nguyên rót vào trong thân kiếm.

Tiếng rồng gầm vang vọng trời xanh.

- Đi! Dương Khai ném mạnh Long Cốt Kiếm ra ngoài.

Tia sáng xanh biếc chói mắt bùng lên, Long Cốt Kiếm biến thành cự long xanh biếc, lắc đầu vẫy đuôi đánh thẳng vào một điểm trong hư không.

Trận pháp bát giác phong tỏa miệng núi lửa khẽ chấn động, bỗng nhiên nứt ra một lỗ hổng.

Khí tức nóng rực khó có thể chịu đựng được từ lỗ hổng này lập tức trào ra, gần như thiêu đốt cả thiên địa.

- Vào! Dương Khai quát lớn.

Khí linh chim lửa hóa thành một đạo lưu quang, theo lỗ hổng kia vọt vào trong, Dương Khai cũng theo sát phía sau.

Trận pháp bát giác khẽ chao đảo, rồi lại khôi phục nguyên trạng, tiếp tục phong tỏa miệng núi lửa khổng lồ.

Mà ở trong trận pháp, sắc mặt Dương Khai hơi biến đổi, vội vàng vận chuyển Thánh Nguyên, ngăn cản cảm giác nóng rực từ mọi phía.

Khí linh chim lửa đã bay về phía miệng núi lửa.

Phóng mắt nhìn tới, dung nham cuộn trào bên trong núi lửa. Trong màu dung nham đỏ thẫm, mơ hồ còn có chút điện mang màu lam như rắn bạc lướt qua lướt lại. Bị khí linh chim lửa kích thích, một khí tức khiến người kinh sợ đang dần dần sống lại, tựa như có một cự long chìm trong giấc ngủ đang thức tỉnh.

Khí linh chim lửa vọt vào trong dung nham biến mất không thấy.

Một lát sau, một cỗ chí lực kinh người bỗng nhiên bộc phát, truyền ra ý niệm khiến vạn vật sinh linh đều phải thần phục.

- Con chim lửa nhỏ bé cũng dám khiêu chiến với oai nghiêm của ta, như con kiến không biết sống chết, run sợ trước sự cường đại của ta rồi sao!

Thân thể Dương Khai ầm ầm chấn động, ánh mắt kinh dị nhìn xuống phía dưới, tựa như có thể xuyên thủng lớp dung nham dày đặc kia, nhìn thẳng xuống nơi sâu trong lòng đất.

Lời đồn đại quả nhiên không sai, Càn Thiên Lôi Viêm của Hỏa Diệu Tông này quả thật đã sinh ra linh trí.

Hơn nữa, linh trí của nó cũng không thấp, rõ ràng và hoàn thiện hơn khí linh chim lửa.

Nó đã có thể truyền đạt rõ ý của mình, mà khí linh chim lửa hiển nhiên không có năng lực này.

Khí linh chim lửa đang ở vào tình cảnh không chịu nổi rồi, Dương Khai bỗng nhiên lo lắng.

Trước khi tới nơi này, hắn không nghĩ tới Càn Thiên Lôi Viêm đã tiến hóa đến trình độ này. Hắn nghĩ Càn Thiên Lôi Viêm cũng gần như khí linh chim lửa, nhưng bây giờ xem ra, Càn Thiên Lôi Viêm tuyệt đối cao hơn khí linh chim lửa một bậc.

Dưới miệng núi lửa, truyền đến ý chí chiến đấu kinh người. Đó là cuộc tranh đấu giữa khí linh chim lửa và Càn Thiên Lôi Viêm, ý cảnh tràn ngập ra khiến linh khí thiên địa của cả Hỏa Diệu Tông đều trở nên hỗn loạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!