Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1676: CHƯƠNG 1676: MẶC HẢI THÀNH

Một ngày sau, pháp trận không gian đã được sửa chữa hoàn tất.

Dương Khai gọi Mặc Vũ cùng Dương Tu Trúc và những người khác tới, từ giã Tiền Thông.

Về phần Ảnh Nguyệt Điện, Dương Khai hoàn toàn không lo lắng.

Tiền Thông giờ đây đã là Hư Vương Cảnh, có thể nói là cường giả đệ nhất của U Ám Tinh trong mấy vạn năm qua.

Nếu ngay cả ông ta cũng không thể xử lý được nguy cơ của Ảnh Nguyệt Điện, e rằng cả U Ám Tinh đều sẽ lâm vào cảnh diệt vong.

- Dương huynh, chuyến đi này một đường bảo trọng.

Ngụy Cổ Xương cung tay nói lời từ biệt.

Dương Khai đáp lễ lại.

- Dương Khai, pháp trận không gian này liên thông tới một vị trí nào đó sao? Mặc Vũ ở một bên hỏi.

- Ồ... Nếu không nhầm, hẳn là nó có thể liên thông đến Ma Huyết Thành!

- Cái gì gọi là "không nhầm"?

Mặc Vũ ngạc nhiên.

Ma Huyết Thành khoảng cách Lưu Viêm Sa Địa rất gần, khoảng cách Càn Thiên Tông cũng không xa, cho nên Dương Khai mới định vị pháp trận không gian đến địa phương này.

Chẳng qua là thuyết pháp của hắn lại làm cho Mặc Vũ cảm thấy rất kỳ lạ.

Dương Khai lúng túng cười:

- Đây là lần đầu ta bố trí pháp trận không gian, cho nên không dám cam đoan có thể trực tiếp truyền tống đến Ma Huyết Thành.

Mặc Vũ trợn tròn mắt, Dương Tu Trúc và những người khác cũng biểu lộ gương mặt không nói nên lời.

- Tuy nhiên yên tâm.

Dương Khai nhìn sắc mặt mọi người, biết bọn họ đang lo lắng điều gì:

- Cho dù không định vị đến Ma Huyết Thành, việc truyền tống hẳn sẽ không có nguy hiểm gì. Điểm này ta có thể bảo đảm.

Nghe hắn nói như vậy, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Việc truyền tống bằng pháp trận không gian là một chuyện cực kỳ khắc nghiệt, chỉ cần sơ suất một chút, sẽ bị đày vào vô tận hư không, vĩnh viễn không thể thoát ra.

Những năm này U Ám Tinh xuất hiện không thiếu chuyện như vậy, đều là pháp trận không gian xảy ra vấn đề.

Những người được truyền tống hoặc mất tích không dấu vết, hoặc trực tiếp bị lực trường không gian hỗn loạn cắt thành mảnh vụn.

Cho nên mọi người vừa nghe đến lời nói mới rồi của Dương Khai, đều có chút khẩn trương.

Nhưng nếu Dương Khai có thể bảo đảm lần này truyền tống sẽ không có nguy hiểm, vậy cũng không có gì đáng phải lo lắng.

Cho dù truyền tống sai vị trí, cũng không quan hệ nhiều lắm, cùng lắm thì dùng Tinh Toa mà chạy đi là được.

- Thời gian không còn sớm, chúng ta có thể khởi hành rồi.

Dương Tu Trúc cũng không thể chờ đợi muốn quay trở về Lăng Tiêu Tông, đi xem một chút tình hình bên đó như thế nào.

Mọi người gật đầu, cùng chung đứng trên pháp trận không gian, Dương Khai đứng ở vị trí trung gian, thúc giục thánh nguyên, quán thông toàn bộ pháp trận.

Trong khoảnh khắc, thánh tinh an trí trên pháp trận không gian lóe lên hào quang chói mắt, năng lượng khổng lồ liền bị hút cạn.

Lực lượng không gian nồng đậm chấn động, một đám người biến mất không thấy đâu nữa.

- Trước tiên hủy hết pháp trận, không thể để cho người từ bên ngoài truyền tống vào! Chờ đến sau khi đám người Dương Khai biến mất không thấy, Tiền Thông mới phất phất tay.

Ngụy Cổ Xương nhận lệnh, một quyền đánh phía trận pháp mà Dương Khai phí hết tâm tư lần nữa bố trí xong.

Trận cơ của pháp trận lập tức nứt thành hai nửa, không thể sử dụng được nữa.

Ánh mắt Tiền Thông như thoi đưa, nhìn về phương xa, trầm giọng nói:

- Nên trở về Ảnh Nguyệt Điện! Phí Chi Đồ cùng Ngụy Cổ Xương và những người khác đều thần sắc chấn động, nhìn về hướng Ảnh Nguyệt Điện, trong mắt mỗi người đều toát ra sát khí kinh người....

Trong hư không, tia sáng lóe lên, đám người Dương Khai quỷ dị hiện thân.

Một nhóm mấy người, trừ Dương Khai ra, những người khác đều có chút đầu váng mắt hoa, phải mất một lúc lâu mới từ từ thích ứng.

Không gian truyền tống khoảng cách xa, đa số đều kèm theo tác dụng phụ như vậy, cũng chỉ có Dương Khai tu luyện lực lượng không gian mới có thể điều chỉnh trạng thái bản thân tốt nhất trong thời gian ngắn nhất.

Cũng may phụ cận không gặp nguy hiểm, nếu không, mọi người chắc chắn sẽ bị đánh trở tay không kịp.

Quay đầu chung quanh, Dương Tu Trúc ngạc nhiên:

- Đây không phải là Ma Huyết Thành, đây là đâu? Địa phương mà mọi người xuất hiện rõ ràng là trên một mảnh bình nguyên rộng lớn, đập vào mắt chỉ thấy một vùng bình nguyên rộng lớn, làm gì có bóng dáng thành trì nào? Truyền tống quả nhiên sai chỗ rồi.

Dương Khai sớm đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này, đương nhiên không hề ngượng ngùng, nghe vậy đáp:

- Chúng ta hẳn là đang ở một vị trí giữa Ma Huyết Thành cùng Thiên Vận Thành, chư vị có ấn tượng gì về bình nguyên này không? Dương Tu Trúc, Sở Hàn Y cùng Lâm Ngọc Nhiêu ba người chậm rãi lắc đầu, bày tỏ không nhận biết nơi đây.

Bọn họ mặc dù là võ giả sinh trưởng tại U Ám Tinh, nhưng hàng năm ở Tinh Đế Sơn bế quan tu luyện, đối với tình hình của ngoại giới cũng không rõ lắm.

Thậm chí bọn họ không bằng cả Dương Khai, bảo bọn họ thời khắc này có thể nhận biết được, không thể nghi ngờ là có chút làm khó bọn họ.

Nhưng Mặc Vũ lại sáng mắt lên, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, không ngừng quan sát bốn phía, bay lên không trung quan sát, một lát sau, nàng phấn chấn quay trở về.

- Ta biết nơi đây là địa phương nào rồi. Nơi đây là Bạch Cốt Nguyên, phụ cận có Liệt Thiên Hạp, cách Mặc Hải Thành chỉ một ngày lộ trình.

- Ồ? Mặc Hải Thành của Càn Thiên Tông sao? Dương Khai có chút ngoài ý muốn.

- Không sai! Dương Khai hơi gật đầu, xem ra việc truyền tống sai lệch cũng không quá tệ, hơn nữa, đối với Mặc Vũ mà nói, đây có lẽ là một tin tức tốt.

Mặc Hải Thành là một tòa thành trì trực thuộc Càn Thiên Tông, khoảng cách tổng đà Càn Thiên Tông cũng không tính là quá xa, giống như quan hệ giữa Thiên Vận Thành cùng Ảnh Nguyệt Điện vậy.

Cơ duyên xảo hợp đi tới nơi này, thật ra đã thành toàn cho Mặc Vũ.

- Nếu như thế, không ngại trước đi một chuyến Mặc Hải Thành.

Dương Khai trầm tư một lát, hắn hiện giờ cần tìm hiểu một chút tình hình bên ngoài của Lăng Tiêu Tông, mà đi Mặc Hải Thành không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.

Hơn nữa, tình hình của Mặc Hải Thành cũng không biết như thế nào, hắn đương nhiên là muốn cùng Mặc Vũ đi trước dò xét một phen, có lẽ có chỗ cần giúp đỡ.

Dù sao cũng là tiện đường.

- Vậy thì đa tạ.

Mặc Vũ vội vàng chắp tay.

Nơi này xem như địa bàn của Càn Thiên Tông, Mặc Vũ vô cùng quen thuộc, dẫn mọi người một đường phi hành, trước sau bất quá thời gian một ngày, chỉ thấy phía trước một tòa thành trì nguy nga sừng sững trên bình nguyên.

- Kia chính là Mặc Hải Thành! Mặc Vũ chỉ vào phía trước giới thiệu.

- Dường như đang có chiến đấu.

Dương Khai phát hiện không ít bí thuật và bí bảo đang nở rộ hào quang.

- Là người của Càn Thiên Tông ta! Sắc mặt của Mặc Vũ trầm xuống, tốc độ nhanh hơn mấy phần.

Việc Mặc Hải Thành phụ cận đang xảy ra chiến đấu, đây coi như là một tin tức không tệ.

Ít nhất, mọi người biết Mặc Hải Thành vẫn chưa bị Thi Linh Giáo chiếm cứ, vẫn còn người phản kháng, chỉ là không biết tình hình bên đó rốt cuộc ra sao.

Mặc Hải Thành, trên tường thành, có một mỹ phụ sắc mặt tái nhợt đứng đó, bên cạnh bà, vây quanh hơn mười vị cường giả Phản Hư Cảnh.

Chẳng qua những cường giả Phản Hư Cảnh đó dường như tình hình có chút không mấy lạc quan, hầu như mỗi người đều mang thương tích, thương thế có nhẹ có nặng.

Một người nghiêm trọng nhất thậm chí ngay cả cánh tay phải cũng đã mất, hơn nữa dường như mới bị chém đứt không lâu.

Băng gạc màu trắng bao phủ, vẫn không ngừng rỉ máu tươi ra ngoài, nhuộm đỏ cả băng gạc.

Võ giả này ngược lại cũng rất cứng cỏi, mặc dù đau đớn khó nhịn, nhưng vẫn cắn răng không rên một tiếng.

Phía dưới tường thành, một số Thi Linh tộc thân mang lông trắng, lông xanh hoặc lông đỏ đang tùy ý tung hoành, đại chiến cùng một số võ giả nhân loại.

Cục diện vô cùng hỗn loạn, số lượng tham dự chiến đấu ít nhất cũng lên tới mấy ngàn.

Mà trong số đó, không phải võ giả nhân loại nào cũng đứng cùng trận tuyến.

Rất nhiều võ giả nhân loại thậm chí còn hiệp trợ những Thi Linh tộc kia, tàn sát đồng bào của chính mình.

Những kẻ này hiển nhiên đã đầu phục Thi Linh Giáo.

- Thành chủ, hạ lệnh cho họ rút về đi, nếu trì hoãn thêm nữa, e rằng sẽ chết hết.

Trên tường thành, có người cung tay nói với mỹ phụ, gương mặt lộ rõ thần sắc vô cùng đau đớn.

Đây là một cuộc chiến đấu hoàn toàn không công bằng, số lượng địch nhân gấp mười lần phe mình.

Võ giả bên phía Mặc Hải Thành gần như mỗi người đều phải ứng phó với nhiều tên địch nhân.

600 người xông ra, chưa đầy một khắc đồng hồ, giờ đây chỉ còn lại 200 người đang khổ cực chống đỡ.

Mà 200 người đó cũng đều quần áo rách rưới, tình thế cực kỳ nguy hiểm.

- Đúng vậy Thành chủ, những người này đều là tinh nhuệ cuối cùng của Càn Thiên Tông ta, nếu hao tổn ở đây, ngày sau chúng ta làm sao đối mặt với liệt tổ liệt tông?

- Không thể rút lui! Mỹ phụ lạnh giọng khẽ hô:

- Cấm chế trận pháp của Mặc Hải Thành đang trong quá trình chữa trị, nếu lúc này rút lui, Mặc Hải Thành căn bản không có lực lượng ngăn cản. Đợi khi đại quân Thi Linh Giáo ập tới, cả Mặc Hải Thành đều sẽ lâm vào cảnh sinh linh đồ thán.

- Chúng ta làm sao không biết điều đó? Nhưng...

Người nói chuyện trước đó đầy mặt cực kỳ bi ai.

600 tinh nhuệ xông ra, chỉ để tranh thủ thời gian sửa chữa trận pháp thành trì mà thôi, đây hoàn toàn là lấy mạng lấp vào.

Mặc Hải Thành có thể duy trì đến bây giờ, công lao không thể không kể đến nhiều cấm chế và đại trận trong thành; không có trận pháp và cấm chế, đại quân Thi Linh Giáo sớm đã san bằng nơi này thành bình địa.

Nhưng kiên trì đến hiện tại cũng đã là cực hạn, Thi Linh Giáo chỉ cần lại tổ chức một đợt tấn công mạnh mẽ nữa, e rằng cũng sẽ phá thành.

Với tác phong từ trước đến nay của Thi Linh Giáo, đến lúc đó, một triệu cư dân của Mặc Hải Thành e rằng không mấy ai có thể sống sót.

- Đáng hận Cuồng Phong Các, Bách Biến Môn, Vô Ngân Tông những tiểu nhân này, ngày xưa nịnh bợ Càn Thiên Tông ta, hôm nay lại cam nguyện bị Thi Linh Giáo điều khiển, thống hạ sát thủ với đệ tử tông môn của ta. Lão phu nếu có thể sống sót, nhất định sẽ bắt chúng nợ máu trả bằng máu! Có người phẫn nộ gầm rú.

Biểu cảm của những người khác cũng khó coi vô cùng.

Cuồng Phong Các, Bách Biến Môn, Vô Ngân Tông...

Nhiều tông môn nhỏ cùng gia tộc, vốn là sự tồn tại đều phụ thuộc vào Càn Thiên Tông.

Vào lúc Càn Thiên Tông cường đại, bọn họ nịnh bợ a dua, hận không thể làm nô bộc cho Càn Thiên Tông.

Càn Thiên Tông đối đãi những thế lực phụ thuộc đó từ trước đến nay cũng không hề keo kiệt, thậm chí còn mở ra một số tông môn bí thuật, cho phép bọn họ tu luyện.

Mỗi năm đều sẽ đón nhận tinh nhuệ đệ tử của họ tới Càn Thiên Tông tiềm tu, để cường giả tự mình chỉ dạy.

Nhưng không nghĩ tới sau khi U Ám Tinh đại biến, những kẻ này lòng lang dạ sói lại chủ động ra hàng.

Chẳng những phản bội Càn Thiên Tông, còn phát động một cuộc đánh lén bất ngờ tại tổng đà Càn Thiên Tông.

Trận chiến ấy, tổng đà Càn Thiên Tông bị hủy, chỉ có rất ít người trốn thoát, phạm vi thế lực trong vòng mười vạn dặm chỉ còn lại Mặc Hải Thành đang khổ cực chống đỡ! Vị mỹ phụ thành chủ đó không nói một lời, nhưng vẻ đau lòng hiện rõ trong đôi mắt đẹp.

Trên đời này có bao nhiêu người có thể giữ vững bản tâm dưới sự chèn ép của tà ác cường đại đây? Cho nên bà cũng không nổi giận, những kẻ kia đã chọn tham sống sợ chết, vứt bỏ đi căn bản làm người.

- Thẩm Thi Đào đâu rồi? Mỹ phụ bỗng nhiên cất tiếng gọi.

Cách đó không xa, một cô gái mắt như hoa đào, dáng người thướt tha nghe vậy, vội vàng đến bên cạnh mỹ phụ, cung tay nói:

- Đỗ trưởng lão, đệ tử có mặt! Đặt vào lúc bình thường, một cô gái như vậy nhất định sẽ khiến người ta chú ý, làm cho nam nhân mơ mộng vô hạn, nhưng vào thời khắc này, lại không có mấy ai đặt tâm tư lên người nàng.

Vị mỹ phụ uy nghiêm nói:

- Thẩm Thi Đào, bổn trưởng lão lệnh ngươi từ trong thế hệ trẻ của Càn Thiên Tông ta, chọn ra 300 người, dẫn họ thông qua pháp trận không gian, nhanh chóng rời khỏi Mặc Hải Thành! Thẩm Thi Đào ngẩn ngơ, nhưng nàng cũng là một cô gái huệ chất lan tâm, lập tức sáng tỏ ý đồ của vị mỹ phụ, gương mặt xinh đẹp trắng bệch, thất thanh nói:

- Đỗ trưởng lão! Mỹ phụ cười một cách ôn hòa:

- Tổng đà Càn Thiên Tông ta bị hủy, tông chủ bị giết, giờ đây ở Mặc Hải Thành chính là huyết mạch cuối cùng của Càn Thiên Tông ta. Ngươi dẫn 300 người kia đi, bất kể thế nào cũng phải sống sót. Chỉ có các ngươi còn sống, Càn Thiên Tông ta mới có tương lai, mới có hy vọng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!