Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1675: CHƯƠNG 1675: U ÁM TINH: KIẾP NẠN KHỞI PHONG VÂN

Năm đó Cổ Dương Tông bị diệt, đệ tử tông môn thương vong vô số. Chẳng rõ nguyên nhân gì, sau khi chết bọn họ lại lấy một tư thái hoàn toàn mới mà tái sinh, trở thành những thi thể có thể tu luyện, hành tẩu, chiến đấu.

Trên U Ám Tinh, một số người đồng lứa đại khái không rõ tình huống bên trong Táng Hùng Cốc, nhưng Tiền Thông thì hiểu rõ.

Dương Khai cũng tường tận.

Năm đó hắn cùng Dương Viêm từng đi Táng Hùng Cốc thăm dò, công pháp tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm, Thái Dương Chân Tinh cùng bàn Băng Ngọc Vạn Niên chính là từ Táng Hùng Cốc mà lộ diện. Lúc đó hắn còn đụng phải mấy Thi Tướng thực lực mạnh mẽ vây công, nếu không dựa vào lực lượng không gian, e rằng khó thoát thân.

Giao thủ với Phương Phong Kỳ này, Dương Khai đã có suy đoán, lời hỏi thăm của Tiền Thông càng xác thực suy đoán của hắn.

- Lão già đó ánh mắt không tệ, bổn tọa quả thật đến từ Táng Hùng Cốc. Thi Linh tộc tôn quý của bổn tọa đây ngự trị trên vạn vật! Phương Phong Kỳ chẳng hề sợ hãi, chỉ cao ngạo kêu lên.

Thi Linh tộc! Đây là cách xưng hô mà những sinh linh đặc thù của Thi Linh Giáo dùng để gọi mình, điểm này Tiền Thông đã nghe Phí Chi Đồ nhắc đến.

- Chỉ dựa vào các ngươi cũng muốn ngự trị trên vạn vật sao? Tiền Thông biểu lộ lạnh nhạt: - Các ngươi bất quá chỉ là những kẻ đã chết. Các ngươi không có tư cách đó.

- Hắc hắc. Phương Phong Kỳ cười khẩy: - Có hay không có tư cách này, không phải do ngươi định đoạt, ngày sau ngươi sẽ rõ! Lão già đó, ngươi cũng đừng uổng phí tâm cơ, bổn tọa tuyệt sẽ không nói cho ngươi biết bất cứ điều gì.

- Vậy sao? Tiền Thông cười lạnh một tiếng: - Dù cho lão phu hủy Thi Châu của ngươi, ngươi cũng không muốn hợp tác ư?

Thi Châu chính là hạt châu tràn ngập thi khí tích tụ trong bụng của Thi Linh tộc nhân như Phương Phong Kỳ. Hạt châu này đối với Thi Linh tộc nhân mà nói, tựa như nội đan của yêu thú. Tất cả bản lĩnh của Thi Linh tộc đều xuất phát từ Thi Châu của bản thân. Phí Chi Đồ từng chiến đấu với Thi Linh tộc nhân, đương nhiên biết rõ những tin tức này.

Phương Phong Kỳ sắc mặt hơi biến đổi, quát lên: - Lão già đó ngươi dám uy hiếp bổn tọa!

- Có phải uy hiếp hay không, ngươi cứ thử xem sẽ rõ. Ngữ khí Tiền Thông đầy uy hiếp.

Phương Phong Kỳ dường như cũng nhận ra sự quả quyết của Tiền Thông, sắc mặt lạnh lùng chợt vặn vẹo, hét lớn: - Muốn thám thính tin tức từ chỗ bổn tọa, lão già đó ngươi si tâm vọng tưởng! Bổn tọa tuyệt sẽ không để ngươi được như ý nguyện.

Dứt lời, từ bụng gã bỗng nhiên phóng ra một luồng năng lượng dao động vô cùng khủng bố, một tiếng rắc nhỏ vang lên, phảng phất có vật gì đó vừa vỡ nát.

- Không xong rồi! Phí Chi Đồ sắc mặt đại biến.

Những người khác cũng rất nhanh ý thức được chuyện gì đang xảy ra. Dương Khai vội vàng vận chuyển Thánh Nguyên, bảo vệ Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường bên cạnh mình. Tiền Thông thì vung tay lên, Thánh Nguyên thuần hậu bao lấy Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi.

- Rồi sẽ có một ngày, Thi Linh Giáo ta sẽ nhất thống U Ám Tinh, các ngươi đều phải chết, ha ha ha ha! Phương Phong Kỳ điên cuồng cười vang, kèm theo một tiếng nổ ầm, cả người bỗng chốc vỡ toác.

Một đoàn thi khí xanh biếc nồng đậm lấy gã làm trung tâm, ầm ầm khuếch tán ra bốn phía. Nơi thi khí đi qua, mặt đất bị ăn mòn, bàn ghế đều hóa thành phấn vụn, cả phủ thành chủ lung lay dữ dội, suýt nữa sụp đổ.

Vào thời khắc tối hậu, nếu không phải Tiền Thông lấy tu vi Hư Vương Cảnh bảo vệ, phủ thành chủ nhất định sẽ gặp tai ương. Dù sao cũng là một cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh tự bạo, uy lực khó lường.

Giữ lại tính mạng của Phương Phong Kỳ, vốn là muốn dò xét hư thực của Thi Linh Giáo. Nhưng không ngờ tới chưa ăn được thịt dê, ngược lại còn chuốc lấy phiền toái, sắc mặt Tiền Thông khó coi. Nếu nói những kẻ thuộc Thi Linh Giáo đó, mỗi người đều điên cuồng bất chấp sinh tử như vậy, thế thì phiền toái rồi.

Bên ngoài đại điện, bỗng nhiên có một võ giả Phản Hư Cảnh vội vã đi đến, quay đầu nhìn quanh bốn phía, mặt lộ vẻ kinh hãi, chẳng rõ nơi đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

- Chuyện gì? Tiền Thông trầm giọng hỏi.

Người kia vội vàng cung tay đáp lời: - Bẩm Đại Trưởng Lão, đệ tử Thi Linh Giáo ẩn nấp trong Thiên Vận Thành đều đã quét sạch!

- Làm rất tốt! Có thương vong không?

- Được chư vị Trưởng Lão Lăng Tiêu Tông hiệp trợ, chỉ có mười mấy người tử vong!

- Hậu táng cho bọn họ!

- Vâng!

Bên trong Ảnh Nguyệt Điện, mặc dù có rất nhiều kẻ sợ chết, quy thuận Thi Linh Giáo, nhưng cũng không thiếu người kiên trì lập trường. Những người này không ngoại lệ đều bị giam cầm, hai ngày trước đã được cứu ra, lúc đó chính là nhờ Tiền Thông ra tay. Mà bên trong Thiên Vận Thành, cũng không chỉ Phương Phong Kỳ một Thi Linh tộc nhân, trước khi đám người Dương Khai cùng Ngụy Cổ Xương giết vào phủ thành chủ đã gặp phải một số Thi Linh, bị chém giết hầu như không còn. Trong Thiên Vận Thành cũng tứ tán ẩn nấp không ít, lúc này đều bị từng người một bắt ra.

Có thể nói cho tới bây giờ, cả Thiên Vận Thành mới xem như hoàn toàn thanh tịnh, vẻ u buồn bên trong đã tiêu tan hết.

Đám người Dương Tu Trúc cất bước đi đến từ bên ngoài.

- Chư vị đã vất vả rồi! Tiền Thông vội vàng đứng lên, cung tay bày tỏ lòng cảm kích.

Dương Tu Trúc phất tay áo, vẻ mặt chẳng hề thoải mái: - Chỉ là chém chết một số tiểu tạp ngư, không đáng kể gì, nhưng chỉ một Thiên Vận Thành đã có tình huống như vậy, thật không biết những thành trì khác trên U Ám Tinh sẽ ra sao?

Phí Chi Đồ thở dài: - Thời gian hai năm qua, Thi Linh Giáo phát triển cực nhanh. Bọn họ dường như có một loại bí thuật, có thể biến người sống thành Thi Linh, càng thêm trung thành bán mạng cho bọn họ. Hai năm trước lúc Thi Linh Giáo mới xuất hiện, số lượng của bọn họ bất quá chỉ một ngàn, nhưng bây giờ, đã hơn mấy vạn. Trong mấy vạn thành viên, rất nhiều đều là cường giả Phản Hư Cảnh của các đại tông môn, gia tộc, không thể khinh thường!

Trước đó Phương Phong Kỳ cũng tính toán biến Phí Chi Đồ thành Thi Linh, cho nên mới một mực không phế bỏ tu vi, cũng như không phá hủy kinh mạch của ông ta. Chỉ cần kinh mạch không bị hủy, mặc dù bị chém đầu, Phương Phong Kỳ cũng có biện pháp biến Phí Chi Đồ thành Thi Linh tộc nhân, có thể phát huy chiến lực của ông ta khi còn sống.

- U Ám Tinh đại kiếp! Tiền Thông thở dài nặng nề, xa quê bảy, tám năm, trở lại cố thổ không ngờ đã biến thành bộ dạng này. Niềm vui sướng khi tấn thăng Hư Vương Cảnh trong nháy mắt đã bị bi thương nồng đậm cùng sầu lo thay thế.

- Chư vị, ta muốn trở về Càn Thiên Tông xem xét một chút. Một bên, Mặc Vũ bỗng nhiên lên tiếng. Hai ngày nay ông ta cũng ở bên trong Thiên Vận Thành hỗ trợ, cho tới bây giờ mới rút lui.

- Mặc huynh... Tiền Thông há miệng, đương nhiên hiểu tâm tình của ông ta. Tình huống của Càn Thiên Tông như thế nào, bọn họ một mực không rõ. Nhưng giờ này cả U Ám Tinh có ít nhất một nửa thế lực bị sa vào vòng xoáy loạn lạc này. Càn Thiên Tông là thế lực lớn trên U Ám Tinh, là một trong đối tượng được Thi Linh Giáo trọng điểm nhắm vào, thế cục e rằng sẽ không mấy lạc quan.

Mặc Vũ muốn trở về Càn Thiên Tông, là lẽ đương nhiên, dù sao ông ta là Đại Trưởng Lão Càn Thiên Tông. Chỉ là hiện giờ, để ông ta một mình quay trở về, thật khiến người ta không yên lòng. Nếu có thể, Tiền Thông đương nhiên nguyện ý cùng đi với ông ta. Tuy là Thiên Vận Thành được ông ta đánh hạ, nhưng vấn đề của Tổng Đà Ảnh Nguyệt Điện vẫn chưa giải quyết xong. Tổng Đà bên kia, vẫn như cũ dầu sôi lửa bỏng, cần ông ta tự mình xử lý, giải cứu những đệ tử không chịu quy phục Thi Linh Giáo, tiêu diệt những kẻ phản bội tham sống sợ chết kia.

- Mặc mỗ giờ này cũng không phải Phản Hư Tam Tầng Cảnh bình thường, chư vị không cần lo lắng, ta tự sẽ cẩn trọng hành sự. Mặc Vũ mỉm cười.

Thấy người này ý chí đã quyết, Tiền Thông cũng không nói gì nữa, chỉ trầm giọng dặn dò: - Nếu như thế, Mặc huynh trên đường cẩn trọng hơn.

- Yên tâm đi, giờ này trên U Ám Tinh e rằng không có mấy người có thể ngăn được ta. Mặc Vũ gật đầu.

Trước kia Mặc Vũ là một trong những cường giả Phản Hư Cảnh đứng đầu nhất U Ám Tinh. Một phen luyện trong Huyết Ngục, tuy rằng không thể như Tiền Thông nhất cử đột phá đến Hư Vương Cảnh, nhưng tổng hợp chiến lực bản thân lại tăng vọt. Thi Linh Giáo cho dù có mạnh đến đâu, chỉ cần không có Hư Vương Cảnh trấn giữ, e rằng cũng không có biện pháp gì giữ lại ông ta.

- Mặc tiền bối chờ một ngày được không? Ta cùng đi với ngài. Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng.

- Dương Khai ngươi muốn về Lăng Tiêu Tông sao? Tiền Thông hỏi.

- Ừm, tuy nói bên phía Lăng Tiêu Tông phòng thủ kiên cố, không cần lo lắng bị người công phá, nhưng tình huống của Diệp Trưởng Lão không rõ ra sao. Ta có chút lo lắng, muốn đi trở về xem xét một chút, đúng dịp cùng Mặc tiền bối tiện đường.

- Như thế cũng tốt! Tuy rằng không rõ vì sao Dương Khai muốn mình chờ thêm một ngày, nhưng Mặc Vũ vẫn đáp ứng.

Sau khi mọi việc thương nghị thỏa đáng, Dương Khai lập tức đi tới vị trí Pháp Trận Không Gian của Thiên Vận Thành. Lúc Thi Linh Giáo chiếm giữ Thiên Vận Thành, đã phá hủy Pháp Trận Không Gian, Dương Khai muốn thử xem, có thể chữa trị được hay không. Nếu như chữa được thì cũng có thể tiết kiệm thời gian di chuyển. Dù sao đi Lăng Tiêu Tông lần này là một chặng đường không hề ngắn!

Dương Khai đã từng mượn Pháp Trận Không Gian của Thiên Vận Thành không chỉ một lần, hiển nhiên biết rõ vị trí của nó. Rất nhanh, hắn dẫn Tô Nhan cùng Hạ Ngưng Thường chạy tới địa điểm đó. Hai nàng từng người tản ra cảnh giới phòng bị, để phòng bất trắc. Dương Khai lại đến phía trước Pháp Trận Không Gian, cẩn thận quan sát.

Tinh thông không gian, không phải là có thể bố trí Pháp Trận Không Gian, đây phải có kiến thức trận pháp khổng lồ mới có thể làm được. Trước đây Dương Khai chưa từng bố trí Pháp Trận Không Gian, nhưng hắn đã thấy Dương Viêm bố trí, cho nên ít nhiều còn có chút kinh nghiệm.

Ngưng thần quan sát suốt hai canh giờ, trong lúc này Dương Khai không ngừng phóng Thần Niệm theo dõi cấu tạo bên trong Pháp Trận Không Gian bị phá hủy, thôi diễn những lộ tuyến phức tạp đó. Hai canh giờ sau, vẻ mặt Dương Khai hơi vui mừng.

Tốt rồi, Pháp Trận Không Gian này tuy rằng bị phá hủy, nhưng mức độ phá hủy không tính là quá nghiêm trọng. Các loại văn lộ cùng cấu tạo vẫn còn dấu vết có thể dò theo. Nếu như nói chỉ là dựa vào vết tích mà phục hồi, Dương Khai có chút nắm chắc có thể phục hồi nguyên trạng nó.

Dương Khai cẩn thận sắp xếp lại suy nghĩ của mình, lúc này hắn mới phi thân lên, đi tới trên Pháp Trận Không Gian. Các loại khoáng vật quý hiếm bị hắn lấy ra từ trong Nhẫn Không Gian, vận chuyển Thần Thức Chi Hỏa gia tăng dung luyện, sau đó bù đắp những vị trí bị phá hủy của Pháp Trận Không Gian.

Lần đầu bố trí, khó tránh khỏi còn bỡ ngỡ, nhiều lần đều thất bại trong gang tấc, khiến Dương Khai rất là phiền muộn. Bất quá theo thời gian trôi qua, hắn càng ngày càng thông thạo. Hơn nữa, bố trí Pháp Trận Không Gian dường như có thể phù hợp với lực lượng không gian mà mình nắm giữ, khiến hắn lĩnh ngộ sâu sắc hơn rất nhiều đối với lực lượng không gian. Thu hoạch bất ngờ khiến Dương Khai rất mừng rỡ. Xem ra ngày sau tu luyện lực lượng không gian lại thêm một phương pháp mới.

Lực lượng không gian một mực rất khó tu luyện. Lúc mới bắt đầu, Dương Khai thông qua hấp thu năng lượng Không Linh Tinh để tu luyện. Thế nhưng Không Linh Tinh cũng sớm đã dùng hết, hiện tại Dương Khai tu luyện lực lượng không gian, chủ yếu là thông qua việc mở không gian Huyền Giới Châu. Mà bố trí Pháp Trận Không Gian không thể nghi ngờ là một phương thức hoàn toàn mới khác.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!